Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 43 Chap 42 : Kết

Bạn đang đọc [Nalu] Bạn Trai Bước Ra Từ Một Trang Giấy của RikaInLove

Phiên bản Dịch · 1936 chữ · khoảng 7 phút đọc

Đã hơn một năm rồi , kể từ khi Natsu biến mất . Lucy nay đã là một cô sinh viên xuất sắc của trường đại học , và thậm chí cô còn lấn sân sang làm nghề nhiếp ảnh . Phải nói là rất khó để quên đi anh , mối tình đầu đẹp nhất mà cô có . Tuy nhiên , nay Lucy đã quen dần với nỗi buồn đó , cô mở lòng với tất cả mọi người , nhưng vẫn chưa có ai đủ khả năng mở cửa trái tim cô . Cũng như hồi còn học cao trung , khi lên đại học rồi Lucy vẫn được nhiều người theo đuổi . Lucy cười thầm , "bị" theo đuổi , được coi là hoa khôi , có bạn bè sẵn sàng bảo vệ mỗi khi có fan quá khích - thật chẳng khác gì ngày trước .

Chỉ có điều thiếu vắng mất bóng hình anh ...

Suốt một năm qua , Lucy đã vẽ nhiều bức tranh , tái hiện lại những kỉ niệm của mình và Natsu . Lucy cũng nhiều lần xem lại những tấm hình chụp chung của mình và anh , nhưng thật lạ là người khác nhìn vào chỉ thấy mỗi cô đang selfie . Lucy lên trang web của trường , tìm lại clip mà Natsu đàn cô hát . Nhưng chẳng ai nhắc đến Natsu hết , ai cũng cho rằng Gajeel là người đánh đàn . Những tấm hình trên mạng xã hội mà có liên quan đến Natsu cũng biến mất .

Kì diệu thay , nhỉ ?

- Cô gái , bức vẽ này .. cô vẽ ai vậy ? - Một thầy giáo trẻ của trường cất lời hỏi khi thấy học trò cưng của khoa mỹ thuật ngồi hí hoáy vẽ ở bậc cầu thang trong thư viện .

- Một người em từng quen ạ . - Lucy trả lời .

- Cậu bạn của em rất giống với một người tôi từng quen . - Thầy giáo đó nói . - Cậu ta .. tên gì nhỉ ? Hmm... À , Natsu !

- Natsu ? Bạn của em , anh ấy cũng có tên như vậy đấy ạ . - Lucy nhanh nhảu nói . Cô thật không ngờ có người còn nhớ Natsu .

- Có vẻ như ta quen cùng một người . - Thầy đó tiếp tục .

- Đã 1 năm rồi em không được gặp lại anh ấy . - Lucy thở dài , nét mặt đau buồn .

- 1 năm ? Nhưng Natsu mà tôi biết ... cậu ta bị tai nạn cách đây 2 năm cơ mà ? - Thầy giáo thắc mắc .

- Tai nạn ạ ? - Lucy thắc mắc , rồi cô lại lắc đầu , tự trấn an bản thân . - Có lẽ chúng ta nhầm người rồi , thầy ạ .


Bíp ... bíp ... bíp ... bíp ... bíp ...

Hơi thở đều đều vang lên , cùng âm thanh của máy điện tâm đồ phá tan sự yên tĩnh của phòng bệnh .

Tay người bệnh nhân cử động , mí mắt mở bừng ra . Người đó trân trân nhìn lên trần nhà màu trắng toát , mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi khiến người đó nhận biết được đây là bệnh viện . Người đó khẽ cử động tay , nhưng có vẻ tê cứng , chắc là vì đã nằm tại đây khá lâu rồi . Rồi một loạt những mảnh kí ức ùa về như lũ cuốn . Chà , có vẻ như một vụ tai nạn xe hơi đã đẩy người đó vào đây . Và người đó nhớ lại những gì mình đã thấy trước khi tỉnh giấc , và người đó khẽ mỉm cười . Quả là một giấc mơ tuyệt đẹp .

Một cô y tá mở cửa phòng bệnh ra , và mở to mắt ngạc nhiên khi thấy bệnh nhân đã tỉnh . Cô ta vội vã chạy ra ngoài , một lúc sau , cô ta trở lại với một vị bác sĩ trung niên . Vị bác sĩ kiểm tra sơ bộ cho bệnh nhân , rồi mỉm cười .

- Cậu tỉnh lại là may quá ! Thiệt tình ... ngủ được cả năm trời rồi đấy . - Vị bác sĩ vui vẻ nói .

- Vâng , xem ra cháu nằm quá lâu rồi . - Người đó đáp lại , giọng rất nhỏ .

- Vậy , cậu thấy thế nào khi tỉnh lại ? - Vị bác sĩ tiếp tục .

- Chà , cháu hơi tiếc nuối . - Anh cười khẽ .

- Tiếc nuối ư ? Tại sao ? - Vị bác sĩ khó hiểu .

- Vì cháu đã có một giấc mơ rất đẹp . - Anh trả lời , rồi ngoảnh mặt nhìn ra cửa sổ . Bầu trời hôm nay đẹp quá , không biết cô gái đó có chụp lại không ?


Một ngày nọ , Lucy chạy vội đi bắt chuyến xe bus để đến trường . Khi lên xe , cô ngạc nhiên khi ở cuối xe , ghế ngồi bên cạnh cửa sổ - chỗ yêu thích của Lucy đã bị ai đó ngồi mất . Anh ta có mái tóc màu hồng anh đào , chĩa nhọ ra khắp các phía , còn khuôn mặt thì Lucy không thấy được vì bị cãi mũ lưỡi trai màu đen che mất . Với cái ngoại hình đó , anh ta giống hệt Natsu . Nhưng về phong cách ngủ trên xe bus thì không thể nào bằng Natsu được ...

Cô liều lĩnh tiến tới ngồi ngay cạnh anh ta , nhưng thanh niên này có vẻ ngủ say ghê gớm , anh ta chẳng biết gì cả . Trong thoáng chốc , Lucy đã thầm hi vọng người đó là Natsu , tuy nhiên cô lại gạt phắt cái suy nghĩ viển vông đó đi . Natsu chỉ là một bản vẽ được trở thành người , và vì một lí do nào đó anh đã biến mất trở lại trang giấy của cô . Có thấy ở ngoài đời chắc chỉ là sự trùng hợp thôi , trên thế giới xuất hiện đầy rẫy những người có gương mặt giống nhau mà .

Nhưng mà ...

Lucy nhìn sang chàng trai đang ngủ say bên cạnh . Nhìn anh ta làm cô nhớ đến Natsu , và những kỉ niệm của cô và anh . Lucy định đưa tay lấy mũ của anh ta ra , nhưng rồi cô đã không làm thế . Chỉ là cô muốn được ngồi gần anh ta , tìm lại bóng hình của chàng trai ấy . Cho nên được ngồi cạnh một bản sao như thế này là vui rồi .

Rồi Lucy cũng ngủ thiếp đi vì say xe . Khi cô tỉnh dậy thì chàng trai đó đã đi mất .

Và cô cũng đã đi quá trạm luôn .


Người bệnh nhân đó , người về từ cõi chết đang dạo bước trên đường . Sau một năm toàn thuốc thang với trị liệu , anh có thừa thời gian để sắp xếp các mảnh ghép kí ức lại với nhau . Anh nhập viện vì bị tai nạn xe hơi , khi đó , anh đã lạc đến một nơi mà bóng tối bao phủ . Rồi đùng một cái , anh được đưa đến một nơi , đầu anh xuất hiện thêm những kí ức mới về nơi đó , và về việc anh có cảm tình với một người con gái . Chẳng biết cảm xúc ấy có từ bao giờ , anh chỉ biết trong đầu một điều duy nhất "cô gái đó đã vẽ ra một người y hệt anh" . Anh nhớ đến những địa điểm đã xuất hiện trong giấc mơ , và hôm nay anh sẽ đi tìm chúng . Anh bắt một chuyến xe bus đến trường trung học Fairy Tail , nhưng xui xẻo thế nào anh lại bị say xe đến mức ngủ mê mệt trên xe . Khi tỉnh dậy , anh thấy có một cô gái - có vẻ cũng đang bị say xe - gục đầu vào vai mình . Anh khẽ khàng , nhẹ nhàng dịch chuyển ra mà không làm cô gái đó thức giấc . Rồi anh tò mò nhìn vào khuôn mặt của cô gái đó . Anh giật mình , cô ấy ... cô ấy giống hệt như người bạn gái trong giấc mơ của anh . Và một loạt những hình ảnh hiện ra trong đầu anh . Cô ấy ... Có phải là Lucy Heartfillia không ?

- Này , anh định quấy rối đấy à ? - Nhân viên phụ xe xuất hiện .

- À không ... - Người con trai vội vã trả lời lại rồi đi xuống xe . Cho đến khi chiếc xe rời đi xa , anh vẫn đưa mắt nhìn theo .

Anh rất tò mò về cô gái đó .

Sau vài lần cố tình đứng canh ở trạm chờ xe bus như một thằng kì dị , anh đã nắm được lịch trình đi xe của cô gái đó . Anh luôn lên trước cô một trạm , và luôn trong tình trạng lấy mũ che mặt , ngủ mê mệt vì say xe . Có vẻ đó là lí do Lucy không thể nhìn thấy mặt người này .

Tại sao anh bám theo cô ư ? Chỉ là anh muốn tìm lại chút gì đó còn sót lại trong tiềm thức ...


Lucy thấy thật vui , vì ngày nào người con trai đó cũng lên cùng chuyến xe với cô . Nhưng chẳng bao giờ anh ta chịu bỏ mũ ra hết . Cô chỉ muốn tiến tới , vứt cái mũ ra để nhìn mặt anh ta . Nhưng cô sợ nếu cô nhầm người , thì có lẽ sẽ bị dính phốt cũng nên . Nên đành nhìn anh ấy từ xa vậy . Chỉ cần có chút chút giống người đó thôi , cũng là ổn rồi .

Còn anh , ngày nào anh cũng mong ngóng được gặp lại cô gái đó . Việc nhìn thấy cô ấy khiến anh thấy thật dễ chịu , chỉ cần thấy cô ấy thôi , là anh có thể quên đi bao muộn phiền lo lắng , khiến anh quên mất mục đích chính của mình . Nhưng thế cũng chẳng sao cả , vì càng nhìn thấy cô ấy nhiều , anh càng nhớ rõ chi tiết về giấc mơ dài của anh .

Ngày qua ngày , anh ta và Lucy cứ lên cùng một chuyến xe , anh lén nhìn cô , cô lén nhìn anh . Cả hai cứ rón rén , rón rén như sợ bị đối phương phát hiện ra hành động kì quặc của mình . Cho đến một ngày , người con trai không kìm nổi tò mò nữa . Dường như có gì trong anh đang thúc giục anh hãy tiếp cận cô gái đó , người giống hệt như trong giấc mơ của anh .

Khi xe bus đỗ lại bên một trạm , và cô ấy bước xuống , con người đang say đứ đừ kia mới giật mình nhận ra . Anh hoảng hồn lao xuống xe , chạy theo cô gái đó .

Anh chỉ còn cách cô ấy một đoạn xa vừa đủ .

Gần hơn .

Gần hơn nữa .

Anh đưa tay ra , nắm lấy tay cô ấy .

Khoảnh khắc cô ấy quay lại nhìn anh với khuôn mặt ngạc nhiên tột độ , anh dường như đã đoán ra câu trả lời trước khi hỏi .

- Có phải em là Lucy Heartfillia ? - Anh hỏi , giọng thật hồi hộp . Anh cảm thấy được trái tim mình đang đập thật nhanh .

=> Không phải SE

=> Fic trước bọn tôi làm vậy để gây bão một chút cho vui cửa vui nhà :v

=> Ai comment chửi thì tôi chắc chắn ngoại truyện sẽ không có đâu cười đểu

Bạn đang đọc [Nalu] Bạn Trai Bước Ra Từ Một Trang Giấy của RikaInLove
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự