Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 542 Bảo vật

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1409 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Sao?

Nghệ Phong có chút không tình nguyện mở to mắt, Ngu Phi cũng đặt ma tinh vào trong Ma Tinh Đăng.

- Có chuyện gì vậy?

Nghệ Phong nghi hoặc nhìn Ngu Phi, trong lòng có chút bất mãn. Hắn vừa nằm mơ đến cảnh nói chuyện nhân sinh với nữ nhân, đã bị nữ nhân này đánh thức. Không phải nói giấc ngủ là điều kiện cần thiết nữ nhân giữ nhan sắc của mình sao? Sao nữ nhân này ngủ ít như vậy, vì sao còn hại nước hại dân như vậy?

- Ngươi nhìn xem đây là cái gì?

Ngu Phi chỉ vào dưới giường đá nói.

Nghệ Phong quay đầu nhìn lại:

- Cơ quan?

Nghệ Phong thoáng sửng sốt, cơ quan vụng về như vậy, hắn cũng có thể làm ra được.

- Ừ!

Ngu Phi nói.

- Ngươi xuống khỏi giường đá đi. Ta mở ra xem thử.

- Ách...

Nghệ Phong xoay người đứng lên. Ngu Phi cũng ấn vào chỗ lồi lên. Rất nhanh, giường đá tách ra thành hai, phía dưới trống không.

Sau khi Nghệ Phong nhìn thấy, cũng không rất ngạc nhiên. Ở một sơn động không có gì đáng giá. Ở trong cơ quan dưới giường đá hạ trống không, cũng không có gì là khó hiểu. Trong nhà rất nhiều người cũng làm như vậy thôi.

Thật ra, ý tưởng này của Nghệ Phong phù hợp với ý của tiền bối kia, bằng không cũng sẽ không để trong cơ quan vụng về như thế.

- Bên trong có cái gì vậy?

Nghệ Phong sửng sốt, lập tức thò đầu nhìn lại, chỉ thấy trong đó ngoài một vài vũ khí ra, còn có một ít sách vở. Nghệ Phong sửng sốt, trong lòng mắng to:

"Chết tiệt... Sẽ không thật sự là bí tịch tuyệt thế chứ? Quá phàm tục như vậy sao?”

Nghệ Phong lây vài món binh khí ra, thoáng múa may một chút, phát ra từng đợt tiếng vang thanh thúy. Trong đó có trường thương, có tế kiếm, có dao găm, còn có một đôi đại chuỳ. Trong tay Nghệ Phong cầm chính là một thanh tế kiếm, thổi một hơi nhẹ lên nó, lại rung lên hai cái.

- Kiếm tốt!

Nghệ Phong không nhịn được than nhẹ một tiếng. Thanh kiếm này còn tốt hơn so với Tiêm Hổ Kiếm một bậc. Chính là cực phẩm lợi khí, nhưng chung quy lại không phải là linh khí.

- Tặng cho nàng!

Bảo kiếm mầu lục nhạt, thật ra lại thích hợp với tính tình Ngu Phi. Nghệ Phong đưa bảo kiếm tới trước mặt Ngu Phi.

- Cám ơn! Ta không thích sử dụng kiếm!

Ngu Phi lắc đầu.

Nghệ Phong sửng sốt. Hắn thật sự không ngờ được, lần đầu tiên hắn đưa quà biếu lại bị từ chối. Nếu để Lý U biết, còn không phải làm hỏng hình tượng hoàn mỹ trong cảm nhận của hắn sao.

Nghệ Phong coi như không hề nghe nghe thấy. Hắn cứ đặt bảo kiếm ở bên cạnh nàng, sau đó cầm dao găm trong tay, nhẹ nhàng nắm lấy nó phi ra. Trong mắt Nghệ Phong liền hiện lên một đạo hàn quang, nhẹ nhàng lướt đi một chút, lại tạo ra tiếng xé gió.

Nghệ Phong vừa thấy cái này đã thích. Hắn dùng dao găm phi về phía giường đá. Ngay lập tức giường đá bị mất một miếng. Nghệ Phong cảm giác hắn gần như không dùng chút lực nào.

- Quá sắc bén!

Nghệ Phong nhìn một miếng đá dưới chân hắn, bị chấn động thì thào khẽ nói. Nghệ Phong gần như không chút nghĩ ngợi, chắm thứ này vào bên hông. bảo vật như vậy không cầm, quả thực sẽ bị sét đánh chết.

Nghệ Phong cũng không nhìn tới trường thương và đại chuỳ, hắn không chút nghĩ ngợi bỏ chúng vào trong nhẫn. Hắn không cần nhìn cũng biết những thứ này không phải vật tầm thường.

Ngu Phi thấy Nghệ Phong bỏ các binh khí đó vào trong nhẫn, chỉ có thanh bảo kiếm là vẫn để lại, nàng không khỏi nói ra tiếng:

- Ta có đàn này là đủ rồi, không cần bảo kiếm! Thanh kiếm này còn tốt hơn cả Tiêm Hổ Kiếm của ngươi. Ngươi có thể dùng để thay thế.

Nghệ Phong ngẩn ra, lập tức nói:

- Không cần, ta đã quen dùng Tiêm Hổ Kiếm!

Ngu Phi nghe Nghệ Phong nói như vậy, nhìn qua bảo kiếm bên cạnh một chút, nàng vẫn thò tay nhặt lên, sau đó đeo lên người nàng.

Nghệ Phong nhìn về phía Ngu Phi. Nữ nhân này toàn thân mặc áo trắng, trên gương mặt tuyệt mỹ, mái tóc đen bóng mượt, suôn dài, buông xuống giống như thác nước, vẫn kéo dài đến bên hông. Trông toàn thân nàng hiện ra vẻ tươi đẹp mềm mại đáng yêu. Thỉnh thoảng lại có vài lọn bay tới đôi môi hồng nhuận, nàng thò tay kéo xuống lộ vẻ cực kỳ phong tình. Hơn nữa bảo kiếm màu xanh được gài bên hông, trông tư thế của nàng càng có vẻ oai hùng hiên ngang, có chút mê hoặc lòng người.

- Cho dù không cần, đeo vào cũng tốt!

Bỗng nhiên Nghệ Phong mỉm cười nói.

Trong lòng Ngu Phi thoáng run rẩy, vội vàng nói sang chuyện khác:

- Xem thử những cuốn sách này là cái gì vậy?

Nghệ Phong nghe Ngu Phi nói, gật đầu. Nếu người chủ cũ của nơi này có những binh khí như vậy, hẳn mấy quyển sách được để lại này cũng không kém được, cũng không biết có phải bí tịch hay không.

Nghệ Phong lấy mấy quyển sách ra, sau đó tùy tiện lấy ra một quyển, phủi hết lớp bụi bên ngoài, thấy chữ ở mặt trên, Nghệ Phong không khỏi ngẩn người.

- Công pháp Nhật giai đỉnh cấp - Âm Sát!

Không thể tưởng tượng được nos thật sự là một quyển bí tịch tuyệt thế. Công pháp Nhật giai đỉnh cấp. Cho dù Nghệ Phong từng ở lầu các thánh địa cũng không gặp được mấy bản công pháp này. Vậy công pháp này đã không thể dùng giá trị vạn kim để hình dung. Đặc biệt công kích âm luật, so với thân pháp vũ kỹ cũng ít hơn nhiều!

Nghệ Phong quay đầu nhìn về phía Ngu Phi, trong lòng không nhịn được phỉ báng:

- Có phải người chủ cũ động phủ này là một lão háo sắc hay không. Tính được Ngu Phi là nhạc công, nên mới để lại công pháp như vậy.

- Cái này thích hợp với nàng!

Ngu Phi sững sờ tiếp nhận, vừa thấy mấy chữ ở mặt trên, ngay lập tức nàng không nhịn được vui mừng, vẻ mặt không thể tin nhìn bản bí tịch này. Sau khi lật giở vài trang, trên mặt càng lộ ra vẻ chấn động không thể tin được.

Nghệ Phong thấy bộ dáng này của Ngu Phi trong lòng không nhịn được mỉm cười. Quả nhiên phương pháp công kích của nữ nhân này, bằng không nàng cũng không đến mức đó vui vẻ như vậy.

- Đúng rồi, sau khi nàng học xong, có thể cho ta mượn dùng được không?

Nghệ Phong nhìn Ngu Phi hỏi.

Ngu Phi thoáng ngẩn người, vũ kỹ như vậy đối người bình thường mà nói căn bản là vô dụng. Nếu muốn thi triển công pháp này, nhất định nhạc công phải đạt tới trình độ, cấp bậc cực cao. Ngu Phi hiểu rất rõ, toàn bộ đế quốc Trạm Lam cũng không có mấy người có thể tu luyện Âm Sát!

- Ừ!

Tuy rằng Ngu Phi không hiểu, nhưng vẫn đồng ý.

Nghệ Phong thấy ánh mắt Ngu Phi đầy nghi ngờ, hắn mỉm cười, cũng không giải thích nhiều. Với danh tiếng của Điệp Vận Du và Ngu Phi ngang nhau, hắn nghĩ chắc nàng cũng có thể tu luyện Âm Sát này. Đến lúc đó cho nàng một niềm vui bất ngờ. Chỉ có điều không biết chính hắn có thể tu luyện được không? Trình độ nhạc công của thật sự chỉ là tay ngang, Nghệ Phong so với hai người Điệp Vận Du và Ngu Phi thực sự còn kém xa.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 47

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự