Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 2 Vị thần đầu tiên

Bạn đang đọc Mùa Xuân Năm Ấy ,Đào Lại Nở sáng tác bởi Renaelf

Tiểu thuyết gốc · 919 chữ · khoảng 4 phút đọc

Đã từ rất lâu ,vào rất nhiều năm về trước , xa xăm đến nỗi không còn ai nhớ nổi chính xác là khoảng thời gian nào ,

Bàn Cổ tan biến giữa thiên địa : sống lưng chống trời , mắt trái biến thành nhật, mắt phải biến thành nguyệt, mái tóc thành sao lốm đốm đầy trời; Tiên huyết biến thành Giang Hà Hồ Hải, bắp thịt biến thành thiên lý đồng cỏ phì nhiêu; xương cốt biến thành cây cỏ, gân mạch biến thành con đường; hàm răng biến thành kim thạch, tinh túy biến thành trân châu; khí là Phong vân, âm thanh vì Lôi Đình, mồ hôi thành mưa Lộ; Bàn Cổ đại thần ngã xuống lúc, đầu cùng tứ chi hóa thành Ngũ nhạc, mà sống lưng lại thành trong thiên địa điểm tựa Bất Chu Sơn mạch ...

Bụng tế lại hóa thành một mảnh Huyết Hải, cái kia Huyết Hải phạm vi mấy vạn dặm, bên trong sóng máu cuồn cuộn, cá tôm không thịnh hành, chim trùng không Chí, Thiên Địa lệ khí tất cả đều tụ ở nơi này. Cứ như vậy , Bàn Cổ biến mất tạo ra thiên địa vạn vật.

Lúc ấy , có một vị thần mới được sinh ra, y danh tự gọi An Tư LạcChẳng biết đã có ai đặt tên cho y, giả thuyết lớn nhất là y đã tự đặt tên cho mình. Sống qua ức vạn năm, ngao du khắp thiên địa khí hải , An Tư Lạc dần buồn chán và muốn tạo ra loài sinh vật mới .

Y chiếu theo hình dạng của mình dung linh khí và một giọt tinh huyết thai nghén ra nhân loại đầu tiên – đó là một nam tử bình phàm đặt tên là Thu Phong.

Đơn giản vì An Tư Lạc thích sự trong trẻo ,ướt át của gió mùa thu ,của tiết trời mới chuyển mùa vẫn còn mang theo hơi thở của mùa hạ.

Thu Phong mở to mắt nhìn nam tử trước mặt , y y a a hàm hồ không rõ.

An Tư Lạc khó chịu nhíu mày , ya tạo ra sinh vật này chính là để nó làm thú vui cho mình đâu thể ngờ nó ngu ngốc đến thế- còn chưa biết nói!

Tư Lạc thở dài phất phất tay :

  • Lại đây.

Thu Phong ngơ ngác cắn cắn môi:

  • Y a ( Không muốn )

An Tư Lạc thật sự đã chịu thua , bực dọc tiến lại gần nói lớn:

  • Nghe đây, tên sinh vật ngu ngốc . Mặc cho ngươi hiểu hay không hiểu thì nghe cho rõ mà làm theo . Từ nay ngươi danh tự gọi Thu Phong . Đi theo ta làm thư đồng hiểu chưa ???

An Tư Lạc ngẩng cao đầu , kiêu ngạo như một chú chim khổng tước , chờ Thu Phong tiến tới thực hiện nghi lễ nhận chủ - quỳ xuống và hôn chân mình .

Ngược lại vị sau không làm theo ý y muốn. Hắn vậy mà ngơ ngác mất một lúc lâu rồi như là quyết định một điều gì đó- quay người bỏ chạy.

Chỉ còn lại mình vị thần vĩ đại nào đó đang đứng trồng trời tại chỗ , không thể tin được nhìn theo bóng hình tên sinh vật lạ lẫm mà y vẫn luôn coi thường kia.

Một khắc sau :

- Ân …..a…hưm….

- Ngoan nào , quay người ra đây …

An Tư Lạc đầu đầy mồ hôi, mặt đỏ bừng nóng hổi , y giữ chặt tay Thu Phong cố sức để xoay người hắn lại , hình như y đã quên mất mình có linh lực.

Tay còn lại cầm một chiếc ngoại bào đã chuẩn bị sẵn chòng vào người dưới thân . Làm xong tất cả, An Tư Lạc thỏa mãn mỉm cười nhìn tên nam tử vẫn còn rưng rưng khóc kia , cười nói :

- Cuối cùng cũng thay đồ xong , thế này mới đúng là thư đồng của ta chứ.

Thu Phong kháng nghị , hắn trừng to đôi mắt long lanh vẫn còn phủ một tầng hơi nước của mình , khẽ mím môi bật ra một tiếng:

- Nha nha ( Người xấu )

An Tư Lạc thấy hắn tức giận càng vui vẻ thỏa mãn nhưng đến khi nhìn tới đôi mắt mù sương trừng to kia , bất giác y lại cảm thấy tim mình nhảy lên một cái , trong đầu hiện ra một ý nghĩ mà đến cả y cũng cảm thấy khó hiểu

“ Tên sinh vật này trông kể cũng đẹp , cũng đáng yêu thật “

Điều đáng cười ở đây là An Tư Lạc không biết Thu Phong đẹp ở đâu , đáng yêu ở chỗ nào , y chỉ nghĩ thế vì nó đột nhiên hiện ra trong đầu y mà thôi .

Có lẽ đây chính là ý nghĩ lạ lùng nhất, nực cười nhất mà An Tư Lạc có từ thuở bình sinh đến giờ

* Tiểu Kịch Trường *

Mỗ tác giả : Tư lạc , ta có một điều thắc mắc….

Tư Lạc : chuyện gì ?( lạnh nhạt )

Mỗ tác giả : Lúc … con tạo ra Tiểu Phong … nó có mặc quần áo không ???

Thu Phong ( che mặt) : y a…

Tư Lạc ( đen mặt ) : không cho phép hỏi vấn đề nhạy cảm

Mỗ tác giả : Được rồi , được rồi , ta đã có đáp án , hắc hắc….

Bạn đang đọc Mùa Xuân Năm Ấy ,Đào Lại Nở sáng tác bởi Renaelf

Truyện Mùa Xuân Năm Ấy ,Đào Lại Nở tại TruyenYY đã đến chương cuối. Hãy nhấn vào nút Theo Dõi để được nhận thông báo khi có chương mới nhé! Chúc đạo hữu có những giây phút vui vẻ tại YY Giới.

Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Renaelf
Thời gian
Lượt đọc 5
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự