Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 58 Yêu cầu của Đại trưởng lão.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1363 chữ · khoảng 4 phút đọc

- Khục, tuy trừng phạt này đối với ta quá nặng, bất quá ta luôn tôn kính với Đại trưởng lão vì thế đành phải cố gắng tiếp nhận.

Đại trưởng lão nghe nói như thế, trong lòng không nhịn được xì một tiếng khinh miệt. Nhưng không có biểu lộ ra, ngược lại nói với Bạo Cương:

- Ngươi nghĩ sao?

Bạo Cương trong lòng mắng to: tiểu tử Nghệ Phong kia nói tôn kính ngươi mới đồng ý, ta nếu không đồng ý không phải là không tôn kính ngươi sao? Ta có thể không đồng ý sao?

- Hết thảy do Đại trưởng lão làm chủ.

Đại trưởng lão gật đầu nói:

- Như vậy cứ làm thế đi.

Bọn người Lưu Phong tuy không cam lòng, nhưng nghĩ tới một năm sau tùy ý chà đạp Nghệ Phong khiến cho hắn sống không bằng chết, trong lòng của họ cũng cân bằng lại.

Một năm sau, Nghệ Phong, ta sẽ khiến cho tên phế vật ngươi phải hối hận.

- Đại trưởng lão, có gì dặn dò xin cứ nói.

Nghệ Phong bị Đại trưởng lão gọi đến liền ẩn ẩn có cảm giác xấu. Đại trưởng lão nhìn thẳng Nghệ Phong, tại gian phòng nhỏ hẹp này, phảng phất như tất cả không khí bị đè ép rất khó chịu.

Đừng nhìn Nghệ Phong bình thường trước mặt Đại trưởng lão cà lơ phất phơ, thậm chí dám đánh cướp Đại trưởng lão. Nhưng một khi Đại trưởng lão đã nghiêm túc lên thì đáy lòng của Nghệ Phong cũng phát run. Tại Thánh Địa, vẫn chưa có người nào dám không để Đại trưởng lão vào mắt. Đương nhiên, lão đầu tử là ngoại lệ. Người được hắn để vào mắt đúng là không nhiều lắm, tối thiểu hiện tại Nghệ Phong chỉ biết là lão tông chủ của Tịnh Vân Tông là người duy nhất.

- Nghệ Phong, một năm sau, ta muốn ngươi đánh bại Lưu Phong.

Đại trưởng lão đột nhiên nói ra một câu, ánh mắt vô cùng ngưng trọng, hiển nhiên lão rất nghiêm túc.

Nghệ Phong sững sờ, lập tức cười đáp:

- Đại trưởng lão, ngài không phải không biết ta, một tên Lưu Phong mà thôi, tuy nhiên thiên phú của hắn có kiệt xuất một chút. Nhưng muốn đánh bại hắn rất dễ dàng.

Thiên phú của Lưu Phong cho dù trên toàn bộ đại lục cũng là người nổi bật, hiện giờ đã đạt đến Sư cấp. Sư cấp, danh như ý nghĩa, là tồn tại cấp bậc nhân sư. Với niên kỷ còn chưa tới hai mươi của hắn, thiên phú như vậy rất mạnh.

Thế nhưng, Nghệ Phong cũng không chân chính xem trọng hắn, chính mình có vô số thủ đoạn để thu thập. Tại Thánh Địa, quả thực có thể cho hắn khó lòng phòng bị.

- Nghệ Phong, ta nói ngươi đánh bại hắn, tức là chân chân thật thật dùng vũ lực đánh bại hắn. Mà không phải độc thuật hoặc là thủ đoạn khác.

Đại trưởng lão nhìn thẳng vào ánh mắt Nghệ Phong, ngữ khí kiên định, không cho hắn phản bác.

Nghệ Phong hơi sững sờ, nhìn Đại trưởng lão với vẻ rất ngạc nhiên hỏi:

- Đại trưởng lão, ngươi cũng đang nói giỡn ta đúng không?

Đại trưởng lão hừ nhẹ một tiếng nói:

- Ngươi cho rằng ta là nói đùa sao? Nghệ Phong, đừng cho rằng ta đang nói giỡn. Ta chính là muốn ngươi bằng võ lực của bản thân vào chính thức đánh bại hắn.

Nghệ Phong cảm giác mình nhức đầu hai vòng: trong vòng một năm muốn tu luyện đến Sư cấp, hơn nữa còn phải bại Lưu Phong, điều này có thể sao? Những lão gia hỏa này rốt cuộc là uống nhầm thuốc rồi chăng? Sao nguyên một đám bức ta như vậy?

- Điều này…Đại trưởng lão, ngài cũng biết… Nếu là lúc trước thì một tên Lưu Phong ta thật đúng là không để vào mắt. Nhưng là bây giờ thực lực của ta mất hết. Làm sao có thể đơn thuần chỉ bằng vào võ lực bại hắn?

Nghệ Phong nghiêm mặt nói.

Đại trưởng lão thản nhiên nói:

- Đó là chuyện của ngươi. Bất quá ta cho ngươi biết, nếu ngươi làm không được, ta sẽ để cho Lưu Phong giết ngươi. Cho dù sự tình này sư phụ ngươi biết cũng sẽ không so đo với ta. Cho ngươi nhiều đãi ngộ đặc thù ở Thánh Địa như vậy, nếu chút chuyện ấy mà ngươi còn làm không được thì ngươi còn không bằng chết đi. Thánh Địa không có rác rưởi.

- Phịch...

Nghệ Phong không nhịn được té ngã trên đất: bà mịa nó, lão gia hỏa ngươi nói đùa a. Trên đại lục, nào có ai trong vòng một năm có thể tu luyện đến Sư cấp. Đây là chuyện không thể nào. Huống chi, trong một năm đó chẳng lẽ Lưu Phong không chút tiến bộ nào sao.

Nghệ Phong nhìn ánh mắt kiên định của Đại trưởng lão, không có một chút thương lượng, hắn liền minh bạch. Nếu mình thật sự không đạt tới yêu cầu của hắn thì hắn thật sự sẽ để cho chính mình chết. Chủ ý này của Đại trưởng lão có lẽ sư phụ mình cũng không ngăn cản được.

Nghệ Phong dùng sức xoa xoa cái trán, hắn có cảm giác thật đau đầu. Vốn cho rằng một năm sau chỉ cần có một chút đấu khí ủng hộ thì việc thi triển độc thuật tuy không thể nói là xuất thần nhập hóa, thế nhưng đối phó một tên Sư cấp thì dư sức qua cầu. Thế nhưng một câu nói của Đại trưởng lão, quả thực là muốn bức tử Nghệ Phong a.

- Đại trưởng lão, ngài đừng yêu cầu cao như vậy được không? Lão đầu tử muốn ta nội trong hai năm khiêu chiến truyền nhân Tĩnh Vân Tông, ngươi muốn ta trong một năm đánh bại Lưu Phong, so với cái điều kiện kia còn hung ác hơn.

Nghệ Phong buồn rầu nói.

Đại trưởng lão con mắt sáng ngời, lập tức cao hứng hỏi lại:

- Sư phụ của ngươi - lão gia hỏa kia muốn ngươi trong vòng hai năm đánh bại truyền nhân Tĩnh Vân Tông?

Nghệ Phong gật đầu nghi hoặc hỏi:

- Làm sao vậy?

Vẻ mặt Đại trưởng lão tươi cười nói:

- Ha ha, không có gì. Vậy ngươi càng phải trong một năm bại Lưu Phong, bằng không căn bản không có cơ hội đi khiêu chiến truyền nhân Tĩnh Vân Tông.

Lão gia hỏa này, rốt cục cam lòng gia tăng áp lực trên người đồ đệ bảo bối của hắn rồi, chậc chậc, nội trong hai năm đánh bại Truyền nhân Tĩnh Vân Tông, so với ta còn ác hơn nhiều. Bất quá, tiểu tử này làm là đệ tử duy nhất của Thánh Địa, vậy thì phải chịu áp lực đặc thù một chút, tuy nhiên một chút này có hơi biến thái. Nhưng truyền nhân Thánh Địa mà không biến thái e rằng sẽ bị người ta chê cười, vậy không bằng hiện tại để cho hắn chết đi.

Miễn để hắn làm mất mặt Thánh Địa, lão gia hỏa kia cũng không hi vọng hắn làm mất mặt Tà Tông a. Huống chi ngay cả trấn tông chi bảo của Tà Tông, lão gia hỏa cũng truyền cho Nghệ Phong rồi. Chậc chậc, cũng không biết tiểu tử này đạt được Lăng Thần Quyết là may mắn hay là xui xẻo nữa. Hắc hắc...

- Đại trưởng lão, ta sẽ cố hết sức a. Tuy lão đầu tử truyền Lăng Thần Quyết cho ta. Thế nhưng có quỷ mới biết rõ nó có thật lợi hại như vậy hay không.

Nghệ Phong gặp tựa hồ không thể thương lượng đành phải chấp nhận.

Thời gian một năm, từ phế nhân đến Sư cấp, điều này thật sự có khả năng sao?

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 152

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự