Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 45 Chương 46

Bạn đang đọc Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nhà Nàng Dâu của Kỷ Đạt

Phiên bản Dịch · 3208 chữ · khoảng 11 phút đọc

Dương Chiến bỏ ra số tiền khổng lồ để mua dây chuyền sản xuất, chuẩn bị sản xuất hàng loạt máy móc đó. Tổng giám đốc Ngô sau khi đã biết tường tận sự việc bèn gọi điện thoại cho Dương Chiến, hẹn anh nói chuyện. Dương Chiến đến đúng hẹn. Trong phòng làm việc của Tổng giám đốc Ngô, Tổng giám đốc Ngô đưa cho Dương Chiến xem những tài liệu mà bên trinh thám thương nghiệp do ông thuê đã điều tra ra được. Dương Chiến xem xong, não bộ liền lập tức phân tích ra những tài liệu này anh hoàn toàn có thể ứng phó được, không thể uy hiếp nổi anh. Dương Chiến đặt tài liệu xuống, hơi mỉm cười, nhìn Tổng giám đốc Ngô với ánh mắt khiêu chiến, nhưng không nói gì.

Tổng giám đốc Ngô nhìn thẳng vào mắt Dương Chiến, lật bài ngửa. Ông cũng đã bỏ ra rất nhiều tiền để mua chuộc một kỹ sư cùng thiết kế bản vẽ kỹ thuật với Thuý Thuý trong công ty của Dương Chiến, nhận được tin tình báo về việc Thuý Thuý đã phản bội, nói ra bí mật thương nghiệp. Từ khi Dương Chiến ngồi xuống, cả hai người đàn ông đều không nói câu nào, nhưng ánh mắt nhìn nhau đằng đằng sát khí lại giống như con dao sắc xẻ bầu không khí ngưng tụ lại thành những mẩu vụn. Đối kháng, trầm mặc, luôn khiến những người chưa trưởng thành sụp đổ, không thể chịu đựng nổi. Nhưng hai người đàn ông trưởng thành, chín chắn Dương Chiến và Tổng giám đốc Ngô đều có vẻ rất thích thú với kiểu đối chọi quyết liệt ngang sức ngang tài này. Mặt Dương Chiến tỉnh bơ, đọc xong hết toàn bộ tình báo về Thuý Thuý, mỉm cười đặt tài liệu xuống, bình tĩnh nói: “Chú à, tôi sắp kết hôn rồi, hoan nghênh chú đến dự tiệc cưới. Còn về Thuý Thuý, tôi đã lợi dụng xong quân cờ này rồi, nếu chú muốn lấy lại thì tuỳ chú thôi. Hồi đầu, tôi đối xử tốt với cô ta hoàn toàn là có mục đích, tôi chưa bao giờ phủ nhận điều này. Chú à, còn việc gì nữa không? Nếu không còn việc gì nữa, tôi xin cáo từ! “

Tổng giám đốc Ngô lắc đầu, nói: “Không có việc gì nữa, tôi sẽ khởi tố pháp luật. Chiều nay tôi sẽ nộp đơn cho viện kiểm sát về mọi tội chứng của Thuý Thuý. ” Dương Chiến cười, nói: “Việc này chẳng liên quan gì đến tôi!” Sau đó anh ngẩng cao đầu, dõng dạc bước đi. Có nhiều lúc, nỗi hận còn có sức mạnh hơn tình yêu. Sau khi Dương Chiến đi khỏi, Tổng giám đốc Ngô không hề đến viện kiểm sát tố cáo Thuý Thuý như ông nói, mà gọi điện thoại cho Thuý Thuý, hẹn cô gặp mặt nói chuyện. Dương Chiến đã trưởng thành nhanh chóng một cách đáng kinh ngạc trong thương trường. Giờ dây anh đã là một con chim ưng khoẻ mạnh có thể tự dựa vào sức mạnh đôi cánh của mình mà bay liệng khắp bầu trời xanh. Bất luận tốc độ và sức mạnh, cả trí tuệ nữa đều nổi bật trong những người đồng trang lứa, khó mà bì được, khiến bao người đều rất ngưỡng vọng. Anh nổi tiếng trong giới kinh doanh về sự tàn độc vô tình, nổi tiếng về sự quỷ quyệt đa mưu, nổi tiếng về sự ngạo mạn bất kham.

Tổng giám đốc Ngô dù sao cũng đã có tuổi rồi, ông không có nhiều sức lực mà tiếp tục vụ kiện tụng kéo dài với Dương Chiến. Một bên thắng kiện, một bên thưa kiện, toà án lại thụ lý lại, sau đó lại tiếp tục có một bên thắng kiện, bên kia sẽ lại thưa kiện, toà án lại thụ lý lại nữa, cứ tạo thành vòng tròn luẩn quẩn như vậy, không biết phải kéo dài đến tháng nào năm nào mới có thể chính thức đưa ra phán quyết cuối cùng. Mà cho dù có đưa ra phán quyết, việc chấp hành cũng là một vấn đề nan giải, đợi được đến cái ngày thực sự cầm được tiền bồi thường, có lẽ mình đã sớm trở thành người thiên cổ rồi. Một vụ kiện tụng, cả hai bên đều phải hao tài tốn của, tốn công, được không bằng mất. Hơn nữa, gia tộc nhà họ Dương nhiều đời danh tiếng lẫy lừng, mối quan hệ rộng khắp, Tổng giám đốc Ngô tự hỏi, có thể thắng kiện được hay không cũng còn khó mà đoán biết được. Việc kinh doanh làm ăn của Tổng giám đốc Ngô và nhà họ Dương có nhiều mối liên quan đến nhau, nếu thực sự trở mặt cấu xé nhau, cả hai cùng thiệt hại. Do đó, sau khi suy tính trước sau, Tổng giám đốc Ngô quyết định nước cờ cuối cùng, gặp Thuý Thuý nói chuyện, có thể còn có cơ may xoay chuyển tình thế.

Thuý Thuý đến phòng làm việc của Tổng giám đốc Ngô đúng như đã hẹn. Cô nhìn Tổng giám đốc Ngô bằng ánh mắt hối lỗi, không biết nên nói gì. Tổng giám đốc Ngô từ trước tới giờ luôn đối xử rất tốt với cô, trước đây, trong công ty có người bắt nạt cô, Tổng giám đốc Ngô luôn đứng ra giúp đỡ, lấy lại công bằng cho cô. Nếu không phải vì cứ Vương Hinh ra khỏi ngục, Thuý Thuý thà chết chứ không chịu phản bội lại Tổng giám đốc Ngô.

Thật bất lực, việc cứu Vương Hinh ra khỏi ngục còn quan trọng hơn tính mạng của cô, Thuý Thuý không còn sự lựa chọn nào khác.

Cùng lúc Tổng giám đốc Ngô cũng đang nhìn Thuý Thuý.

Thuý Thuý gầy hơn trước nhiều, sắc mặt nhợt nhạt, tinh thần cũng rất u uất. Tổng giám đốc Ngô lặng lẽ nhìn cô, trong đầu ông lại hiện lên một loạt những tin tức về Dương Chiến và các cô người mẫu, những minh tinh nổi tiếng đã thân mật qua đêm ở những khách sạn sang trọng và cả bài viết về cuộc hôn nhân sắp tới của Dương Chiến. Tổng giám đốc Ngô biết tính Thuý Thuý thật thà, nhẫn nhịn, Thuý Thuý có thể làm được gì chứ? Chỉ có thể thức cả đêm nằm một mình trong căn phòng trống, khóc đến khi trời sáng, cả đời nín nhịn cho đến chết.

Các bà phu nhân của gia đình giàu có nào mà chả phải sống như vậy? Chớ có nói là không công bằng, việc nam nữ trên thế giới này vốn đã là không công bằng. Đi theo người đàn ông như Dương Chiến, Thuý Thuý chỉ có thể chấp nhận thói phong lưu đa tình của Dương Chiến, không có con đường nào khác để chọn lựa. Đương nhiên, cô có thể rời xa Dương Chiến, nhưng cuộc sống ăn ngon mặc đẹp, nhà lầu xe hơi, tiêu pha thoải mái là cuộc sống mà bao cô gái mơ ước, liệu có mấy người phụ nữ lại cam tâm tình nguyện tự động rời xa chứ? Hơn nữa, trên người Dương Chiến toả ra một thứ mê lực đàn ông mạnh mẽ, có mấy người phụ nữ lại không bị chết mê chết mệt đây?

Nhìn Thuý Thuý đầy vẻ u uất, nhớ đến những lời tuyệt tình của Dương Chiến đối với Thuý Thuý khi nãy, Tổng giám đốc Ngô không nén nổi tiếng thở dài. Nếu như Thuý Thuý là con gái ông, ông sẽ không tiếc bất cứ giá nào để làm cho Thuý Thuý rời xa khỏi Dương Chiến.

Dương Chiến thực sự không phải là người chồng tốt!

Những người phụ nữ yêu Dương Chiến chỉ có một con đường chết mà thôi!

Tổng giám đốc Ngô bảo Thuý Thuý ngồi xuống, gọi người rót cho cô một cốc cà fê, nói tất cả mọi việc cho cô biết, cả mấy câu nói tuyệt tình của Dương Chiến vừa nãy.

Thuý Thuý cúi đầu lắng nghe, khi nghe đến mấy câu nói tuyệt tình của Dương Chiến, tay Thuý Thuý chợt run rẩy, cốc cà fê trong tay cô cũng run rẩy theo.

Sợ làm đổ cà fê, Thuý Thuý đành phải đặt cốc cà fê xuống. Vì không muốn Tổng giám đốc Ngô phát hiện ra đôi tay run rẩy của mình, Thuý Thuý lén để tay ra sau lưng.

Nhưng Tổng giám đốc Ngô là ai kia chứ, ông đã sớm nhìn rõ toàn bộ phản ứng của Thuý Thuý.

Dù Thuý Thuý trong lòng đau như dao cắt, nhưng mắt không hề nhỏ một giọt nước mắt nào, có điều đôi môi cũng trở nên tím tái hơn.

Thuý Thuý đã khóc cạn nước mắt từ lâu rồi.

Một lúc lâu sau, Thuý Thuý mới khẽ nói: “Tổng giám đốc Ngô, cháu xin lỗi, cháu cũng bị ép đến đường cùng mới nói cho Dương Chiến biết bí mật chế tạo máy. Cháu không cầu xin sự tha thứ của chú, bởi vì việc này đã gây nên tổn thất quá to lớn cho chú, chú cũng không có lý do gì để tha thứ cho cháu. Cháu sẽ không trốn tránh bất cứ trách nhiệm pháp luật gì mà cháu cần phải gánh chịu. Cháu chỉ có thể làm được như vậy thôi. Còn những việc khác, cháu thực sự lực bất tòng tâm. “

Bầu không khí yên lặng bao trùm, yên ắng để độ có thể nghe thấy tiếng khóc trong lòng Thuý Thuý.

Tổng giám đốc Ngô nhẹ nhàng mân mê chiếc bút, nói: “Ta đưa cháu vào tù, thì ta dược lợi gì chứ? Dây chuyền sản xuất của Dương Chiến đã nhập về rồi, sắp sửa sản xuất ra lô hàng lớn, cho dù cháu có vào tù thì cũng có gì bất lợi cho Dương Chiến đây? Và cũng có được sự bù đắp gì cho cháu, cho ta đây?”

Thuý Thuý cắn môi, nói khẽ: “Tổng giám đốc Ngô, thực ra cháu không phải người tình của Dương Chiến. Anh ta đã tự thừa nhận, anh đối xử tốt với cháu hoàn toàn là vì máy móc. Cháu chẳng có quan hệ gì với anh ta. Anh ta cũng không nghe cháu đâu. Cháu biết việc này gây tổn thất rất lớn cho chú, nhưng cháu, nhưng cháu thực sự không thể giúp gì được cho chú. Tổng giám đốc Ngô, hiện giờ cháu chẳng có gì cả, cháu chỉ có một cái mạng này thôi.”

Thuý Thuý không kìm lòng nổi, bắt đầu khóc thút thít.

Tổng giám đốc Ngô bước đến, vỗ vỗ lên lưng cô, cảm giác xương bả vai của Thuý Thuý đã nhô lên. Nhìn caí cổ gầy còm và đôi tay run rẩy của Thuý Thuý, Tổng giám đốc Ngô hiểu rằng, những ngày qua, Thuý Thuý đã phải chịu đựng biết bao sự giày vò.

Trước đây, khi còn làm việc trong công ty Tổng giám đốc Ngô, Thuý Thuý thân hình tròn lẳn, khuôn mặt tròn trịa, hồng hào, cả ngày đều vô tư đi tìm đồ ăn, mở miệng ra nói là lắp bắp, gặp ai cũng cười thẹn thùng, ai nhìn vào mắt cô, là cô ngại ngùng cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào người khác.

Hồi đó, Thuý Thuý suốt ngày tươi cười, vô lo vô nghĩ, béo tròn rất đáng yêu. Một năm không gặp, thật không ngờ Thuý Thuý tiều tuỵ đến mức khiến ai cũng phải xót xa, gầy rộc đi, khuôn mặt nhợt nhạt, ngay cả đôi môi cũng chẳng tươi sắc hơn được mấy. Nụ cười không còn thường trực trên mặt nữa, dù là nụ cười mỉm xã giao cũng nhận thấy sự bất lực và mỏi mệt rã rời.

Có thể thấy, Dương Chiến đối xử không tốt với Thuý Thuý

Tổng giám đốc Ngô ngồi xuống cạnh Thuý Thuý, nắm lấy bàn tay run rẩy của cô, nói: “Con à, con yên tâm, ta sẽ không đi kiện con đâu. Ta biết tính cách của con, nếu không phải đi vào bước đường cùng, con quyết không bán rẻ công ty đâu. Ta tha thứ cho con, Thuý Thuý. “

Thuý Thuý càng khóc nghẹn ngào không thành tiếng, sự áy náy hổ thẹn với Tổng giám đốc Ngô giống như nước thuỷ triều nhấn chìm cô.

Tổng giám đốc Ngô an ủi cô một lúc, cuối cùng Thuý Thuý cũng bình tĩnh lại, ngưng khóc, cô né tránh cái nhìn của Tổng giám đốc Ngô, không dám nhìn thẳng vào mắt ông.

Tổng giám đốc Ngô nghiêm giọng, nói: “Thuý Thuý, cháu hãy nhìn vào mắt ra, nói thật cho ta biết, cháu yêu Dương Chiến không? “

Thuý Thuý bị ép nhìn thẳng vào mắt Tổng giám đốc Ngô, trong ánh mắt Tổng giám đốc Ngô có sự nghiêm khắc, nhưng cũng có tình yêu nhân từ. Đôi môi tái xanh của Thuý Thuý run run, không thốt nên lời. Tổng giám đốc Ngô ép cô: “Cháu hãy trả lời ta!”

Giọt nước mắt lăn dài, Thuý Thuý khóc không thành tiếng: “Yêu!”

Chỉ một chữ thôi, nhưng lại hơn cả hàng ngàn vạn câu nói.

Tổng giám đốc Ngô thở dài thườn thượt, nói: “Thuý Thuý, hãy nghe ta một câu, hãy rời xa cậu ấy, nếu còn tiếp tục thế này, cháu sẽ sống được mấy ngày nữa đây?”

Thuý Thuý lắc đầu, nói: “Rời xa anh ấy, cháu có thể sống được mấy ngày nữa đây?”

Tổng giám đốc Ngô lặng im, không nói thêm gì nữa.

Thuý Thuý ra về, quay trở lại công ty của Dương Chiến, cô đi xuống dưới xem xét cái máy móc đã chế tạo xong, lật giở sơ đồ cấu tạo của máy. Trên đường về, cô đi qua bờ biển, nhìn thấy một con tàu to, cánh tay máy đang hoạt động, lúc đó trong lòng Thuý Thuý đã nảy sinh một ý tưởng mơ hồ, lúc này đây, khi nghiên cứu chế tạo máy, ý nghĩ mơ hồ đó bỗng trở nên rõ nét hơn.

Thuý Thuý quay trở lại phòng làm việc, lập tức lên mạng tra cứu rất nhiều tài liệu, sau đó sai người đi lấy một chồng tài liệu ở phòng tài liệu. Trong đó có nhiều tài liệu tiếng nước ngoài, Thuý Thuý không hiểu được những từ ngữ chuyên ngành máy móc, bèn nhờ người dịch cho cô từng từ từng từ một. Từ sau khi chỉ một đêm, Công chủ các hạ bị ép oan cho một tội danh rồi khai trừ, và ngày hôm sau Thuý Thuý được phục hồi nguyên chứ, mọi người trong công ty không còn dám nhạo báng nói xấu Thuý Thuý nữa, ánh mắt họ nhìn Thuý Thuý cũng ẩn chứa nỗi sợ hãi sâu xa.

Trước đây, những người đã dè bỉu Thuý Thuý, lo sợ Thuý Thuý ngầm báo thù, nên càng ra sức lấy lòng Thuý Thuý. Mọi người đều hiểu rõ, Thuý Thuý có vị trí to lớn như cây đại thụ trong lòng Dương Chiến, nó đã cắm rễ sâu. Cho dù Dương Chiến có trừng trị Thuý Thuý thế nào đi nữa, sẽ đến lúc Thuý Thuý vẫn là Thuý Thuý của Dương Chiến, Dương Chiến vẫn là Dương Chiến của Thuý Thuý. Thuý Thuý vẫn mỉm cười với tất cả mọi người như trước đây, nhưng không còn là nụ cười xuất phát từ nội tâm, mà chỉ là nụ cười xã giao trong công việc. Nếu không phải vì công việc, tự ép mình phải mỉm cười, Thuý Thuý sẽ cả ngày u uất, thê lương.

Trong tài liệu nước ngoài vẫn còn rất nhiều tiếng Đức và tiếng Pháp, nhân viên trong công ty mặc dù có người biết tiếng Đức và tiếng Pháp, nhưng cũng bó tay với những từ ngữ chuyên ngành về máy móc.

Dương Chiến không biết Thuý Thuý muốn làm gì, nhưng hiện giờ Thuý Thuý đang cần gấp phiên dịch, Dương Chiến đành phải dịch từng từ một cho cô. Dù vậy, ánh mắt của hai người không hề chạm nhau, trừ việc dịch từ, họ không nói với nhau câu nào.

Ngày thứ ba, Thuý Thuý hẹn Tổng giám đốc Ngô đến văn phòng làm việc của Dương Chiến.

Thuý Thuý đưa ra tập tài liệu dày, còn có cả bản sơ đồ cô tự vẽ, nói với mọi người hoàn toàn có thể bổ sung thêm bộ phận vào cái máy ban đầu, làm thành một loại máy hoàn toàn mới trên thế giới, công dụgn nhiều hơn, giá cả đương nhiên sẽ cao hơn, lợi nhuận nhiều hơn, hơn nữa thị trường kinh doanh rất có tương lai.

Thuý Thuý sẽ cùng với Tổng giám sát và các công trình sư của công ty Dương Chiến nghiên cứu tỉ mỉ, nếu Tổng giám sát của công ty Thuý Thuý muốn đến cùng nghiên cứu thì càng tốt, thêm một người thêm phần sức lực. Nếu như kiểm chứng thành công, công ty Dương Chiến và công ty Tổng giám đốc Ngô sẽ cùng sở hữu bản quyền sáng chế loại máy móc này, như vậy có thể bù đắp tổn thất mà Tổng giám đốc Ngô phải gánh chịu. Thuý Thuý nói tiếp, cô đã đưa cho Tổng giám sát người Áo của công ty Dương Chiến xem kế hoạch của cô, ông nghiên cứu hồi lâu rồi nói, sẽ rất khó, cần phải thử nghiệm rất nhiều lần, còn phải mua rất nhiều linh kiện từ nước ngoài, nhưng rất đáng để thử xem sao. Tổng giám đốc Ngô gọi Tổng giám sát của ông đến, cùng nghiên cứu thật kỹ, kết luận giống y như kết luận của Tổng giám sát người Áo.

Tổng giám đốc Ngô cười, xoa đầu Thuý Thuý, nói: “Cô bé ngoan, cháu rời khỏi công ty, là một tổn thất lớn của công ty đấy.” Thuý Thuý mỉm cười mệt mỏi. Sau khi bố Dương Chiến biết chuyện, nói với Dương Chiến: “Thuý Thuý tuy kém cỏi vụng về trong việc kinh doanh, nhưng lại là một báu vật về lĩnh vực nghiên cứu. Thuý Thuý rất có tài, giỏi nghiên cứu tìm tòi, nghiên cứu ra mấy loại máy móc lớn, lợi nhuận sẽ không thể nào tính hết được. Bố nghe Tổng giám đốc Ngô nói, Thuý Thuý cất giấu kĩ tình cảm dành cho con. Con à, con còn chưa kết hôn, vẫn còn có cơ hội thay đổi, con cứ nghĩ cho kỹ. Bố cũng không phải là người cổ hủ lạc hậu, nhất định phải đòi môn đăng hộ đối. Bố rất thích cô Thuý Thuý này, nếu mẹ con còn sống, cũng sẽ thích nó đấy.”

Dương Chiến nhìn xuống thảm dưới chân, lạnh lùng không nói câu nào.

Bạn đang đọc Mẹ Chồng Ăn Thịt Cả Nhà Nàng Dâu của Kỷ Đạt
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 12

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự