Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 403 Học viện xử phạt

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1394 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Ta đi phủ đệ trước!

Liễu Mộng Nhiên rốt cục không thể chịu nổi những câu nói của Nghệ Phong, chào một tiếng nhanh chóng bỏ chạy.

Nghệ Phong nhìn Liễu Mộng Nhiên vặn vẹo vòng eo tinh tế chạy đi, không khỏi nhỏ giọng thì thầm một tiếng:

- Thế này là sao chứ? Còn không cho người ta nói thật?

Thân thể yêu kiều xinh đẹp của Liễu Mộng Nhiên khiến ánh mắt Nghệ Phong nhìn theo bước chân của nàng không muốn rời đi. Hắn đột nhiên nghĩ tới một chuyện, hô lớn với nàng:

- Uy! Mộng Nhiên, có phải thị nữ kiêm luôn cả nhiệm vụ làm ấm giường hay không?

Câu này khiến bước chân Liễu Mộng Nhiên run lên, thiếu chút nữa té ngã xuống đất. Bước chạy của nàng càng lúc càng nhanh hơn, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt Nghệ Phong.

Nghệ Phong thấy dáng dấp này của Liễu Mộng Nhiên, nhỏ giọng nói thầm:

- Mộng Nhiên nhất định là đáp ứng rồi. Vừa rồi chạy nhanh như vậy nhất định là do nữ nhân da mặt mỏng! Hắc! Đều vì ta quá có mị lực a!

Nghệ Phong thở dài một hơi, có chút bất đắc dĩ đi về chỗ ở của Quái lão đầu.

Tin tức Nghệ Phong trở lại trường học trong nháy mắt truyền khắp toàn bộ học viện. Cũng không biết học viện đang chờ Nghệ Phong hay là có ý gì khác. Không bao lâu sau khi Nghệ Phong giết chết Kiến Mộc Đáp, học viện cũng thông báo hình thức nghiêm phạt đối với Nghệ Phong. Bởi vì chuyện này mà những tiếng bàn luận không ngừng vang lên.

- Nghệ Phong thực trâu bò a! Vừa vào học viện đã lại giết một người! Kiến Mộc Đáp cũng thực bi ai!

- Đâu chỉ trâu bò a! Toàn bộ học viện Trạm Lam, ai dám dùng từ Hoa Hạ này nữa?

- Chậc chậc! Nghệ Phong chính là một tên điên! Ta chẳng thấy từ Hoa Hạ kia có gì đặc biệt, không ngờ lại vì nó mà khiêu chiến tôn nghiêm của học viện Trạm Lam.

- Quả thực đúng là tên điên a! Người điên tất nhiên làm chuyện của người điên! Chậc chậc! Thực con mẹ nó trâu bò a! Không ngờ ngay cả cường giả Vương Cấp cũng có thể đánh cho trọng thương! Vương cấp a! Là nhân vật chỉ cần giậm chân một cái cũng đủ khiến cả đế đô run lên!

- Tuy nhiên, Nghệ Phong cũng thật bi ai! Học viện Trạm Lam chung quy vẫn là học viện Trạm Lam! Có người dám khiêu chiến tôn nghiêm của nó, nhất định sẽ bị nghiêm phạt.

Người vừa bàn luận thở dài một hơi, có chút tiếc hận.

- Đúng vậy! Từ khi học viện Trạm Lam thành lập tới nay, số học viên bị xử phạt, khai trừ không dưới mười người. Không tưởng được Nghệ Phong lại trở thành đệ nhất nhân trong suốt mấy trăm năm qua!

- Hắc hắc! Khai trừ học tịch vẫn còn nhẹ đó. Ta rất kinh ngạc chính là, ngay cả hình thức xử phạt cao nhất là Luyện Ngục học viện cũng đều dùng tới.

Nói đến hai chữ “Luyện Ngục”, đám người bàn luận kìm lòng không được đều rùng mình một cái, dường như đây là chuyện đáng sợ nhất trên đời!

- Đừng! Đừng nói nữa! Nói đến “Luyện ngục” khiến ta lạnh cả người! Tuy rằng chưa từng trải qua, nhưng chỉ cần nghe giới thiệu cũng đủ dọa chết người!

Mấy người trăm miệng một lời phản đối, không tiếp tục bàn luận chuyện này nữa.

Bộ dáng mấy người này khiến Nghệ Phong đang dỏng tai muốn nghe bọn họ giới thiệu về Luyện ngục không khỏi ngây người tại chỗ. Không rõ luyện ngục này là hình thức nghiêm phạt gì, lại có thể khiến đám người này giống như phạm vào cấm kỵ, một câu cũng không dám nói.

- Chuyện này… Xin hỏi mấy vị, Luyện ngục là cái gì vậy?

Nghệ Phong hiếu kỳ đi về phía trước, nói với mấy người đang bàn luận.

- Câm miệng!

Mọi người đồng thanh quát lên với Nghệ Phong:

- Không phải đã nói rõ ràng là Luyện ngục sao? Ngươi còn hỏi cái gì nữa?

- Ách…

Nghệ Phong kinh ngạc:

- Các vị đại ca, tiểu đệ cô lậu quả văn, không biết Luyện ngục này là cái gì, cho nên không ngại học hỏi một phen. Lẽ nào các vị nỡ lòng xua đuổi một đệ tử đang cầu tiến bộ sao?

Biểu hiện của Nghệ Phong quả thực là cần bao nhiêu khiêm nhường liền có bấy nhiêu khiêm nhường, hoàn toàn giống như một đệ tử thực sự cầu tiến ở học viện.

Bộ dáng này của Nghệ Phong khiến mấy người đang bàn luận hơi hòa hoãn trở lại, chỉ là trực tiếp không thèm để ý tới câu hỏi của hắn. Bọn họ cũng không muốn thảo luận chuyện về Luyện ngục, tiếp tục nói sang chuyện khác.

- Tuy nhiên, ta cũng thật không ngờ chính là, tại sao đã khai trừ Nghệ Phong khỏi học viện, học viện còn tán thành việc hắn ở lại học tập, cũng không có đuổi hắn ra khỏi học viện.

- Đúng vậy! Cũng không biết học viện làm cái quỷ gì. Vừa khai trừ Nghệ Phong lại vừa giữ hắn lại học viện học tập. Tuy nhiên, tới giờ ta mới biết được Nghệ Phong là Chanh Ban. Cũng khó trách hắn lại trâu bò như vậy! Đám người Chanh Ban kia không phải điên cũng là biến thái. Dù sao cũng không phải người bình thường!

Nghệ Phong nghe mấy người này bàn luận rốt cuộc hiểu được địa vị của mình tại học viện. Đồng thời, hắn cũng thực muốn ra tay đánh người một trận. Mình không ngờ lại bị xem là người không bình thường a!

Nghệ Phong hít sâu một hơi, cố gắng đè nén tâm tình, bộ dáng hiền lành tươi cười đầy mặt nói với mấy người kia:

- À, các vị đại ca, có thể nói cho ta biết luyện ngục là cái gì không?

- Tiểu tử, ngươi muốn ăn đánh sao? Mẹ nó! Không ngờ còn dám nhắc tới Luyện ngục!

Câu hỏi của Nghệ Phong khiến cả đám quay lại trừng mắt nhìn hắn.

Nghệ Phong thấy mình làm nhiều người tức giận như vậy nhất thời rụt cổ lại, quay qua mấy người yếu ớt nói:

- Các vị đại ca, ta chỉ tò mò một chút mà thôi. Không cần trừng mắt nhìn ta như vậy chứ!

- Hừ! Nếu ngươi dám nhắc tới Luyện ngục, lập tức ăn đòn đó! Ngươi tưởng mình là Nghệ Phong sao? Không ngờ còn dám dò xét thứ này!

Dám người kia khinh bỉ nhìn Nghệ Phong nói.

- Ách…

Nghệ Phong khóc không ra nước mắt a! Cái gì gọi là “tưởng mình là Nghệ Phong”? Mình có thể là bản thân mình được hay không?

Chỉ là, thấy dáng dấp mấy người này, Nghệ Phong biết rằng bọn họ sẽ không tin. Hắn bất đắc dĩ nhún nhún vai, đành xoay người rời đi. Tuy rằng không biết Luyện ngục này là cái gì, nhưng chắc quái lão đầu kia hẳn là biết.

Mấy người thấy Nghệ Phong xám xịt rời đi, nam nhân lên tiếng lúc nãy đắc ý nói:

- Một tên tân sinh, không ngờ còn dám hỏi chuyện Luyện ngục này. Xem lá gan của hắn, không bị hù chết mới là lạ. Mọi người nói đúng không?

- Đúng đúng đúng! Lúc đó khi ta vừa vào học, nghe chuyện Luyện ngục cũng sợ cả tháng không dám ngủ!

- Đúng vậy! Không biết mới là hạnh phúc. Ta nghĩ đến lúc đó hắn sẽ cảm tạ ngươi vì không nói cho mình biết.

- Lão đại! Cái kia… Ta có thể nói một câu hay không?

- Tiểu Tam! Ngươi lề mề như vậy từ khi nào vậy? Có gì thì nói nhanh lên!

Nam tử vừa lên tiếng bất mãn nói.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 70

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự