Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Thượng

Bạn đang đọc Mỗi Lần Gặp Nhau Là Một Lần Gặp Lại của Mĩ Bảo

Phiên bản Dịch · 4818 chữ · khoảng 17 phút đọc

Ngày 12 tháng 3, trời trong xanh.

Người ấy nằm trên chiếc giường bệnh trắng toát, trên người cắm đủ loại ống, màu da tái nhợt không chút huyết sắc, gò má lõm xuống, tay chân gầy trơ xương, nhìn giống như xác ướp mới từ dưới đất trồi lên, không thể nhận ra dù chỉ một chút dáng vẻ anh tuấn phong lưu năm xưa nữa.

Nhưng mà điều này cũng không thể trách anh, bất cứ ai nằm bất động trên giường quanh năm suốt tháng, sống đời sống thực vật như vậy cũng không thể có được hình dáng như cũ, đơn giản bởi vì người đẹp ngủ trong rừng chỉ là chuyện cổ tích mà thôi.

Chị Trương chỉ vào “xác ướp” này và nói với tôi: “Cậu ta là người vừa mới chuyển tới từ bệnh viện tỉnh, về sau sẽ do em chăm sóc!”

Tôi thành thật gật đầu, nhìn chị đi ra ngoài xong liền chuyển tầm mắt về phía người đang nằm.

Ôi! Ninh Gia Tuấn, nhiều năm không gặp, sao anh lại biến thành như vậy?

Ngày 13 tháng 3, trời trong xanh.

Từ cô y tá Tiểu Thu, tôi hỏi thăm được lí do vì sao Ninh Gia Tuấn từ một cậu thanh niên khỏe mạnh cường tráng biến thành một kẻ nằm ngay đơ cán cuốc như vậy. Đường đường là quý tử của một ông chủ công ty địa ốc lớn, anh tuấn phong lưu, cuộc sống xa hoa trụy lạc, một năm trước vì uống quá nhiều rượu rồi chạy BMW trên đường nên đâm phải cột điện, thành như bây giờ.

Tiểu Thu vốn là kẻ nhiệt tình có thừa, còn cung cấp đầy đủ tin tình báo về vở kịch truyền hình của nhà giàu có này cho tôi.

Thật đáng thương, tuần đầu tiên thì người tới thăm Ninh Gia Tuấn nhiều không đếm nổi, giống như là tới thăm viếng Mao chủ tịch không bằng. Tuần thứ hai chỉ còn người thân cùng bạn gái là còn ghé qua, đến tuần thứ ba thì cả bạn gái lẫn người nhà đều không ai xuất hiện, chỉ có cha cùng anh cả của anh đến thăm một lần, đưa cho bệnh viện một khoản tiền coi như là phí tổn. Qua một tháng, những kẻ đến thăm hoàn toàn biến mất, mỗi ngày chỉ còn các cô hộ sĩ ôm trong mộng vô vàn kiên nhẫn cùng tình yêu canh giữ bên cạnh anh mong chờ một ngày vương tử tỉnh lại.

Thời điểm tôi gặp anh đã là một năm sau, anh cũng đã được bệnh viện tỉnh chuyển từ phòng đặc biệt sang khu bình thường này, hộ lý riêng cũng không có nữa. Bởi vì cha của anh đã tái phát bệnh tim mà qua đời, anh trai anh bắt đầu trở thành người nắm quyền trong nhà.

Sau khi Tiểu Thu đi, tôi bắt đầu xoa bóp hai bên người của Ninh Gia Tuấn. Dưới ánh đèn, cái đầu trọc của anh sáng như bóng đèn 60W, vết sẹo lưu lại sau cuộc mở sọ giải phẫu hệt như nhãn hiệu đính lên nó vậy. Tôi cử động tay chân gầy yếu vô lực của anh, xoa xoa bàn tay có thể đánh lên những giai điệu ưu nhã. Làn da của Ninh Gia Tuấn tái nhợt không chút huyết sắc, chỉ có nhiệt độ cơ thể chứng minh anh vẫn còn sống.

Ngày 15 tháng 3, trời trong xanh.

Mẹ rốt cuộc cũng biết được chuyện Ninh Gia Tuấn đã chuyển tới bệnh viện của tôi, bà vừa vung dao hung hăng băm thịt vừa oán giận tôi vì sao không nói cho bà biết sớm. Mẹ nói vẫn còn nhớ y nguyên cái gương mặt tròn trịa nhỏ nhắn, ngước đôi mắt long lanh gọi bà một tiếng dì, còn cả bộ dáng chủ động giúp bà mang đồ của anh ngày xưa nữa, tôi nói thật, từ bé Ninh Gia Tuấn đã biết dựa vào cái bản mặt tỏ vẻ ngoan hiền đó mà lừa gạt toàn bộ các bà thím trong khu phố rồi. Thật ra thì bản chất của người này chính là tà ác, dối trá, ích kỷ, phong lưu…vân vân và vân vân. Sau đó, mẹ tôi làm bộ muốn ném dao về phía này.

Khi còn bé Ninh Gia Tuấn thích nhất là uống cháo gà hầm đương quy[1] cách thủy của mẹ tôi, còn tôi thì luôn kiên quyết không thèm uống vì không thể chịu nổi vị đương quy bên trong. Đương quy đó~~~~~~

Ngày 17 tháng 3, trời mưa.

Hôm nay đầu tiên phải đi họp, chủ nhiệm nói rất nhiều, nhưng tôi chỉ nghe được có chuyện chị Trương đang nói cùng với mọi người là chủ nhiệm ầm ĩ muốn ly hôn với vợ. Sau khi tan họp, Tiểu Thu kéo tôi, hỏi có phải trước đây tôi cùng Ninh Gia Tuấn đã từng quen biết hay không. Tôi cảm thấy cái danh hiệu tinh anh của hệ thống tình báo bệnh viện này quả thực rất xứng với cô ấy, nhưng mà vẫn không muốn đem chuyện riêng của mình ra góp một viên gạch cho người qua đường bàn tán như cũ. Tôi nói một câu hết sức triết lý với cô nàng: Thế giới nhỏ bé như vậy, chúng ta trước kia cũng có thể từng ở góc đường nào đó lướt qua nhau đấy.

Sau khi nói xong lại cảm thấy những lời này rất quen, không biết là từ miệng của cậu thanh niên mê văn học nào đã nói ra nữa.

Về đến nhà, tôi mở cuốn album ảnh của bạn học thời cấp hai ra, người trong hình mặc dù vẫn còn là một chàng trai trẻ trung như một mầm đậu nành, nhưng cô gái mập mạp đeo mắt kính bên cạnh tựa hồ cũng không có lí do gì để mà cười nhạo anh hết. Tôi khép cuốn album lại, nhớ đến tình cảnh mấy ngày gần đây chăm sóc Ninh Gia Tuấn, xoa bóp cho tay chân đã khô gầy vô lực của anh. Rồi chợt nhớ tới, trước đây anh là chủ công của đội bóng rổ trong trường đại học, trong trí nhớ đến tận bây giờ vẫn còn in sâu những tiếng con gái hét lên chói tai đầy ái mộ mỗi khi tôi giúp anh đẩy xe về nhà hoặc đang ngồi trong phòng tự học.

Tôi chưa từng xem một cách đầy đủ những cuộc tranh tài của anh, nhưng đã xem qua vô số lần động tác lên rổ, thân ảnh kiện tráng hoàn mĩ lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời. Ngày đó, “Slam Dunk”[2] là bộ truyện tranh đang rất thịnh hành trong giới học sinh, người này cũng không thèm để ý đến nội quy trường học mà bắt chước cướp biển che đi một bên mắt, học theo Kaede Rukawa làm một bộ mặt bắp thịt tê liệt đầy ngu ngốc, thế mà lại khiến cho vô số cô gái điên cuồng.

Bất quá, tôi nhớ anh vẫn hay cười, mỗi lần đi qua lại chọc ghẹo tôi, cái miệng rút rút như đang cười khẩy nói: “Á..á, cậu là heo à?!”

Ai!!! Đáng đời anh hôm nay biến thành kẻ bất động như vậy, nhất định là do cừu hận nhiều năm qua của tôi hình thành lời nguyền rủa độc ác,cuối cùng giáng xuống người anh một năm trước rồi!

Ngày 20 tháng 3, trời âm u.

Ba được tăng tiền lương. Buổi trưa cả nhà cùng đi tiệm ăn mừng một phen. Sau đó mẹ bắt đầu đề cập tới chuyện mua phòng ở. Bà nói một công ti địa ốc nào đó của Ninh gia vừa mới khai phá vườn hoa trong một tiểu khu thành một ngôi nhà, bắt đầu phiên giao dịch bán từ lâu, bà đã xem qua, là chín mươi mét vuông thì phải.

Tôi kiên quyết phản đối. Ninh gia keo kiệt như vậy, phòng ở của bọn họ chắc chắn đều là công trình đậu hũ, không thấm nước thì rò điện, động đất cấp một khéo cũng có thể lật tung nó lên chứ ít gì.

Ba tôi vốn là người tiếc tiền, vì vậy câu chuyện của chúng tôi nhanh chóng được chuyển đến trên người Ninh Gia Tuấn. Mẹ tôi vô cùng đồng cảm với việc này, nói đứa nhỏ Gia Tuấn thật đáng thương, vị hôn thê đã qua lại với một anh công tử quyền quý của công ty nào đó đến nửa năm nay rồi.

Buổi chiều tôi trở lại bệnh viện, lật người cho Ninh Gia Tuấn, sau đó ngồi bên cạnh anh, đưa tay nắm lấy lỗ mũi, đó là bộ phận duy nhất trên người anh chưa héo rút biến hình, sau đó gọi anh mau tỉnh lại, tỉnh lại, nếu không vợ anh sẽ chạy theo người khác bây giờ.

Anh vẫn ngủ, chỉ có điều cái tư thế này khiến anh không giống một ông cụ nằm bất động mà lại giống như…giống như đứa bé trai vẫn đang học cấp 2 ngày xưa vậy.

Ngày 25 tháng 3, trời mưa.

Mùa xuân mưa thật nhiều, trên vách tường đều đã mọc lên chi chít nấm mốc, trên mặt chị Trương cũng đã lộ ra vài cái mụn nho nhỏ. Rất kỳ quặc, tôi cùng Tiểu Thu đều nghĩ vào cái tuổi này thì trên mặt chị Trương nếu có cái gì đó thì đấy cũng phải là nếp nhăn mới đúng.

Tôi rất ghét trời mưa, trời mưa tầm tã khiến tôi nghĩ đến những khoảnh khắc biệt ly, nghĩ đến quá khứ, nghĩ đến mỗi ngày thi đều bị mẹ ép uống canh gà hầm đương quy. Tôi vẫn luôn cho rằng trừ bác nông dân hòa khí giống học giả, không ai sẽ vì trời mưa mà cao hứng hết. Nhưng mà đôi tình nhân đang ôm nhau trong mưa kia cùng hai đứa trẻ đang đùa nghịch trong làn nước hiển nhiên không cho là như vậy.

Sau đó, tôi lại đọc cho Ninh Gia Tuấn nghe một tờ báo. Tôi rưng rưng nước mắt đọc hết từ tin giải trí lại chuyển sang tiểu thuyết tình yêu, lại lật đến mấy tạp chí khác, ôm theo khoái cảm trả thù mà khéo léo kể cho anh nghe chuyện một ông đạo diễn quốc tế lớn nhập nhằng với mấy em khách làng chơi, chuyện xưa như Trái Đất. Tôi biết anh chắc chắn không thích nghe cái này, bất quá bây giờ anh đâu còn lựa chọn nào khác. Nếu như đầu óc của anh thật giống như lời bác sĩ nói là không chết hẳn, anh nhất định sẽ nhớ rõ mình năm đó lúc còn trai tráng đã làm nhiều chuyện xấu đến thế nào.

Người này tà ác, ích kỷ vô cùng, nói muốn cố gắng luyện bóng để trường học được vẻ vang, khiến thầy giáo bắt tôi làm đủ mọi việc lớn nhỏ thay anh, chép lại bài cho anh mỗi tiết, làm hại tôi không cách nào về nhà sớm để kịp giờ xem phim mới “Bạch nương tử” đang phát lại. Mà càng làm cho người ta bực mình hơn nữa là tôi rõ ràng đã thu lại toàn bộ vở kịch rồi, chỉ bởi một câu nói lúc bực mình của anh ta “Không lạ gì” liền đem băng cát sét đập nát. Tại sao tôi làm cu li cả học kỳ cho anh mà quay đầu lại vẫn phải hứng chịu cơn giận vô cớ của người này chứ?!

Nhiều mưa thì khí trời sẽ khiến cho đầu óc của con người ngày càng hỗn loạn.

Ngày 27 tháng 3, trời mưa.

Đài khí tượng thiên văn bảo hôm nay có chuyện, gặp quỷ, đi đời nhà ma.

Tôi nặng thêm một cân, Ninh Gia Tuấn thì vẫn như cũ. Anh sẽ không cứ thế mà ngủ say đến già chứ? Điều kiện tiên quyết là anh trai anh có đủ tính nhẫn nại mà cung cấp viện phí cho anh ngủ thẳng đến già hay không, hoặc là nước ta công khai thêm mấy điều khoản * gì đó nữa chẳng hạn.

Sau đó Tiểu Thu chạy sang đây thăm tôi, cô ấy nhìn thấy Ninh Gia Tuấn liền nói, trong chuyện cổ tích là công chúa vừa được hoàng tử hôn liền tỉnh, trên TV vai nữ chính cũng được vai nam chính hôn liền sống lại. Có lẽ tôi cũng nên thử một chút chân lí này xem sao.

Hừ, tôi đời nào đi hôn một bộ xương khô chứ, trừ phi anh ta lớn lên giống Tom Cruise thì may ra, mà như thế e rằng từ một năm trước đây anh ta đã bị các cô y tá hôn đến sưng miệng rồi. Loại chuyện như thế ít ra cũng nên để cho bạn gái của anh ta đi làm, tôi không muốn bị người nhà của bệnh nhân phỉ nhổ đâu.

Ngày 1 tháng 4, trời âm u.

Buổi sáng đi làm, Tiểu Thu vừa nhìn thấy tôi liền hưng phấn nói Ninh Gia Tuấn đã tỉnh lại rồi. Tôi nói xì, hôm nay là ngày cá tháng tư đấy.

Dĩ nhiên, Ninh Gia Tuấn không hề tỉnh. nhưng một bệnh nhân khác cùng phòng điều trị với anh, ngủ bốn tháng nay đã tỉnh lại. Lúc tỉnh, anh ta nói một câu: “Tôi đã trở về.”

Lúc chúng tôi đi ăn cơm trưa liền tụ tập ở một chỗ thảo luận về những lời này của anh ta. Tiểu Thu nói nhất định là linh hồn của người kia trong vòng bốn tháng đã xuyên qua đến một thời không khác, sau đó mấy người còn lại liền xôm tụ tám với cô ấy xem linh hồn anh này nhập vào thân ai. Có người nói là Vương gia, có người nói là Tể tướng, hoặc Tướng quân, có kẻ còn bảo là một vị Hoàng đế đoản mệnh nào đó. Tôi nghe thế liền bảo, không thể là súc sinh sao?

Lập tức bị cả đám khinh bỉ nhìn.

Cơm nước xong trở lại phòng bệnh, tôi thấy bên trong có người. Người đàn ông ấy đưa lưng về phía tôi, cúi đầu nhìn Ninh Gia Tuấn vẫn đang vô tri vô giác nằm trên giường, đi giày Tây, vuốt keo xịt tóc, còn có cả nước hoa. Tôi nghĩ có lẽ anh ta là một người bạn nào đó có tiền của Ninh Gia Tuấn ngày xưa, bây giờ thật khó có ai còn nhớ đến việc tới thăm anh nữa.

Lúc này người đàn ông đó bỗng nhiên xoay người lại, nhìn thấy tôi liền cười ôn hòa, nụ cười thân thiết giống như đã từng quen biết vậy.

Anh ta nói: “Là Á Á đúng không, nhiều năm không thấy, em càng lúc càng xinh ra rồi.”

Mẹ ơi! Tôi nhớ ra anh ta là ai rồi! Người đó là anh trai của Ninh Gia Tuấn, Ninh Gia Kiệt!

Ngày 2 tháng 4, trời mưa.

Ninh Gia Kiệt lớn hơn Ninh Gia Tuấn ba tuổi, trong trí nhớ của tôi đó là một người rất ít nói, theo phân tích tân tiến bây giờ thì đó chính là một cậu thiếu niên già trước tuổi. Tiểu Thu nói đàn ông như thế trời sinh có phong thái vương giả, là người sẽ làm nên chuyện lớn. Cô ấy vung chân múa tay, nước bọt tung tóe bảo tôi là nói có sách mách có chứng, liền đem đủ loại chứng cớ để chứng minh Ninh Gia Kiệt chính là một chi chất ưu cổ[3].

Tôi vừa xoa bóp đầu ngón tay cho Ninh Gia Tuấn vừa hỏi anh: “Ngày hôm qua anh trai cậu nói chuyện phiếm với mình, không hề giống như không quan tâm cậu chút nào. Nhưng mà, trị liệu hà khắc như vậy, nhà cậu có đủ tiền đưa cậu đi nước ngoài hay không? Nếu có, cậu đã sớm tỉnh lại rồi!”

Ninh Gia Tuấn vẫn nằm như heo chết, chỉ có lỗ mũi vẫn còn thở phập phồng. Tôi đột nhiên nghĩ, linh hồn của anh liệu có giống như Tiểu Thu nói, xuyên qua đến một thời gian khác hay không? Dùng thân thể của người khác, trải qua một cuộc sống mới, cũng có vui vẻ, có muộn phiền, thế nhưng thế giới bên này cũng những người thân quen với anh đều đã trở thành quá khứ.

Tôi lấy một chiếc đĩa CD tới, bật nhạc cho anh nghe: “Dễ nghe không? Cậu cũng từng học qua đàn violon, biết đây là bài hát gì không? Từ rất lâu rồi mình đã từng nghe cậu kéo qua, sau này tìm mãi mới có thể thấy được đấy!”

Anh không có phản ứng. Dĩ nhiên.

Ngày 3 tháng 4. Trời mưa nhỏ.

Ngày hôm qua tôi có một giấc mơ. Tôi nằm mơ thấy mình không có ô dù, chạy trốn trong mưa, các bạn học cười hi hi ha ha lướt qua bên cạnh. Sau đó Ninh Gia Tuấn đạp xe chạy đến trước mặt, tôi thấy rõ chiếc giày hiệu Nike chói mắt của anh giẫm vào vũng nước khiến bọt văng lên tung tóe.

Anh đưa cái ô đến trên đầu tôi. Sự cao ngạo trong quá khứ đã không còn thấy nữa, anh có chút hốt hoảng, giọng nói mang theo lấy lòng nói: “Á Á, cậu đừng tức giận. Mình không phải cố ý. Mình không biết phải trả lời cậu thế nào…Mình cũng vậy…Thật ra thì mình cũng vậy… ”

Trong lòng tôi cảm giác được sự phẫn nộ chưa từng có, bi thương cùng thất vọng. Tôi cởi chiếc cặp sách nặng nề xuống, điên cuồng ném về phía trước, hung hăng nện vào người anh. Ninh Gia Tuấn không đứng vững liền ngã nhào xuống vũng bùn bên dưới.

Sau đó tôi co cẳng chạy đi, Ninh Gia Tuấn ở phía sau vẫn một mực gọi tên của tôi không dừng.

Sau khi tỉnh lại tôi cảm thấy rất kỳ quặc, bởi vì tôi không hề nhớ từng có nhữngchuyện như vậy xảy ra trước kia. Hoặc cũng có thể là do Ninh Gia Tuấn khi xưa bắt nạt tôi nhiều quá, tích tụ lại tới bây giờ khiến cho tôi quên đi mất một số chuyện.

Hôm nay trời vẫn mưa rất nhiều, điều này làm cho tâm tình của tôi không hề ổn định, trong cơ thể như đang tích trữ năng lượng chỉ muốn bộc phát ra, cho nên lúc đâm kim cho bệnh nhân tôi có cảm tưởng như mình đang là nữ sát thủ giết người không chớp mắt vậy.

Sắp đến giờ tan tầm thì Ninh Gia Kiệt tới. Chúng tôi tán gẫu, đề tài từ Ninh Gia Tuấn chuyển tới tiền lương của tôi, rồi đến chuyện tiền nong gần đây tăng giá, linh tinh gì đó.

Ngày 5 tháng 4, trời trong xanh.

Phát tiền lương, tôi quyết định đi mua một chiếc quần đã mơ ước từ lâu, rất hợp với đôi giày của tôi bây giờ. Từ cấp hai tôi đã bắt đầu giảm béo, sau đó điên cuồng sưu tập đủ các loại quần, đây cũng đều vì một câu “người mập mặc quần làm gì, lãng phí vải vóc” của ai đó năm xưa gây họa mà thành.

Ninh Gia Kiệt lại tới, lần này chúng tôi hàn huyên khá nhiều, anh hỏi thăm việc học tập cùng công tác hiện tại của tôi, giống hệt như lãnh đạo xuống thị sát tình hình vậy. Anh nói công việc của mình mệt chết đi được, thế nên anh rất hâm mộ Ninh Gia Tuấn. Người này đang nói cái gì thế?! Có thể sống vui vẻ nhảy nhót tưng bừng, ai nguyện ý nằm bất động trên giường chứ?

Anh còn nói: “Gia Tuấn lúc còn trẻ không hiểu chuyện, suốt ngày trêu chọc em, nhưng nó cũng không hề có ác ý. Thật ra thì nó hối hận nhiều lắm, những năm qua vẫn luôn rất hối hận. Nó thường xuyên nhắc đến em, đi trên đường thấy cô gái châu Á nào cũng hỏi anh xem người đó có giống em không. Nếu như nó tỉnh lại, thấy em đang ở bên cạnh, Gia Tuấn nhất định sẽ rất cao hứng.”

Anh nói bằng một giọng điệu vô cùng thành khẩn khiến tôi nhớ lại trước kia có một lần mình bị bong gân do nhảy từ xe xuống, Ninh Gia Tuấn liền đạp xe chở tôi đi học suốt nửa tháng liền. Lần này cảm thấy hóa ra anh cũng không ghê tởm cho lắm.

Lần đầu quen biết với hai anh em nhà họ Ninh là năm lên sáu, khi đó chú Ninh là đồng nghiệp trước kia của ba. Lúc chúng tôi lên cấp hai thì chú rời đơn vị, xuống phía nam mở rộng làm ăn, kinh doanh phát đạt, mua nhà ở trong ngõ, về sau cũng không thường lui tới nhà chúng tôi nữa. Sau khi tốt nghiệp cấp hai, hai anh em Ninh gia cũng ra nước ngoài du học, tôi không còn gặp lại bọn họ. Những năm này họ gặp phải chuyện gì, đã có biến cố nào xảy ra, tôi cũng không biết rõ.

Lúc ăn cơm, mẹ tôi vô cùng nhiệt tình, tràn ngập khí thế thảo luận chuyện phòng ốc, bà còn nói, tôi ở bên cạnh chăm sóc em trai Ninh Gia Kiệt, có thể hỏi anh xem lúc mua nhà giảm giá cho chúng tôi một chút được hay không. Tôi bèn nói đây là bán nhà cửa, cũng không phải bán đồ ăn, liền bị mẹ mắng cho một trận.

Ngày 16 tháng 4, trời trong xanh.

Thịt bò tăng giá. Nhà ở cũng tăng. Mực nước trên sông gần chợ cũng theo đó dâng lên vù vù.

Tôi sảng khoái đọc hết tờ báo cùng đám tiểu thuyết ngôn tình xong liền mở cuốn album ảnh thời cấp hai ra, tính muốn cùng kẻ vẫn đang hôn mê – Ninh Gia Tuấn kia hàn huyên một chút chuyện trong quá khứ.

Nhưng mở album ảnh ra rồi, tôi lại không biết nói gì thêm. Những ngày cấp hai tôi luôn bị Ninh Gia Tuấn lấn áp, đều chẳng có gì tốt đẹp để mà nhớ lại, nếu có thì cũng là chuyện Ninh Gia Tuấn đánh cầu xong sẽ khoe cơ bắp trước mặt các nữ sinh, hay kêu ầm lên trong khi cả lớp đang nhập tâm đọc bài, hoặc nhìn lén bài thi của tôi khiến cả hai bị bắt lên phòng giám thị… Tôi đếm từng cái từng cái một, nói cho Ninh Gia Tuấn nghe, đồng thời trong đầu thi thoảng còn lóe ra những câu chuyện từ thuở xa xưa mà tôi cứ nghĩ mình đã quên rồi, điều này làm cho chính bản thân cũng vô cùng kinh ngạc.

Tỷ như chuyện hồi xưa ở đại hội thể dục thể thao, anh đột nhiên lên tiếng hét ầm lên làm kẻ đang nhảy xa là tôi té xuống, bị thương không hề nhẹ chút nào. Sự cố lần đó chẳng những khiến cho tôi ngã như con chó còn khiến cả lớp mất danh hiệu số một, thêm nữa còn làm cho chân tôi trật khớp, hơn một tuần lễ không thể đi lại được gì.

Nghĩ tới đây tôi chợt ngừng lại. Tôi còn nhớ lúc ấy mình ngồi dưới đất, chật vật khóc lóc trong những tiếng cười nhạo của mọi người. Trên chân đau đớn không hề giảm bớt, một thân lấm lem nhếch nhác, xấu hổ tột cùng vì thất bại khiến tôi không thể nhịn được mà khóc òa. Trước giờ Ninh Gia Tuấn có bắt nạt thế nào tôi cũng không hề rơi nước mắt, nhưng lúc này, tôi lại khóc hết sức thảm thương.

Về sau, vẫn là Ninh Gia Tuấn cõng tôi đến phòng y tế, khi ấy tôi ở trên lưng anh gào khóc liều mạng đòi xuống, anh lại làm bộ như chẳng nghe thấy gì. Tôi nhớ lúc đó ánh nắng nghiêng nghiêng, nằm ở trên lưng anh có thể thấy được màu vàng kim của bầu trời chiếu xuống hai bắp tay bền chắc, mồ hôi từ gương mặt chảy xuống từng giọt, từng giọt, sau đó rơi đến bàn tay đang ôm cổ anh của tôi…

Ngày 20 tháng 4, trời trong xanh.

Khí trời ấm áp lên rất nhiều, có con muỗi chết tiệt nào đó ở trên cổ dám chích tôi một miếng. Buổi sáng Tiểu Thu nhìn thấy cứ che miệng cười trộm, bảo cái này quả thật rất giống dấu hôn.

Hôm nay tôi đọc cho Ninh Gia Tuấn một tờ tuần san thể dục. Tôi cũng không biết bản thân làm sao đột nhiên lại lương tâm trỗi dậy mà làm thế, đại khái chắc là vì trời đã trong xanh rồi, hơn nữa sẽ còn xanh thêm một thời gian nữa. Ninh Gia Tuấn hẳn cũng không thích trời mưa lắm thì phải, tôi thấy anh nằm đấy cũng sớm mốc meo lên rồi. Người này thích vận động như thế, trong trí nhớ của tôi anh luôn nở nụ cười kiêu ngạo tự tin trước ống kính, chạy băng băng trên đường, mười phần sinh khí dưới ánh mặt trời rực rỡ. Tôi chỉ đứng từ xa nhìn về phía anh, ở trong một góc tối ngắm nhìn thân ảnh kiện tráng đó dưới sân trường. Sau đó tôi đợi, lẳng lặng chờ đợi, chờ anh vọt vào trong lớp rồi chạy đến trước mặt mình, hưng phấn nói: “Á Á, mới vừa rồi có nhìn thấy tớ không?”

Tôi không kìm hãm được, đưa tay vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của Ninh Gia Tuấn: “Làm sao cậu lại biến thành bộ dáng như thế này? Cậu của trước kia, đi đâu mất rồi?!”

Học trò cưng của thầy cô giáo, thần tượng trong mắt đám bạn học cùng thời, khắc tinh không đội trời chung của tôi. Người đó đã không thể sáng lạn đứng trên sân khấu kéo đàn violon nữa, cũng không thể vừa chạy vừa nhảy trong tiếng hoan hô của mọi người, cũng không thể đột ngột lao ra từ trong góc hù dọa khiến tôi rớt hết đồ đang cầm trên tay, cũng không thể chọc giận tôi sau đó mới vội vàng đuổi theo nói lời xin lỗi nữa…

Tiểu Thu tiến vào lúc tôi đang lau khóe mắt, cô kêu ầm lên nói là mình nhìn thấy tay Ninh Gia Tuấn đã nhúc nhích. Hai chúng tôi nín thở theo dõi, nghiên cứu thật lâu, nhưng anh không cử động thêm nữa. Tôi nghĩ có lẽ Tiểu Thu nhìn thấy tôi đang khóc, sợ tôi lúng túng nên mới kiếm cớ đổi chủ đề mà thôi.

[1]Đương quy: Tên một vị thuốc bắc, tên khoa học là Angelica sinensis (Oliv.)Diels, thuộc họ Hoa Tán (Umbelliferae). Bộ phận thường dùng là rễ, hay còn gọi là củ. Thứ có thân và cả rễ gọi là Đương quy hay Toàn quy. Thứ không có rễ gọi là Độc quy. Xuyên quy là quy mọc ở tỉnh Tứ Xuyên (Trung Quốc) là loại tốt hơn cả. Lai quy là quy không thật giống.

Thành phần hoá học: có tinh dầu (0,2%), chất đường và sinh tố B12.

Tính vị: vị cay, hơi ngọt, đắng, thơm, tính ấm.

Đương quy thường đường nấu với các món ăn để chữa bệnh, bồi bổ cho người, tùy theo cách chế biến mà có công dụng khác nhau.

[2]Slam Dunk: Slam Dunk (Nhật: スラムダンク Suramu Danku?) là một truyện tranh dài 31 tập ( ở Việt Nam là 37 tập ) được sáng tác bởi tác giả Takehiko Inoue nói về đội bóng rổ của một trường cấp 3 mang tên Shohoku (Shōhoku). Slam Dunk ra mắt độc giả lần đầu tiên trên tạp chí truyện tranh phát hành hàng tuần Shonen Jump ở Nhật Bản và đã bán được hơn 100 triệu bản trên đất nước này. Kaede Rukawa là một nhân vật trong truyện ấy.

[3]Chi chất ưu cổ: Câu này quả thực vốn vốn tiếng Trung zero từ của bạn thì không cắt nghĩa ra được, bạn chỉ tạm dịch sơ sơ theo văn cảnh là ám chỉ người có tư chất khác biệt, xuất sắc, kiểu như đồ cổ khó tìm ấy mà >”

Bạn đang đọc Mỗi Lần Gặp Nhau Là Một Lần Gặp Lại của Mĩ Bảo
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 20

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự