Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 442 Nghệ Công tới phủ

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1387 chữ · khoảng 5 phút đọc

Sứ giả đại nhân cứ tự nhiên!

Nghệ Phong cười cười, đối với lời nhắc nhở của Hoàng đế cũng không quá để ý, chỉ cần hắn dám ăn viên đan dược này, mạng của hắn sẽ do mình nắm giữ. Tại sao phải sợ hắn làm cái gì?

Chỉ là, Nghệ Phong khẩn cầu Y Sư của hoàng thất không điều tra được loại độc dược này, bằng không thì mình phiền phức lớn. Đương nhiên, tuy rằng Nghệ Phong đối với mình không có lòng tin, thế nhưng đối với Ngũ Trưởng lão lại là tin tưởng tuyệt đối.

Nghệ Phong thấy sứ giả rời đi, hắn cũng bước sang bên phải, lúc này hắn cảm thấy rất mệt mỏi, lại rất đói bụng. Nghĩ đến Liễu Mộng Nhiên hẳn là đã làm cơm cho mình rồi. Tuy rằng Liễu Mộng Nhiên hay ngượng ngùng, thế nhưng nàng ôn nhu hiền thục, nhất định sẽ không để mình bị đói.

Nếu như Liễu Mộng Nhiên làm thị nữ thiếp thân, không thể nghi ngờ là rất hoàn mỹ!

Chỉ là, Nghệ Phong mới đi không xa, lập tức thấy một lão nhân mang theo mấy người hầu bước tới, mà nhìn bộ dáng của lão nhân, không ngờ rất giống Nghệ Khải Mạc!

Nghệ Phong nhìn tướng mạo người này, tuy rằng chưa từng tiếp xúc, thế nhưng trong nháy mắt đã minh bạch thân phận của hắn, Nghệ Phong không chút nghĩ ngợi, thừa dịp đối phương còn chưa thấy được mình, thân ảnh chợt lóe lên, nhanh chóng rời khỏi nơi này.

Nghệ Phong hầu như có thể tưởng tượng được, lúc này đối phương đến phủ đệ mình, không ngoài việc mượn hơi chính mình, chỉ là Nghệ Phong đối với Nghệ gia, đối với gia gia trên danh nghĩa của mình không có một chút hảo cảm. Thậm chí Nghệ Phong lười nói chuyện với bọn họ! Dù sao đi nữa đến lúc đó cũng là đối địch, mình cần gì cùng bọn họ nói lời vô ích.

Trong lòng Nghệ Phong cũng âm thầm mắng Thiên Nghịch, hắn nói đưa một nhóm người đến phủ đệ chính mình, vì sao còn chưa đến? Bình thường những kẻ như thế này đến, có thể trực tiếp ngăn lại ở ngoài cửa, nhìn hoàn cảnh hiện tại, bọn họ giống như đi vào chỗ không người, không cần thông báo một tiếng.

Nghệ Phong chạy về phía phòng ăn, quả nhiên thấy Liễu Mộng Nhiên ở bên trong, nhìn một bàn thức ăn, Nghệ Phong không khỏi hắc hắc nở nụ cười.

Tiểu hài tử Lý U xấu xa kia nói, Liễu Mộng Nhiên chỉ làm cơm cho phu quân của nàng? Hiện tại... Hắc hắc...

Liễu Mộng Nhiên nhìn Nghệ Phong, mặt của nàng trong nháy mắt đỏ bừng, nhãn thần lóe lên, không dám nhìn Nghệ Phong, dáng vẻ dụ người đến cực điểm!

- Mộng Nhiên, vì sao nàng có thể như vậy, phá hủy thuần khiết của ta rồi rời đi, lẽ nào nàng muốn làm người phụ bạc sao?

Nghệ Phong nhìn Liễu Mộng Nhiên, hắn mang theo bộ dáng ủy khuất nói không nên lời hỏi nàng.

Liễu Mộng Nhiên thấy dáng dấp này của Nghệ Phong, rặng mây đỏ say lòng người bắt đầu lan tràn ra. Sắc mặt hầu như có thể xuất huyết rồi.

- Ta đi đưa đan dược cho trưởng bối trong nhà!

Liễu Mộng Nhiên cảm giác mặt mình nóng bừng, nàng không dám ở đây quá lâu, nhớ tới cử động lớn mật vừa rồi của mình, trong lòng nàng nhịn không được ngượng ngùng vô cùng!

- Chờ một chút!

Nghệ Phong nhìn Liễu Mộng Nhiên chuẩn bị chạy đi, liền vội vàng hô lên.

Liễu Mộng Nhiên ngừng cước bộ, đưa lưng về phía Nghệ Phong, đợi Nghệ Phong mở miệng.

Nghệ Phong đi tới, xoay thân thể Liễu Mộng Nhiên, nhìn chằm chằm vào mắt nàng, mỉm cười nói:

- Mộng Nhiên, giúp ta một chút được không?

Liễu Mộng Nhiên thấy Nghệ Phong nhìn thẳng nàng, nguyên bản nàng đang run sợ, không ngờ mạc danh kỳ diệu biến mất, nàng cũng nhu tình nhìn Nghệ Phong, bốn mắt nhìn nhau, phảng phất muốn tỏa ra quang hoa!

- Uhm!

Liễu Mộng Nhiên hơi gật đầu, thấy Nghệ Phong có chuyện nhờ nàng, nàng cũng rất cao hứng.

Nghệ Phong nhìn dáng tươi cười của Liễu Mộng Nhiên, Nghệ Phong cười cười, hướng Liễu Mộng Nhiên nói:

- Bên ngoài có một lão đầu tử, nàng giúp ta đuổi hắn đi được không?

Liễu Mộng Nhiên gật đầu, chỉ chỉ thức ăn trên bàn, nói với Nghệ Phong:

- Vậy ngươi ăn cơm trước!

Nghệ Phong nghe lời nói ôn nhu nhỏ nhẹ của Liễu Mộng Nhiên, lúc này càng cảm thấy đói hơn, miệng hắn lộ vẻ tươi cười, nữ nhân này tuyệt đối là phụ nữ hoàn hảo!

Nghệ Phong nhìn Liễu Mộng Nhiên chuẩn bị đi tiếp đãi Nghệ Công, đột nhiên hô:

- Mộng Nhiên!

Liễu Mộng Nhiên quay đầu, nhìn Nghệ Phong nghi hoặc hỏi:

- Làm sao vậy?

Nghệ Phong rất chăm chú nhìn Liễu Mộng Nhiên nói:

- Mộng Nhiên, nàng phá hủy thuần khiết của người khác thì phải chịu trách nhiệm, bằng không sẽ bị Thiên Lôi đánh xuống!

Câu nói này làm Liễu Mộng Nhiên vừa mới khôi phục tự nhiên, lần thứ hai mặt đỏ tới mang tai, không dám dừng ở chỗ này, lảo đảo chạy ra ngoài.

Nghệ Phong thấy dáng dấp lo lắng hãi hùng của Liễu Mộng Nhiên, hắn nói thầm:

- Sao có thể như vậy chứ? Thụ hại rõ ràng là ta mà, ta cũng chưa xấu hổ, nàng xấu hổ cái gì? Thực không hiểu nữ nhân nghĩ cái gì nữa!

Nói xong, Nghệ Phong lắc đầu, vẻ mặt tức giận, rất bất bình cho mình.

Chỉ là, khi Nghệ Phong ngửi thấy hương vị mỹ thực, hắn lập tức lao vào chiến đấu với bàn thức ăn, đối với trù nghệ của Liễu Mộng Nhiên, Nghệ Phong bội phục không thôi, chuyện này ngay cả Tần Y cũng kém hơn một bậc!

...

Liễu Mộng Nhiên dẹp loạn liễu tâm tình một chút, nhanh chóng đi tới phòng khách, nhìn bóng người quen thuộc đang ngồi kia, nàng không khỏi sửng sốt, nghĩ không ra người Nghệ Phong muốn đuổi lại là hắn.

Nghệ Công thấy Liễu Mộng Nhiên, hắn cũng rất sửng sốt, nghi hoặc hỏi:

- Nha đầu Lý gia, vì sao ngươi ở chỗ này?

Liễu Mộng Nhiên bước nhanh về phía trước, thi lễ với Nghệ Công nói:

- Nghệ gia gia, vì sao người lại tới nơi này?

Nghệ Công nhìn khuôn mặt xinh đẹp mê người của Liễu Mộng Nhiên, hỏi ngược lại:

- Ngươi không ở nhà cùng gia gia của ngươi sao? Vì sao lại ở chỗ này?

Nghệ Công có chút nghi hoặc, nha đầu Lý gia xuất hiện ở chỗ này, có phải là Nghệ Phong cùng Lý gia có giao dịch gì? Nếu như vậy mà nói, mình còn phải bàn bạc kỹ hơn. Lý gia, cũng là một đại thế gia a!

Liễu Mộng Nhiên suy nghĩ một chút nói:

- Ta là thị nữ của công tử, tự nhiên là ở nơi này rồi!

- Thị nữ của công tử? Nghệ Phong?

Nghệ Công nghi hoặc nhìn Liễu Mộng Nhiên.

Liễu Mộng Nhiên gật đầu:

- Đúng!

- Cái gì?

Sau khi Nghệ Công được câu trả lời chính xác, hắn nhất thời kinh hãi, nha đầu Lý gia làm thị nữ, chuyện này nói ra ai sẽ tin a!

- Nha đầu Lý gia, ngươi không phải đùa với ta?

Sù sao Nghệ Công cũng không tin, Liễu Mộng Nhiên sẽ là thị nữ của người khác!

Liễu Mộng Nhiên nhìn Nghệ Công, rất chăm chú nói:

- Chỉ có công tử mới xứng để ta làm thị nữ!

Trong lòng Nghệ Công nhất thời nổi lên sóng to gió lớn, hắn đối với Nghệ Phong càng thêm nghi hoặc, hắn sử dụng thủ đoạn nào, cư nhiên để cho Lý nha đầu cũng cam tâm tình nguyện làm thị nữ của hắn!

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 54

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự