Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 107 Ta đương nhiên là Tà Đế.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1425 chữ · khoảng 5 phút đọc

Nghệ Phong nghe thấy câu này, ánh mắt vừa mới lóe sáng lập tức ảm đạm, bất mản

nói thầm:

- Vậy ngươi còn nói cái rẳm gỉ, nhiều người như vậy mà hắn còn chướng mắt, chẳng lẻ còn có thể coi trọng ta, ta không cho rằng mình có nhiều đặc thù.

- Ha ha! Tiểu tử ngươi cũng biết mình biết ta. Nhưng thật ra ngươi có thể thử một lần xem. Thứ nhất, vì nguyên hồn lực của ngươi không có ai mạnh bằng. Thứ hai, ta thật ra có chút uy danh, có lẻ hắn củng sẽ để ý đến ngươi. Quan trọng nhất là ngươi phải biểu hiện thật tốt, nói không lão hắn sẽ coi trọng ngươi cũng không lão. Lão đầu tử giải thích.

Nghệ Phong nghe thấy lời nói rò ràng không ôm hi vọng này, bất đẳc dĩ kêu lên:

- Nếu như hắn không đồng ý, lẻ nào ta không thể trở thành Nhiếp hồn sư?

- Ha ha, không phải, ta còn có an bài khác. Cho dù hắn không thu nhận ngươi, cũng có một người sẽ thu nhận ngươi, chỉ là trình độ của người này kém hơn Phong Lão đầu rất nhiều. Lão đầu tử vừa cười vừa nói.

Nghệ Phong lúc này mới thở phào nhẹ nhỏm, có người chi dạy là tốt rồi, huống chi người lão đầu tử đã lựa chọn, có thể kém được sao?

- Tiểu tử, cố gắng trở thành cường giả đi, quy củ của tông môn chúng ta là tùy tâm sờ dục. Không có thực lực nhất định, làm sao tùy tâm sờ dục.

Lão đầu tử đột nhiên cảm thán nói.

- Đợi đả! Lão đầu tử, ngươi nói tông môn chúng ta! Ta theo ngươi năm năm rồi. Ta còn chưa biết ta thuộc tông môn nào?

Nghệ Phong rất ủy khuất nói.

Lão đầu tử không trực tiếp trả lời câu hòi của Nghệ Phong, mà quay đầu sang nói với hắn:

- Tiểu tử, ngươi còn không biết tục danh của ta sao. Ha ha, sau này bị khi dễ, thật ra cũng có thể báo danh của ta, nó cũng có vài phần sát thương. Nhớ kỹ, ta tên Liễu Nhiên.

- Liễu Nhiên?

Nghệ Phong thỉ thầm, tìm tòi tất cả ký ức trong đầu, nhưng không có gỉ liên quan đến cái tên này.

- Ha ha, có vẻ ngươi chưa từng nghe qua. Nhưng tông chủ các đời của sư môn chúng ta đều được người ta gọi là Tà Đế!

- Tà Đế?

Nghệ Phong thỉ thầm, nhưng lập tức trợn trừng mắt, kinh hãi kêu lên:

- Ngươi nói ngươi tên là Tà Đế? Tông chủ của Tà Tông?

- Ha ha, ta còn tưởng tiểu tử ngươi chưa từng nghe qua Thánh Tông có một tông môn như vậy, không ngờ ngươi củng biết.

Ngữ khí bình thản này khiến trong lòng Nghệ Phong dấy lên cơn sóng kinh hãi: Trời ạ, Tà Tông, mình là đệ tử của Tà Tông.

Nghệ Phong cố gắng dẹp loạn tâm tình của mình, thế nhưng làm thế nào cũng không thể bình ổn. Hắn chính là truyền nhân của Tà Tông, vậy chẳng phải nói, Nghệ Phong là Tà Đế đời này sao?

Nghệ Phong nghĩ đến đây, hắn cảm giác đầu óc thật sự choáng váng.

- Chỉ là một cái tên mà thôi, có gì phải kinh ngạc. Được rồi, đây là tài liệu của lão đầu kia, ngươi xem qua đi.

Nói xong, lão đầu tử không để ý tới Nghệ Phong còn đang khiếp sợ, thân ảnh chợt lóe, lướt về phía xa.

Khi Nghệ Phong phản ứng chuẩn bị hô to, tiếng nói của lão đầu tử lại truyền đến bên tai hắn:

- Tiểu tử, nhớ tu luyện Lăng Thần quyết thật tốt. Nhớ kỹ, dùng tâm lĩnh ngộ.

Trong Lam Linh quần sơn có một hạp cốc cực lớn, hạp cốc này giống như một thanh kiếm, chia cắt dãy núi kéo dài không dứt thành hai đoạn, cũng chính vì như vậy, hạp cốc này chính là sợi dây nối liền Lam Linh quần sơn. Rất nhiều ma thú, Linh Mị sẽ từ đó xuyên qua vào trong dãy núi.

Ma thú cao cấp và Mị dù sao đã có khái niệm lĩnh vực. cũng rất ít xuyên qua hạp cốc. Cho nên xuyên qua hạp cốc, bình thường đều là một số ma thú không cao không thấp. Điều này cũng tạo thành, có rất nhiều dong binh tập hợp sinh sống ở miệng núi này. Dù sao, không có ma thú cao cấp uy hiếp, hạp cốc xác thực là một nơi rất tốt để bắt giết ma thú.

Vị trí địa lý đặc thù cũng khiến chỗ cách hạp cốc cách đó không xa dần dần hình thành một thị trấn nhỏ, cung cấp nơi nghĩ ngơi cho các dong binh.

Nghệ Phong nhìn thị trấn nhỏ ồn ào tiếng người ra vào trước mặt, bước chân cũng chậm lại. Hạp cốc Lam Linh mặc dù không phải đường thông đến đế đô, nhưng lại là con đường gần nhất. Nếu đi phương hướng khác, lộ trình ít nhất phải xa hơn gấp đôi. Nghệ Phong một lòng muốn đến đế đô nhanh nhất, đương nhiên sẽ không vì hạp cốc nguy hiểm mà đi đường khác.

Thị trấn không lớn, thế nhưng lại rất phồn hoa. Đặc biệt khắp nơi đều có quán rượu để các dong binh nghỉ ngơi, giải trí. Sau đó là tiệm bán vũ khí, dược dịch... Tất cả đều vì phục vụ cho dong binh.

Đối với một người đến từ bên ngoài như Nghệ Phong, khi bước vào thị trấn đương nhiên thu hút sự chú ý của nhửng nam nhân này. Một thiếu niên ăn mặc cẩm y có thể tới một nơi hung tàn như vậy sao?

Nhửng ánh mắt nghi hoặc và xem thường khiến Nghệ Phong buồn cười, hoàn toàn không để ý đến. Hắn đi về hướng đại sảnh của dong binh công hội. Hiện tại hạp cốc này đối với Nghệ Phong mà nói vẫn còn tồn tại nguy hiểm rất lớn, hắn phải tìm một dong binh rất quen thuộc hạp cốc này, dẫn hắn cùng đi qua.

Tiến vào đại sảnh, nhửng thanh âm ồn ào náo nhiệt vẫn không dứt bên tai, đám dong binh đang tùy tiện mắng chửi mẫu thân, thậm chí có một số ngồi xuống đất, uống từng ngụm rượu, toàn bộ đại sảnh dong binh lộ vẻ hỗn độn.

Nghệ Phong nhìn thấy màn này, khóe miệng nở nụ cười, đây mới là bản tính thực sự của nam nhân, dủng cảm lại không câu nệ tiểu tiết. Nghệ Phong nhớ tới đồng bào dân công kiếp trước, cũng hào sảng phong độ giống như vậy.

Nghệ Phong quan sát đại sảnh một hồi, không khỏi vò đầu, nhiều dong binh như vậy, hắn thật sự không biết tìm như thế nào.

- Vừa có người ra năm trăm kim tệ tuyên bố một nhiệm vụ ngũ giai, trong các ngươi ai có thể nhận được?

Khi Nghệ Phong đang không biết làm thế nào, một thanh âm bỗng nhiên vang lên trên đài tuyên bố nhiệm vụ dong binh.

Các dong binh đợi nhiệm vụ, vội vàng đứng dậy, hô lớn:

- Ta nhận, ta nhận!

Nghệ Phong thấy thế, không khôi ngạc nhiên. Nhiệm vụ dong binh phân thành cửu giai cấp S. Một nhiệm vụ ngũ giai, nếu không có thực lực Sư cấp cũng đừng nghĩ đến, về phần cửu giai, cũng chỉ có thể là dong binh đoàn cấp A của dong binh giới mới có thể ngưỡng vọng mà thôi, về phần cấp S cấp SS, cấp SSS, đó chính là tồn tại trong truyền thuyết.

Thế nhưng, Nghệ Phong nhìn đám người hưng phấn xông lên trước đài, hô to muốn tiếp nhận nhiệm vụ, vô cùng ngạc nhiên bời vì hắn phát hiện, đại đa số nhửng người đó không tới Sư cấp.

Chiêu đãi viên trước sân khấu phảng phất như đã quen thuộc với tình cảnh như vậy, hắn bình thản nói :

- Nhiệm vụ lần này là, lấy ma tinh của ma thú tứ giai Thúy Thanh Ma Xà. Ai muốn nhận.

Chiêu đăi viên vừa nói xong, các dong binh liền hít sâu một ngụm hàn khí.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 222

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự