Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 417 Tiểu hữu

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1411 chữ · khoảng 5 phút đọc

Câu này của Họa Thủy khiến hai huynh đệ Cao Thiên, Cao Không rùng mình một cái, quay đầu nhìn Nghệ Phong với ánh mắt “Ngươi tự cầu phúc đi!”, yên lặng đứng qua một bên không nói gì nữa.

Nghệ Phong thản nhiên cười cười. Ngay cả tiểu ma nữ mình cũng có thể chinh phục, còn sợ một nữ nhân điên như ngươi sao?

- Thế nào? Độc biến dị "Lam lăng hoa" ngươi đã kêu người kiểm tra chưa?

Nghệ Phong châm chọc nhìn Họa Thủy hỏi.

Nghệ Phong nhìn thoáng qua lão nhân râu bạc bên cạnh, trong lòng suy đoán lão là y sư mấy giai.

- Ngươi...

Họa Thủy thấy thái độ Nghệ Phong như vậy, vừa định đối chọi mấy câu, lại bị Lão nhân râu bạc ngắt lời:

- Nha đầu...

Họa Thủy thấy ánh mắt trách cứ của Lão nhân râu bạc, cũng không dám nói thêm lời nào, chỉ hừ một tiếng, quay đầu kéo tay Khinh Nhu, không phản ứng lại Nghệ Phong, trong lòng âm thầm tính toán làm thế nào có thể chỉnh chết Nghệ Phong.

Khinh Nhu thấy Họa Thủy một lần nữa nắm tay mình, sắc mặt lại đỏ hồng lên, xinh đẹp say lòng người.

Lão nhân râu bạc nhìn thoáng qua Họa Thủy, lúc này mới chỉ chỉ tòa nhà phía sau Nghệ Phong, cười nói:

- Tiểu hữu cùng ta vào kia nói chuyện được không?

Nghệ Phong cũng nhìn lướt Họa Thủy, gật đầu nói:

- Lão nhân, mời dẫn đường!

Lão nhân râu bạc chào hai huynh đệ Cao Thiên một tiếng, dẫn theo Nghệ Phong đi vào trong tòa nhà.

Nghệ Phong vừa vào tòa nhà cổ xưa này đã bị mùi dược liệu nồng đậm hấp dẫn. Hắn hít sâu một hơi, trong lòng âm thầm cảnh giác. Với y thuật của Nghệ Phong đương niên biết, chỉ có nơi quanh năm chế thuốc mới có thể tỏa ra mùi vị dược liệu nồng đậm như vậy.

Nghệ Phong hầu như có thể đoán được, đây chính là dược thất của Học viện Trạm Lam.

Ngược lại, Họa Thủy và Khinh Nhu hiển nhiên không quen với mùi dược liệu nồng nặc này. Các nàng không khỏi nhíu mày, dùng tay bịt chặt mũi.

Nghệ Phong thấy thế quay qua Khinh Nhu cười nói:

- Khinh Nhu, không cần bịt mũi, ngửi nhiều sẽ quen. Hơn nữa, cái này hít nhiều một chút đối với nàng càng có lợi.

Lão nhân râu bạc thấy Nghệ Phong nói như vậy không khỏi gật đầu, cười nói với hắn:

- Tiểu hữu dường như rất hiểu biết về dược hiệu. Họa Thủy, ngươi cũng đừng bịt mũi. Dược liệu Học viện Trạm Lam tích lũy hơn một nghìn năm, nếu ngươi có thể chịu ở chỗ này tĩnh tu mấy năm, e là tốc độ tu luyện có thể tăng lên vài phần.

Nghệ Phong cười cười hít sâu mấy hơi, quay đầu nhìn về phía Khinh Nhu lúc này đã nghe lời bỏ tay xuống, trong mắt tràn đầy tiếu ý. Nữ nhân này quả thực rất nhu thuận.

Đám người Nghệ Phong và Họa Thủy ngồi vào chỗ của mình, Lão nhân râu bạc nhìn thoáng qua Họa Thủy đang ngồi không an phận, có chút bất đắc dĩ nói:

- Nha đầu, đi pha cho chúng ta chung trà!

Họa Thủy nghe lão nhân nói vậy, nhất thời nóng nảy, mạnh mẽ đứng lên, liếc mắt nhìn Nghệ Phong nói với lão nhân râu bạc:

- Cao gia gia, con châm trà cho hắn?

Lão nhân trừng mắt nhìn Họa Thủy nói:

- Thế nào? Châm trà cho ta con cũng không làm sao?

Họa Thủy thấy lão nhân râu bạc thực sự nổi giận, lúc này mới miễn cưỡng đi châm trà. Lớn như vậy, cho tới bây giờ nàng còn chưa thấy Cao gia gia dùng ngữ khí như vậy với mình. Hận ý của nàng với Nghệ Phong một lần nữa tăng thêm vài phần.

- Cao gia gia, uống trà!

Sau khi Họa Thủy rót cho Lão nhân râu bạc một ly trà, lại tiếp tục trở về chỗ ngồi, hiển nhiên không có ý định châm trà cho Nghệ Phong.

Lão nhân râu bạc thấy thế trừng lớn hai mắt, nói với Họa Thủy:

- Con còn không mau châm trà cho tiểu hữu đây?

Họa Thủy nhìn thái độ nghiêm túc của Lão nhân râu bạc, lúc này mới miễn cưỡng đi tới trước mặt Nghệ Phong, nghiến răng nghiến lợi châm trà cho hắn. Nước trà đầy chén tràn cả ra ngoài nàng vẫn tiếp tục rót.

Nghệ Phong thấy thế rất hứng thú nhìn Họa Thủy, nghiêm trang nói:

- Kỳ thực cái chén không uống được nhanh như vậy, ngươi hẳn là nên làm gì với nó để nó không tiếp tục nhổ trà ra như thế.

Họa Thủy nghe Nghệ Phong, lửa giận càng bốc cao hơn: Mình đã bao giờ phải châm trà thế này đâu! Họa Thủy cầm ấm trà, thực sự muốn đập thẳng về phía Nghệ Phong.

- Nha đầu, được rồi!

Lão nhân râu bạc cũng cực kỳ đau đầu. Nha đầu này được mọi người chiều quá thành hư rồi, lúc nào cũng tự xem mình là nhất. Xem ra cũng đến lúc đả kích lòng tự kiêu của nàng một phen.

Họa Thủy hít sâu một hơi, lúc này mới để ấm trà lên mặt bàn, khẽ lắc lư thân thể kiều diễm, trở về chỗ ngồi, thở phì phò ngồi xuống.

Khinh Nhu nhìn nước trà không ngừng nhỏ giọt xuống đất trước mặt Nghệ Phong, nàng đứng lên đi tới dọn dẹp sạch nước trà. Dáng dấp nhẹ tay nhẹ chân, vô cùng ôn nhu mỹ lệ.

Nghệ Phong thấy thế cười cười, đưa tay kéo tay Khinh Nhu, nói:

- Tiểu ny tử, đừng động nữa, bản thiếu không định uống trà do nàng ta rót.

Khinh Nhu thấy bàn tay nhỏ bé mềm mại của mình bị Nghệ Phong kéo, mặt nóng bừng lên, hơi giật ra, nhanh chóng trở về chỗ ngồi, ngượng ngùng vạn phần.

Lão nhân râu bạc nhìn ý cười trong mắt Nghệ Phong, lại nhìn Họa Thủy, khẽ lắc đầu. Nam nhân đều thích nữ nhân ôn nhu như nước như Khinh Nhu.

Họa Thủy thấy Nghệ Phong một lần nữa ngang nhiên kéo tay Khinh Nhu, quả thực muốn bùng nổ. Nếu không phải Cao gia gia đang ở chỗ này, nàng tuyệt đối sẽ giáo huấn tiểu tử hỗn đản này.

Lão nhân râu bạc nhìn qua biểu hiện của mọi người một lần, lúc này mới nói với Nghệ Phong:

- Không biết tiểu hữu từ đâu biết được độc biến dị "Lam lăng hoa"? Loại độc này không phải người bình thường có thể nghe nói tới.

Nghệ Phong mỉm cười nhìn Lão nhân râu bạc nói:

- Cao lão có thể nghe nói, sao ta lại không thể?

Lão nhân râu bạc bị câu phản bác này của Nghệ Phong khiến cho không nói được gì, nhất thời cười ha ha nói:

- Tiểu hữu nói có lý. Chỉ là, nếu tiểu hữu liếc mắt liền có thể nhận ra độc này, hẳn là có thể giải chứ?

Nghệ Phong trào phúng nhìn Lão nhân râu bạc nói:

- Nếu Cao lão đã từng nghe nói về độc biến dị "Lam lăng hoa", hiển nhiên biết rõ nó kinh khủng đến mức nào. Ngài cho rằng một thiếu niên choai choai như ta có thể giải được sao?

Câu nói này của Nghệ Phong nhất thời khiến nội tâm Họa Thủy và Khinh Nhu đều trở nên căng thẳng.

Trong lòng Họa Thủy lúc này rất mâu thuẫn, vừa hi vọng Nghệ Phong có thể giải được, lại vừa mong hắn không biết giải. Hi vọng hắn có thể giải là bởi vì sinh mệnh của mình, không hi vọng là vì không muốn thấy tiểu tử này kiệt xuất như vậy.

- Ha ha! Tiểu hữu cần gì phải khiêm tốn. Ngươi có thể chỉ cần bằng vào ánh mắt đã nhận ra Khinh Nhu trúng độc, so với ta mạnh hơn rất nhiều. Điều đó cho thấy đối với dược hiệu của loại độc này ngươi hiểu rất rõ, sao lại không thể giải đây?

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 61

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự