Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 209 Chỗ dựa

Bạn đang đọc Nạp Thiếp Ký của Mộc Dật

Phiên bản Dịch · 5258 chữ · khoảng 19 phút đọc

Xem ra khi người này thấy kho lương dùng dằng bốc khói rồi không bị bốc cháy, đoán là tiêu sư đã bị bắt, có khả năng sẽ khai ra bản thân, cho nên y sẽ bỏ trốn, nhưng hiện giờ những cửa thành khác lại đóng, cửa phía bắc mở cho dân đói lãnh lương thực xuất ra nhưng lại có quan binh canh gác và quản chế đặc biệt, những người khác không thể nào từ cửa này mà rời đi. Cho nên, nếu người này muốn rời khỏi thành, chỉ có một khả năng duy nhất đó là giả trang thành dân đói lãnh gạo đi ra.

Dương Thu Trì cảm thấy hối hận là không kịp thời đề thẩm những người phóng hỏa này, nhưng cũng không thể trách, vì dù sao thì lúc đó dân đói sắp sửa phát sinh bạo loạn, hắn phải gấp xử lý chuyện mở kho phát gạo, làm gì có thời gian tiến hành thẩm vấn những người này.

Lúc phát lương thực, nha môn tiến hành phát từ trước ra sau, cho từng dãy người tiến vào. Người kia nếu muốn quan sát kho lương có bị thiêu hay không, thì chỉ cần đứng ở xa xa là có thể rõ, không cần phải đến quá gần, và khi y phát hiện lửa lớn không bốc lên, nếu muốn giả làm dân đói để xuất thành, thì do dân đói quá đông, nhất thời chẳng thể nào chen tới phía trước ngay được, cho nên rất có thể là còn ở trong số dân đói chưa được phát gạo.

Người này có thể là chủ mưu của toàn bộ mọi chuyện, rất có thể là nhân vật trọng yếu của Kiến Văn dư đảng, nhất định phải bắt y!

Dương Thu Trì lập tức bảo Nam Cung Hùng dẫn đầu cẩm y vệ nhất trực thẩm ra đối với tất cả dân đói tiến vào lãnh lương thực, phàm là người nào mắt lé đều bắt lại hết. Hắn lại cho La thiên hộ mang theo cẩm y vệ lập tức ra doanh trại ngoài cổng thành phía bắc truy tìm người mắt lé trong số dân đói đã ra ngoài thành.

Đồng thời, hắn lại lệnh cho Đô chỉ huy sứ Vũ đại nhân lập tức tăng cường quan binh quản chế thông đạo cho dân đói, nghiêm phòng người ngoài tiến nhập vào thông đạo, đặc biệt chú ý người có mắt không bình thường, nếu phát hiện được thì lập tức bắt ngay. Ngoài ra, còn cho người thông tri quan thủ vệ các cổng thành, không cho bất kỳ người nào ra khỏi thành trong đêm nay.

Tiếp đó, hắn lại cho gọi họa sư chuyên môn của nha môn căn cứ vào lời tường thuật của các tiêu sư vẽ lại hình dung và tướng mạo của trung niên mắt lé. Chỉ có điều, công tác này cần phải phí không ít công phu, nhất thời bán khắc không thể nào vẽ ra ngay được.

Mọi thứ an bày xong, Dương Thu Trì bắt đầu đề thẩm Mễ viên ngoại.

Mễ viên ngoại là một lão đầu thấp mập, quỳ trước Dương Thu Trì dập đầu mấy cái.

Dương Thu Trì hỏi: "Ngươi biết chúng ta vì sao lại bắt ngươi không?"

"Tiểu nhân không biết." Mặt Mễ viên ngoại thể hiện vẻ vô tội.

"Kho lương của ngươi vì sao có quân lương?"

"Không có a, hàng gạo của tội nhất mực thẳng thẳng ngay ngay mà buôn bán, thành thật với tất cả khách hàng, công bình thành tín. Đại nhân ngàn vạn lần đừng nghe người khác mà ô biệt thảo dân." Mễ viên ngoại nói mà sắc không biến, tim không đập rộn.

"Năm rồi phương viên trăm dặm quanh đây đều bị nạn châu chấu, chẳng có một hạt lúa để gặt, kho lương của ngươi vì sao có gạo mới, gạo mới từ đâu ra?" Lời nói của Dương Thu Trì băng lạnh như đao.

"Gạo mới? Gạo mới là vận chuyển đường dài từ kinh sư đến, chính là do Hồ Quảng của chúng ta bị giặc châu chấu, cho nên trong lòng tôi lo lắng, trong khi đó lương thực trong kho của tôi không nhiều, cho nên tôi đã bỏ ra một lượng lớn bạc trắng mua từ kinh sư một lượng lớn gạo trắng mới thu vào cuối năm, rồi bán với giá thấp cho dân đói."

"Giá thấp? Một lương bạc trắng một chén gạo mà giá thấp sao?" Dương Thu Trì cười lạnh.

Mễ viên ngoại vô cùng kinh ngạc: "Không phải đâu! Hàng gạo tôi bán năm chục văn tiền một chén gạo, làm gì có chuyện một lượng bạc chứ? Chuyện tàn nhẫn không có tính người như vậy sao lại làm được?"

"Ta tận mắt chứng kiến mà còn giả hay sao?" Dương Thu Trì thừa biết cái lão mập lùn này nhất định sẽ đùn đẩy trách nhiệm, quả nhiên Mễ viên ngoại lập tức ngẩn người ra: "Lại có chuyện như vậy hay sao? Nhất định là tên nô tài đáng chết nào đó ở sau lưng tôi nâng giá loạn lên để làm thịt bá tánh rồi, tôi quay về nhất định sẽ đánh què chân chúng!"

"Quay về?? Ngươi nhận thấy là ngươi còn quay về được hay sao?"

Mễ viên ngoại hiện vẻ mặt áo não thưa: "Đại nhân, tôi thật không biết có chuyện này mà, là do bọn nô tài lén làm sau lưng tôi, vừa rồi quan binh nói cần phải chinh thu lương thực của tôi để chẩn tai, tôi chẳng nói hai lời đã đáp ứng ngay, còn phái gia đinh giúp mở kho phát lương thực nữa. Đại nhân, tôi thật sự là người làm ăn thành thành thật thật đó a."

Lão già này quả thật là mặt dày, Dương Thu Trì lạnh lùng bảo: "Số bạc ngươi hối lộ cho Quyền bố chánh sứ tám vạn lượng và Đàm tri phủ hai vạn lượng đã bị chúng ta tra ra, Đàm tri phủ đã khai ra chuyện ba người các ngươi cấu kết nuốt trọn số lương thực dùng để chuẩn tai. Trong nhà của ngươi ta đã tra ra một lượng lớn lương thực của quan, có phải là do ngươi vận chuyển đường dài về hay không chỉ cần tra là biết ngay. Nhân chứng vật chứng đều có đủ, ngươi còn có gì để nói nữa không?"

Nghe đến đây, sắc mặt Mễ viên ngoại hơi biến. Dương Thu Trì thừa thắng truy kích: "Vừa rồi gia nô của ngươi trà trộn trong dân đói phiến động cướp lương đã bị chúng ta bắt, bọn chúng đã khai nhận rồi, là do ngươi phái chúng đi khắp nơi phát tán tin tức nói chỉ có Vũ Xương phủ là có phát lương, những địa phương khác đều không có, khiến cho mấy vạn dân đói đều rủ nhau kéo đến nơi này. Sau đó, các ngươi lại phát tán tin tức nói đêm nay Vũ Xương phủ sẽ phát lương, dân đói mới tập trung về đây, các ngươi lại cổ động cướp lương, toan tính chế tạo bạo loạn. Nói! Ngươi làm vậy là có dụng ý gì?"

Mễ viên ngoại vỗ tay cười nói: "Đại nhân quả nhiên lợi hại, bội phục! Bội phục! Nếu như ngài đã tra chứng cứ đủ như vậy rồi, ta thừa nhận là ta làm đó." Dừng lại một chút, lão lại nói với ý tứ rất sâu xa: "Nhưng mà, tuy ta đã thừa nhận rồi, nhưng đại nhân ngài cũng không có cách gì làm khó ta được, vì chuyện này liên quan đến trong cung, đại nhân tốt nhất là đừng có dây vào, chúng ta coi như chưa có chuyện gì phát sanh, nếu không làm cho ra lẽ, chỉ sợ cuối cùng đại nhân cũng không có gì hay ho đâu."

Mễ viên ngoại này quả nhiên là dám nói những lời như vậy, giống như dạy bảo con nít đừng có đùa với lửa vậy, khiến cho Dương Thu Trì tức suýt ói ra máu, quát to: "Ta không quản là ngươi liên hệ với ai, phiến động dân đói tạo phản là tử tội tru di cửu tộc! Mau mau khai ra kẻ chủ mưu sau lưng ngươi là ai, nếu không, đại hình chờ đón!"

Mễ viên ngoại cười, giống như một con hổ nhìn một con sói đói đang gầm gừ với mình.

Dương Thu Trì tức giận, quát: "Kéo lão xuống cho ta, đánh nặng...."

Chính vào lúc đó, Dương Thu Trì chợt nghe tiếng ho húc hắc của Kim sư gia. Hắn hơi ngẩn ngừơi, cố áp lại lửa giận trong lòng, quay đầu lại nhìn Kim sư gia.

Kim sư gia bước đến bên cạnh Dương Thu Trì, kề tai hắn nói nhỏ: "Trước hết tra rõ hậu đài của lão là ai, đại nhân đừng nên lỗ mãng."

Kim sư gia điểm chỉ điều này khiến cho Dương Thu Trì thanh tĩnh lại rất nhiều, đấy chính là sự thiên biến vạn hóa trong đấu tranh chính trị. Chuyện này liên quan đến nhân vật trong hoàng cung, chẳng phải là chuyện quậy lên để chơi, bản thân hắn tra án tận tâm thì quá tốt, nhưng ngàn vạn lần đừng đưa cổ vào tròng, cái đó thật không đáng chút nào.

Dương Thu Trì cầm bình Long tỉnh trà lên rót một chút, uống cạn định thần, rồi thay bằng gương mặt tươi cười, tiếp tục hỏi: "Mễ viên ngoại, ông nói là liên quan đến người ở trong cung, rốt cuộc là quan hệ đến ai a? Nói cho bổn quan nghe thử coi nào?"

Mễ viên ngoại mỉm cười: "Có những chuyện đại nhân không nên biết thì tốt hơn, ta đây là nghĩ dùm cho đại nhân mà thôi. Nếu như đã biết rồi thì lại khó làm, hay là hiện giờ nhắm một mắt mở một mắt, mọi người đều tốt đẹp cả.

Dừng một chút, Mễ viên ngoại lại ý vị sâu dài nói với Dương Thu Trì và La thiên hộ ở bên cạnh: "Nếu như chuyện này hai vị đại nhân có thể giơ cao đánh khẽ, những lương thực chẩn tai dùng thì đã dùng rồi, ta không truy hồi lại làm gì. Hơn nữa, ta chẳng phải là người không biết điều, sau chuyện này Mễ mỗ sẽ tự nhiên có một phen tâm ý gửi tặng hai vị đại nhân."

Dương Thu Trì nghe thế, cảm thấy đúng là lão tiểu tử này dám ngang nhiên hối lộ quan viên triều đình giữa công đường, như vậy nếu lão chẳng phải là người điên, thì hậu đài chống lưng nhất định cực lớn cực vững, do đó cảm thấy vô cùng cả kinh, tự nhắc bản thân phải cẩn thận hơn nữa.

Dương Thu Trì nhìn La thiên hộ, thấy thần sắc của y có vẻ bối rối, cúi đầu chẳng hiểu đang nghĩ gì.

Dương Thu Trì biết, án tạo phản chẳng giống những án thường, đều là những vấn đề liên quan đến đấu tranh chính trị, cần phải xác định dựa trên lý trí chứ không phải tình cảm. Do đó, cần phải xác định cho rõ hậu đài của lão này mới quyết định bước tiếp theo nên làm thế nào. Hắn liền hỏi tiếp: "Mễ viên ngoại, ông cũng biết rồi, án này không giống những án khác, chỉ sợ những người bình thường có thể an bày ổn thỏa đâu. Ông không nói rõ người sau lưng ông là ai, bảo sao ta có thể tin lời ông được đây?"

Mễ viên ngoại đáp: "Nếu đã là như thế, thì ta đành nói vậy. Hồ Quảng hữu bố chánh sứ Quyền đại nhân so với ta giao tình rất sâu, lời ta nói với hắn còn rất có ích đấy."

Vừa nghe câu này, khối đá trong lòng Dương Thu Trì như được quẳng đi. Hắn mỉm cừơi bảo: "Điểm này thì ta đoán được rồi, nhưng ông cần biết, Quyền bố chánh sứ bị ta tống vào đại lao rồi." Ngay sao đó hắn nghĩ, không hề đơn giản như vậy đâu, Quyền bố chánh sứ làm sao là tính là người trong cung được, người trong cung nhất định phải là hoàng thân quốc thích, do đó hắn lại cảm thấy lòng nặng trở lại.

Mễ viên ngoại hơi ngạc nhiên, tuy vẫn quỳ dưới đất nhưng ngước nhìn đánh giá cẩn thận Dương Thu Trì, chẳng hiểu người trẻ tuổi này là ai mà Quyền bố chánh sứ là quan ở bậc nhị phẩm như vậy hắn vẫn dám tống vào đại lao? Tên này rốt cuộc là ai? Mễ viên ngoại không dám khinh thường, quyết định đánh ra con bài tối hậu.

Mễ viên ngoại ho khan một tiếng, có chút đắc ý nói: "Đại nhân, nói thật cho ngài biết, tiểu thiếp của con trai của Định quốc công Từ Tăng Thọ - Từ Cảnh Xương - chính là con gái của ta.

Cái gì tiểu thiếp của con trai của Định quốc công? Dương Thu Trì nghe mà cảm thấy bù đầu, quay sang nhìn La thiên hộ, thấy biểu tình của y như nê bồ tát vậy, nhìn không ra phản ứng gì, khiến cho Dương Thu Trì càng kinh tâm, vì ngay cả cẩm y vệ thiên hộ đều không dám động vào vụ này, bởi vì chỉ cần Mễ viên ngoại nói ra người mà La thiên hộ không biết hay chẳng phải là nhân vật tai to mặt lớn gì, La thiên hộ sẽ không làm ra vẻ như vậy! Chỉ có một khả năng, đó là người này có xuất thân quá lớn, và lão hồ ly La thiên hộ này lập tức biệt không thể nào chọc được vào.

Định quốc công này xem ra là một hậu đài thật vững, nếu vậy Định quốc công Từ Tăng Thọ là thần thánh phương nào mà ngay cẩm y vệ thiên hộ cũng trở thành tượng đất như vậy chứ?

Dương Thu Trì quay đầu lại nhìn Kim sư gia đang ghi chép ký lục lại, thấy ông ta khe khẽ lắc đầu, đưa miệng ra dấu về phía hậu đường.

Dương Thu Trì hội ý, cười cười nói với La thiên hộ: "La đại nhân, thật ngại quá, bụng ta hơi đau, đi chút sẽ quay lại."

La thiên hộ nghiêng nghiêng người: "Thỉnh đại nhân tự tiện."

Dương Thu Trì đứng dậy đi vào hậu đường, Kim sư gia cũng tiến vào theo. Tống Vân Nhi đang nấp ở phía sau nghe lén, cũng bám sát sau lưng họ ra một gian phòng vắng.

Dương Thu Trì đứng lại, nhìn Kim sư gia hỏi: "Định quốc công Từ Tăng Thọ rốt cuộc là ai? Có thật là lợi hại như vậy không?"

Kim sư gia cười khổ: "Không phải là lợi hại bình thường không thôi. Đại nhân, Định quốc công Từ Tăng Thọ là là người có công lớn trong việc khai quốc của Minh triều, đó là người con nhỏ nhất của Trung Sơn vương Từ Đạt. Tỷ tỷ của y chính là Từ hoàng hậu mà đương kim vạn tuế gia yêu nhất kính nhất!"

------------o0o------------

CHương 191: Từ thị Gia tộc

Từ Tăng Thọ thì Dương Thu Trì không biết, nhưng Từ Đạt thì có chút ấn tượng. Tuy nhiên, cái mà hắn biết về Từ Đạt chẳng qua là có được phần lớn từ việc đọc tiểu thuyết của Kim Dung, và đại bộ phận trong số đó đều là hư cấu. Do đó, hắn không biết rõ người có thể trở thành kẻ đối đầu của mình là kẻ như thế nào.

Kim sư gia nói tiếp: "Trong chiến dịch Tĩnh nạn, Từ Tăng Thọ tuy ở kinh thành với Kiến Văn, nhưng lại nghĩ kế truyền hết thông tin về tình hình của Kiến Văn cho hoàng thượng hay, lập biết bao nhiêu công lao hãn mã trong việc hoàng thượng công đánh vào kinh thành. Điều rất tiếc chính là, khi Kiến Văn sắp bị phá ở Nam Kinh, cuối cùng cũng phát hiện Từ Tăng Thọ ngầm giúp hoàng thượng, do đó đã tự thân chém y dưới kiếm."

"Sau khi hoàng thượng nhập thành, đã ôm di thể của Từ Tăng Thọ khóc ròng, ngay sau đó truy phong ông ta làm Định quốc công, Thụy trung khẩn, để cho con trai ông ta là Từ Cảnh Xương kế thừa tước vị. Từ Cảnh Xương chính là Định quốc công hiện giờ."

Chuyện này khiến cho Dương Thu Trì nghe mà trợn mắt, thì ra Mễ viên ngoại có chỗ dựa lớn như vậy, hèn gì lão chẳng phô trương thế kia. Tiếp theo đó hắn lại nhớ lại biểu tình của La thiên hộ, lão hồ ly này thân là thiên hộ của cẩm y vệ, đối với những nhân vật lớn trong khu vực quản hạt của mình nhất định là biết rõ như trong lòng bàn tay, do đó đương nhiên biết Mễ viên ngoại có chỗ dựa vững chắc như thế nào, lão chẳng thể nào chọc được ra sao, vừa may bản thân hắn ngu ngơ đút đầu vào, khoái lạc vì có người đưa đầu chịu thay, nhưng vẫn cố ý làm ra vẻ không biết!

Kim sư gia lại nhỏ giọng nói tiếp: 'Rất may là Từ hoàng hậu đã bệnh mất từ năm Vĩnh Lạc thứ năm, thế lực của Từ gia đã không còn như trước, nhưng vẫn không thể xem thường."

Dương Thu Trì nghe xong, hơi thở phào nhẹ người, hiện giờ còn chưa rõ chỗ dựa của Mễ viên ngoại là Định quốc công Từ Cảnh Xương có biết lão nuốt trọn lương chẩn tai, phiến động dân đói cướp lương bạo loạn. Nếu như mà biết rồi, chẳng hiểu nên xử lý như thế nào. Bất quá, bản thân đã lôi Mễ viên ngoại ra rồi, không cần biết xử lý như thế nào, cái chỗ dựa này nhất định sẽ không cảm kích hắn, thậm chí còn gửi cho hắn đôi giày nhỏ mang chơi. Làm thế nào bây giờ?

Tống Vân Nhi cũng cả kinh ngẩn người, những điều khác thì nàng không biết, riêng Từ hoàng hậu thì nàng biết rõ chẳng phải là có công đoạt lại hoàng vị của Minh thành tổ không thôi. Từ hoàng hậu đọc nhiều thi thư, tự thân soạn ra hai mươi thiên "nội huấn" mà nữ tử ở Minh triều tất phải đọc, rồi soạn ra một bộ "Khuyến thiện thư" ban hành trong thiên hạ.

Ngoài ra, Từ thị còn soạn tả phần tự ngôn của kinh thư "Mộng thấy Phật nói đệ nhất hệ có đại công đức kinh", chẳng những ban hành khắp thiên hạ, hơn nữa còn nhanh chóng nhập vào Tạng, bị liệt vào một trong những loại Phật kinh, thiên hạ tăng ni thiện nam tín nữ không ai là không tụng niệm. Kinh này cho đến thời Thanh năm Càn Long thứ ba mươi mới chính thức bị liệt vào loại "Ngụy kinh", từ đó bài trừ ra khỏi điển tàng kinh Phật.

Vì thế, Minh thành tổ đối với vị hoàng hậu này kính ái vô cùng, cho nên vào năm Vĩnh Lạc thứ năm, tức là trước khi Dương Thu Trì xuyên việt đến Minh triều hai năm, Từ hoàng hậu bệnh chết, Minh thành tổ Chu Lệ vô cùng thương sót, cho lập bia tưởng niệm, đưa vào Đại trai vu linh cốc, ba cho hai chữ Thiên hi, nghe quần thần tế trí, hưởng lộc quanh năm. Và từ đó ông ta không lập ai làm hoàng hậu nữa.

Từ hoàng hậu tuy nhiên bệnh mất, nhưng dư uy vẫn còn tồn tại, cộng thêm quan hệ giữa hoàng thượng và Từ gia, cho nên án này nên xử lý như thế nào quả thực là rất khó đoán.

Một bên là hoàng thượng Minh thành tổ, một bên là cháu ruột Từ Cảnh Xương của Từ hoàng hậu, Dương Thu Trì cảm thấy khổ kêu trời không thấu. Trường đấu tranh này chẳng quản kết quả ra sao, hai bên đều không cảm kích hắn.

Kim sư gia thấy Dương Thu Trì sầu mi khổ kiểm, nhỏ giọng nói: "Đại nhân, tuy Mễ viên ngoại có mối quan hệ không tệ với hoàng hậu, nhưng Định quốc công và Từ hoàng hậu tuy là tỷ đệ những có mối quan hệ rất vi diệu."

"Năm xưa hoàng thượng phong Từ Tăng Thọ làm Định quốc công, lại cho Từ Cảnh Xương kế thừa tước vị, nhưng lúc Từ hoàng hậu còn sống kịch liệt phản đối điều này. Bà cho rằng đệ đệ tuy giúp mình, nhưng lại phản bội Kiến Văn, chính là tội bất trung, từ góc độ đại nghĩa mà giảng thì đã đi ngược lại cái danh trung nghĩa của phụ thân Từ Đạt. Từ hoàng hậu thủy chung không nhận tước vị Định quốc công của Từ Cảnh Xương."

Dương Thu Trì nghe thế, lập tức cao hứng trở lại, hỏi: "Tỷ đệ của họ không hợp?"

Kim sư gia gật đầu: "Mễ viên ngoại lần này phạm tội phiến động bạo loạn, chiếm trọn lương dùng để chẩn tai, hiện giờ tuy còn chưa tra rõ có liên hệ với dư đảng Kiến Văn hay không, nhưng lại phạm vào những điều hoàng thượng thống hận nhất, mà chỉ cần một chuyện thôi cũng đủ cho Mễ viên ngoại chịu xử trí nặng rồi!"

"Thái tổ hoàng thượng thống hận nhất là quan lại tham ô, từng hạ lệnh cho các nha môn châu huyện thiết lập thiết lập các miếu Thiết Bì ở bên trái, đem tham quan lột da ở nơi này rồi dồn cỏ vào, treo ở hai bên công đường để cảnh cáo quan viên kế nhiệm."

Kim sư gia nói đến đây, Dương Thu Trì hưng phấn chen lời: 'Đúng đúng, chuyện này ta có nghe qua, dường như gọi cái gì là 'Bác Bì Thật Thảo', đúng không?"

Kim sư gia gật đầu: "Chính xác, đương kim hoàng thượng cũng giống như thái tổ hoàng đế vậy, vô cùng căm ghét đối với tham quan. Hoàng thượng vừa đăng cơ đã lệnh cho kinh quan từ thất phẩm trở lên, ngoại quan từ huyện lệnh trở lên tiến cử một người, luận tài mà dùng. Nếu như người tiến cử phạm vào tội tham ô, người tiến cử cũng liên lụy, xử tử cả hai cùng lúc, do đó hoàng thượng tuyệt đối không vì có quan hệ bà con mà dung dưỡng kẻ gian."

"Ngoài ra, Từ hoàng hậu đã mất sớm, chỗ dựa của mễ viên ngoại chỉ có Định quốc công, tuy hoàng thượng thương tiếc Định quốc công vì quốc hy sinh, nhưng đối với kẻ dám phạm tội mưu phản tuyệt đối không chùn tay bao giờ. Hơn nữa, Mễ viên ngoại chỉ là phụ thân của một tiểu thiếp của Định quốc công mà thôi."

Những lời vừa rồi của Kim sư gia khiến lòng Dương Thu Trì đại định, mặt lộ nụ cười. Kim sư gia lại tiếp: "Hơn nữa, đại nhân điều tra án này là do đích thân hoàng thượng đích thân chỉ định, là phụng chỉ hành sự, để giữ vững giang sơn xã tắc của hoàng thượng. Án mưu phản vô luận là tra ra ai thì đều thiết diện vô tư, như vậy mới tiến tới đạt thêm một bước tín nhiệm của hoàng thượng."

Dương Thu Trì sờ càm, cảm thấy dường như mình có điểm giống với Bao Công mặt sắt, có phần đắc ý, nhưng khi nghĩ lại án này, chẳng biết xử trí cụ thể như thế nào, nên hỏi: "Kim tiên sinh, án này nên xử thế nào đây? Đẩy cho cẩm y vệ La thiên họ được không?"

"Không được!" Kim sư gia lắc đầu, "Nếu làm như vậy, bao nhiêu công lao của đại nhân sẽ bị người ta hưởng hết."

"Đúng đúng!" Dương Thu Trì gật đầu, "Vậy làm sao bây giờ?"

Tống Vân Nhi nghe mà cảm thấy đầu càng lúc càng to ra, phức tạp như thế, quanh đi quẩn lại rốt cuộc là sao? Nàng làm việc trước giờ giản đơn thẳng thắn, cho nên kiến nghị: "Đừng nghĩ nữa, dù gì thì Từ hoàng hậu cũng mất rồi, Định quốc công cho dù có biết việc này, chúng ta cứ giả vờ như không biết Mễ viên ngoai có mối quan hệ với Từ gia, đêm tên lùn mập này chém một đao chết quách, mọi người đều sạch sẽ! Huynh có quyền lực tiền trảm hậu tấu mà, quyền lực này không đem ra dùng thì để làm gì? Ai bảo lão chiếm trọng lương thực chẩn tai làm của riêng, lại còn phiến động mưu phản, ai ai cũng có thể tiêu diệt a!"

Dương Thu Trì động lòng, nói: "Lời Vân nhi cũng là chủ ý hay, làm lớn chuyện sẽ dẫn đến tìm kiếm phiền phức cho hòang thượng, dù gì chỉ là cha của một tiểu thiếp của con Định quốc công mà thôi. Tiểu thiếp này ngay cả vợ cũng chẳng thể kể, thì cha của ả chẳng tính vào đâu, giết thì giết thôi, ai sẽ vì một tiểu thiếp mà ra mặt chứ?"

Kim sư gia lắc đầu: 'Chiêu này quá nguy hiểm, đại nhân không tất yếu phải làm như vậy. Tuy không biết Định quốc công có biết chuyện của Mễ viên ngoại hay không, không biết y có giúp Mễ viên ngoại hay không, nhưng có câu đánh chó cần phải nể mặt chủ nhà, nếu như đại nhân đem Mễ viên ngoai tiền trảm hậu tấu, chính là không nể mặt Định quốc công, cũng không coi Từ hoàng hậu vào đâu. Định quốc công lúc này không nói, nhưng không thể chắc trong lòng ông ta không có mắc mứu."

"Hơn nữa, Từ Tăng Thọ vốn là hoàng thân quốc thích, lại vì hoàng thượng mà chết, là công thần của hoàng thượng. Hoàng thân quốc thích và người nhà của công thần mà phạm tội, tuy có thể án chiếu vào phạm trù 'Bát Nghị' để mà châm chước, nhưng chiếu theo thường quy, phạm tội mưu phản hay những chuyện tội lội tày trời thì cho dù nằm trong phạm vi của Bát nghị cùng không được chiếu cố đặc biệt về nghị, thỉnh, và giảm như thường thấy. Có điều không nể mặt tăng thì cũng nễ mặt phật, hoàng thượng sẽ trông vào chuyện Định quốc công Từ Tăng Thọ vì giúp mình mà chết thảm để rồi khai ân ngoài phép tắc hay không vẫn chưa biết được. Do đó không được lỗ mãng."

Kim sư gia đề cập đến "Bát nghị" ở đây chính là một trong những hình thức bất bình đẳng của pháp luật điển hình của Trung quốc thời cổ đại. Nó ý chỉ luật pháp định ra tám loại người mà khi phạm tội thì pháp ty các cấp không có quyền thẩm phán, cần phải tấu thỉnh lên hoàng thượng rồi mới quyết định, và phải do hoàng đế căn cứ thân phận cùng tình huống cụ thể để miễn giảm hình phạt.

Tám loại người này bao gồm thân, cố, hiền, năng, công, quý, cần, tân, bao quát hoàng thân quốc thích, người thân quen của hoàng đế, người đức cao trọng vọng, người có tài năng thống trị xuất chúng, người có công lớn với quốc gia, quý tộc quan liệu ở thượng tầng, người vì quốc gia phục vụ cần lao và có cống hiến cực lớn, và quý tộc triều trước hoặc dòng dõi truyền đến đời sau.

Chế độ "Bát nghị" vốn là nguyên tắc lễ chế "Bát tích" hay "Hình bất thượng đại phu" có từ thời Tây chu, là thể hiện cụ thể về mặt sử dụng hình phạt của lễ chế này. Nó trở thành một trong những chế độ trọng yếu của lịch pháp trong các triều sau, trải qua một nghìn sáu trăm nam dư cho đến trước khi Thanh triều diệt vong cũng không hề được biến cải gì. Chỉ có điều, nếu như người thuộc phạm vi "Bát nghị" nhưng phạm những trọng tội không thể tha thứ, án chiếu theo quy định không thể hưởng thụ đặc quyền bát nghị này.

Trong chế độ Bát nghị có "nghị thân", "nghị công" chủ yếu để chỉ hoàng thân quốc thích hoặc là người có công lập quốc, nhưng nếu là người thân của họ cũng được xem như vậy. Chỉ có điều, cha của tiểu thiếp của người được liệt là "thân", 'công" này có thuộc phạm vi Bát nghị hay không thì thật khó mà biết được. Vừa rồi ý tư của Kim sư gia thật rõ ràng, đó là tốt nhất cứ để hoàng thượng định đoạt. Cách giải quyết như vậy là ổn thỏa nhất, vì lỡ khi hoàng thượng nói phải, nhưng lại miễn giảm hình phạt, trong khi đó Dương Thu Trì đã đem lão đi tiền trảm hậu tấu rồi, như vậy là không thỏa chút nào.

Kim sư gia nói tiếp: "Đại nhân đêm nay đã lập liên tục ba đại công: kịp thời hóa giải vụ bạo loạn sắp sửa xảy ra của dân đói, tiến hành mở kho chẩn tai thuận lợi, an phủ dân đói... đó là công thứ nhất; Tra phá tội cấu kết tư thôn lương thực chẩn tai của Quyền bố chánh sứ, Đàm tri phủ và Mễ viên ngoại là công thứ hai; Tra phá chuyện Mễ viên ngoại chỉ sử gia nô, phiến động dân đói cướp lương mưu phản là tội thứ ba. Đại nhân đã lập ba đại công, hiện giờ không cần thiết phải tham công mạo hiểm nữa, nếu không công trước bị mất hết, bắt hải âu không đựơc ngược lại còn bị chết chìm."

Dương Thu Trì giật mình, công lập ra trước đó mất hết vì chuyện không đâu chẳng phải là điều hắn chưa phạm phải trước đây. Khi phá án dư đảng Kiến Văn mưu toan cướp ái phi của hoàng thượng, công lao lớn đến cỡ nào, nhưng chỉ vì tự tiện thả búp bê bùn Tống Tình đi mà bao nhiêu công lao lập ra mất hết, còn suýt chút nữa bị Lý công công tiền trảm hậu tấu thực hiện chính pháp. Hiện giờ hắn không thể tái phạm sai lầm đồng dạng như vậy nữa.

Kim sư gia chẳng thẹn là lão luyện quan trường, đối với những quan hệ lợi hại bên trong chuyện này nắm rõ thập phần. Thông qua những lời phân tích của ông ta, ngay cả Tống Vân Nhi cũng cảm thấy chủ ý của mình chẳng cao minh chút nào, lè lưỡi ra nói với Kim sư gia: "Ây, ông đừng có quanh đi quẩn lại nữa, nên làm thế nào thì ông cứ nói thẳng ra đi."

------------o0o------------

Bạn đang đọc Nạp Thiếp Ký của Mộc Dật
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 37

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự