Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 503 Nghi ngờ của Điệp Vận Du.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Phiên bản Dịch · 1405 chữ · khoảng 5 phút đọc

Được! Đều tản đi! Hoàng Hậu, Điệp phi các ngươi cũng hồi cung!

Mọi người thấy hoàng đế Trạm Lam mở miệng, một đám cũng chấp nhận rời đi. Tuy rằng một đám và Nghệ Phong đi cùng đường, nhưng lại duy trì một khoảng cách rất xa với Nghệ Phong, giống như Nghệ Phong là mãnh thú!

Nghệ Phong từ hoàng cung đi ra, cũng không trực tiếp hồi phủ. Hắn đi về phía Thúy Lâm Các. Hắn biết rõ hẳn là Điệp Vận Du sẽ đi qua đó.

Nhớ tới chuyện xảy ra hôm nay, khóe miệng Nghệ Phong cong lên, cười lạnh. Từ nay về sau bọn họ sẽ luôn có điều để lo lắng. Nhớ tới ánh mắt bọn họ nhìn mình, Nghệ Phong đã biết hôm nay hắn đã lập uy rất thành công! Chỉ có điều, Nghệ Phong nhớ tới việc vì đối phó với một người như vậy, hắn đã lãng phí một cây kim châm của ngũ trưởng lão. Hắn không nhịn được cảm thấy đau lòng.

Thật ra Nghệ Phong không lo lắng bọn họ sẽ phát hiện hắn đã dùng độc. Trước hết, đừng nói bọn họ có thể điều tra ra loại độc này hay không. Cho dù có thể điều tra ra thì thế nào? Thân phận Y sư thất giai của hắn đủ để ngăn cản bất kỳ công kích nào!

Tuy nhiên nhớ tới tình trạng của Liên Lập kia, trong lòng Nghệ Phong đều không nhịn được cảm thấy đau xót cho hắn. Xem ai có thể giải được chất độc trong kim châm cho hắn? Không giải được, vậy hắn đành nằm đó! Chất độc này rất kinh khủng, người thì tỉnh táo nhưng lại không thể cửa động, không có lúc nào là không phải chịu sự giày vò.

- Hài tử đáng thương..

Nghệ Phong cảm thán một câu, không biết Liên Lập sẽ phải ở trạng thái này trong bao lâu. Dù sao đi nữa, ngay cả Nghệ Phong hắn cũng không giải được chất độc này. Loại này độc cùng với độc Khinh Nhu và hoàng đế Trạm Lam trúng phải là hai loại khác nhau. Độc Khinh Nhu là độc dược mãn tính, khi chưa phát tác thì không hề có tác dụng. Mà loại độc này là thủ đoạn công kích của độc sư, lực sát thương rất lớn. Phá đấu khí chỉ là chuyện nhỏ, quan trọng nhất tra tấn người chết!

Khi Nghệ Phong tới Thúy Lâm Các, vẫn là A Tú tiếp đón hắn. Trước sau như một, Nghệ Phong đùa giỡn tới mức A Tú mặt đỏ tai hồng mới cất bước đi về phía lầu ba.

Quả nhiên, Nghệ Phong ở lầu ba chưa được bao lâu, ở lầu ba liền thoảng một mùi hương. Phía sau lưng Nghệ Phong bị một thân thể mềm mại kiều diễm ôm lấy. Thậm chí, Nghệ Phong có thể cảm giác được hai khối mềm mại đè nặng phía sau lưng. Điều đó khiến trong lòng Nghệ Phong có chút ngứa ngáy!

Khi Nghệ Phong chuẩn bị quay đầu lại, Điệp Vận Du đang ôm Nghệ Phong lại dùng sức, sau đó nói với Nghệ Phong:

- Đừng nhúc nhích! Để ta ôm chặt một chút!

Trong nháy mắt, một câu khiến trong lòng Nghệ Phong dâng lên nhu tình vô vạn. Nữ nhân đáng ghét này, vì sao mỗi câu nàng nói ra đều có thể khiến mình cảm động như vậy.

- Biểu hiện của ngươi ngày hôm nay khiến ta cho rằng không phải là ngươi. Hiện tại ta mới cảm thấy ngươi vẫn là ngươi!

Điệp Vận Du áp mặt vào phía sau lưng Nghệ Phong, chậm rãi nói. Sự tàn nhẫn của Nghệ Phong hôm nay, phá vỡ hình tượng của Nghệ Phong ở trước mặt nàng.

Nghệ Phong cười khổ một tiếng. Thật không ngờ để những người đó thấy sự tàn nhẫn của mình cũng có thể khiến Điệp Vận Du rung động.

- Điệp tỷ tỷ nghĩ ta là ác ma sao?

Nghệ Phong mỉm cười, kéo tay Điệp Vận Du, xoay người ôm lấy khuôn mặt tuyệt mỹ đầy quyến rũ mê hoặc của Điệp Vận Du.

- Cho dù ngươi là ác ma! Ngươi cũng nam nhân của ta!

Một câu, khiến Nghệ Phong rốt cuộc không nhịn được, cúi đầu xuống hôn lên đôi môi mọng hồng nhuận quyến rũ của Điệp Vận Du. Tay cũng thăm dò vào bên trong quần áo của nàng, thăm dò khối mị hoặc vạn phần khơi gợi ngọn lửa trong cơ thể này.

Điệp Vận Du cảm nhận được bàn tay của Nghệ Phong đến giữa hai chân của nàng, ngay lập tức nơi sơ khai trở nên ẩm ướt. Nàng “a” một tiếng, vội vàng chặn tay của Nghệ Phong lại nói:

- Đừng! Hôm nay không được...

- Có phải đại di mụ đến hay không?

- Ừ...

Điệp Vận Du sửng sốt, nàng lập tức gật đầu.

- Hừ...

Một tay Nghệ Phong hướng đến chỗ cám dỗ kia của Điệp Vận Du, một tay hung hăng vỗ xuống mông của nàng. Hắn đã bị Tử Âm lừa một lần, chẳng lẽ còn có thể bị nữ nhân này lừa được nữa sao?

- A...

Dưới thủ đoạn thô bạo, dữ dội của Nghệ Phong. Quần áo Điệp Vận Du rách ra. Đồng dạng thời quần áo của Nghệ Phong cũng không tốt hơn là bao nhiêu, toàn bộ cũng bị xé vụn. Thật lâu chưa có chạm đến Điệp Vận Du, khiến Nghệ Phong thật muốn.

- Oan gia...

Điệp Vận Du thấy Nghệ Phong phát hiện ra nàng nói nói dối hắn, nàng trừng mắt nhìn Nghệ Phong một cái, nhưng nàng cũng chỉ có thể trợ giúp Nghệ Phong cởi quần áo của nàng. Nàng cũng không muốn Nghệ Phong dùng móng vuốt của mình biến toàn bộ quần áo của nàng thành mảnh nhỏ.

Điệp Vận Du cảm thấy nàng quá dung túng Nghệ Phong. Bởi vì nghĩ Nghệ Phong mới đi ra, nàng lại phải vào cung. So với người khác, ánh mắt của lão gia này vô cùng linh mẫn. Nếu như bị bọn họ phát hiện nàng làm gì với nam nhân khác? Chỉ sợ là... Nhưng Điệp Vận Du cảm giác nàng không từ chối được Nghệ Phong. Tuy biết rõ thời gian không thích hợp, nhưng nàng vẫn không nhịn được trước thủ đoạn của Nghệ Phong.

- Cuối cùng, sẽ có một ngày ngươi sẽ mang ta vào địa ngục...

Điệp Vận Du đè lên người Nghệ Phong, khẽ nói nhỏ vào lỗ tai hắn.

Nghệ Phong nghe được Điệp Vận Du nói vậy, cười lắc đầu nói:

- Các nàng đều sẽ lên thiên đường. Địa ngục chỉ cần một mình ta là đủ rồi!

Nghệ Phong nhìn thân thể hoàn mỹ yêu kiều của nàng, hắn khẽ chạm tay vào. Một cảm giác non mịn bóng loáng như tơ lụa theo ngón tay truyền đến từ cơ thể Điệp Vận Du. Làn da trong suốt như ngọc, nhẵn nhụi trơn thuận như nước, không hề có chút tỳ vết nào. Mặc dù Nghệ Phong đã thấy qua rất nhiều lần, nhưng vẫn mê mẩn trước vẻ đẹp của nàng.

Điệp Vận Du thấy Nghệ Phong ngẩn người, nàng lườm Nghệ Phong một cái, thân mình thoáng chuyển động, chậm rãi ngồi xuống. Suýt nữa không để lại tính mạng cho Nghệ Phong!

Hành động này của nàng, khiến Nghệ Phong nhìn thấu đến cực điểm. Toàn thân nàng trên dưới đều tản ra sự quyến rũ điên cuồng.

Nữ nhân này, mị hoặc giết người không đền mạng...

...

Nghệ Phong ôm thân thể mềm mại mị hoặc của nàng, tay chạm vào xương quai xanh Điệp Vận Du trơn bóng trắng mịn, dùng tay kéo tóc của Điệp Vận Du, ngửi mùi thơm tỏa ra từ nàng.

- Hôm nay, ngươi làm thế nào đánh bại được Liên Lập?

Điệp Vận Du biết, với thực lực của Nghệ Phong muốn đánh bại Liên Lập là rất khó. Hơn nữa, đây là loại phương thức khó hiểu.

Nghệ Phong mỉm cười, di chuyển tay một chút, ***ng vào mái tóc mềm mại của nàng, đáp lại:

- Ta đã dùng loại kim châm ta đã đưa cho nàng!

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 25

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự