Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Hồi Sinh

Bạn đang đọc Mị Y Khuynh Thành ( Dịch) của Tương Tư Tử

Phiên bản Dịch · 736 chữ · khoảng 2 phút đọc

Mộ Nhan từ trong hôn mê mở mắt, chỉ cảm thấy bụng đau nhức từng đợt run rẩy . Nàng muốn duỗi tay che bụng lại phát hiện tay chân đều bị thứ gì đó trói buộc, không thể nhúc nhích. Nàng nhìn xung quanh. Lọt vào tầm mắt là một gian nhà gió lùa tứ phía, bài trí trong phòng có chút quen thuộc. Chuyện gì đã xảy ra? Nàng không phải bị Cung Thiên Tuyết ném vào đan lô sao? Nóng cháy làm bỏng huyết nhục, cừu hận thực cốt làm lý trí của nàng suy sụp, sau đó liền mất đi tri giác? Tại sao bây giờ lại bị trói ở nơi này? Chẳng lẽ Cung Thiên Tuyết luyện đan không thành nên nghĩ ra biện pháp mới để tra tấn nàng?

Đang nghĩ ngợi, ánh mắt Mộ Nhan đột nhiên dừng lại tại một nơi, đồng tử chợt kịch liệt co rút. Trời ạ!! Nàng nhìn thấy gì?!! Bụng phồng lên cao cao! Còn có từng trận run rẩy đau đớn, cũng là từ bụng nàng truyền tới. Đây là… hài tử của nàng?! Hài tử còn ở trong bụng nàng, còn có thể cảm nhận được sinh mệnh ngoan cường của bảo bảo. Nhưng sao lại như thế được ? Bảo bảo của nàng rõ ràng đã bị người ta lấy ra từ trong bụng rồi mà.

Đột nhiên, tầm mắt Mộ Nhan dừng lại ở bài trí chung quanh. Nàng vừa mới cảm thấy căn phòng này quen thuộc, lúc này nhớ tới, đây không phải căn phòng cũ nát nàng từng sống tại Tô gia 10 năm trước sao? 10 năm trước, dưỡng phụ ra ngoài tu luyện, dưỡng mẫu Tô Nguyệt Hương không màng sự phản đối của nàng, đem nàng gửi đến nhà mẹ đẻ là Tô gia. Người Tô gia châm chọc mỉa mai nàng, căn bản không có ai đối xử tử tế với nàng. Đến lúc nàng ngoài ý muốn thất thân, chưa kết hôn đã có thai, những người này lại càng làm nghiêm trọng thêm, đem nàng nhốt vào căn phòng này. Mà cảnh tượng trước mắt này cũng giống như đã từng quen.

Mười năm trước, nàng mang thai bảy tháng, một người bơ vơ không nơi nương tựa sống tại phá phòng, ăn không đủ no mặc không đủ ấm. Đột nhiên có một ngày, mợ cả vốn luôn châm chọc mỉa mai nàng thái độ khác thường, vô cùng nhiệt tình bưng cho nàng đồ ăn nóng hầm hập. Mộ Nhan khi đó luôn nhận được sự yêu chiều, cho rằng chính mình ngoan ngoãn hiếu thuận, cuối cùng cũng được mợ cả và các nàng đồng tình. Nhưng không ngờ tới đó là cơn ác mộng của nàng đang tới. Sau khi cơm nước xong nàng hôn mê, đánh thức nàng là đau đớn truyền tới từ trong bụng. Mợ cả Tô thị dùng một chiếc chủy thủ bình thường nhất, sống sờ sờ mổ bụng nàng, cắt rớt tử cung cùng với cả hài tử trong đó. Còn có hai người biểu tỷ, mỗi người một bên kéo rộng vết thương giúp đại tẩu Trần Ngọc đào hài tử của nàng ra dễ dàng hơn. Bốn người đó làm một việc tàn nhẫn như thế, khao khát tương lai tốt đẹp, không để ý tới tiếng khóc kêu tê tâm liệt phế cầu xin của nàng. Từ đó đến mười năm sau, Mộ Nhan chưa bao giờ quên một màn moi gan xẻ thịt này, đêm khuya mộng hồi, quanh quẩn trong tim đều là lửa hận thấu xương. Từ đó về sau, nàng mất đi hài tử, cũng mất khi khả năng làm mẹ.

Nhưng hôm này, vì sao nàng lại nằm ở chỗ này? Chẳng lẽ, nàng đã được hồi sinh? Hồi sinh về mười năm trước, lúc hài tử còn chưa bị đào ra? Đúng lúc này, ngoài phòng truyền đến tiếng mợ cả:

- Đại nhân, ngài thật sự phải tốn giá cao như thế mua hài tử trong bụng thứ tiện nữ kia sao? Sẽ không chờ chúng ta đào hài tử ra, các ngươi lại quỵt chứ?

Ngay sau đó vang lên tiếng của một người nam nhân:

- Đây là tiền đặt cọc, chỉ cần các người đem sự tình giải quyết thỏa đáng, tất nhiên sẽ không thiếu phần của các ngươi.

Bạn đang đọc Mị Y Khuynh Thành ( Dịch) của Tương Tư Tử
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi 懒洋洋23
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 2
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự