Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 485 Đầu óc Yêu Hậu có vấn đề

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1403 chữ · khoảng 5 phút đọc

Phong ca ca! Ca ca cần phải hiểu, sư tôn ta có khả năng sẽ lập tức qua đây!

Thi Đại Nhi thấy nàng ngăn không được tay của Nghệ Phong, nàng hi hi cười nói. Đơn giản không cản!

Một câu nói này của Thi Đại Nhi, làm cho động tác trên tay của Nghệ Phong dừng lại, vội vàng quan sát bốn phía. Nếu như Yêu Hậu thấy đồ đệ của nàng bị người khác ôm, không giết mình chết mới là lạ. Đối với nữ nhân xinh đẹp kia, đáy lòng Nghệ Phong có chút sợ hãi, thậm chí ngay cả Lão đầu tử cũng không muốn trêu chọc, ngũ đại trưởng lão càng vì nàng mà phá hủy rất nhiều quy củ, ít nhất, nàng là duy nhất có thể tự do xuất nhập Thánh địa trừ Tông chủ. Đây là đãi ngộ có một không hai của Thánh địa a.

Nghệ Phong thấy bốn phía không có bóng dáng Yêu Hậu, lúc này mới thở dài một hơi, vỗ mạnh vào kiều đồn vễnh cao của Thi Đại Nhi, tàn bạo nhìn Thi Đại Nhi nói:

- Nàng gạt ta nữa, ta sẽ đánh nàng!

Thi Đại Nhi bị Nghệ Phong đánh vào mông, sắc mặt nàng ửng đỏ, con ngươi hàm xuân vũ mị liếc mắt nhìn Nghệ Phong nói:

- Bại hoại! Dù ca ca có tin hay không tin, chờ chút nữa sư tôn tới ca ca sẽ hối hận!

Nghệ Phong lơ đểnh nói:

- Chờ nàng ta tới hẳn hay!

Thi Đại Nhi ngạc nhiên, nghĩ không ra Nghệ Phong sắc mê tâm khiếu như vậy. Cư nhiên ngay cả sư tôn nàng cũng dọa không được hắn!

Thời điểm nàng đang sững sờ, nàng cảm giác bàn tay của Nghệ Phong cư nhiên đột phá lưng quần của nàng, ở trên kiều đồn của nàng không ngừng xoa nắn. Mỗi một lần nắn, đều làm cho hai chân Thi Đại Nhi nhũn ra, vẻ mặt nàng đỏ ửng, thiếu chút nữa tức chết. Hỗn đản này, sao có gan lớn như vậy!

- Phong ca ca...

Thi Đại Nhi trừng mắt nhìn Nghệ Phong, rất khó khăn nói.

- A... Làm sao vậy?

Nghệ Phong một bộ rất không hiểu nhìn Thi Đại Nhi, không rõ ma nữ này vì sao tức giận.

Thi Đại Nhi thấy tư thái này của Nghệ Phong, nàng bỗng nhiên lại nở nụ cười, đây mới là Phong ca ca vô sỉ của mình! So với thời gian ở Thánh địa càng vô sỉ hơn!

Thi Đại Nhi nắm chặt tay Nghệ Phong, vội vàng rút ra, hướng Nghệ Phong nói:

- Phong ca ca, ta thích tính vô sỉ của ca ca!

Lời vừa nói ra, làm cho Nghệ Phong nổi lên hắc tuyến, hắn chăm chú nhìn Thi Đại Nhi nói:

- Cái kia... Đại Nhi có phải là nói sai rồi không, ta vẫn nghĩ mình rất cao thượng, rất thuần khiết, rất thanh cao! Tựa như một con cừu nhỏ ngây thơ vậy! Còn như...

Thi Đại Nhi mỉm cười nhìn Nghệ Phong, cùng đợi hắn tiếp tục thổi phồng, Nghệ Phong thấy dáng dấp này của Thi Đại Nhi, ngữ khí càng ngày càng yếu, phảng phất dường như không có lo lắng. Như vậy làm cho Nghệ Phong rất nghi hoặc, không nên a, bản thân mình chính là thuần khiết như vậy, vì sao lại bị một tiểu ma nữ nhìn không lo lắng gì.

Thi Đại Nhi thấy Nghệ Phong rốt cục không nói, nàng nói:

- Phong ca ca, ta còn thích vẻ dối trá của ca ca!

Lời vừa nói ra làm cho Nghệ Phong thiếu chút nữa phát khóc, ngươi vì sao có thể như vậy?

Thi Đại Nhi thấy Nghệ Phong muốn khóc, nàng vội vàng vỗ vỗ sau lưng Nghệ Phong an ủi nói:

- Ngoan! Đừng khóc! Phong ca ca, vô sỉ và dối trá không phải cái sai của ta, đây là lỗi của ông trời, trời sinh tính mà!

Nghệ Phong nghe Thi Đại Nhi nói như vậy, lúc này hắn mới rất chăm chú ngẩng nói:

- Nàng nói ta vô sỉ và dối trá kỳ thực là nàng không hiểu ta, kỳ thực trời sinh ta rất cao thượng!

Nghệ Phong nghĩ, ở trên vấn đề này, nhất định phải giải thích rõ ràng, vấn đề này quan hệ đến việc truy cầu nữ nhân sau này của mình.

Thi Đại Nhi liếc mắt nhìn Nghệ Phong, nàng vội vàng nói sang chuyện khác, nếu như cứ tiếp tục chuyện này, Thi Đại Nhi biết Nghệ Phong sẽ nêu ví dụ nói rõ. Nàng rõ ràng nhớ kỹ, lúc trước thời điểm ở Thánh địa, bởi vì Tam trưởng lão nói hắn vô sỉ, không thừa nhận hắn cao thượng. Hắn đưa ra ngàn vạn ví dụ cao thượng của hắn, nói tròn một ngày một đêm, làm cho Tam trưởng lão nghe nói mà miệng sùi bọt mép, thế mà hắn vẫn không ngừng đưa ra ví dụ cao thượng của mình. Điều này làm cho Tam trưởng lão sau này vẫn tin tưởng vững chắc, Nghệ Phong là cao thượng, ít nhất hắn ở trước mặt Nghệ Phong là như vậy.

- Phong ca ca, chuyện tình ca ca làm cho câu đối hai bên cửa của Khắc Lạp Khắc Độc Tông và Tông ta hợp lại, sư tôn thật cao hứng! Đối với ca ca có một chút hảo cảm a, chỉ là một chút mà thôi.

Thi Đại Nhi nhìn Nghệ Phong, vươn một móng tay cái cười nói.

- Đừng! Không cần!

Nghệ Phong vội vàng nói, hảo cảm của Yêu Hậu kia, Nghệ Phong thật đúng là không ham. Đặc biệt nữ nhân điên kia cư nhiên muốn thống nhất Thánh Tông! Điều này làm cho Nghệ Phong đối với hảo cảm của nàng càng kính nhi viễn chi.

- Đầu óc của sư tôn nàng có bình thường hay không?

Nghệ Phong hướng Thi Đại Nhi nói.

Thi Đại Nhi không rõ những lời này của Nghệ Phong có ý tứ gì, nghi hoặc nhìn Nghệ Phong.

Nghệ Phong trắng mắt tiếp tục nói:

- Sư tôn nàng gần đây không phải muốn thống nhất Thánh Tông sao? Nếu như không làm nữa thì thôi, nếu như còn đang làm, ta khuyên nàng nhanh chóng đưa nàng ta đi tìm Tam trưởng lão chữa bệnh đi!

Thi Đại Nhi nghe Nghệ Phong nói, suýt nữa bị tức chết, nào có ai dám nói như vậy với sư tôn nàng, nếu như nam nhân khác nói những lời này, đã sớm bị nàng một kiếm cắt đầu, chỉ là Nghệ Phong nói lại rất khác. Nàng liếc mắt giận dỗi nhìn Nghệ Phong, rất bất mãn hừ một tiếng nói:

- Phong ca ca...

Nghệ Phong thấy nữ nhân hại nước hại dân, điên đảo chúng sinh này, liếc mắt:

- Đừng nói Phong ca ca, cho dù là Ngưu ca ca tới cũng vô dụng!

Lời nói này làm cho Thi Đại Nhi nở nụ cười, dùng hai cánh tay trắng muốt như tuyết ôm lấy cổ Nghệ Phong, dùng cái miệng nhỏ nhắn hồng nhuận hôn nhẹ Nghệ Phong một cái, sau đó dùng thanh âm rất mị hoặc nói:

- Phong ca ca, ca ca giúp ta được không?

Nghệ Phong bị thanh âm này làm cho ngứa ngáy, tay lại kìm lòng không vuốt lên lưng Thi Đại Nhi. Làm cho sắc mặt Thi Đại Nhi không khỏi có chút ửng đỏ, khẽ gắt Nghệ Phong một cái, cũng không có ngăn cản, nàng biết rõ bản tính của Nghệ Phong, biết nếu như không cho Nghệ Phong chiếm chút tiện nghi, hắn sẽ rất kiên định cự tuyệt.

Thế nhưng, Thi Đại Nhi thật không ngờ chính là, bị Nghệ Phong chiếm tiện nghi xong, Nghệ Phong lại dùng ngôn ngữ rất kiên định như trước cự tuyệt:

- Không được! Ta cũng không phải kẻ ngu!

Nói xong, Nghệ Phong còn xoa nhẹ đôi mông co dãn của Thi Đại Nhi mấy cái, xúc cảm cực kỳ tốt, làm cho trong lòng Nghệ Phong dâng lên một cổ hỏa diễm, tiểu đệ đệ cũng không chịu nghe lời, thẳng tắp đè vào người Thi Đại Nhi.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 61

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự