Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 61 Đột phá.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1412 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nghệ Phong xếp bằng trên một tảng đá lớn ở suối nước nóng, hai tay giao nhau tạo thành một tư thế quỷ dị tới cực điểm. Hai mắt hắn nhắm nghiền, đầu có chút ngẩng lên. Toàn thân phảng phất như đã xuất trần, tiến vào một cảnh giới nào đó.

Tư thế này, Nghệ Phong đã sớm quen thuộc vạn phần. Chỉ là, lần này hắn lại thêm vào một động tác, miệng hơi hé ra giống như đang đợi cái gì đó đi vào.

Một hít một thở, bờ môi cũng khép vào mở ra cực kỳ phối hợp. Ngắn ngủn chỉ trong mấy lần thổ nạp, chung quanh Nghệ Phong liền xuất hiện khí lưu nhàn nhạt.

Khí lưu không màu mang theo một chút gió nhẹ, tiếp xúc với da thịt Nghệ Phong. Theo hô hấp của hắn, từng chút một dung nhập vào trong cơ thể.

Nếu người bình thường nhìn thấy một màn như vậy, nhất định sẽ kinh hãi không thôi: dùng da thịt hấp thu linh khí, đó là cao thủ Tướng cấp mới có thể làm được. Thế nhưng, hết lần này tới lần khác là một thiếu niên trước mắt cũng có thể làm được, mà còn lộ vẻ rất tự nhiên.

Từ phương diện này xem ra Lăng Thần Quyết chính là công pháp vượt xa các công pháp khác. Toàn thân da thịt đều hấp thu linh khí, tự nhiên nhanh hơn việc dựa vào hô hấp hấp thu linh khí vài phần.

Nghệ Phong cũng không để ý những điều này, hắn vẫn không nhanh không chậm một hít một thở như trước. Linh khí không màu theo chóp mũi dũng mãnh tiến vào trong cơ thể, cái miệng khẽ nhếch lên, cường độ linh khí khí đi vào lại càng mạnh hơn vài phần.

Lăng Thần Quyết không hổ là bảo điển có một không hai, tốc độ hấp linh khí so với các công pháp đỉnh cấp đều mạnh hơn mấy lần.

Tựa hồ cảm giác được linh khí dũng mãnh tiến vào trong cơ thể, thân thể Nghệ Phong khẽ chấn động. Cảm giác nhẹ nhàng khoan khoái thoải mái dễ chịu khiến cho hắn nhếch miệng thành một đường cong, cảm giác sung sướng hiện rõ trên mặt.

Cảm giác thư sướng này khiến thủ thế của Nghệ Phong biến đổi, một loại thủ thế quỷ dị hơn dừng lại ở trước ngực. Đạo linh khí kia cũng cải biến theo tư thế, mạnh mà cải biến tốc độ, cực kỳ chậm rãi dung nhập vào trong cơ thể Nghệ Phong, chỉ là mức độ trong suốt lần này tinh thuần hơn trước rất nhiều.

Nghệ Phong phảng phất cũng phát giác được, hô hấp thay đổi một chút, hít một hơi thật lâu mới thở ra. Hô cùng hấp cực kỳ không cân bằng.

Gió phiêu nhiên ngưng tụ trước người Nghệ Phong thổi mái tóc dài, tựa như đã dung nhập vào tự nhiên. Yên lặng, yên lặng tới mức có thể nghe được cả tiếng gió đang thì thầm.

Nghệ Phong cơ hồ nhanh chóng đình chỉ hô hấp, khiến cho tức lưu bao trùm. Cảm giác mát lạnh khiến cho Nghệ Phong nổi da gà, thế nhưng hắn dường như không có có cảm giác lạnh mà nụ cười trên mặt càng tươi hơn.

Thủ thế không ngừng biến ảo. Tốc độ linh khí tiến vào trong cơ thể cùng cường độ cũng biến ảo theo. Quên thời gian mất ăn mất ngủ cả, khi tia nắng mặt trời cuối cùng khuất bóng dưới chân núi. Thủ thế biến ảo của Nghệ Phong mới ngừng lại, dần dần khôi phục tư thế ban đầu.

Hô hấp dần bình thường trở lại, chỉ là Nghệ Phong hiện tại so với vừa rồi hữu lực nhiều hơn. Làm xong hết thảy, Nghệ Phong cũng không tỉnh lại, linh khí nhàn nhạt vẫn không nhanh không chậm như trước, nhẹ nhàng dung nhập trong thân thể Nghệ Phong.

Nếu như lúc này có người chú ý đến cơ thể Nghệ Phong thì sẽ có một phát hiện rất ngạc nhiên. Kinh mạch trong cơ thể hắn có một luồng khí lưu không màu nhàn nhạt quỷ dị đến cực độ, lưu chuyển từng chút một, trong bộ não Nghệ Phong cũng có lưu chuyển, chỉ số lượng ít hơn một chút.

Nghệ Phong tựa hồ rất hưởng thụ quá trình vận hành như vậy, cho dù linh khí bên ngoài đã không còn dung nhập trong cơ thể. Đồng thời linh khí trong cơ thể mỗi vòng lưu chuyển Nghệ Phong đều ít đi đi mấy phần. Thế nhưng trên mặt hắn vẫn tràn đầy khoan khoái, hưởng thụ cảm giác dễ chịu.

Thời gian từng chút một trôi qua, khi màn đêm buông xuống. Ánh trăng chiếu lên người Nghệ Phong, rốt cục hắn cũng mở mắt thở nhẹ ra một ngụm trọc khí, khóe miệng lộ ra nụ cười quỷ dị.

- Không hổ là trọn bộ Lăng Thần Quyết. Quả nhiên biến thái đến cực điểm.

Trong lòng Nghệ Phong cảm thán, linh khí không màu, tự nhiên là tổ hợp Ngũ Hành linh khí, chỉ có tổ hợp hoàn mỹ của Ngũ Hành linh khí mới có thể là không màu. Phân tán linh khí thiên địa tạo thành Ngũ Hành linh khí.

Hơn nữa tốc độ hấp thu linh khí của Lăng Thần Quyết nhanh vượt quá tưởng tượng, hấp thu song trọng qua da thịt cùng hô hấp. Tốc độ phải nhanh hơn người khác mấy lần.

Quan trọng nhất là mỗi lần linh khí trong đầu vận chuyển một vòng thì hồn lực được tăng lên một phần. Vốn cùng tu luyện hồn lực với đấu khí phải tách ra, nhưng giờ đây lại có thể đồng thời tu luyện. Điều này khiến cho Nghệ Phong tiết kiệm thời gian gấp đôi. Quan trọng nhất là, chúng đồng nguyên mà sinh, độ phù hợp đạt tới trăm phần trăm.

Nghệ Phong không nghĩ tới mình tu luyện lần thứ nhất, hồn lực rõ ràng tăng lên hai cấp độ. Sư cấp bát giai, có được kết quả này khiến cho Nghệ Phong mừng rỡ như điên.

Bất quá, nghĩ đến thống khổ chính mình trọng tổ kinh mạch cũng giật mình, chịu đựng những thống khổ như vậy, cường hành tăng lên hai cấp căn bản không có gì ngạc nhiên.

Nghệ Phong thoáng dò xét cường độ linh khí trong cơ thể mình, không sai biệt lắm là Sĩ cấp thất giai. Nếu người khác biết rõ Nghệ Phong một lần tu luyện thì đến được Sĩ cấp thất giai, chắc sẽ kinh ngạc tới rớt cả hàm răng mất.

Sĩ cấp thất giai, nếu thường nhân, cho dù tu luyện công pháp cao nhất, thiên phú kiệt xuất nhất, cũng phải dùng một năm thời gian trở lên.

Thế nhưng, tình huống bản thân Nghệ Phong hắn tự biết. Chính mình vốn là Sư cấp lục giai, hồn lực vẫn còn. Đấu khí vẫn còn lưu lại chút ít trong người, đối với tăng lên tới Sĩ cấp thất giai cũng không phải quá khó khăn.

Hắn đoán rằng mình chỉ có thể tăng lên tới Sĩ cấp ngũ giai, chỉ là không nghĩ tới tăng thêm hai giai ngoài dự liệu.

Nghệ Phong đã biết Lăng Thần Quyết biến thái như thế, đối với một năm sau cũng tin tưởng nhiều hơn một phần.

- Lưu Phong, hi vọng một năm sau ngươi còn có thể mắng ta là phế vật.

Nghệ Phong thì thào tự nói, nhìn ánh trăng trong ôn tuyền, lộ ra vẻ tiêu điều lạc tịch.

...

Đại trưởng lão nhìn qua Nghệ Phong thần thái sáng láng, con mắt sáng ngời: tinh khí thần của tiểu tử này so với hai ngày trước mạnh hơn nhiều lắm, chẳng lẽ thực lực của hắn…

- Nghệ Phong, có thể giải thích cho ta một chút tại sao hay không?

Hai mắt đại trưởng lão bắn ra tinh quang, nhìn Nghệ Phong bình tĩnh hỏi. Nếu thực lực của người khác hắn có thể nhìn ra, thế nhưng kinh mạch Nghệ Phong bởi nguyên nhân do trọng tổ, hơn nữa cộng thêm tính đặc thù của Lăng Thần Quyết, hắn không thể nhìn ra thực lực chân chính của Nghệ Phong.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 149

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự