Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 27 Chương 19 Part 1

Bạn đang đọc Một Lần Và Mãi Mãi của Judith McNaught

Phiên bản Dịch · 2764 chữ · khoảng 10 phút đọc

Chương 19

Đầu buổi chiều hôm sau, bác sỹ Worthing đã có thể báo cáo rằng Bác Charles vẫn “còn giữ được bản thân.” Ngày hôm sau, ông xuống phòng ăn nơi Jason và Victoria đang ăn tối và báo cho họ biết là Charles “có vẻ đã tiến triển nhiều.”

Victoria khó lòng kìm nén được niềm vui, nhưng Jason chỉ nhướng mày lên nhìn vị bác sỹ và mời ông cùng ăn tối với họ.

“Ờ—cảm ơn,” bác sỹ Worthing nói, hướng một ánh mắt sắc bén vào nét mặt khó dò của Jason. “Tôi tin là tôi có thể để người bệnh của tôi lại không cần theo dõi một lúc.”

“Tôi chắc là ông có thể,” Jason thờ ơ trả lời.

“Ông có nghĩ là bác ấy sẽ bình phục không, bác sỹ Worthing?” Victoria kêu lên, lấy làm lạ tại sao Jason có thể tỏ ra vô cảm hoàn toàn như vậy.

Cẩn trọng né tránh ánh mắt dò xét của Jason, bác sỹ Worthing hướng ánh mắt khó xử của ông vào Victoria và hắng giọng. “Khó nói lắm. Cháu thấy đấy, ông ấy nói ông ấy muốn sống để nhìn thấy hai đứa các cháu kết hôn. Ông ấy rất quyết tâm làm như thế. Cháu có thể nói rằng ông ấy bám vào điều đó như là một lý do để sống.”

Victoria cắn môi và liếc nhìn Jason một cách khó khăn trước khi hỏi bác sỹ, “Chuyện gì sẽ xảy ra nếu ông bắt đầu bình phục và chúng ta – chúng cháu bảo ông là chúng cháu thay đổi quyết định?”

Jason ôn tồn trả lời nàng bằng giọng nói ngập ngừng kéo dài. “Trong trường hợp đó, ông ấy không nghi ngờ gì là sẽ bị tái phát.” Quay sang vị bác sỹ, hắn mát mẻ hỏi, “Phải thế không?”

Bác sỹ Worthing vội nhìn đi chỗ khác tránh ánh mắt nghiêm nghị của Jason. “Tôi chắc là anh biết ông ấy rõ hơn tôi, Jason. Anh nghĩ ông ấy sẽ thế nào?”

Jason nhún vai. “Tôi cho là ông ấy sẽ bị tái phát.”

Victoria cảm tưởng như cuộc đời đang cố ý dày vò nàng, lấy đi mái ấm của nàng và những người nàng thương yêu, bắt nàng phải đến một đất nước xa lạ, và bây giờ lại đang xô đẩy nàng vào một cuộc hôn nhân không tình yêu với một người không muốn nàng.

Rất lâu sau khi cả hai người đàn ông đã đi, nàng ngồi lại bên bàn, thờ ơ nghịch thức ăn trên đĩa, cố tìm một cách thoát khỏi tình thế khó xử này sao cho vẹn cả đôi bên, cho Jason và cả chính nàng. Giấc mơ về một ngôi nhà hạnh phúc của nàng, với một người chồng đáng yêu bên cạnh và một đứa trẻ bi bô trong vòng tay nàng, giờ đã trở lại để chế diễu nàng, và nàng ình được tự thương mình một lúc. Rốt cuộc thì nàng đã không đòi hỏi gì nhiều lắm từ cuộc đời; nàng không khát áo lông thú hay đồ trang sức, không đòi có những mùa lễ hội London, không mong những ngôi nhà tráng lệ nơi nàng có thể đóng vai một nữ hoàng đang trị vì. Nàng đã chẳng muốn gì hơn những gì nàng đã có ở Mỹ - chỉ là nàng muốn có một người chồng và kèm theo đó là những đứa con thôi.

Nỗi nhớ nhà cồn lên như sóng trong lòng nàng và nàng gục đầu xuống. Nàng mong sao có thể quay thời gian lại một năm và ngừng lại đó, để có gương mặt tươi cười của cha mẹ nàng trước mặt nàng, để nghe cha nàng nói về cái bệnh viện mà ông muốn xây, và để được dân làng vây quanh, những người đã là gia đình thứ hai của nàng. Nàng sẽ làm bất cứ điều gì, bất cứ điều gì để trở về nhà. Hình ảnh gương mặt tươi cười, đẹp trai của Andrew xuất hiện để chế nhạo nàng, và Victoria gạt bỏ nó đi, không nhỏ một giọt nước mắt nào nữa cho người đàn ông bội bạc nàng đã từng yêu dấu.

Nàng đẩy ghế ra và đi tìm Jason. Andrew đã bỏ nàng lại cho số phận, nhưng Jason đang ở đây và hắn sẵn lòng giúp nàng nghĩ cách thoát khỏi cái đám cưới mà không ai trong hai người mong muốn.

Nàng tìm thấy hắn một mình trong thư viện - một người đàn ông suy tư, cô độc đứng đó với một tay hững hờ tựa trên mặt lò sưởi, lặng nhìn vào lò lửa trống không. Lòng trắc ẩn dâng lên trong lòng khi nàng nhận ra rằng, mặc dù hắn vờ tỏ ra lạnh lùng vô cảm trước bác sỹ Worthing, Jason đã đến đây để lo âu trong im lặng một mình.

Cố nén niềm thôi thúc đến bên hắn và tỏ lòng thương cảm, điều nàng biết hắn sẽ chối từ, nàng lặng lẽ gọi, “Jason?”

Hắn ngẩng đầu lên và nhìn nàng, gương mặt dửng dưng.

“Chúng ta làm gì bây giờ?”

“Về chuyện gì cơ?”

“Về chuyện cái ý tưởng kỳ quặc của bác Charles muốn thấy chúng ta lấy nhau ấy.”

“Tại sao lại là kỳ quặc?”

Victoria ngạc nhiên trước câu nói của hắn, nhưng nàng quyết tâm bàn bạc về vấn đề này bình tĩnh và chân thành. “Kỳ quặc bởi vì tôi không muốn lấy anh.”

Đôi mắt hắn trân cứng. “Ta nhận thức điều đó rất rõ, Victoria.”

“Anh cũng không muốn lấy tôi mà,” nàng trả lời một cách hợp lẽ, giơ hai tay lên trong một cử chỉ khẩn nài.

“Nàng nói đúng.” Đưa mắt quay trở lại nhìn lò sưởi, hắn im lặng. Victoria chờ hắn nói thêm điều gì đó; khi hắn không nói nữa, nàng thở dài và bắt đầu bước đi. Những lời tiếp đó của hắn làm nàng quay ngoắt lại và chằm chằm nhìn. “Tuy nhiên, cuộc hôn nhân của chúng ta có thể mang lại cho chúng ta điều mình thực lòng muốn.”

“Đó là gì?” nàng hỏi, liếc nhìn vẻ mặt trông nghiêng như một bức phù điêu thô ráp của hắn, cố thăm dò tâm trạng hắn. Hắn đứng thẳng lại và quay sang, hai bàn tay thọc sâu vào túi, mắt hắn nhìn xoáy vào mắt nàng. “Nàng muốn trở về Mỹ, để được tự do, để sống giữa bạn bè và có lẽ để xây cái bệnh viện cha nàng mơ ước. Nàng đã kể cho ta nghe tất cả những chuyện đó. Nếu nàng trung thực với chính nàng, nàng sẽ thừa nhận rằng nàng cũng muốn trở về đó để cho Andrew, và mọi người khác, thấy sự ruồng bỏ của anh ta chẳng có nghĩa lý gì đối với nàng - rằng nàng đã quên anh ta cũng dễ dàng như là anh ta đã quên nàng vậy, và nàng vẫn đi tiếp với cuộc sống của nàng.”

Victoria bị những lời hắn ám chỉ cảnh ngộ của nàng làm cho bẽ mặt đến nỗi phải mất một lúc những lời nói tiếp theo của hắn nàng mới để ý. “Và,” hắn kết thúc một cách thực tế, “Ta muốn một đứa con trai.”

Nàng há hốc miệng ra khi hắn bình thản tiếp tục, “Chúng ta có thể mang lại cho nhau những gì cả hai chúng ta mong muốn. Hãy lấy ta và cho ta một đứa con trai. Đổi lại, ta sẽ cho nàng trở lại Mỹ với tiền đủ để nàng sống như một nữ hoàng và xây một tá bệnh viện.”

Victoria chằm chằm nhìn hắn không thể nào tin nổi. “Cho anh một đứa con trai?” nàng lặp lại. “Cho anh một đứa con trai, và rồi anh cho tôi quay về Mỹ ư? Cho anh một đứa con trai và để nó lại đây ư?”

“Ta không hoàn toàn ích kỷ đâu – nàng có thể giữ nó bên nàng cho đến khi nó … xem nào, bốn tuổi. Một đứa trẻ cần mẹ cho đến khi nó được chừng đó tuổi thôi. Sau đó, ta mong sẽ đưa nó về với ta. Có lẽ nàng sẽ chọn ở lại đây với chúng ta khi nàng mang nó trở lại. Thực ra, ta thích rằng nàng ở lại đây luôn, nhưng ta sẽ để điều đó cho nàng quyết định. Có một chuyện, tuy nhiên - một điều kiện cho tất cả những chuyện này – mà ta muốn khẳng định.”

“Điều kiện gì?” Victoria sửng sốt hỏi.

Hắn ngập ngừng như thể đang so đo câu trả lời cẩn thận, và khi cuối cùng hắn nói ra, hắn nhìn đi chỗ khác, ngắm nghía bức tranh phong cảnh treo phía trên lò sưởi như thể muốn tránh ánh mắt nàng. “Bởi vì cái kiểu nàng đã nhảy ra bảo vệ ta đêm hôm trước, người ta đã cho rằng nàng không coi khinh hay sợ hãi ta. Nếu nàng đồng ý với cuộc hôn nhân này, ta mong nàng sẽ ủng hộ cái quan điểm đó và không làm gì hay nói gì làm người ta nghĩ khác đi. Nói cách khác, cho dù điều gì có thể xảy ra giữa riêng hai chúng ta, khi chúng ta ra trước mặt mọi người, ta mong nàng sẽ cư xử như thể nàng lấy ta vì điều gì đó hơn cả tiền bạc hay địa vị. Hay nói cho đơn giản – như thể nàng quan tâm đến ta.”

Không biết vì lý do gì, Victoria nhớ lại những nhận xét chua cay của hắn tại vũ hội nhà Mortrams: Nàng sai rồi nếu nàng nghĩ ta màng đến điều người ta nói….” hắn đã nói dối, nàng nhận ra điều đó trong niềm xúc động dâng tràn. Hắn rõ ràng quan tâm đến chuyện người ta nghĩ, nếu không hắn đã chẳng yêu cầu nàng làm điều đó.

Nàng nhìn người đàn ông bình thản lạnh lùng đứng trước mặt nàng. Trông hắn mạnh mẽ, xa cách, và hoàn toàn tự tin. Không thể nào tin được hắn lại muốn một đứa con trai, hay nàng, hay bất kỳ ai khác – cũng khó mà tin được như vậy chuyện hắn lo lắng người ta sợ hay không tin hắn. Không thể nào, nhưng đúng. Nàng nhớ lại hắn đã trông thơ trẻ đến thế nào cái đêm hắn đấu súng về, khi hắn đùa giỡn nàng và dỗ dành nàng hôn hắn. Nàng nhớ niềm khát khao cháy bỏng trong nụ hôn của hắn và nỗi tuyệt cùng cô đơn trong những lời hắn nói: “Ta đã cố cả trăm lần buông cho em đi. Nhưng ta không thể.”

Có lẽ dưới cái vẻ ngoài lạnh lùng vô cảm, Jason cũng cảm thấy cô đơn và trống trải như nàng. Có lẽ hắn cần nàng mà không thể tự mình nói thế. Hay có lẽ, nàng chỉ làm mình trở nên ngu ngốc khi tin điều đó. “Jason,” nàng nói, để ột vài suy nghĩ của nàng cất tiếng. “Anh không thể mong tôi sinh con rồi trao nó cho anh và đi con đường của riêng tôi. Anh không thể lạnh lùng không tim như những đề nghị anh vừa nói làm cho anh ra vẻ vậy. Tôi – tôi không thể tin là anh như thế.”

“Nàng sẽ không thấy ta là một người chồng thô bạo, nếu như đó là điều nàng đang nói đến.”

“Đó không phải là điều tôi đang nói đến,” Victoria kêu lên với chút cuồng nộ. “Làm sao anh có thể nói đến chuyện lấy tôi như thể anh đang bàn chuyện - chuyện buôn bán thông thường thế - không một chút tình cảm, không một chút xúc động, không có cả một chút vờ yêu hay …-”

“Chắc chắn là nàng không có ảo tưởng tình yêu nào còn sót lại chứ,” hắn chế diễu nàng với vẻ nôn nóng khó chịu. “Kinh nghiệm của nàng với Bainbridge hẳn đã dạy nàng rằng tình yêu chỉ là thứ cảm giác để đem phỉnh phờ những kẻ ngốc nghếch. Ta không mong đợi mà cũng chẳng muốn tình yêu của nàng, Victoria.”

Victoria nắm chặt lấy lưng ghế bên cạnh nàng, quay cuồng vì những lời hắn nói. Nàng mở miệng để từ chối đề nghị của hắn, nhưng hắn lắc đầu để chặn nàng lại. “Đừng trả lời ta trước khi nàng xem xét những gì ta vừa nói. Nếu nàng lấy ta, nàng sẽ tự do làm bất kỳ cái gì nàng thích với cuộc đời nàng. Nàng có thể xây một cái bệnh viện ở Mỹ và một cái khác gần Wakefield, và ở lại nước Anh. Ta có 6 điền trang và một ngàn tá điền cùng gia nhân. Chỉ gia nhân của ta thôi cũng đã cung cấp đủ người ốm để cho vào đầy bệnh viện của nàng. Nếu không, ta sẽ trả lương cho họ để họ ốm.” Một nụ cười thấp thoáng trên môi hắn, nhưng Victoria quá đau lòng để có thể nhận thấy một chút hài hước nào trong tình huống đó.

Khi hắn thấy câu đùa của hắn không được đáp lại, hắn nhẹ nhàng nói thêm, “Nàng có thể phủ kín những bức tường của Wakefield bằng những bức phác hoạ của nàng, và nếu như nàng hết phòng, ta sẽ xây thêm phòng nữa.” Victoria còn đang cố thu nhận cái thông tin đáng giật mình là hắn biết nàng vẽ phác hoạ khi hắn đưa tay ra và lướt những ngón tay trên gò má căng của nàng và nói một cách giản dị, “Em sẽ thấy ta là một người chồng rộng lượng, ta hứa với em như vậy.”

Cái thanh âm cuối cùng của từ “chồng” mang đến một cơn chấn động xuyên suốt người nàng và nàng ôm chặt hai tay, chà xát chúng để cố gắng một cách tuyệt vọng mang lại chút hơi ấm ình. “Tại sao?” nang thầm thì. “Tại sao lại là tôi? Nếu anh muốn có con trai, có hàng tá phụ nữ ở London sẵn sàng lấy anh đến đáng khinh kia mà.”

“Bởi vì ta bị nàng thu hút, - chắn chắn nàng biết điều đó mà,” hắn nói. “Ngoài ra,” hắn thêm, đôi mắt hắn đầy vẻ cợt đùa khi hắn đặt tay lên vai nàng và cố kéo nàng gần lại, “nàng thích ta. Nàng đã nói điều đó với ta khi nàng tưởng ta đã ngủ - nhớ không?”

Victoria há hốc miệng nhìn hắn, không thể nào tiếp nhận nổi sự tiết lộ đáng ngạc nhiên là hắn thực sự bị nàng thu hút. “Tôi cũng thích Andrew đấy,” nàng xấc xược độp lại một cách giận dữ. “Óc suy xét của tôi về vấn đề nam giới thật quá tệ.”

“Đúng ,” hắn đồng ý, sự vui thích nhảy múa trong mắt hắn.

Nàng cảm thấy mình bị kéo không thương xót lại gần lồng ngực hắn. “Tôi nghĩ anh đã đánh mất hết ý thức của anh rồi!” nàng nói bằng giọng nghèn nghẹt. “Tôi nghĩ anh khá là điên!”

“Đã mất hết và đang điên,” hắn đồng ý khi hắn vòng tay ra sau lưng nàng, ôm nàng vào gần hơn.

“Tôi sẽ không làm điều đó- Tôi không thể—”

“Victoria,” hắn nói thật nhẹ, “em không có lựa chọn nào.” Giọng hắn trở nên khàn đục và đầy thuyết phục khi ngực nàng cuối cùng cũng chạm vào áo hắn. “Ta có thể cho em mọi thứ mà một người phụ nữ mong muốn—”

“Mọi thứ chỉ trừ tình yêu,” Victoria nấc lên.

“Mọi thứ mà một người phụ nữ thực sự mong muốn,” hắn sửa lại, và trước khi Victoria có thể hiểu thấu câu nói đầy hoài nghi đó, đôi môi như nét vẽ của hắn đã bắt đầu chầm chậm, cương quyết hạ xuống phía môi nàng. “Ta sẽ cho em châu báu và lông thú,” hắn hứa. “Em sẽ có nhiều tiền hơn em từng bao giờ mơ tới.” Bàn tay còn tự do của hắn ôm sau mái đầu nàng, vầy vò mái tóc như lụa của nàng trong khi hắn nghiêng mặt nàng lên cho nụ hôn của hắn. “Đổi lại, tất cả những gì em phải cho ta là điều này đây…”

Bạn đang đọc Một Lần Và Mãi Mãi của Judith McNaught
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự