Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Yêu nghiệt kéo tới cửa

Bạn đang đọc Một Cục Cưng Và Bốn Baba của Dạ Khinh Trần

Phiên bản Dịch · 1560 chữ · khoảng 5 phút đọc

Chuông cửa vang lên không ngừng, mỗ nữ lười nhác tựa vào trên sô pha, xem phim hàn bi tình, tay bốc bỏng ngô, hướng về phía buồng vệ sinh hô, “Tiểu Bảo, mở cửa đi.”

Một cái mông trần, dường như là một bé trai xinh đẹp phấn điêu ngọc mài, mắt to sáng ngời như nước chớp, lông mi giống như quạt hương bồ, đáng yêu làm người ta muốn thét chói tai. Chỉ thấy nó vô tội mân mê cái miệng nhỏ nhắn sáng bóng hồng nhuận, chỉ chỉ cái mông nhỏ đang trần chuồng, ủy khuất nói, “Nhưng mà mẹ, Tiểu Bảo đang bận mà!”

Mỗ nữ rốt cục cũng tắt tivi đi, vừa quay đầu lại, tựa hồ trời đất cũng mất màu. Một đầu tóc quăn cuộn sóng đen nhánh xinh đẹp, lười nhác cúi dừng ở bên hông mảnh khảnh, hé ra khuôn mặt xinh đẹp thoát tục , mắt to quyến rũ mang theo nhìn thấu thế gian thê lương và bất cần đời, khéo léo cái mũi, đôi môi non mềm nở nang nhướn lên một độ cong hoàn mỹ. Mặc đồ lót gợi cảm che đi ba điểm, hai vú đầy đặn trắng nõn, ngay cả mạch máu đều thấy rõ ràng, dáng người trong suốt trong sáng tựa như quả mật đào vừa mới chín muồi, làm cho người ta nhịn không được muốn cắn , nhấm nháp thứ xinh đẹp của cô.

Chỉ thấy cô vươn ngón tay ngọc, hung tợn nói, “Đi, mở cửa, không muốn bị đuổi giết , trước hết đem cục phân của con nín lại đi.”

Tiểu Bảo bất đắc dĩ mặc quần vào, tí ta tí tỡn chạy tới cửa.

“Nếu đòi nợ, thì đóng cửa thả chó!” Phía sau nữ nhân tiếp tục bật tivi, lười biếng nói người ở sau.

Tiểu Bảo quay đầu, nhìn xung quanh, phát hiện trong phòng chỉ có bọn họ hai người là mẹ và nó, quay đầu, nói, “Mẹ, trong nhà nào có chó hả?”

Mỗ nữ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép liếc mắt, “Tiểu Bảo, nhiều năm qua như vậy không phải do con cắn sao?”

“Vậy mẹ làm gì?”

“Trốn chạy!” Mỗ nữ vô sỉ vứt ra hai chữ, cắn bỏng ngô.

Tiểu Bảo im lặng hỏi ông trời, rốt cuộc nó có phải do nữ nhân này sinh ra hay ko?

Mở cửa ra, chỉ thấy bốn trang phục khác nhau đứng trước cửa, khí chất bất phàm, tuấn mỹ đến nổ mạnh bốn nam nhân cực phẩm. Tiểu Bảo sửng sốt, lập tức nỡ ra một nụ cười đáng yêu ko ai sánh được, nhu thuận hỏi, “Bốn chú ơi, xin hỏi mấy chú tìm ai?”

Bốn nam nhân bị tiểu bảo chặn lại, vẻ mặt khiếp sợ.

“Chúng ta tìm......”

Tiểu Bảo đột nhiên biến sắc, hô to một tiếng, “A! Người đòi nợ thật sự đến đây, chú ơi, mau cứu Tiểu Bảo, bằng không con và mẹ nhất định phải chết!”

Bốn nam nhân nghe được lời nói Tiểu Bảo, đồng thời xoay người......

1,2,3,4,5,6,7,8,...... Ừm, bốn chú này cũng thật lợi hại, chỉ trong 8 giây mà thôi, cư nhiên xử lý hai mươi người!

Người lợi hại như vậy, vì sao sẽ tìm đến mẹ? Hay là vô nhà báo lại cho mẹ. Vì thế, mỗ Tiểu Bảo cực kỳ vô sỉ đóng cửa lại, tí ta tí tỡn hướng mẫu thân đại nhân đi tranh công .

“Mẹ mẹ, bên ngoài có người đòi nợ đến !”

Mỗ nữ vừa nghe, mặc quần áo xong chỉ trong một giây với vận tốc một trăm lẻ năm, lập tức tính toán xốc con lên đập cửa bỏ chạy.

“Nhưng mà người đòi nợ bị mấy chú bên ngoài đánh chạy ! Mẹ, đừng gấp !”

Mỗ nữ một tay để con trên sô pha, “Khí thật, sao con không nói sớm!”

Tiểu Bảo vô tội reo lên, “Người ta nói chưa xong mà? Đúng rồi mẹ, mấy nam nhân kia thật sự thật là lợi hại nha, xử lý nhanh và gọn nhiều người như vậy, bọn họ là bạn mẹ sao? Mẹ, Tiểu Bảo thật sùng bái mẹ nga!”

Sắc mặt Mỗ nữ cứng đờ, ngoài cười nhưng trong không cười, “A...... Ha ha, đó là

đương nhiên rồi, mẹ con ta hành tẩu giang hồ nhiều năm như vậy, bạn bè ngưu B có hàng loạt, dễ như ăn sáng thui, con có gặp qua mấy chú đó ko? Kia cũng rất ngưu B đó nha!”

Mẹ nó, ai nhận thức bên ngoài là mấy thứ đồ bỏ gì, bà đây nhiều năm chạy đông trốn tây như vậy , bạn bè chỉ có hai ba người, ở trước mặt con tạo hình tượng người mẹ tốt, thì cần phải cố gắng!

“Ha ha, Tiểu Bảo à, mẹ hiện tại phải đi mời bọn họ vào nhà, làm cho bọn họ biểu diễn khí công cho con!” Mỗ nữ vỗ đầu con, sửa sang lại quần áo, phất tóc, chống nạnh xoay cánh tay đi ra cửa.

“Đa tạ các vị đại ca ra tay cứu giúp, lão nương...... Không phải, tiểu nữ muốn đến báo đáp, mời mọi người vào nhà ngồi!” Mỗ nữ tiếng nói vừa dứt, cửa cũng vừa mở ra, nàng tràn đầy tươi cười, ngượng ngùng ngẩng đầu, đang định vứt ra đôi mắt quyến rũ, lại chống bốn ánh mắt kích động đầy lửa nóng.

Mỗ nữ tiếp tục cúi đầu mỉm cười, ngượng ngùng cười nhạt nói, “Tuy rằng mấy anh rất tuấn tú, nhưng là các anh hẳn là nhận sai người, vừa mới tiểu nữ nói mời mọi người tiến vào nhà ngồi kỳ thật là nói giỡn, nếu mọi người ko quen biết nhau, kia tiểu nữ liền cám ơn bốn vị không cầu báo đáp ,mới là hiệp nghĩa , bốn vị đi thong thả, không tiễn!”

Đang muốn đóng cửa, trong lúc đó la lên, đè cửa ko cho đóng.

Mỗ nữ vẫn là tiếp tục cúi đầu, ngượng ngùng cười nói, “Bốn vị còn có chuyện gì thôi?”

“Bảo bối, em có hóa thành tro anh cũng nhận ra được,em đã chạy năm năm, cũng nên để cho anh chăm sóc em và con chứ?” Một thân tây trang màu xám bạc, tôn lên dáng người cao ngất tuấn tú của chủ nhân, tuấn mỹ ôn nhu, mặt mày hàm xuân, giơ tay nhấc chân đều mang theo sức quyến rũ thuần thục.

Khóe miệng Mỗ nữ vừa kéo.

“Em yêu, anh đem roi da và đền cầy đến, em muốn dạy dỗ anh như thế nào, anh sẽ toàn lực phối hợp !” Quần áo trường bào màu đỏ, trên thân thể thon dài, mắt hoa đào mê ng` nhộn nhạo xuân tình vô hạn, mái tóc đen nhành dài tới cánh tay, mang thêm mười phần vị cổ phong, tựa như bức hoạ cuộn tròn vẽ mỹ nam tử tuyệt thế.

Khóe miệng Mỗ nữ lại kéo lần nữa

“Hoa Hoa, em đã từng nói muốn một cung điện bạch kim, muốn ngồi xe ngựa hoàng kim, muốn ngủ giường kim cương, những thứ đó anh đều làm được, chúng nó đợi em và con năm năm, theo anh về đất nước Y đi!” Thấy được một đầu tóc bạch kim, tôn lên khí chất tôn quý bức người của chủ nhân, dung nhan tuấn mỹ như ánh mặt trời, hai tròng mắt nhu tình phiếm nước, nâng đôi tay nhỏ bé của cô, quỳ gối, hôn môi đầu ngón tay của nàng.

Khóe miệng Mỗ nữ tiếp tục vừa kéo.

Nam nhân áo đen tóc đen mắt đen, trên mặt hoàn mỹ như điêu khắc tràn đầy sát khí, khí thế lạnh như băng làm cho người ta đáy lòng phát lạnh, chỉ thấy hắn lạnh lùng trừng mắt liếc nhìn ba nam nhân khác một cái, sau đó bình tĩnh nhìn nữ nhân trước mắt cười, “Bạch Tiểu Hoa, anh đã mang thai con của em, em không có thể ăn xong chùi sạch sẽ vỗ mông chạy lấy người, em phải phụ trách cho tôi, anh đã mang giấy kết hôn đến, em ký tên đi!” Dứt lời, từ trong lòng lấy ra một cuốn sổ hồng.

Tất cả ba nam nhân khác đều trợn mắt nhìn, khỉ thật, hóa ra cái tên tối tăm cư nhiên âm hiểm như vậy, giấy kết hôn cũng đã chuẩn bị tốt !

Mỗ nữ bất lực buồn nôn, đại ca, anh là nam nhan sao? Tôi mà làm anh có thai như vậy, thế thì đóng gói quăng đến viện nghiên cứu giải phẫu đi! Tiêu Lạc Hàn, Sở Vân Hiên, Hạ Lưu Ly, Lãnh Như Phong, bốn người hay nói giỡn với bà đây nhỉ?

Một tiếng rầm, cữa đóng lại rõ ràng lưu loát.

“Tiểu Bảo, đóng gói hành lý, chúng ta phải chạy trốn ngay lập tức.” Mỗ nữ hướng con vội vàng hô, giống nhau trong nhà sắp xuất hiện một phần tổ tiên.

“Chạy trốn? thật à, người đòi nợ lại tới nữa sao?”

“Bây giờ so với người đòi nợ càng khủng bố!”

Mong các bạn ghé thăm nhà Doc Truyen . o r g để có có chương mới hơn

Bạn đang đọc Một Cục Cưng Và Bốn Baba của Dạ Khinh Trần
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 11

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự