Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 65 Lần này ta khiêu chiến ngươi.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1424 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hai người thân mật như không có ai bên cạnh, khiến tất cả những người có mặt ở đây đều chớp động hỏa quang. Đố kị và cừu hận đều hội tụ trên người Nghệ Phong, khiến Nghệ Phong cảm giác nhiệt độ xung quanh mình đang nóng dần lên.

Nhưng thật ra vì những lời Thi Đại Nhi mới nói, không ai dám lên tiếng nữa, cho dù là Lưu Phong đang cực kỳ cừu hận, chưa nói đến thủ đoạn chỉnh lý người khác nhiều không kể xiết của Thi Đại Nhi, mà thực lực của nàng cũng sâu không thể lường. Mặc dù Lưu Phong không biết thực lực cụ thể của Thi Đại Nhi là đẳng cấp gì. Thế nhưng cũng biết tuyệt đối không mạnh hơn mình nhiều.

Điều này càng tăng thêm tính thần bí của nàng, khiến người ta càng thêm thích thú.

Nghệ Phong thả Thi Đại Nhi ra, đi tới trước mặt Ban Đạt Tạp, mỉm cười nói:

- Ngươi biết câu nói của Tát Mạc Thiết có ý nghĩa gì không? Có biết tại sao bây giờ hắn vẫn nằm trên giường hay không?

Nhớ tới trạng thái của Tát Mạc Thiết, trong lòng Ban Đạt Tạp có chút phát lạnh, nhưng hiếm khi có cơ hội làm chỗ đứng của mình kiên định ở đây, giả vờ trấn định nói:

- Hừ, nếu không phải ngươi đánh lén, lúc đó Tát Mạc Thiết lại đang giật mình, ngươi cho rằng ngươi có thể đánh cho hắn tàn phế hay không? Sợ rằng lúc đó người tàn phế chính là ngươi?

Nghệ Phong sửng sốt, không ngờ Tát Mạc Thiết cũng không nhắc nhở đệ tử của Thánh địa, chẳng trách tất cả mọi người đều dám trêu chọc mình.

Nghệ Phong bất đắc dĩ lắc đầu, nhìn xung quanh tìm kiếm, lại tìm thấy một hòn gạch, cầm trong tay tiến về hướng Ban Đạt Tạp.

Ban Đạt Tạp lập tức căng thẳng, nhưng đấu khí nhanh chóng bao trùm toàn thân, lạnh lùng nói:

- Lẽ nào ngươi cho rằng ngươi còn có thể đánh lén thành công hay sao? Phế nhân...

Nghệ Phong mỉm cười, nhìn Ban Đạt Tạp cười nói:

- Lần này, ta cũng không muốn đánh lén, nếu lần trước không có hiệu quả như vậy, thì lần này có thể dùng ngươi lập uy rồi.

- Khốn kiếp...

Mọi người nghe thấy câu này đều cười nhạt. Mặc dù ở Thánh địa, Ban Đạt Tạp là người có thực lực yếu nhất, nhưng ít nhất cũng là một Sĩ Cấp, dưới tình huống một phế nhân không đánh lén, tuyệt đối không thể đánh bại hắn.

- Ta đã từng thấy người tự đại nhưng tự đại như vậy vẫn là lần đầu….

- Loại phế nhân đương nhiên đầu óc cũng có chút vấn đề, điều này cũng có thể lý giải….

- Có đạo lý, ta muốn xem xem hôm nay hắn chết như thế nào. Mẹ kiếp... Tại sao Thi Đại Nhi sư muội lại thích loại người như vậy chứ.

- ...

Những câu châm chọc cũng không ảnh hưởng đến Nghệ Phong, chỉ có điều bọn hắn không thấy được sau mỗi câu nói này, khuôn mặt xinh đẹp của Thi Đại Nhi đều trở nên vô cùng âm trầm.

- Lần này, ta quang minh chính đại khiêu chiến với ngươi, cho ngươi đủ thời gian chuẩn bị.

Nghệ Phong bình thản nói, nhãn thần hơi ngưng trọng. Sĩ Cấp ngũ giai mạnh hơn rất nhiều so với Tử Cấp bát giai. Dưới tình hình bình thường, hắn tuyệt đối không có khả năng giành phần thắng.

Trong đôi mắt Ban Đạt Tạp hiện lên vẻ khinh thường, đấu khí hơi vận chuyển trên người, châm biếm nói:

- Thấy ngươi là một phế nhân, ta để ngươi xuất thủ trước.

Tư thái giả vờ rộng lượng của hắn khiến tiếng khinh thường không ngừng vang lên xung quanh: ngươi cũng chỉ có thể khi dễ người ta là phế nhân.

Nghệ Phong lại cười nói:

- Ngươi đã rộng lượng như vậy, vậy ta cũng sẽ không phụ ý tốt của ngươi. Lần trước ta đã đánh Tát Mạt Thiết từ người thành chó rách, lần này ta sẽ đánh chó rách thành người.

Nói xong, cục gạch trong tay Nghệ Phong hung hăng nện tới.

Ban Đạt Tạp tức giận, vươn tay đánh về phía cục gạnh đang lao tới.

- Ai da...

Ban Đạt Tạp đau đớn kêu lên, khiến Nghệ Phong cười nhạt không ngớt:

- Đúng là đồ ngu ngốc, thực lực mới Sĩ Cấp lại đi dùng tay đập gạch, không đau mới là lạ.

Ban Đạt Tạp cảm giác trên tay mình truyền đến từng đợt đau đớn, hắn không kìm được kinh ngạc nói:

- Điều này sao có thể? Mình có thực lực Sĩ Cấp, tại sao lại một bị khối gạch đập đau như vậy.

Nghệ Phong cũng không cho hắn cơ hội phản ứng, lại hung hăng đập khối gạch về phía hắn. Ban Đạt Tạp đã chịu đau một lần, đương nhiên sẽ không lựa chọn liều mạng đối đầu, nghiêng người né tránh khối gạch đập tới.

Nghệ Phong cười lạnh, không ngừng nhặt gạch trên mặt đất, sau đó hung hăng đập về phía Ban Đạt Tạp.

Viên gạch không hổ là vũ khí xếp hàng thứ nhất trên bảng binh khí, gạch bị đập tới không ngừng khiến Ban Đạt Tạp không kịp tránh né. Thân ảnh càng lúc càng trúng đòn.

Màn khôi hài này khiến tất cả mọi người đều ngây người, há to miệng. Ban Đạt Tạp không phải là kẻ quá vô dụng, nhưng lại bị một trận gạch đá bức thành như vậy, nói thế nào hắn cũng là một Sĩ Cấp. Không đạo lý nào lại đi sợ công kích của một tên phế nhân, ra sức tránh né như vậy?

Trong đáy lòng của mọi người vô cùng xem thường Ban Đạt Tạp nhát gan, trong lòng Ban Đạt Tạp cũng có nỗi khổ khó nói. Hắn bỗng nhiên phát hiện bản thân quá sai lầm, lực đạo của đám gạch đá này, căn bản không phải thứ một tên phế nhân có thể có được.

Ban Đạt Tạp hạ quyết tâm, cho dù liều mạng bị gạch đập cho mấy cái, hắn cũng phải nhanh chóng giải quyết Nghệ Phong. Hắn lạnh lùng nhìn Nghệ Phong chuẩn bị tiếp tục đập gạch tới, trên tay hiện lên đấu khí nhàn nhạt, mạnh mẽ thôi phát sức mạnh, muốn một lần nữa đánh về phía Nghệ Phong.

Thế nhưng, hắn đã sai lầm, thật sự quá sai lầm. Nghệ Phong không ném gạch ra như trong tưởng tượng của hắn, mà là toàn thân chăm chú chế trụ hòn gạch, hung hăng đập vào nắm tay của hắn.

Đúng vậy, hòn gạch được Nghệ Phong tích lũy toàn bộ lực lượng, làm gì có thể so sánh với hòn gạch bị ném ra.

- A...

Tiếng thét chói tai đau tận tâm can vang lên, một đạo huyết quang từ chỗ hòn gạch và bàn tay Ban Đạt Tạp ***ng nhau bắn ra. Ban Đạt Tạp ôm tay, lăn lộn trên mặt đất.

Nghệ Phong nhìn thấy màn này, không khỏi cười lạnh: bản thiếu nói thế nào cũng là Tử Cấp bát giai, phối hợp với cường lực đập của hòn gạch, nếu không để ngươi lưu lại chút máu thì thật có lỗi với đệ nhất thần khí. Chỉ có điều, đáng tiếc, hòn gạch này lại bị vỡ nát.

Thi Đại Nhi lúc này đi tới, cười khanh khách nói:

- Phong ca ca, trước sau ca ca vẫn đê tiện như vậy.

Nghệ Phong nhéo chiếc mũi xinh đẹp của Thi Đại Nhi, cười nói:

- Đa tạ khích lệ.

Thi Đại Nhi liếc mắt nhìn Nghệ Phong, phong tình trong cái liếc mắt khiến đám người Lưu Phong lại tuôn ra huyết khí, tức giận trừng mắt nhìn Nghệ Phong.

Nghệ Phong cũng không ngờ, Ban Đạt Tạp lại ngu ngốc như vậy, Nghệ Phong vốn còn chuẩn bị sử dụng thân pháp Mị Ảnh, không ngờ ngay cả thân pháp Mị Ảnh cũng không cần. Có thể, chính thân phận phế nhân của hắn khiến Ban Đạt Tạp vô cùng coi thường, vì vậy mới tạo thành tình cảnh hắn trở tay không kịp.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 135

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự