Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 404 Luyện ngục khủng bố

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1428 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Ách, lão đại! Người vừa rồi hình như chính là Nghệ Phong. Lúc hắn cùng viện trưởng đánh nhau, ta đã nhìn thấy! Chỉ là không rõ ràng lắm, không dám khẳng định mà thôi!

- Cái gì?

Câu này khiến tất cả mọi người đều kinh hãi nhảy dựng lên, quay đầu nhin về phía Nghệ Phong vừa rời đi, đã không còn thấy bóng dáng hắn đâu nữa.

- Đúng vậy! Lão đại! Người nọ chính là Nghệ Phong!

Câu này khiến mọi người nhất thời ngây ra tại chỗ, đồng thời đáy lòng cũng cảm thấy phát lạnh. Vừa rồi nếu như Nghệ Phong tính toán với bọn họ, vậy cả bọn…

Hậu quả này, bọn họ không dám tiếp tục tưởng tượng.

Chỉ là, thấy mình vẫn bình yên vô sự, trong lòng lại không khỏi nghĩ thầm: Xem ra Nghệ Phong cũng không phải loại giết người không chớp mắt như lời đồi đại a! Vừa rồi hắn rất hòa nhã với chúng ta mà!

- Quái lão! Quái lão…

Nghệ Phong bịt mũi, cố gắng xua tan vị gay gay nơi mũi, hô lớn vào trong buồng.

Nghệ Phong vừa hô dứt câu, một bóng đen lập tức lao nhanh về phía hắn. Hắn ngay cả cơ hội né tránh cũng không có, đã bị bóng đen kia nhào vào trong lòng.

Nghệ Phong nhìn Yêu Ngọc đang dụi dụi cái đầu nhỏ vào ngực hắn vô cùng thân thiết, trong lòng cũng kinh ngạc không ngớt. Tốc độ vừa rồi của Yêu Ngọc quả thực có thể dùng từ ‘nhanh như thiểm điện’ để hình dung.

Định thần nhìn lại, thân thể vốn trong suốt như bạch ngọc của Yêu Ngọc hiện tại lại có thêm quầng sáng nhàn nhạt lưu chuyển không ngừng, có vẻ cực kỳ quỷ dị và mị hoặc. Độ trong suốt kia càng khiến nó mị hoặc thêm bội phần.

- Vật nhỏ này, không ngờ thực lực lại tăng mạnh như vậy!

Nghệ Phong không khỏi líu lưỡi, đối với Quái lão đầu càng bội phục vạn phần. Không ngờ hắn thực sự có thể khiến Yêu Ngọc tiến hóa nhanh như vậy!

- Tiểu tử, ngươi rốt cục cũng tới!

Ngay khi Nghệ Phong đang tỉ mỉ quan sát Yêu Ngọc, thanh âm của Quái lão đầu bỗng nhiên truyền tới.

- Quái lão! Đừng nói như vậy chứ, mỗi khi có thời gian, không phải ta đều tới tìm lão sao?

Nghệ Phong nghiêm mặt nói.

- Hừ! Khi có thời gian? E là ngươi đã sớm quên mất lời dặn dò của ta rồi?

Quái lão đầu khinh thường hừ một tiếng.

- Thực không dám lừa gạt Quái lão! Ngài không biết, lúc đó ta và Phó viện trưởng đánh một hồi, khiến ta tổn hao vô số đan dược cao giai. Mỗi viên đều là tiền a! Bởi vì vậy, ta nợ người ta vô số tiền tài, đành phải kiếm tiền trả nợ. Khi trả hết nợ rồi mới dám tới tìm ngài a!

Nghệ Phong nói.

- Hừ!

Quái lão đầu hừ một tiếng, rất không khách khí nói:

- Tiểu tử ngươi còn có thể kiếm tiền sao?

- Quái lão, đừng nói nữa! Mỗi câu nói một dòng lệ a! Cũng bởi vì ta thiếu tiền, mấy ngày nay đều phải tiếp khách, tiếp đến sắp hỏng rồi. Ngài không biết, ngày hôm qua, đêm qua là một quý bà mập mạp, nàng dằn vặt ta suốt một buổi tối!

Nghệ Phong vừa gạt lệ vừa nói tiếp:

- Ghê tởm nhất chính là, một mình nàng còn chưa đủ, còn kéo thêm hai bà béo nữa. Mười tám năm tích súc của ta, không ngờ chỉ trong một đêm qua mà phóng hết toàn bộ a! Càng đáng khinh hơn là, nàng lại thừa dịp ta vô lực mà bỏ đi không trả tiền. Quái lão, ngài thấy thời gian này ta có thể sống dễ dàng sao?

Bộ dáng của Nghệ Phong quả thực là vô cùng bi thảm, phảng phất như hắn phải chịu vô số ủy khuất vậy.

Quái lão đầu nghe Nghệ Phong nói, thái độ lúc này mới trở nên hòa hoãn. Hắn nhìn Nghệ Phong có chút hả hê cười nói:

- Hai bà béo đã có thể biến ngươi thành thế này, quả thực không có tiền đồ!

- Đúng vậy! Ta sao có thể so với Quái lão gừng càng già càng cay?

Nghệ Phong nghiêm túc khen tặng Quái lão đầu.

- Tiểu tử ngươi cũng thực có vài phần nhãn lực! Được rồi, lần sau có bà béo thì cứ gọi ta. Ta thích nhất là kiểu người này đó!

Quái lão đầu cười cười rất quái dị!

Nghệ Phong thấy ánh mắt này nhịn không được khẽ run lên: Quái lão đầu này, khẩu vị cũng quá đặc biệt đi!

- Đây là tất nhiên!

Nghệ Phong rất tự nhiên nói.

Quái lão đầu nhìn Nghệ Phong hài lòng, lúc này mới nói với hắn:

- Tuy nhiên, tiểu tử ngươi cũng đừng quên chuyện Hồn Ấn Đỉnh. Bằng không, hừ!

- Nhớ rồi! Nhớ rồi!

Nghệ Phong không khỏi ân cần hỏi thăm Quái lão đầu cả nghìn vạn lần, nhưng ngoài miệng vẫn rất dối trá nói. Trong lòng hắn còn đang tính, mình có nên phối trí một chút dược liệu, sau đó cho hắn và heo mẹ cùng uống! Hình ảnh đó, quả thực rất thú vị.

Tuy nhiên, nhớ tới thực lực của Quái lão đầu, Nghệ Phong không khỏi nghi ngờ tính khả thi của kế hoạch này.

- Phải rồi, Quái lão, sao ngài có thể phóng xuất được Yêu Ngọc vậy?

Nghệ Phong nhìn Yêu Ngọc đang bò bò trong lòng mình, lại kinh ngạc nhìn Quái lão đầu. Bình thường mình muốn nhìn vật nhỏ này, Quái lão đều ra sức ngăn cản. Lần này sao lại tốt như vậy, đồng ý thả Yêu Ngọc?

- Chút gia sản nhỏ của ta gần như đều đã bị tiểu yêu này hấp thu hết. Lão tử không thả nó ra, lẽ nào để nó ăn luôn cả ta sao?

Trong lòng Quái lão đầu cũng giận dữ không thôi. Tiểu yêu này quá kinh khủng đi! Gia sản tích cóp bao nhiêu năm không ngờ bị nó quét sạch. Mỗi khi nhớ tới đều cảm thấy đau xót!

Tuy nhiên, nhớ tới bình máu mình thu được, hắn lại không nén nổi vui mừng. So với bình máu kia, hết thảy những nỗ lực này đều đáng giá!

- Ách!

Nghệ Phong tán thưởng nhìn Yêu Ngọc. Tiểu gia hỏa này quả thực khiến người khác hài lòng. Nhìn bộ dáng thịt đau của Quái lão, hắn cảm thấy vô cùng vui vẻ.

- Tiểu tử, ngươi cứ việc mang theo Yêu Ngọc đi. Nhớ mỗi tháng mang tới cho ta chút máu là được. Hiện tại dường như linh mị đối với nó đã vô dụng. Nếu muốn tinh lọc nó, ta lại buộc phải tìm năng lượng thể và hồn thể càng tinh khiết hơn.

Quái lão đầu nói với Nghệ Phong.

Nghệ Phong nghi hoặc rốt cuộc Yêu Ngọc đã đạt tới cấp bậc nào. Đồng thời cũng không nhịn được vui vẻ: tiểu gia hỏa này thật đúng là rất quyến luyến mình.

- Quái lão yên tâm, nhất định mỗi tháng ta đều sẽ đưa Yêu Ngọc tới một lần. Tuy nhiên, ta muốn hỏi một chút. Quái lão, nghiêm phạt của học viện đối với ta là thế nào vậy? Lẽ nào mặt mũi của ngài cũng không làm được gì?

Quái lão đầu hừ một tiếng nói:

- Đừng dùng phép khích tướng với ta! Chuyện nghiêm phạt của học viện đâu có liên quan gì tới ta? Bọn họ muốn phạt ngươi thế nào thì phạt thôi!

Tuy sớm biết tính tình này của Quái lão đầu, Nghệ Phong vẫn nhịn không được lườm lão. Hắn gần như là cắn răng nói với Quái lão đầu:

- Quái lão, vậy ngài có thể nói cho ta biết, Luyện ngục kia là cái gì hay không?

Quái lão nghe hai chữ Luyện ngục cũng kìm không được rung mình một cái, trong mắt toát ra một tia khủng khiếp. Bộ dáng này khiến Nghệ Phong kinh hãi không ngớt. Ngay cả Quái lão đầu cũng kinh hãi nghiêm phạt này, đủ thấy nó kinh khủng cỡ nào!

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 73

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự