Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1013 Không cố ý.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Phiên bản Dịch · 1583 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hắn ưỡn người ngồi dậy. Thấy Triệu Oánh đang chăm chú nhìn văn bản, hắn liền lén lút đi tới phía sau Triệu Oánh.

Thì ra Triệu Oánh đang đọc một vụ án kinh điển trong ngành kinh doanh. Dương Minh đột nhiên đưa tay ra che mắt Triệu Oánh lại. Đương nhiên Dương Minh muốn nhất là ôm ngực Triệu Oánh nhưng hắn không dám. Quan hệ giữa hắn và Triệu Oánh bây giờ chưa đến bước đó, vô tình thì được, nhưng cố ý thì xong. Triệu Oánh nhất định không dễ dàng bỏ qua cho hắn, không biết chừng còn đuổi hắn về ngay.

“A” Triệu Oánh giật mình kêu lên. Gần đây cứ đến tối là nàng ngồi trước máy tính học, cho nên trong lúc nhất thời quên mất Dương Minh vẫn ở nhà mình. Chờ đến khi nhớ ra Dương Minh ở đây, nàng thở phào nhẹ nhõm rồi hừ một tiếng: “Dương Minh, em muốn dọa chết chị à?”

“Không có gì, em chỉ là muốn xem sau khi bị che mắt thì chị có nhìn thấy gì không?”

“Em” Triệu Oánh bực mình nói: “Chị che mắt em, em còn có thể nhìn sao?”

“Có thể mà” Dương Minh cười hì hì nói.

“Có ư?” Triệu Oánh nói: “Vậy được, vậy bây giờ chị che mắt em thử xem em có thể thấy gì không?”

Triệu Oánh vừa nói liền đứng dậy đưa hai tay ra bịt mắt Dương Minh, sau đó nói: “Em nếu không nhìn thấy thì hừ hừ ... ngày mai chị không chuyển nhà”

“Được, vậy chị thử xem” Dương Minh không thèm để ý mà nói.

“Ừ ... em nói xem chị viết trì trên màn hình máy tính” Triệu Oánh hỏi.

“Ồ, trên màn hình máy tính là rượu Tần Trì ...” Dương Minh đọc ra từng chữ một.

“Không tính” Triệu Oánh hậm hực nói: “Sớm biết em có khả năng ghi nhớ rất tốt. trước kia lúc ở trường em đã biểu diễn một lần”

Dương Minh cười cười nhớ lại hồi cấp ba khá nhiều giáo viên nghi ngờ hắn quay cóp, khi đó chỉ có mình Triệu Oánh tin hắn. mặc dù sau đó hắn đã chứng minh, nhưng đây là do “trí nhớ” rất giỏi của mình. Nhưng trước đó Triệu Oánh tin hắn như vậy làm cho Dương Minh không khỏi cảm thấy ấm áp trong lòng.

“Oánh, cảm ơn chị” Dương Minh rất cảm động mà nói.

“Cảm ơn chị? Dương Minh sao em đột nhiên nói như vậy?” Triệu Oánh có chút kỳ quái mà nói.

“Chị vừa nhắc đến chuyện đó làm em nhớ khi ấy các giáo viên khác đều nói em quay cóp, chỉ có chị là tin em”

“Hì hì, em nói lần đó hả. Nếu là trước đấy thì chị nhất định cho rằng em quay cóp, nhưng sau một thời gian chị kèm em, Trần Mộng Nghiên cũng giúp em, thành tích của em đã tăng mạnh cũng không có gì lạ. Cho nên chị mới cảm thấy đó là thành tích thật của em. Huống hồ người xung quanh em có kết quả không cao. Em đi chép được của ai chứ?”

“Chẳng qua dù nói như thế nào thì lần đó em cũng rất cảm ơn chị” Dương Minh gật đầu nói.

“Cảm ơn mà còn làm người ta tức. Chị bị em làm tức chết” Triệu Oánh lưu tài liệu vào máy rồi nói: “Chị nấu xong rồi nhưng em ngủ hơn hai tiếng nên đồ ăn nguội hết cả. Em đói chưa? Chị bây giờ đi đun lại”

“Chị vừa nói, em liền thấy đói bụng” Dương Minh gật đầu nói: “Đi, em giúp chị”

“Được rồi, phòng bếp rất nhỏ, em đến chỉ vướng tay vướng chân” Triệu Oánh khoát tay nói rồi đeo tạp dề lên cổ.

Dương Minh vừa nãy đã nhìn vào bếp thấy đúng là nhỏ. Cho nên nếu Triệu Oánh không cần hắn giúp thì thôi vậy. Dù sao Dương Minh có đến cũng không giúp được gì, có khi còn làm loạn.

Dương Minh và Triệu Oánh đi ra ngoài. Triệu Oánh xuống bếp còn Dương Minh ngồi ở phòng khách đợi ăn cơm.

Cơm vẫn ở trong nồi cơm điện chỉ bật lại một chút là nóng, nhưng hai món thức ăn và bát canh Triệu Oánh nấu đã nguội từ lâu.

Triệu Oánh bỏ thức ăn và canh vào nồi rồi đun, trong bếp bay ra mùi thơm làm Dương Minh chảy nước miếng.

Không ngờ Triệu Oánh lại nấu ăn có mùi vị thơm như vậy. Trên giường giỏi, xuống bếp giỏi, đó mới là cực phẩm. Không biết Triệu Oánh lúc trên giường thế nào nhỉ?

Cái này phải chờ kiểm tra mới biết. Đây là nhiệm vụ mà Dương Minh cần phải kiên trì cố gắng. “A” đột nhiên Triệu Oánh hét lên đã kéo Dương Minh về thực tại. Dương Minh giật mình vội vàng chạy đến bếp.

“Oánh tỷ, chị sao thế?” Dương Minh không khỏi lo lắng chạy vào bếp đi đến bên cạnh Triệu Oánh.

“Không ... không có gì” Triệu Oánh đỏ mặt nhỏ giọng nói: “Chị thấy con gián nên sợ”

“Con gián? Ở đâu? Em đánh chết nó giúp chị. Có làm chị bị thương không, em kiểm tra xem” Dương Minh mặc dù trên danh nghĩa là tìm con gián nhưng ánh mắt lại nhìn lên người Triệu Oánh. Vừa nãy nghĩ đến lúc Triệu Oánh ở trên giường, hắn không khỏi ngứa ngáy.

“Không có gì” Triệu Oánh còn nghĩ Dương Minh tìm con gián thật nên nói: “Nó chạy lâu rồi, em tìm cũng không được”

“Như vậy không tìm nữa. Dù sao mai cũng chuyển nhà rồi, bây giờ coi như chào tạm biệt bạn gián” “Em bưng món này ra ngoài đi, chẳng qua còn một món và bát canh thì phải một lát nữa mới được” Triệu Oánh nói.

Dương Minh nhìn món ăn bốc khói nghi ngút và thơm phức, hắn liền chen vào trong định bưng đồ ăn ra. Triệu Oánh lại nói: “Em chen gì thế, thiếu chút nữa đẩy cả chị”

Không gian phòng bếp rất nhỏ, Triệu Oánh đặt canh và đồ ăn trên bàn, tay Dương Minh đâu dài như vượn nên muốn lấy được thì phải chen vào một chút. Dương Minh buồn bực nói: “Em bưng đồ ăn ra mà”

“Vậy em không nghiêng người được sao?” Triệu Oánh trừng mắt nhìn Dương Minh: “Sao ngốc thế?”

Dương Minh đâu có ngu? Vừa nãy hắn không nghiêng người là vì cơ thể do suy nghĩ dâm đãng nên có phản ứng. Hắn mà nghiêng người không phải cái đó chạm vào Triệu Oánh sao?

Chẳng qua Triệu Oánh bảo hắn nghiêng người thì đừng trách hắn. Thực ra Dương Minh hoàn toàn có thể quay lưng vào Triệu Oánh, nhưng hắn không muốn nghĩ đến hướng này.

Dương Minh xoay người chen vào trong, chỗ đó đang cứng lên đẩy đẩy vào mông Triệu Oánh.

Triệu Oánh tự nhiên cảm giác được, chẳng qua vì quay lưng nên không suy nghĩ nhiều, nàng còn nghĩ là Dương Minh đang trêu mình nên thuận miệng hỏi: “Dương Minh, em dùng gì chọc chị thế?”

“A ... không có gì” Dương Minh vốn tưởng Triệu Oánh sẽ nhịn không nói, không ngờ nàng lại nói ra. Hơn nữa xem ra Triệu Oánh không biết bị gì đụng vào.

Triệu Oánh thấy Dương Minh không thừa nhận nên hơi quay đầu nhìn xuống. Khi thấy quần Dương Minh cao tướng lên, nàng liền đỏ mặt. Dương Minh này không ngờ bây giờ còn không quên gây chuyện. Nàng trừng mắt nhìn hắn mà nói: “Em đang nghĩ linh tinh gì vậy hả?’

“Linh tinh ...” Dương Minh vô tội nói với Triệu Oánh: “Chị bảo em nghiêng người mà, sao lại trách em?”

“Đúng là chị bảo vậy, nhưng đầu em mà không suy nghĩ bậy bạ thì sao lại ... sao lại như thế này?” Triệu Oánh đỏ mặt mắng hắn.

“Oánh tỷ, em thật sự không cố ý mà, đây là hiện tượng sinh lý bình thường. Chị cũng biết mới ngủ dậy thì sẽ xuất hiện phản ứng sinh lý tự nhiên. Em vừa ngủ dậy nên có phản ứng, điều này cũng có thể trách em sao?”

Triệu Oánh kinh ngạc vì thấy Dương Minh nói cũng hơi có lý một chút. Chẳng lẽ mình trách oan hắn? Triệu Oánh hơi liếc nhìn bên dưới Dương Minh rồi nói: “Vậu còn không bưng đồ ăn ra, còn làm gì thế?”

“Ai ... Oánh tỷ, thực ra chị không cần giận như vậy mà” Dương Minh thở dài nói: “Hai bên tác dụng lẫn nhau, chị cảm thấy em chiếm tiện nghi của chị, thực ra sao không phải là điều ngược lại. Hơn nữa lần đầu tiên lúc đến nhà chị, chị cũng thấy rồi mà. Bây giờ chạm một chút có gì chứ?”

“A ...” Triệu Oánh nghe Dương Minh nói vậy liền mặt đỏ tía tai, không nhịn được nhớ lại cảnh trong phòng vệ sinh lần đó, mặt nàng nóng ran.

Dương Minh bưng đồ ăn và canh lên, hắn cười ha hả cọ cọ vào mông Triệu Oánh. Triệu Oánh đúng là khổ không nói thành lời, chẳng qua nàng lại có cảm giác lạ khiến nàng mê đi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 55

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự