Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1053 Chương 1050

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Phiên bản Dịch · 2372 chữ · khoảng 8 phút đọc

Trên hư không, Điệp Vận Du và Văn Quyết đã chiến cùng nhau, từng đạo năng lượng oanh kích ở trên hư không, mang theo từng đạo rung động. Rất hiển nhiên, ở dưới công kích của Điệp Vận Du, Văn Quyết dần dần bị vây hạ phong, tuy rằng lực lượng của hắn mạnh hơn Điệp Vận Du một ít, thế nhưng dưới tình huống Điệp Vận Du thi triển mị thuật, thực lực đã bị áp chế rất lớn, một chút không tập trung sẽ bị đối phương quấy rầy tâm thần.

Đối với cường giả mà nói, bị quấy rầy tâm thần là cực kỳ nguy hiểm. Nghệ Phong ở một bên quan khán, nhìn Điệp Vận Du tản ra mị hoặc vô cùng, dáng người kích động dục hỏa, Nghệ Phong nhịn không được nổi lên một chút rung động.

Lúc này Nghệ Phong mới hiểu được, nguyên lai mị hoặc của Điệp Vận Du đã đạt được cảnh giới vô hình vô ý này, thi triển ra ngay cả Tôn Cấp cũng phải bị thất thần chấn động. Xem ra dĩ vãng, Điệp Vận Du rất chiếu cố hắn, bằng không Nghệ Phong không cảm thấy hắn có thể đưa Điệp Vận Du lên giường.

Nghĩ vậy, trong đầu Nghệ Phong không khỏi nhớ tới cảnh cáo của mẫu thân và Hoa Diễm Xuân, bọn họ cảnh cáo cũng không phải không có lý. Nếu như Điệp Vận Du và hắn đang làm chuyện đó, lại phát huy mị thuật đến mức tận cùng, hắn có thể chống cự sao? Đối với định lực của mình, Nghệ Phong đúng là không quá tự tin.

Yêu Ngọc và Nghệ Phong vừa lên đã vây khốn tất cả Vương Cấp vào giữa, bất luận người nào muốn đột phá vòng vây, đều phải bị đả kích trí mạng. Dưới công kích cường thế của Nghệ Phong và Yêu Ngọc, nhóm người này cũng dần dần lui thành một đoàn, nhãn thần nhìn Nghệ Phong và Yêu Ngọc tràn đầy kinh sợ và cảnh giác.

Mấy ngày nay, bọn họ chưa từng có nghĩ tới vai diễn sẽ thay đổi. Nguyên bản vẫn truy sát đối phương, thế nhưng hiện tại lại biến thành thú cho người ta vây khốn, loại chênh lệch lớn lao này giống như vừa mới lên trời đã bị đạp xuống địa ngục, khiến bọn họ không cách nào thích ứng kịp.

Nghệ Phong thấy đám người Văn Linh Cốc không có vọng tưởng đột phá nữa, hừ một tiếng cũng không để ý đến, ánh mắt chuyển hướng Văn Quyết. Mấy ngày này vẫn bị Văn Linh Cốc truy sát, trong lòng sớm đã nghẹn khuất, lúc này Nghệ Phong tự nhiên muốn phát tiết tất cả uất ức ra, mà Văn Quyết phía trước, không thể nghi ngờ là một người mà Nghệ Phong oán giận sâu nhất.

Một vòng đấu khí nảy lên trên cánh tay, lực lượng dư thừa dâng trào khiến tiếu ý nơi khóe miệng của Nghệ Phong càng đậm, lực lượng dâng trào này đã qua Trảm Tiên và Hấp Tinh đề cao. Nghệ Phong phất tay trong lúc đó, hư không xuất hiện từng đạo rung động, bị cổ lực lượng này làm rung động phát ra tiếng xuy xuy.

- Cảm giác sở hữu lực lượng thật sảng khoái!

Đáy lòng Nghệ Phong kiêu ngạo mắng to một tiếng, đấu khí trong cơ thể càng điên cuồng nảy lên nhục quyền, lực lượng tăng vọt phát ra uy thế, khiến đám người Văn Linh Cốc càng thêm cảnh giác, đồng thời trong lòng dâng lên kinh hãi.

Bọn họ cảm giác được, cổ lực lượng này có thể đơn giản trảm sát bất kỳ ai trong bọn hắn, thế nhưng hiển nhiên Nghệ Phong cũng không có chủ ý tới trên người bọn họ, ngược lại là để ánh mắt nhìn về phía Điệp Vận Du đang cùng Văn Quyết kịch chiến trong hư không.

Này khiến mọi người Văn Linh Cốc ngạc nhiên, lẽ nào đối phương còn muốn đối phó Tôn Cấp sao?

Dưới sự hoài nghi của mọi người, Nghệ Phong rất nhanh chứng thực suy nghĩ của bọn họ, chỉ thấy Nghệ Phong nguyên bản đứng ở tại chỗ, đột nhiên hóa thành một đạo tàn ảnh, đánh tới Văn Quyết.

Văn Quyết là Tôn Cấp, tự nhiên lực nhận biết sẽ không yếu, thời điểm Nghệ Phong đánh tới cũng đã nhận thấy được, trong lòng rất chấn động, đồng thời cánh tay cũng mạnh mẽ dốc hết sức đánh văng Điệp Vận Du ra, thân ảnh chợt lóe lên, bay nhanh về phương xa, muốn tránh né đạo công kích này của Nghệ Phong.

- Trốn? Bản thiếu (bản Tôn) nhìn ngươi trốn đi đâu!

Nghệ Phong và Điệp Vận Du trăm miệng một lời nói, đấu khí của Điệp Vận Du bạo phát đi tới. Văn Quyết chỉ có thể bất đắc dĩ nghênh đón, đối chọi hai cổ lực lượng, hắn lảo đảo lùi lại mấy bước.

Thế nhưng thân thể còn không có đứng vững, liền nhận thấy được một cổ lực lượng để tim hắn đập nhanh từ trên trời giáng xuống. Văn Quyết hoảng hốt, không chút nghĩ ngợi thi triển thân pháp né tránh.

- Hừ! Thuấn di...

Nghệ Phong hừ lạnh một tiếng, so tốc độ với hắn, Văn Quyết hiện tại còn kém một bậc, thi triển Thuấn di, Nghệ Phong trong nháy mắt xuất hiện ở trước mắt Văn Quyết, khóe miệng Nghệ Phong lộ ra một vẻ tươi cười dữ tợn, một quyền vỡ vụn hư không, hung hăng công kích Văn Quyết.

- Tinh Bạo Nhật Nguyệt!

Nghệ Phong vừa ra tay, liền thi triển ra lực lượng cực mạnh của hắn, đối với Tôn Cấp, hắn vẫn kém một đạo lạch trời, chỉ có thể dùng kỹ năng cường đại bù đắp lạch trời này. Mà Tinh Bạo Nhật Nguyệt là chiêu thức mạnh nhất của hắn lúc này, vừa lúc có thể dùng để đối phó Tôn Cấp.

Phụt...

Văn Quyết vận chuyển đấu khí chống đối, thế nhưng trên cánh tay truyền đến lực lượng dâng trào, khiến sắc mặt hắn trắng bệch, nhịn không được phun ra một ngụm máu tươi, người cũng giống như lá rụng bay ra ngoài.

Trung tâm hai người đối chọi, không gian sụp đổ, mảnh nhỏ không gian trong suốt giống như trời mưa rơi xuống, lại tiêu tán ở trong hư không, cơn lốc từ hư không bắn ra.

Nhìn Văn Quyết phun máu bay ngược ra phía sau, tất cả mọi người, kể cả Điệp Vận Du ở bên trong đều ngừng thở, trong mắt toát ra ngoài chấn động vẫn là chấn động, bọn họ làm sao cũng nghĩ không ra, một Tôn Cấp cư nhiên bị một quyền chưa tới Tôn Cấp, đánh phun máu bay ngược ra sau?

- Trời ạ! Điều này sao có thể?

Ánh mắt cả đám ngưng tụ ở trên người Nghệ Phong, nhìn khuôn mặt trẻ tuổi tà mị kia, cảm giác trong đầu một trận hoảng hốt, đồng thời một loại sợ hãi không thể ức chế được mọc lên từ trong lòng.

- Một chiêu! Là một chiêu! Cư nhiên dễ dàng đánh bay một Tôn Cấp? Hắn thực sự biến thái đến nông nỗi như vậy sao? Muốn như thế này, hôm nay ai có thể thoát được?

Nhìn Văn Quyết bị Nghệ Phong đánh bay ra ngoài, Nghệ Phong đồng dạng sửng sốt, thật không ngờ thực lực của hắn lúc này kinh khủng như vậy. Tuy rằng Văn Quyết bị bất ngờ, sợ là chưa ngưng đủ bảy thành lực lượng, thế nhưng kia dù sao cũng là Tôn Cấp a. Lúc trước Nghệ Phong liên hợp Trảm Tiên và Hấp Tinh, toàn lực thi triển Tinh Bạo Nhật Nguyệt, khó khăn lắm mới bình thủ cùng Tôn Cấp, thậm chí còn yếu hơn một bậc.

Thế nhưng lúc này, một quyền lại làm đối phương phun máu bay ra ngoài. Hiển nhiên lực lượng so với lúc trước kinh khủng hơn rất nhiều, chỉ là Nghệ Phong ngẫm lại cũng bừng tỉnh. Cho dù lúc này hắn cửu giai thi triển Tinh Bạo Nhật Nguyệt, cũng đồng dạng lấy tám phần mười đấu khí trong cơ thể, dưới tình huống đối phương bị bất ngờ còn không có thể thắng được, vậy kỹ năng của Tà Đế là một loại chê cười.

Nghệ Phong rất rõ ràng, lúc này đây có thể đánh Tôn Cấp phun máu bay ra ngoài, nguyên nhân rất lớn là Văn Quyết phòng bị Điệp Vận Du, lại bất ngờ nên căn bản không kịp điều động nhiều lực lượng, bằng không cũng tuyệt đối không có khả năng bị Nghệ Phong đánh thương nặng.

Tôn Cấp chính là Tôn Cấp, cho dù kỹ năng của Nghệ Phong kinh khủng cỡ nào, chênh lệch đẳng cấp vẫn rất lớn!

Chỉ là, cho dù như vậy, Nghệ Phong đối mặt Tôn Cấp bình thường cũng đã không còn sợ hãi, lúc này dung hợp Âm Dương Phệ Châu, cũng tuyệt đối không phải hư danh.

Nghĩ vậy, ánh mắt Nghệ Phong nhìn Văn Quyết văng ngược trước mặt, nhìn tốc độ bay ngược của Văn Quyết càng lúc càng nhanh, Nghệ Phong biến sắc, Điệp Vận Du cũng kiều mị quát lên:

- Hắn muốn chạy trốn!

Điệp Vận Du vừa mới nói xong, tốc độ của Văn Quyết lần thứ hai tăng vọt, hóa thành một đạo tàn ảnh bay nhanh về phía chân trời, một thanh âm âm lãnh dữ tợn từ phía chân trời truyền đến:

- Tiểu tử, ngươi chờ đó, Văn Linh Cốc sẽ truy sát ngươi đến chân trời góc biển!

Nghe thế, Nghệ Phong giận dữ thành cười:

- Tốt, bản thiếu chờ ngày đó. Chỉ là, trở về nói cho cốc chủ các ngươi. Không cần hắn truy sát ta đến chân trời góc biển, tương lai Nghệ Phong ta tất nhiên tới Văn Linh Cốc lãnh giáo một phen.

Những lời này của Nghệ Phong khiến Văn Quyết dừng lại, thế nhưng lập tức lấy một tốc độ nhanh hơn bay đi.

Điệp Vận Du thấy thế, vừa mới chuẩn bị đuổi theo, lại bị Nghệ Phong ôm lại nói:

- Nếu như Tôn Cấp cố ý chạy trốn, truy sát sẽ mười phần khó khăn. Để hắn sống lâu chút nữa đi, sau này chúng ta sẽ tính một lần!

Điệp Vận Du nghe Nghệ Phong nói, tuy rằng trong lòng không cam lòng, thế nhưng chỉ có thể gật đầu đồng ý, đáy lòng lại mắng Văn Quyết trăm nghìn lần, thật không ngờ đối phương vô sỉ như thế, bỏ tất cả đệ tử Văn Linh Cốc, chỉ một mình vứt áo rời đi.

Thấy Văn Quyết đã đi mất dạng, Nghệ Phong cười nhạt một tiếng, nghĩ không ra trước khi đi lão gia hỏa này còn dám uy hiếp hắn, điều này càng kiên định tâm phải diệt Văn Linh Cốc của Nghệ Phong.

- Lão gia hỏa này, bản thiếu để ngươi sống thêm vài ngày. Khi bản thiếu có thời gian sẽ chậm rãi tính toán với ngươi!

Đáy lòng Nghệ Phong cười nhạt, chỉ là cho dù Văn Quyết trốn thì đã sao? Một chưởng vừa rồi kia sợ là hắn không dễ chịu lắm, trong một chưởng kia có năng lượng của Phệ Châu, cũng theo Tinh Bạo Nhật Nguyệt đánh vào trong cơ thể đối phương, nếu muốn xua tan năng lượng của Phệ Châu, sợ là hắn sẽ ăn thống khổ không ít.

Nghĩ vậy, khóe miệng Nghệ Phong có chút tàn nhẫn, cổ tàn nhẫn này khiến đám người của Văn Linh Cốc vẫn nhìn chăm chú vào hắn đều kinh hãi. Tôn Cấp duy nhất của bọn họ cư nhiên bỏ bọn họ mà chạy, lúc này bọn họ làm sao là đối thủ của hai người một thú trước mặt?

Nhớ tới một chiêu vừa rồi của Nghệ Phong khiến một Tôn Cấp phun máu, sắc mặt bọn họ càng lạnh như tro tàn.

Điệp Vận Du đồng dạng chuyển ánh mắt về hướng những người này, ánh mắt lập tức nhìn về Nghệ Phong, Nghệ Phong quay qua Điệp Vận Du gật đầu nói:

- Một người không để lại!

Những lời này, khiến sắc mặt những người kia đại biến, cả đám không để ý cái gì nữa. Thi triển thân pháp chạy tán loạn về bốn phía!

- Hừ...

Một tiếng hừ khinh thường, Nghệ Phong và Điệp Vận Du đồng thời thi triển thân pháp, oanh kích về đối phương, nếu như lúc này cũng có thể để cho bọn họ chạy thoát, vậy thực sự không mặt mũi gặp người rồi. Oán niệm mấy ngày này, chung quy phải tìm chỗ phát tiết, bọn họ vừa lúc nhảy vào họng súng.

So với Điệp Vận Du và Nghệ Phong không chút chậm hơn, tự nhiên có Yêu Ngọc, công kích của Yêu Ngọc cực kỳ trực tiếp, chính là đuôi bỗng nhiên thành lớn, sau đó hung hăng quét tới, Vương Cấp bị oanh kích đến trong nháy mắt liền thương nặng. Mà Yêu Ngọc lúc này lại bay nhanh đến trên thân thể đối phương, cái miệng hướng về Vương Cấp này hấp một cái, trong ánh mắt kinh khủng của Vương Cấp này, hắn cảm giác được hồn thể và linh hồn mình lập tức biến mất.

Nghệ Phong tự nhiên cũng chú ý tới một màn này, nhìn Yêu Ngọc hấp đi ra, sau đó thôn phệ gì đó tiến trong cơ thể, kinh hãi nói:

- Hồn thể Vương Cấp!

- Trời ạ! Yêu Ngọc cư nhiên có thể hút ra hồn thể Vương Cấp nhét vào trong cơ thể, vật nhỏ này rốt cuộc là cái yêu vật biến thái gì?

Nhìn hai mắt Vương Cấp dại ra như trống không, Nghệ Phong nhịn không được rùng mình, tiểu gia hỏa này giống như ma quỷ!

Bạn đang đọc Mị Ảnh của Anh Giai Ngây Thơ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 32

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự