Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 25 Chương 24 [End]

Bạn đang đọc Muôn Trùng Nghìn Dặm của Icey

Phiên bản Dịch · 3526 chữ · khoảng 12 phút đọc

Cô và San sau đó không gặp nhau, hắn cũng không còn liên lạc hay tới tìm cô. Hạc vốn đã xác định, giữa họ không có bắt đầu, cho nên cũng không có gì để gọi là kết thúc. Đây là điều đúng với mong muốn của cô, đáng lý cô phải vui vẻ mới đúng. Thế nhưng có đôi khi cô lại cảm thấy trống vắng đến kỳ quặc. Buổi tối cô thường ngồi nhìn điện thoại của mình mà ngẩn ngơ. Có đôi khi đi ngang qua một khách sạn lớn nào đó, cô sẽ ngẩn người đứng nhìn, cũng có khi nửa đêm cô không ngủ được sẽ căng tai lắng nghe tìm tiếng động cơ xe. Có điều tiếng rú ga đơn độc đặc biệt của riêng một người, chưa một lần nào cô nghe thấy nữa.

Những ngày tháng vô vị cứ thế lần lượt trôi đi, cho đến tận trước khi cô khởi hành vài ngày, Hạc tình cờ nhìn thấy trên TV một tin tức. Khi đó Hạc mới biết, bố hắn đã nhập viện phải làm phẫu thuật. Ông vốn có bệnh tim, vẫn thường xuyên ở Hàn Quốc điều trị. Lần này ông đột nhiên nán lại Việt Nam từ sinh nhật Sam đến giờ, không rõ là vì lý do gì.

Lần nhập viện này chính là do bệnh tim tái phát, nghe nói khá nghiêm trọng, phải phẫu thuật những hai lần.

Khi cô tìm được đến Bệnh Viện Trung Ương Quốc Tế xa hoa trốn vào được thăm ông thì cũng chỉ còn buổi tối cách ngày bay một ngày.

Bố hắn nằm ở phòng hạng nhất, đã nghỉ ngơi nhắm mắt ngủ. San ngồi một mình bên ngoài phòng bệnh vắng tanh lạnh lẽo. Cô thấy hắn mà xót xa. Hắn tiều tuỵ, mắt đầy gân máu, cằm đã mọc một ít râu. Nhìn hắn không còn chút cảm giác cao ngạo thường ngày.

Còn nói là không quan tâm. Chẳng biết từ lúc bố hắn đổ bệnh đến nay, tên này có ăn ngủ tử tế hay không.

Cô bước đến ngồi xuống kế bên hắn. Hắn ngước lên, không có ngạc nhiên, chỉ có ánh mắt đờ đẫn nhìn cô.

"Tình hình bố thế nào rồi?" – Cô ngập ngừng hỏi.

Hắn im lặng rất lâu, cụp mắt nhìn lòng bàn tay, chậm rãi đáp, giọng nói của hắn nhuốm sự mệt mỏi - "Làm phẫu thuật rồi. Tuy bác sĩ đã nói không có nguy hiểm đến tính mạng nhưng vẫn chưa tỉnh."

Hạc nhìn hắn, thấy cổ họng như nghẹn lại. Cô ngập ngừng dang tay ra – "Lại đây nào."

San cũng không kiêng nể, giơ tay ôm lấy cô. Đầu chôn trên vai cô.

Hắn thở những hơi dài, nghèn nghẹn trên vai cô.

Hạc chưa từng thấy hắn yếu đuối như thế. Ngay cả khi ở trước mộ mẹ hắn, hắn cũng không như thế. Cô đau lòng vuốt lưng hắn.

Hắn im lặng một lúc thật lâu, sau đó nhỏ giọng nói, gần như là thì thào bên tai cô - "Anh sợ."

"Đừng nói bậy. Ông ấy nhất định không sao, không sao mà." – Mắt Hạc cay cay, cố hết sức trấn an hắn.

Hắn giống như không nghe thấy lời cô nói – "Anh ghét ông ta. Rõ ràng là ghét như thế, nhưng khi nghe tin ông ta bị ngã, anh thật sự rất sợ, sợ ông ta cứ thế mà ra đi. Nếu ông ấy thật sự không tỉnh lại thì anh phải làm sao đây?"

"Bố cậu nói với tôi, chừng nào còn chưa nhìn thấy cậu trưởng thành, ông ấy sẽ không đi đâu hết. Cậu phải tin tưởng bố mình."

Hắn im lặng rất lâu, sau đó lên tiếng, giọng khàn đặc - "Em đừng đi có được không? Ở lại bên cạnh anh."

Hạc cố nuốt những nghẹn ngào trong cổ họng – "Được, không đi nữa, ở lại với cậu."

Hắn không trả lời, chỉ ôm siết lấy cô như thể sợ cô tan biến trong tay mình.

Không biết bao lâu, cũng không biết suy nghĩ gì, hắn đột nhiên đẩy cô ra, giương đôi mắt đỏ hoạch đầy những tơ máu lên nhìn cô.

Ánh mắt và giọng nói hắn ngược lại rất kiên quyết - "Em đi đi."

Cô sững người, môi mấp máy muốn nói vài tiếng nhưng hắn đã lên tiếng – "Anh chỉ thử em một chút, em đã bỏ cuộc rồi sao? Nếu em đã lựa chọn ra đi thì đừng quay đầu lại."

Hạc giương mắt nhìn hắn. Cô vươn tay ra nhưng hắn đã nghiêng người tránh.

"Em nghĩ anh thật sự cần em ở đây? Trước đây không có em, anh sống vô cùng tốt. Hiện tại cũng thế. Em nên biết nếu anh thật sự muốn em ở lại, anh có trăm ngàn cách để khiến em không thể đi."

"Cậu không cần phải cố gắng mạnh mẽ, tôi––"

"Anh nói em đi, em không nghe sao?"

"Cậu––"

Có một tiếng chát đanh thép vang lên.

Hắn tát cô.

Cái tát giống như một gáo nước lạnh hắt vào tim cô. Đây là lần đầu có người tát cô, người này hoá ra lại là hắn.

San nhìn cô – "Tỉnh ra chưa?" - Giọng nói hắn điềm tĩnh, dường như cái tát kia không là gì đối với hắn. Từng lời từng lời âm vang, từng tiếng từng tiếng như đinh đóng lên cơ thể cô – "Tỉnh rồi thì em đi đi."

Đầu óc Hạc trống rỗng.

Không biết cô cứ thế ngây người bao lâu, San đã đứng dậy bước vào phòng bệnh đóng cửa lại. Hạc ngồi trên hành lang vắng yên ắng không một tiếng động. Cô đưa tay vuốt bên má vẫn còn bỏng rát cảm giác đôi tay hắn chạm vào. Không giống như trước hắn thường chọc ghẹo đưa tay xoa xoa mặt cô, hoặc nghịch ngợm ngang ngược hôn lên, môi hắn mềm mềm cọ lên má cô. Hiện tại cô chỉ có cảm giác đau rát. Đầu ngón tay Hạc run rẩy. Đau, nhưng cũng lại giống như không quá đau, hắn có lẽ đã nương tay với cô. Nhưng lại khiến cô đau ở một nơi khác, đau đến mức cô thấy nghẹt thở.

Cô vô thức đứng dậy, vô thức quay đi. Bước chân cô đi nhanh dần, một lúc sau gần như là chạy. Hạc chạy ra khỏi bệnh viện, chạy ra đường thật xa thật xa. Cô chạy bao xa ngay cả bản thân cũng không biết, đến khi hai chân rã rời cô mới lảo đảo khuỵ xuống. Cổ họng khô khốc, lại vận động đột ngột quá cường độ, bao tử cô quặn lên. Hạc nôn khan trên đường.

Rõ ràng đã chuẩn bị tinh thần trước, cũng cố gắng bao nhiêu mới đến được nước này, không hiểu sao trong ngực lại như có ai đang cào xé, vừa đau vừa khó thở.

Cô ngồi trên nền đất lạnh nôn hết bao lâu chính cô cũng không biết, chỉ biết khi cô lảo đảo đứng dậy về nhà, cả người đã gần như kiệt sức ngã xuống giường.

Ngày hôm sau là ngày bay đi của cô. Chuyến bay của cô là vào buổi tối.

Cả ngày Hạc như thất thần. Mây tổ chức ăn cơm trưa chia tay với cô cô cũng chỉ ăn vài miếng.

"Cậu sao thế? Đừng quá căng thẳng, ở nước ngoài có khác chúng ta đến mấy thì cũng chỉ trước lạ sau quen thôi." – Mây ra sức trấn an cô. Hạc cũng chỉ vô thức gật đầu vài cái lấy lệ.

Buổi chiều, giờ ra sân bay cũng đã đến. Mây cùng cô bắt taxi, nhét valy vào cốp xe. Tuy Hạc nói không cần nhưng Mây vẫn muốn tiễn cô tới tận sân bay, cho nên họ cùng ngồi vào trong taxi.

Ngồi trong xe, Hạc đưa mắt nhìn từng căn nhà lướt qua cửa kính xe, tâm trạng rối bời không cách nào lý giải nổi. Có rất nhiều rất nhiều suy nghĩ tạt qua đầu cô, nhưng rốt cuộc chính cô cũng không biết mình đang nghĩ gì.

Mây nghiêng đầu nheo mắt nhìn vẻ mặt thất thần của cô lên tiếng – "Sao cậu đăm chiêu thế? Có để quên gì không?"

Hạc thảng thốt nhìn Mây. Cô có để quên gì không?

Tất cả mọi thứ tối hôm qua cô đều đã kiểm, tất cả đều đầy đủ.

Hạc lắc đầu.

Mây lại nói – "Khoan nói vội, bây giờ cậu tưởng tượng đi, cậu ngồi lên máy bay, có một thứ cậu để quên. Thứ đó là thứ gì?"

Hạc ngẩn người nghe Mây nói.

Thứ đó là thứ gì?

Là thứ gì cô sẽ nhớ đến khi ngồi trên máy bay?

Hạc đột ngột chồm lên, hét lên với bác tài – "Chú ơi, cháu để quên đồ, xin cho cháu xuống xe."

Bác tài bị cô làm cho giật mình, liền hoảng sợ đạp thắng.

Không đợi được cho xe dừng, Hạc liền đẩy cửa nhào ra.

Mây hết hồn nhìn cô bán sống bạn mạng chạy đi, chỉ có thể gào theo – "Này, vậy tớ đem valy của cậu tới thẳng sân bay nhé. Gặp nhau trên đó luôn nhé."

"Tớ biết rồi, cảm ơn cậu." – Hạc gào đáp trả.

Mây trở vào xe nói với bác tài tiếp tục lộ trình. Tài xế thở một hơi nói – "Bạn cháu quên gì mà khiếp thế?"

Mây cười – "Để quên trái tim ấy mà chú."

Vì bệnh viện này nằm trên đường ra sân bay, cô chạy bộ một mạch đến nơi luôn. Y tá trong bệnh viện thấy cô hùng hùng hổ hổ chạy xuyên qua hành lang thì định lên tiếng can ngăn cô giữ yên lặng tránh làm phiền bệnh nhân thì đã thấy cô quát lớn một tiếng – "Kim San."

Cô y tá giật mình, đằng trước có một thanh niên đang ngồi thẩn thờ trên một băng ghế cũng giật mình. Hắn ngước lên nhìn thấy cô gái kia thì đứng bật dậy. Người con trai theo bản năng dang tay ra. Cô gái cứ thế chạy tới lao vào trong tay hắn. Khác với hình ảnh lãng mạn thường thấy trên TV, cả hai va chạm một cái rầm rõ to. Y tá nghe như thấy tiếng hai khung xương đập vào nhau, không khỏi rùng mình. Thanh niên kia ngả ngửa, kéo theo cả cô gái trên tay té xuống.

"Em...." – Lời còn chưa kịp nói thanh niên đẹp trai kia đã bị cô gái thô bạo giáng cho một tát.

Y tá cũng không dám nhìn nữa, run rẩy nhanh chóng lủi đi. Khách phòng VVIP đánh nhau, cho tiền cô cũng không dám làm phiền, cô còn muốn giữ cái mạng nhỏ.

San bị tát gương mặt cũng không biến sắc. Hắn chỉ đờ đẫn nhìn cô. Thấy tròng mắt cô hoe đỏ sưng lên, hắn đưa tay xót xa xoa lên – "Đã đánh em, em còn quay lại. Rõ là đồ ngốc, em rốt cuộc là yêu anh đến mức nào?"

Hạc vẫn còn muốn đánh hắn. Nhưng mà vung tay lên cô lại không thể giáng xuống, lúc này cô chỉ thấy trong cổ họng nghẹn lại, nước mắt muốn trực trào. Sắp tới cô sẽ không còn cơ hội nghe hắn la mắng, cũng không còn cơ hội cùng hắn đấu khẩu, không còn cơ hội nghe hắn cười nhạo trình độ tiếng Hàn của cô. Ngay cả lúc hắn cưỡng hôn cô, tát cô, Hạc cũng đã thấy nhớ rồi. Bây giờ hắn có chửi cô là đầu heo cô cũng cam tâm tình nguyện nghe.

"Tại sao chứ? Tôi vốn có thể sống một cuộc sống bình thường, sau này gặp một người đàn ông tốt lấy anh ta, sống cùng anh ta trăm năm đầu bạc răng long, con cháu đầy đàn, hạnh phúc muôn đời. Tại sao giữa đường lại gặp một tên chết tiệt giống như cậu, làm bể hết kế hoạch cuả tôi, hại tôi bây giờ còn phải tới một nơi xa như thế."

Hắn nhìn cô rơi nước mắt, ôm cô trong lòng – "Người đàn ông tốt nhất thế giới rõ ràng đang ở trước mặt em, em còn muốn tìm ở đâu? Kế hoạch của em có gì khó thực hiện? Anh đây cũng làm được hết."

"Kim San, miểng của cậu văng trúng tôi rồi!"

"Ở đâu? Có đau không? Để anh chữa cho." – Hắn còn mặt dày cúi xuống hôn lên nước mắt, gò mà và môi cô.

Hắn vuốt nước mắt cho cô, động tác rõ vụng về, lại còn cằn nhằn – "Khóc xấu qúa. Còn khóc nữa anh sẽ đem em tới Đầm Sen, cột em lên tàu điện siêu tốc, chạy đủ 100 vòng mới thả người."

Hạc ngước mắt đỏ hoạch nhìn hắn. Phút giây đó cô có một suy nghĩ. Cô không cần gì cả, chỉ cần hắn nói một tiếng, cho dù là điều gì cô cũng sẽ nghe theo.

Dường như đọc được điều trong mắt cô, San không đợi cô mở miệng mà đã lên tiếng - "Anh chẳng nói, em đã quyết định ra đi thì đừng quay đầu lại hay sao? Con đường em chọn là ở phía trước, không phải ở sau lưng. Nếu là vì anh, thì em càng không được chùng bước, càng phải đi tới cuối con đường. Vì đi hết con đường đó em mới có thể nhìn thấy anh. Anh không cần em lo lắng cho anh. Em nghĩ không có em anh không sống nổi sao? Anh nhất định sẽ sống vô cùng tốt, tốt đến mức em đi đến cùng trời cuối đất cũng không tìm được người nào tốt hơn anh. Tự em sẽ hối hận mò về."

Hạc im lặng nghe những lời hắn nói, trong lòng quặn thắt. Cô rõ ràng biết hắn cứng đầu ương bướng thế nào, thế nhưng vẫn cứ đau lòng. Thời điểm hắn khó khăn nhất, cô lại phải ra đi. Hắn không cho cô một cơ hội cự tuyệt.

"Nói cho em biết 4 năm lâu lắm, anh không có kiên nhẫn chờ đợi đâu. Nếu gặp cô gái nào xinh đẹp dễ thương hơn em, anh sẽ mặc kệ em mà tìm người ta."

Cô hung hăng cắn cánh tay hắn – "Đi tìm đi, có giỏi thì cậu cứ đi tìm đi."

"Cắn đi đâu? Giỏi thì em cắn ở đây này." – Hắn bóp miệng cô, sau đó nhân cơ hội hôn xuống.

Hai người họ lại vừa đấu khẩu vừa cắn nhau. Rõ ràng là mắng cô xối xả, nhưng lúc hắn hôn cô lại dịu dàng khôn siết, khiến Hạc không kiềm được mà rơi nước mắt.

"Có đau không?" – Hắn khẽ vuốt má cô.

"Ngay cả phụ nữ cũng dám ra tay, cậu còn dám nói thích tôi sao?"

Hắn cười khổ nhìn cô - "Cho dù có lựa chọn lại anh vẫn sẽ ra tay. Chưa từng đánh người nào mà tim gan đều đau như thế. Thế nên em ngoan ngoãn đi đi, nếu phải ra tay thêm lần nữa, anh sẽ thổ huyết mà chết đấy."

Lần này Hạc ôm chặt lấy hắn, giống như muốn đem hắn khảm toàn bộ vào trong người. Cô và hắn không nói gì, chỉ ở trên sàn hành lang bệnh viện ôm lấy nhau như thế.

Một lúc sau hắn khàn giọng hỏi – "Mấy giờ em bay?"

"8 giờ."

Hắn liếc nhìn đồng hồ trên tay, kéo cô đứng dậy nói – "Đi, anh đưa em ra sân bay."

Hiện giờ là 6 giờ, đường tan tầm rất đông người. Hạc kéo tay hắn nói – "Thôi khỏi, tôi đi xe buýt nhanh hơn. Bây giờ đang giờ cao điểm, cậu lái xe hơi chỉ càng thêm trễ."

"Ai nói em đi xe hơi?" – Hắn ném vào tay cô một chiếc mũ bảo hiểm.

Hạc cầm lấy mũ bảo hiểm của hắn, nhìn hắn nhảy lên một con ngựa sắt to oạch gần đó, mặt hơi tái đi.

San thấy cô vẫn đứng yên một chỗ, hắn đột nhiên chìa tay tới – "Lại đây."

Hạc chần chừ một lúc lâu. Hắn cũng không giục, chỉ nhìn cô. Hạc hít một hơi thật sâu rồi đội mũ lên đầu. Mũ vừa đội xuống, Hạc đã thấy toàn thân khó thở. Trước mắt hiện ra rất nhiều hình ảnh cô vẫn luôn cố gắng không nhớ tới, có máu, có bố mẹ, cũng có những bộ phận cơ thể gãy rời. Sống lưng Hạc lạnh toát nhưng mồ hôi đã bắt đầu tuôn ra. Cô thấy tay chân mình bắt đầu run rẩy, lảo đảo muốn ngã.

Mắt Hạc hơi nhòe, đầu óc bắt đầu mơ hồ, nhưng từ khóe mắt cô vẫn nhìn thấy San không hề đỡ cô. Hắn chỉ đứng đó, đơn giản chìa tay về phía cô. Hạc mơ hồ cảm giác hắn lúc này rất giống khi bé Sam ngã. Hắn không bước tới, chỉ vững vàng đứng một chỗ, tập cho cô bé đứng dậy đi về phía mình. Hạc không phải là đứa trẻ, năm nay cô đã 24 tuổi. Cô còn có một ước mơ cất trong tay. Cô không thể cứ té ngã lại nằm khóc một chỗ mãi như thế, còn thua cả một đứa trẻ lên 7 như Sam.

Cô trụ lại, cố đứng cho vững, từng bước xiêu vẹo đi đến. Khi Hạc nắm được tay hắn, lòng bàn tay của hắn ấm áp đỡ lấy tay cô. Cô mượn sức hắn làm thế, leo lên xe ngồi phía sau lưng hắn. San quay lại nhìn cô. Cả người Hạc gần như kiệt sức, tay cô vẫn còn nằm trong tay hắn, khe khẽ run, nhưng ánh mắt đã phần nào tỉnh táo.

San nở một nụ cười, kéo tay cô, cúi đầu đặt lên mu bàn tay một nụ hôn.

Khi ấy, Hạc suýt nữa thì bật khóc.

Có điều cô còn chưa kịp rơi nước mắt thì hắn đã quay người lại, kéo tay cô choàng qua eo mình.

"Ôm chặt vào." – San nói, bắt đầu rú ga rền vang.

Hạc còn chưa kịp lên tiếng thì hắn đã phóng đi thẳng cánh với tốc độ chóng mặt. Cô từ trong mơ hồ chuyển sang trạng thái sợ hãi tột độ, chỉ có thể ôm chặt cứng eo hắn, miệng gào thét, đem gia phả nhà hắn ra chửi tục.

"Có anh rồi em còn sợ cái gì?" - Hắn còn cả gan nói khi đang lạng lách leo lề.

"Có cậu mới làm tôi sợ!" - Hạc gào thét, nước mắt nước mũi cũng muốn tuôn ra hết.

"Nếu sợ như vậy thì nói yêu anh nhanh lên."

"Đồ điên! Nói cái gì?"

"Không nói thì đừng trách anh?" – Hắn lạng một cái.

Hạc thảm thiết gào - "Tôi yêu cậu, yêu cậu nhất, được chưa?"

"Gọi là anh San."

"Em yêu anh San." – Khóc không thành tiếng.

"Nói em sẽ không yêu bất kỳ người nào khác ngoài anh."

Gào - "Em không yêu bất kỳ người nào khác ngoài anh San!!"

"Nói em học xong sẽ về lấy anh."

Gào - "Học xong sẽ về lấy anh San!!!"

"Sau đó sinh cho anh 11 đứa con gái."

"Kim San! Tôi điên rồi nên mới thích cậu!!" – Hạc thảm thiết gào lên.

Tại sao lần cuối cùng gặp của cô và hắn cũng vẫn là như thế này, không thể kết thúc trong yên ắng hoà bình. Hạc không ngừng nguyên rủa.

Hạc ôm chặt lấy thắt lưng hắn, tiếng gió thổi ào ào bên tai.

Lẫn trong tiếng gió cô nghe giọng cười tự kỷ của San âm vang.

Cô ở đằng sau khẽ rơi nước mắt.

Giữa hai người họ, không có hứa hẹn. Hắn không nói chờ cô, cô cũng chưa từng nói sẽ trở về tìm hắn.

Có lẽ là rất ngốc nghếch.

Nhưng cả cô và hắn đều hiểu, tương lai ra sao đâu ai biết trước được.

4 năm, đối với 1 cô gái 24 tuổi, 1 chàng trai 21 tuổi, đều là rất dài.

4 năm nữa họ có còn đấu khẩu như thế không, Hạc không biết.

4 năm nữa, ở đầu kia của lối ra, người chờ cô có phải là hắn hay không, Hạc cũng không biết.

4 năm nữa, cô có gần thêm hay lại càng cách xa hắn, Hạc lại càng không biết.

Cô không phải là thầy bói, không thể nói trước tương lai.

Nhưng có một điều cô chắc chắn.

Muôn trùng nghìn dặm thì đã sao?

Chỉ cần trái tim còn đập, còn nguyện ý, dù xa cách mấy, đi từ từ cũng sẽ có ngày tới nơi.

[Hết]

Bạn đang đọc Muôn Trùng Nghìn Dặm của Icey
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự