Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 549 Nguy cơ trọng thương

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1396 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hồn Toái và Hồn Toái Vô Biên cũng không khác nhau là mấy, chỉ là một bên chú trọng công kích đơn thể, một chú trọng công kích quy mô lớn. Hồn Toái tiêu hao hồn lực nhỏ hơn, nhưng uy lực lại lớn. Chỉ có điều phạm vi công kích rất nhỏ. Tuy nhiên chỉ cần công kích Mị chồn vàng lại như vậy là đủ rồi.

- Ngao...

Biến hóa bất thình lình khiến Mị chồn vàng kêu lên một tiếng đau đớn. Hiển nhiên chiêu này Nhiếp Hồn Thuật này của Nghệ Phong khiến hồn thể của nó bị chấn thương.

Nghệ Phong hầu như không chịu buông tha. Thân ảnh chợt lóe, hồn lực tập trung vào hồn thể, hung hăng đánh mạnh một quyền về phía Mị chồn vàng.

- Ngao...

Lại một tiếng kêu đau đớn. Mị chồn vàng phản ứng qua, dùng móng vuốt hung hăng chụp một cái về phía Nghệ Phong.

Xoạt…

Lại một tiếng quần áo bị xé rách, phía trên ống tay áo của Nghệ Phong bị xé nát một mảng lớn, lộ ra cả thịt.

Nghệ Phong vội vàng tránh đi, trong lòng không khỏi cười khổ. Hồn lực và đấu khí còn sót lại không nhiều lắm. Nếu bình thường, bản thân cứ thi triển chiêu thức liên hợp như vậy, nhất định có thể khiến Mị chồn vàng trọng thương. Nhưng, hiện tại lại chỉ có thể khiến nó chịu chút thương tích nhỏ, kêu ai oán một tiếng.

Nghệ Phong cũng không học được nhiều Nhiếp Hồn Thuật, Quái lão nhân dạy mấy chiêu Nhiếp Hồn Thuật, đối phó với người còn có thể, đối phó với Mị lại không mấy uy lực. Nghệ Phong thở nhẹ một tiếng, thầm nghĩ nếu có thể trở về, nhất định phải trắng trợn cướp đoạt bí tịch Nhiếp Hồn Thuật. Hắn nghĩ đến thánh địa kia. Chắc hẳn nơi đó sẽ không thiếu. Xem ra đã tới thời điểm đi thăm lầu các thánh địa. Trước kia hắn không quá chú ý Nhiếp Hồn Thuật, nhưng hiện tại nhất định phải cướp đoạt sạch sẽ.

- Nhiếp Hồn Thuật... Giảo Sát!

Nghệ Phong nhìn Mị chồn vàng đánh về phía hắn mạnh mẽ hét lớn. Trong thức hải có thể khống chế toàn bộ hồn lực nhập vào cơ thể. Cho tới tận lúc này Nghệ Phong chỉ thi triển một chiêu Nhiếp Hồn Thuật mạnh nhất để đối phó mị.

Giảo Sát - Nhiếp Hồn Thuật Nhật giai cấp thấp, giống như tên, giảo sát hồn thể, im hơi lặng tiếng công kích hồn lực, Giảo Sát càng khiến người khó lòng phòng bị. Nếu như bị trúng công kích này, trong nháy mắt hồn thể tan vỡ. Nghe nói từng có một tiền bối Nhiếp Hồn Sư, thi triển chiêu này đã giết chết một Tôn Cấp.

Đương nhiên, Nghệ Phong chỉ nghe Quái lão nhân khoe khoang như vậy chứ chưa trực tiếp nhìn thấy. Tôn Cấp khủng khiếp tới mức nào? Phất tay thấy núi lở đá nứt. Một chiêu Nhiếp Hồn Thuật Nhật giai có thể giết người trong một giây? Tuy nhiên, thật ra Nghệ Phong cũng hiểu nó có uy lực rất lớn.

Mị chồn vàng đã bị đánh trúng một chiêu. Nó thấy Nghệ Phong lại thi triển đại chiêu, đang tấn công về phía Nghệ Phong, nó vội vàng thu móng vuốt trở về, thân ảnh lùi về phía sau mấy bước.

- Ngao...

Nhưng cho dù như thế, Nhiếp Hồn Thuật này cũng dung nhập trong cơ thể nó, công kích tới hồn thể của nó. Nếu không phải hồn thể của nó nhanh chóng trốn đi, nhất định sẽ bị trọng thương.

Nhưng Giảo Sát của Nghệ Phong còn sót lại có vài phần thực lực? Tuy rằng Mị chồn vàng bị một chút công kích, nhưng cũng không có thương tổn gì quá nghiêm trọng.

Nghệ Phong thấy đã Mị chồn vàng vẫn đứng vững vàng khá vững vàng ở đó, không khỏi cười khổ một tiếng. Hồn lực đã không còn mấy. Ngay cả thi triển một chiêu Giảo Sát cũng không có khả năng. Chỉ cần dựa vào đấu khí, sao có thể là đối thủ của Mị.

Nghệ Phong lấy Tiêm Hổ Kiếm ra. Hắn muốn tránh cũng không thể tránh được, chỉ còn cách liều chết một trận.

Dường như Mị chồn vàng cũng biết tình cảnh của Nghệ Phong, trong cặp mắt xanh biếc của nó càng lộ rõ ánh sáng dữ tợn. Nó tiến từng bước về phía bước Nghệ Phong. Móng vuốt sắc bén rạch xuống mặt đất tạo thành những dấu vết thật sâu, hung tàn không gì sánh được.

Nghệ Phong cảnh giác nhìn Mị chồn vàng, Tiêm Hổ Kiếm trong tay đặt ngang trước người, phòng ngự công kích của Mị chồn vàng.

Mị chồn vàng mở miệng, cầu năng lượng đánh mạnh về phía Nghệ Phong, tạo ra tiếng xé gió nhè nhẹ.

Ầm…

Nghệ Phong dùng Tiêm Hổ Kiếm đón cầu năng lượng, đấu khí vận chuyển lên trên, tản ra hào quang.

Ầm…

Tiêm Hổ Kiếm và năng lượng ***ng vào nhau, Nghệ Phong lùi lại về phía sau mấy bước. Sức mạnh cường đại khiến cánh tay Nghệ Phong tê dại, khí huyết trong ngực thoáng nhộn nhạo cả lên.

- Xoẹt...

Nghệ Phong còn chưa kịp dừng lại thở một hơi, Mị chồn vàng đã lại mạnh mẽ tấn công. Móng vuốt sắc bén tỏa ra hàn quang. Trong không gian vang lên tiếng xé gió.

Nghệ Phong hung hăng cắn một chút vào đầu lưỡi, trong đầu dần dần tỉnh táo một chút, xoay người rời xa Mị Ảnh, né tránh công kích lần này.

Tiệng móng vuốt cắt qua không gian cảm giác như sát ngay cạnh bên tai. Móng vuốt của Mị chồn vàng lại chộp vào phía trên mặt đất, để lại một dấu trảo trên mặt đất cứng rắn.

Mị chồn vàng thấy Nghệ Phong né tránh, gần như trong nháy mắt, nó lại mạnh mẽ nhảy từ mặt đất về phía Nghệ Phong vẫn chưa đứng vững, hung hăng đánh tới. Cùng lúc đó, nó còn phụt lên một đạo năng lượng công kích.

Nhìn hai đạo công kích, Nghệ Phong căn bản muốn tránh cũng không thể tránh. Nhưng lấy lực lượng của hắn bây giờ, cũng căn bản không ngăn cản được công kích như vậy. Mị chồn vàng đang tấn công về phía Nghệ Phong, bỗng nhiên ánh sáng màu xanh của móng vuốt tăng mạnh, nó lại ngưng tụ phân nửa sức mạnh trong cơ thể vào trong một chiêu sau. Sau khi Nghệ Phong thấy thế, càng thêm hoảng hốt!

Phụt...

Chung quy Nghệ Phong không tránh thoát được công kích của Mị chồn vàng. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, bay ra phía sau. Sức mạnh khổng lồ đánh vào khiến khí huyết Nghệ Phong nhộn nhạo. Hắn lảo đảo thêm vài bước về phía sau mới quỳ trên mặt đất, dùng Tiêm Hổ Kiếm chống đỡ thân thể.

Ngu Phi thấy bộ dạng Nghệ Phong như thế, nàng lo lắng kêu to.

Nghệ Phong đưa tay lên lau máu trên khóe miệng, lấy một viên đan dược từ trong lòng ra ném vào trong miệng. Tuy rằng trong nhẫn của hắn còn dược thảo để chế luyện đan dược khôi phục hồn lực, nhưng lúc này hắn lại không có thời gian để chế luyện. Nghệ Phong chỉ có thể ăn một viên đan dược bình ổn khí huyết. Bởi vì hồn lực, ngay cả đan dược khôi phục đấu khí Nghệ Phong cũng không dám ăn, không có sự hỗ trợ về hồn lực, làm sao có thể ngăn chặn đấu khí cuồng bạo?

Con chồn vàng nhìn con mồi trước mặt, trong mắt có vài phần chế nhạo. Theo nó thấy, Nghệ Phong đã hoàn toàn không còn sức lực để chống cự. Nó bước từng bước đi về phía Nghệ Phong.

Nghệ Phong nhìn Mị chồn vàng càng ngày càng tới gần, lông mày Nghệ Phong thoáng nhăn lại. Hắn dùng sức khởi động thân thể, vận chuyển đấu khí còn sót lại bao trùm xung quanh Tiêm Hổ Kiếm, ánh mắt vô cùng lạnh lùng nhìn Mị chồn vàng.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 42

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự