Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 106 Lệnh bài thánh địa.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ

Phiên bản Dịch · 1404 chữ · khoảng 5 phút đọc

- Nghệ Phong!

Khi Nghệ Phong đang thất thần, Đại trưởng lão đột nhiên kêu lên.

- Sao!

- Ngươi cầm lấy miếng lệnh bài Thánh địa này.

Đại trưởng lão lấy từ trong lòng ra một miếng lệnh bài, đưa cho Nghệ Phong.

Mấy vị trưởng lão nhìn thấy miếng lệnh bài này, trong lòng kinh hãi, nhìn Đại trưởng lão kêu lên:

- Đại ca...

Đại trưởng lão lắc đầu, ngăn chặn mấy vị huynh đệ bỗng nhiên đứng lên, quay sang nói với Nghệ Phong:

- Dựa vào miếng lệnh bài này, có thể mệnh lệnh tất cả Thánh địa một lần. Nói cách khác, khi sử dụng lệnh bài này, Thánh Tông sẽ thống nhất trong thởi gian ngắn, nhưng cũng chỉ giớ hạn trong một lần. Cho nên, không gặp phải trường họp vạn bất đắc dĩ, tuyệt đối không thể sử dụng.

Nghệ Phong nghe thấy Đại trưởng lão nói, hắn ngây người không biết nói gì. Thảo nào các trưởng lão lại kích động như vậy, mượn toàn bộ lực lượng của Thánh Tông sẽ kinh khủng cỡ nào? Nghệ Phong không thể nào tưởng tượng, Dù sao đi nữa diệt Tĩnh Vân tông cũng không phải không có khả năng.

Tứ đại trưởng lão cổ quái nhìn lệnh bài trong tay Nghệ Phong nhãn thần vô cùng quy dị. Miếng lệnh bài này đương nhiên không chỉ đơn giản như Đại trưởng lão nói.

- Ngươi đi đi, sau này nếu không có việc gì, không nên dễ dàng trở lại Thánh địa.

Đại trưởng lão phất tay, quay sang nói với Nghệ Phong.

Nghệ Phong đứng dậy, quỳ rạp xuốns đất, cung kính dập đầu lạy ba cái trước mặt năm vị trưởng lão, đối với năm vị trưởng bối đã chỉếu cố hắn sáu năm qua, Nghệ Phong cảm giác họ như gia gia của mình. Nghệ Phong thật sự không nghĩ ra cách nào khác biểu đạt cảm tạ của mình, hắn chỉ yên lặng khấu đầu mấy cái.

Năm đại trưởng lão vui mừng gật đầu.

Nhìn theo bóng lưng Nghệ Phong ngày càng đi xa, Nhị trưởng lão vẫn không kìm lòng hỏi:

- Đại ca, huynh thực sự cho hắn lệnh bài kia sao?

Đại trưởng lão gật đầu nói :

- Hẳn là truyền nhân của Thánh địa, lệnh bài kia sớm muộn cũng là của hắn, đưa cho hắn cũng không ngại.

Tứ đại trưởng lão nghe Đại trưởng lão nói như vậy, lúc này mới gật đầu, tiếp nhận sự thực này.

Nghệ Phong dứng trên con đường xuống núi, gió thổi nhè nhẹ làm y phục của hắn khẽ tung bay trong hư không. Lúc này, tựa hồ đã không còn nhìn thấy mặt trời, một chút ánh sáng nhỏ nhoi còn lại chỉếu rọi lên người Nghệ Phong, lưu lại một bóng ảnh đổ dài trên mặt đường, phối hợp với phong cảnh tự nhiên của Thánh địa, quả thật có mấy phần khí tức xuất trần.

Nghệ Phong nhìn người đứng quay lưng lại phía mình, bất giác trong lòng phỉ báng nói: lão đầu tử này vẫn thích giả bộ lãnh khốc, đã từng này tuổi rồi, hắn không cảm thấy ngại ngùng sao?

- Lão đầu tử!

Nghệ Phong biết, lão đầu tử ở chỗ này chở hắn, trong lòng cũng cảm động. Có thể nói, trong vòng một năm, lão đầu tử không có mấy ngày xuất hiện ở Thánh địa, hiện tại hắn đặc biệt quay về vì Nghệ Phong hạ sơn cũng là chuyện không hề dễ dàng.

Lão đầu tử quay đầu lại, dáng vẻ vẫn hồng hào, tráng kiệt như trước, nhìn Nghệ Phong cưởi nói:

- Ngươi đến rồi sao.

Nghệ Phong nhu thuận đứng bên cạnh lão đầu tử, đợi phân phó.

- Từ khi kinh mạch của ngươi đứt đoạn đến nay, đã tròn sáu năm. Ha ha, ta chưa từng nghĩ tới, nhiệm vụ mà tông chủ các đời tông môn chưa từng hoàn thành lại có thể được hoàn thành trong tay ta.

Lão đầu tử hiển nhiên vô cũng vui vẻ, không vì cái gì khác, mà chính vì tông môn đã tỉm người mấy nahin năm. Cuối cùns đã có người có thể tu luyện Lăng Thần quyết không ai có thể tu luyện.

Nghệ Phong không nói gì, hắn lẳng lặng nhìn lão đầu tử, đợi lão đầu tử dẹp loạn tâm tình kích động của mình.

Lão đầu tử nở nụ cưởi, lập tức khôi phục dáng dấp bình thản, nhìn Nshệ Phong cưởi nói:

- Tiểu tử ngươi thật sự nằm ngoài dự liệu của ta. Trong vòng một năm làm sao có thể đạt được Sư cấp. Ha ha, không hổ là đệ tử của ta.

Nghệ Phong bỗng nhiên Nghĩ đến một việc:

- Lão đầu tử, thực sự muốn lên Tĩnh Vân tông khiêu chỉến truyền nhân của bọn họ sao?

Lão đầu tử cưởi nói:

- Đúng, đây cũng không phải ý tứ của một mình ta, mà là ý tứ của năm đại trưởng lão và toàn bộ Thánh địa. Ngươi không có cách trốn tránh. Tiểu tử, cố gắng một chút. Nếu như ngươi thắng, tương lai sẽ có rất nhiều lợi ích. Chỉ là, nếu như ngươi thất bại. Ha ha, sợ là cả đời này ngươi sẽ hối hận.

Nghệ Phong nghe thấy mà tỉnh tỉnh mê mê:

- Vì sao?

-Ngươi có lẽ cũng biết, trước khi mỗi đệ tử của Thánh địa hạ sơn đều phải hoàn thành một nhiệm vụ. Nhưng ngươi lại không có, biết vì sao không? Bởi vì Lăng Thần quyết xảy ra vấn đề, cho nên ta không đồng ý, cho nên ngươi mới không có nhiệm vụ.

Nghệ Phong tựa hồ có chút hiểu ra, hắn nghi hoặc nói:

- Nhiệm vụ của ta chính là khiêu chỉến truyền nhân của Tĩnh Vân tông? Nhiệm vụ này cũng quá khó khăn, quả thực là một trời một vực so với nhiệm vụ của các đệ tử khác.

- Ha ha, khó khăn? Khi ngươi hưởng tất cả đặc thù ở Thánh địa, tại sao không nói khó khăn?

Lão đầu tử nhìn Nghệ Phong cưởi nói.

Nghệ Phong thức thởi ngậm miệng lại.

- Thánh địa kỳ thực cho ngươi thởi gian ba năm, một năm đã qua đi, nhưng vẫn còn hai năm cho ngươi trưởng thành. Sau này hãy đi khiêu chỉến truyền nhân của Tình Vân tông. Chỉ là, ta hi vọng Trong vòng một năm, ngươi có thể khiêu chỉến truyền nhân Tình Vân tông.

Lão đầu tử nhìn Nghệ Phong nói.

Nghệ Phong sửng sốt, không hiểu ở đây lại có nguyên nhân như vậy. Chẳng trách một năm trước lão đầu tử muốn ta trong vòng hai năm khiêu chỉến truyền nhân Tình Vân tông.

- Ta sẽ tận lực!

Nghệ Phong cưởi khổ nói.

Lão đầu tử cưởi cưởi, nhìn Nghệ Phong:

- Ngươi cũng đừng cảm thấy gian nan như vậy, cố gắng tu luyện Lăng Thần quyết đi. Nó sẽ mang tới bất ngờ cho ngươi, khiến ngươi không thể tưởng tượng. Ngươi cũng đừng ngày ngày oán giận, bởi vì Lăng Thần quyết không thích họp với vũ kỹ của ngươi.

Nghệ Phong càng nghe càng không rõ, lão đầu tử này vì sao càng lúc càng nói chuyện khó hiểu.

Nghệ Phong đơn giản không để ý tới ý tứ Trong lời nói của lão đầu tử, quay đầu nhìn lão đầu tử nói:

- Lão đầu tử, ngươi nói ta có thể trở thành Nhiếp hồn sư, thế nhưng không có lão sư cho ta nhập môn? Cái này....

Lão đầu tử cưởi nói:

- Lần này ta đến chính là vì chuyện này, ta đã giúp ngươi tìm một lão sư. Người này cũng cực kỳ nổi danh trên khắp đại lục, nhiếp hồn thuật xuất thần nhập hóa.

Đôi mắt Nghệ Phong lập tức lóe lục quang:

- Hắn là ai?

- Phong lão đầu của Trạm lam học viện. Chỉ là, ngươi cũng đừng vui vẻ quá sớm. Lão đầu tử này có tính tình cực kỹ cổ quái, nhiều năm trước Những người đến bái sư, không có một ai được hắn để mắt, ngươi cũng đừng hy vọng hắn có thể coi trọng ngươi.

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 151

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự