Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 60 MẬT TU GIẢ TÌM ĐƯỜNG TRỞ VỀ

Bạn đang đọc Mật Mã Tây Tạng của Hà Mã

Phiên bản Dịch · 20719 chữ · khoảng 75 phút đọc

CHƯƠNG 60:

MẬT TU GIẢ TÌM ĐƯỜNG TRỞ VỀ

Pháp sư Á La nói: “Bởi những Mật tu giả giống như pháp sư Tháp Tây, thể năng cũng tương đương với Phật tính, tu vi càng cao lại càng nhân từ hòa ái. Nếu gặp phải lũ hổ báo hay chim ưng đói khát, họ thà cắt thịt mình cho chúng ăn chứ cũng không chịu ra tay đại khai sát giới. Thực ra trong mắt những bậc đại sư ấy, những người như tôi, chẳng có được chút Phật tính nào. Vì vậy chúng tôi được huấn luyện như những võ tăng, còn bọn họ, thực ra là đang tìm con đường trở về.”

Kẻ bắn lén

Ngưu Nhị Oa chạy như điên trong rừng, trong lòng thầm hét vang: “Thật không ngờ, cơ hội cuối cùng đã tới rồi! Anh à, em có thể báo thù cho anh được rồi! Trác Mộc Cường Ba, lần này mày phải chết!” Từ nhỏ đến lớn, dù đánh nhau hay đi ăn trộm ăn cắp, lúc nào y cũng có anh trai ở bên, lang bạt kỳ hồ khắp chốn đó đây. Anh trai là chỗ dựa dẫm nửa đời của y, hai anh em luôn cùng quẩn quanh qua lại trên lằn ranh sinh tử, bởi thế, gã Trác Mộc Cường Ba đã sát hại anh trai y, nhất định phải chết! Còn chuyện anh em nhà y làm toàn việc phạm pháp, giết vô số người, Ngưu Nhị Oa hoàn toàn không để tâm đến, logic của y hết sức đơn giản, bọn y làm như vậy, chỉ là để sinh tồn. Chỉ cần vì sinh tồn, dù có làm những chuyện gì thì cũng đều hợp lý cả! Kẻ nào chặn đường y đều phải chết, kẻ nào kéo chân bọn y cũng đều phải chết, nhưng anh trai y thì không thể chết! Chỉ có anh trai y là không thể chết! Trác Mộc Cường Ba! Trác Mộc Cường Ba...

“Oa, đừng có nhanh vậy chứ, đừng có nhanh vậy chứ!” Trát Lỗ ôm chặt lấy một bên chân của Trác Mộc Cường Ba lớn tiếng kêu toáng lên. Đối với người chưa từng tiếp xúc với dây móc, cảm giác đu người lao đi vun vút như thế tuyệt đối không chỉ là kích động, mà phải nói là khủng khiếp mới đúng. Bọn Trác Mộc Cường Ba lợi dụng hoàn cảnh trong rừng, lật cổ tay, vung dây móc ra, rồi tung mình đu lên như diễn viên đu bay trong đoàn xiếc đu từ cái đu này sang cái đu khác. Giờ đây họ đã quá quen thuộc với tính năng của loại thiết bị bắn dây móc này, chỉ khổ thân Trát Lỗ, vừa nhìn thấy phía trước sắp đập vào một thân cây to tướng, liền sợ đến hết hồn, không dám mở mắt ra, nói gì đến chỉ đường chỉ lối cho ai. Vậy mà trong lúc đu bay với tốc độ cao như thế, Nhạc Dương vẫn có thể nhận rõ được hướng xe chạy.

Nhạc Dương nhẹ nhàng hạ xuống đất, nói với những người phía sau: “Đến đây thì vết xe chia làm hai, chúng ta đi lối nào đây?”

Bọn Trác Mộc Cường Ba cũng lần lượt hạ xuống, gã nói với Nhạc Dương: “Kiểm tra xem con đường nào có dấu vết của xe lớn và đa số kỵ binh đi qua.” Kế đó, gã lại quay sang hỏi Trát Lỗ: “Hai con đường này thông tới đâu?” Trát Lỗ vẫn sợ đến nỗi chẳng dám thở mạnh, đang đần thối cả mặt ra.

Nhạc Dương cẩn thận kiểm tra lại một lượt, đoạn nói: “Lều của quốc vương đi phía trái.”

“Đó, đó là đường đi Gia Quỳnh.” Cuối cùng Trát Lỗ cũng định thần lại được.

Trác Mộc Cường Ba hỏi: “Đại Địch ô và quốc vương của các người có bao giờ tách nhau ra không?”

“Không đâu, sự an toàn của đại vương ít nhất có một nửa là do Đại Địch ô phụ trách, tất cả đám binh lính hộ vệ cộng lại cũng không thể bằng một Đại Địch ô.” Trát Lỗ khẳng định.

“Nhưng nếu bọn họ cố ý không ngồi trên xe lớn chở trướng của quốc vương, mà chuyển sang ngồi xe nhỏ... nhưng, hư mà thực, thực mà hư, cũng có khả năng họ không đổi xe...” Trương Lập nói.

Ba Tang nghe vậy liền bực tức gắt lên: “Nói vậy cũng nói làm gì!”

Nhạc Dương nói: “Vấn đề không phải ở đó, quan trọng là tại sao bọn họ lại đột nhiên rời khỏi Nhật Mã Ca Tùng gấp gáp thế? Lẽ nào có liên quan đến chúng ta? Nếu là như vậy, thì e rằng đây là trò của Quách Nhật Niệm Thanh. Lại quay lại với vấn đề cũ, tại sao y lại căm ghét chúng ta đến vậy? Rốt cuộc chúng ta đã làm gì chạm đến lợi ích của y đâu chứ?”

Lữ Cánh Nam nói với Trác Mộc Cường Ba: “Giờ không có thời gian nghĩ ngợi chuyện này đâu, rốt cuộc là đi hướng nào? Anh có quyết định được không? Chúng ta không thể chia nhau ra đuổi theo được đâu.”

Trác Mộc Cường Ba đưa mắt nhìn sang phía pháp sư Á La, pháp sư Á La gật đầu nói: “Ừm, chúng ta chỉ đến mời Đại Địch ô của Yaca, nếu xung đột với quân đội của họ thì không ổn chút nào. Còn rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, thì cứ gặp được Đại Địch ô trước, chắc là sẽ rõ ngọn ngành thôi.”

Trác Mộc Cường Ba nói: “Đối với các dân tộc du mục, mỗi bộ lạc đều có phạm vi thế lực và tuyến đường di chuyển riêng của mình, những bộ lạc khác không được xâm phạm và can thiệp, người đứng đầu liên minh có thể đặt ra và thay đổi tuyến đường cũng như thời gian di chuyển. Nhưng nếu ông ta muốn thay đổi, liệu có cần phái một nhóm nhỏ đi thông báo cho các bộ lạc khác không?”

Trát Lỗ gật đầu lia lịa: “À, phải rồi, đại vương sẽ phái đoàn sứ tiết đi thông báo cho các bộ lạc khác việc thay đổi thời gian và tuyến đường di chuyển như thế nào.”

Trác Mộc Cường Ba đưa mắt nhìn vết xe để lại, thấy rất ngay ngắn chỉnh tề, vết chân ngựa thẳng tăm tắp, rồi khẳng định: “Đến Gia Quỳnh! Đi thôi, Trát Lỗ...”

Trát Lỗ thoáng biến sắc, gần như là khẩn cầu: “Lần này đừng nhanh thế nữa, có được không vậy?”

Ngưu Nhị Oa lao đi vun vút trong rừng, y thấy máu nóng bắt đầu sôi trào lên sùng sục. “Anh trai à, lần này nhất định... nhất định! Nhất định em sẽ giết chết Trác Mộc Cường Ba!” Đột nhiên, y bỗng dừng lại. Một cơn gió mang thông tin từ đằng xa tới, thiết bị thu âm gắn bên tai khiến thính lực của y tăng lên gấp cả trăm lần, cộng với những bài huấn luyện đặc biệt, giờ đây y thậm chí có thể phân biệt được âm thanh của lũ chuột trong vòng hai cây số vuông. Thông tin cơn gió ấy mang đến cho y là: Có vật thể đang di chuyển với tốc độ cao trong rừng, còn nhanh hơn cả y nữa, từ tiếng cành cây và tiếng ma sát có thể nhận thấy, đường đồ thị biểu diễn âm thanh nhô lên thụp xuống theo hình sin, đó không phải tiếng chạy trên mặt đất, có thứ gì đó đang nhảy nhót, hay là đang đu bay? Là lũ sóc bay? Không! Những vật thể này khá lớn, nhưng không phải tinh tinh, xung quanh đây không có tinh tinh. Âm thanh càng lúc càng lớn, mà không chỉ có một, có bốn, năm, sáu, bảy, tám... không, bảy... sáu... sáu!

“Bọn chúng tổng cộng có sáu người...” Giọng Khước Ba văng vẳng bên tai y. Ngưu Nhị Oa lập tức chọn lấy một chỗ ẩn náu tốt, ngụy trang đầy đủ, mắt gí vào ống ngắm điện tử...

Bọn Trác Mộc Cường Ba đang dùng dây móc đu trong rừng, không hề phát giác ra nguy hiểm đang ở cận kề...

Bóng Trác Mộc Cường Ba đã xuất hiện trong dấu chữ thập của ống ngắm điện tử, Ngưu Nhị Oa thậm chí có thể thấy rõ từng sợi râu trên gương mặt gã. Y liếm liếm môi, nòng súng dịch chuyển theo hướng di động của Trác Mộc Cường Ba. “Anh ơi, đợi em, sẽ xong ngay thôi. Em nên cho hắn toi đời ngay bây giờ, hay khiến hắn phải chịu đủ sự giày vò đau khổ đây?” Ngón tay y bóp mạnh, “pằng”, một viên đạn lao vút đi.

Một trận gió lớn phía trước ập tới, Trác Mộc Cường Ba đang nheo nheo mắt tìm kiếm những cành cây để ném dây móc vào, đột nhiên, một tia lửa lóe lên lướt qua ngay trước mặt gã, tựa như một ánh sao băng trên bầu trời đêm. Sao lại vậy được? Ảo giác chăng? Nhưng liền ngay sau đó, thân cây bên cạnh đã tóe ra mấy mảnh mạt gỗ, bắn vào mặt gã. Trác Mộc Cường Ba ngoảnh đầu lại, thấy thân cây dường như bị một mũi dao nhỏ khoét ra mất một mẩu. Gã lập tức hiểu được chuyện gì vừa xảy ra.

Đồng thời, Ba Tang cũng cảm thấy lạnh buốt, tựa như có người dùng một con dao bằng băng nhè nhẹ rạch vào ngực mình, anh ta lấy làm lạ, bỗng nghe Trác Mộc Cường Ba lớn tiếng kêu lên cảnh báo: “Có kẻ bắn lén!”

Sáu người cùng lúc thu dây, nhanh chóng hạ xuống đất, nấp vào mấy bụi cây thấp tè. Trát Lỗ kinh hoảng, không hiểu rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, có điều, nhìn nét mặt họ, anh ta cũng biết được sự tình hết sức nghiêm trọng.

“Cơn gió đáng chết!” Ngưu Nhị Oa nghiến răng. Trở lực của gió đã làm chậm tốc độ đu người của Trác Mộc Cường Ba, khiến đạn lướt qua trước mặt đối phương. Y hướng họng súng xuống, tiếp tục tìm kiếm mục tiêu.

Nhạc Dương nhìn chỗ toét ra trên thân cây nói: “Đạn bắn chếch theo hướng gió từ phía Tây đến, hắn ở phía trái chúng ta. Đạn kiểu này chắc là súng bắn tỉa, cách chúng ta ít nhất cũng khoảng năm trăm mét.”

Trương Lập lấy ống nhòm điện tử ra, tìm kiếm giây lát rồi lắc đầu nói: “Không thấy mục tiêu.”

Lúc này trên người Ngưu Nhị Oa cắm đầy cành cây và dây leo, trên mặt cũng bôi bùn đất, dính lá cây, chỉ có đôi mắt và họng súng đen ngòm lộ ra ngoài, đừng nói là cách nhau mấy trăm bước, cho dù có đi qua phía trước y, chỉ cần y nằm im bất động, thì cũng khó mà phát hiện được.

Trương Lập điều chỉnh lại ống nhòm, hơi nhích người về phía Trát Lỗ. Trát Lỗ vẫn chưa định thần lại, vừa chạm vào đã ngã bổ ra, cả người đè lên một gốc cây. “Nằm xuống!” Lữ Cánh Nam bỗng dưng nhảy chồm tới đè Trát Lỗ xuống đất, một tia lửa đã lặng lẽ xuyên qua chỗ Trát Lỗ vừa mới đứng, để lại một loạt lỗ thủng trên lá cây.

“Chuyện... chuyện gì vậy? Chuyện gì xảy ra thế?” Trát Lỗ nhìn lỗ thủng tròn trên lá cây, bối rối nói.

Ba Tang lạnh lùng nói: “Không được cựa quậy, chết đấy!” Trát Lỗ nghe mà hồn xiêu phách lạc.

Nhạc Dương nói: “Bắn rất chuẩn, chỉ hơi nhúc nhích một chút là hắn đã phát hiện ra. Kỳ lạ thật, trong đám Hồ Lang ấy xuất hiện một tên như vậy từ bao giờ nhỉ?” Anh vừa nói, vừa cúi xuống nhặt một cục đá lên, rồi tiện tay ném mạnh, viên đá đập vào một thân cây gần đó. Chỉ nghe “tạch” một tiếng, đạn đã bắn tung viên đá vừa rơi xuống đất ra xa!

Trương Lập nói: “Không chuẩn đến vậy chứ!”

Nhạc Dương nói: “May mắn thôi. Nhưng nhất định hắn dùng ống ngắm bội số nhỏ, bằng không thì không thể giám sát được động tĩnh trong phạm vi rộng như vậy được. Phải rồi, chúng ta có radar mà? Thử xem vị trí của hắn ở đâu.”

Trương Lập lắc đầu, nói: “Radar chỉ có thể phát hiện được các vật thể di động thôi.”

Nhạc Dương lại nói: “Chỉ cần hắn nổ súng là sẽ có vật thể di động liền.” Trương Lập hiểu ra, tức thì mở ba lô lấy bộ radar cỡ nhỏ.

Ngưu Nhị Oa nhìn không chớp mắt, cả hơi thở như cũng ngưng lại luôn. Tâm trạng y lúc này đang hưng phấn cực độ, đó là cảm giác phấn chấn của thợ săn khi nhìn thấy con mồi rơi vào cạm bẫy, tuy rằng vẫn chưa có động tĩnh gì, cũng không nghe được tiếng động, nhưng y đã khóa chặt phạm vi hoạt động của đối phương rồi, chỉ cần có gió thổi cỏ lay một chút thôi, y sẽ không hề do dự nã ngay một phát đạn. “Hai phát súng vừa rồi đều không thấy máu tóe lên, hừ, đang thăm dò vị trí của tao hử? Tao đã ngụy trang đến độ gần như hoàn hảo rồi, muốn tìm tao à, đừng có mơ! Hừ, lại có động tĩnh, đó là cái gì vậy? Hừ, thì ra là trang bị của chúng ta. Xem ra chúng đã nhặt được một vài món đồ Merkin cho chúng ta rồi, chẳng trách...” Ngưu Nhị Oa lại nổ súng.

“Tạch!” Trương Lập đớ người ra, radar còn chưa giơ lên quá đỉnh đầu đã bị phát súng của đối phương bắn cho vỡ nát, kiểu này là kiểu gì vậy chứ?

Lữ Cánh Nam nói: “Bắn từng phát một từ cùng vị trí, kẻ địch chỉ có một tên, mọi người đợi ở đây, chớ vọng động. Pháp sư.” Pháp sư Á La gật đầu, cùng Lữ Cánh Nam chia hai hướng trái phải len lén lùi về phía sau.

“Hừm, sao không có động tĩnh gì vậy?” Ngưu Nhị Oa chăm chăm nhìn vào ống ngắm, bắt đầu thấy ngờ vực, nhưng rồi y lại nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, vẫn im lìm bất động. Y hiểu rất rõ, giữa tay súng bắn tỉa và người bị ngắm bắn, vốn là một cuộc đọ sức về ý chí và khả năng nhẫn nại, kẻ nào trầm tĩnh hơn, kẻ đó sẽ giành được thắng lợi cuối cùng. “Chỗ này ẩm thấp lạnh lẽo, lại có bọn côn trùng ghê tởm, để tao xem chúng mày nhẫn nại được bao lâu?” Ngưu Nhị Oa thầm nghĩ, đột nhiên, trong thiết bị thu âm vang lên những âm thanh sột soạt rất khẽ, dường như có thứ gì đang tiến lại gần chỗ này.

“Vòng ra phía sau tập kích hử, biết là chúng mày sẽ giở trò này mà, tao chuẩn bị sẵn quà mừng rồi đây.” Tay trái Ngưu Nhị Oa cầm một thiết bị dẫn nổ, ở đầu dây phía bên kia là một trái lựu đạn, chỉ cần y ấn nhẹ, thằng người giả ngụy trang kia sẽ cho những tên đánh lén một niềm vui bất ngờ. “Từ phía sau bên trái vòng qua, trên cây à, không... vẫn còn âm thanh, động tác nhẹ quá, gần như không nghe thấy được, ở phía sau bên phải, hừm, muốn bao vây tao hả? Chúng dừng lại rồi, tốt quá, chúng đã phát hiện ra lễ vật của ta rồi.” Bàn tay Ngưu Nhị Oa bóp nhẹ vào thiết bị dẫn nổ, chỉ chờ nghe tiếng kẻ địch rời khỏi tán cây kia.

Lữ Cánh Nam và pháp sư Á La đang nấp trên ngọn cây, đích thực đã nhìn thấy một chỗ gồ lên được che đậy bằng cành lá, nếu không quan sát kỹ e rằng khó mà nhận ra, cho dù nhìn từ góc độ nào cũng rất dễ cho rằng đó là một đống lá rụng được quét vun vào. Nhưng kẻ địch rõ ràng đã bỏ qua mất một vấn đề, nơi này đâu phải công viên, cũng chẳng có ai đi quét lá rụng cả, vậy thì rõ ràng là có người cố ý vun lá rụng lại một chỗ. Vị trí này đích thực cũng là một chỗ rất tốt để mai phục bọn Trác Mộc Cường Ba.

Lữ Cánh Nam ra hiệu bằng tay với pháp sư Á La: “Dùng cành cây và đá làm phân tán sự chú ý của tên bắn lén đó trước, sau đó nhanh chóng nhảy xuống chế phục đối phương.”

Pháp sư Á La gật đầu, nhưng trong lòng vẫn thấy hơi nghi hoặc, vị trí này liệu có hơi lộ liễu quá không? Lẽ nào tên này không sợ có người ở phía sau nhằm vào hắn hay sao? Nhưng Lữ Cánh Nam đã ném một cành cây ra phía trước tên bắn tỉa chừng hơn chục mét, khi cành cây sắp chạm đất, hai người liền cùng lúc rời khỏi tán cây.

Ngưu Nhị Oa nắm bắt được sự thay đổi này một cách chuẩn xác. “Chào mừng đến với Địa ngục!” Y ấn nhẹ vào cái nút trên thiết bị dẫn nổ.

Cành cây vừa chạm đất, đống lá cây vẫn im lìm bất động. “Không ổn!” pháp sư Á La chợt giật thót mình, trong thời khắc đối đầu căng thẳng thế này, con người tuyệt đối không thể nào bình tĩnh như vậy được, pháp sư đột nhiên ngoắc cổ tay một cái, bắn dây móc ngược ra phía sau, đu người vút đi.

“Pháp sư sao lại...” Phản ứng của Lữ Cánh Nam cũng cực kỳ mẫn tiệp, vừa thấy pháp sư Á La như vậy, cũng chuẩn bị bắn dây móc ra. Nhưng lúc ấy, phía trước bỗng bùng lên một luồng sáng trắng, liền ngay sau đó, là tiếng nổ đinh tai váng óc!

Trước khi tiếng nổ vang lên, Ngưu Nhị Oa đã chuyển thiết bị gắn trên tai sang chế độ cách âm, sau khi ánh sáng lóe lên, y lại nhanh chóng bật chế độ thu âm khuếch âm, bật dậy tìm kiếm kẻ vòng ra sau đánh lén. “Làm sao thế được? Không có người, không có âm thanh, cả tiếng thở cũng không? Lẽ nào ta nghe lầm?” Ngưu Nhị Oa hồ nghi tìm kiếm chỗ quả lựu đạn sáng vừa nổ, chuyển mắt kính sang chế độ dò tìm sự sống bằng tia hồng ngoại: không có! Xung quanh đó không hề có chấm đỏ nào báo hiệu sự tồn tại của vật thể sống. “Âm thanh vừa nãy, tuyệt đối không thể nào là ảo giác được, hay là có con vật nhỏ nào đấy? Bị nổ bay mất tiêu rồi? Con mẹ nó, mất thời gian của ta.” Ngưu Nhị Oa lại xoay người trở lại điểm phục kích.

Sau khi Ngưu Nhị Oa quay người bỏ đi, pháp sư Á La mới đưa Lữ Cánh Nam ló đầu lên khỏi đầm nước băng lạnh. Khi ánh chớp của lựu đạn lóe lên, pháp sư Á La đã biết là có chuyện gì xảy ra rồi, ông xoay lưng về phía ánh sáng, ngửa mặt hú dài một tiếng, tiếng rít phát ra từ phế phủ đủ để kháng cự lại âm thanh của quả lựu đạn lóa ấy. Tiếng hú vừa dứt, hiệu lực của lựu đạn lóa cũng không còn nữa, pháp sư Á La ngay lập tức tìm thấy Lữ Cánh Nam, dẫn cô đến đầm nước gần đó. Lúc này, Ngưu Nhị Oa vẫn đang ở trong trạng thái cách âm. Chỉ trong một chớp mắt ngắn ngủi, pháp sư Á La đã dùng chỉ pháp đặc hữu của Mật giáo ra lệnh cho Lữ Cánh Nam: nín thở, trầm xuống.

Lữ Cánh Nam tuy không nghe thấy cũng không nhìn thấy, nhưng xúc giác của cơ thể vẫn còn y nguyên, hai chân cô đã cảm nhận được cái lạnh ngập đến đầu gối, biết mình đang ở trong nước hoặc đầm lầy, bèn hít sâu một hơi, cùng chìm xuống với pháp sư Á La, náu mình tránh khỏi sự tìm kiếm của Ngưu Nhị Oa.

Ở phía bên kia, uy lực của quả lựu đạn lóa cũng làm kinh động bọn Trác Mộc Cường Ba. Nhạc Dương nói: “Là lựu đạn lóa, giáo quan bị phát hiện rồi à?”

Nhạc Dương nói đoạn liền định lao ra, nhưng Ba Tang đã vươn tay kéo lại, bình tĩnh nói: “Xông ra cũng vô dụng thôi.” Nhạc Dương ngẩn người ra nhìn Ba Tang, anh hiểu, ý của Ba Tang là, cả giáo quan và pháp sư Á La còn không đối phó được với tên ấy, mình đi cũng chỉ là tự lao đầu vào chỗ chết, nhưng bảo anh tiếp tục đợi ở đây thì trong lòng càng thấy bứt rứt khó chịu.

Trương Lập cũng lên tiếng: “Giáo quan nói, kẻ địch chỉ có một tên, nếu hắn đang cùng lúc đối phó cô ấy và pháp sư, vậy thì chúng ta có thể di động, ít nhất cũng rời khỏi phạm vi giám sát của hắn được, Cường Ba thiếu gia, anh thấy...”

“Đợi đã...” Trác Mộc Cường Ba cũng biết, cần phải lập tức đưa ra phán đoán. Nếu kẻ địch vẫn đang giám thị bọn họ, vậy thì đây là cơ hội tốt nhất để hành động. Trong đầu gã thầm tính toán, tốc độ lan truyền của âm thanh là 340 m/s, sau khi sử dụng lựu đạn lóa, thông thường người ném ra phải chờ hai ba giây mới lao vào vòng chiến. Từ đó, Trác Mộc Cường Ba phán đoán thời gian âm thanh vang được tới đây và thời gian kẻ địch cùng pháp sư Á La, Lữ Cánh Nam chiến đấu.

“Hành động!”

Năm người họ lập tức di chuyển theo một hướng khác, nhưng Trát Lỗ đã chân tay mềm nhũn, vừa chạy mà lảo đảo như muốn ngã đến nơi.

Ngưu Nhị Oa đã trở lại vị trí phục kích, lập tức trông thấy phía trước có di động, liền không chút do dự nâng súng lên, nã ngay một phát vào người hành động chậm chạp nhất kia.

“Á!” Trát Lỗ đau đớn rống lên, viên đạn đã ghim vào vai trái anh ta, song hình như chưa xuyên qua. Trương Lập kêu lớn: “Trát Lỗ trúng đạn rồi!” Năm người vội vàng nằm phục xuống. Trác Mộc Cường Ba và Ba Tang đưa mắt nhìn nhau, trong lòng đều thấy dâng lên một tia sợ hãi đối với kẻ địch này. Cùng lúc đối phó với Lữ Cánh Nam và pháp sư Á La, lẽ nào nhanh như vậy đã giải quyết xong rồi ư? Vậy thì đối phương thực sự quá đáng sợ, hay chúng không chỉ có một tên thôi?

Pháp sư Á La không dám bỏ Lữ Cánh Nam lại, vì cô đang tạm thời mất cả thị lực lẫn thính lực, nếu gặp phải kẻ địch cầm súng thì đúng là hoàn toàn chẳng còn chút năng lực phòng ngự nào cả. Ông phải đợi Lữ Cánh Nam đỡ được phần nào, sau đó mới có thể chế phục tên kia. Nhưng thời gian không đợi người, vừa đỡ Lữ Cánh Nam vào chỗ ẩn nấp, liền nghe thấy tiếng súng vang lên. Pháp sư Á La thầm nhủ: “Bọn Cường Ba thiếu gia hành động sớm quá, không ổn, cần phải bảo vệ an toàn cho cậu ấy!” Ông ra lệnh cho Lữ Cánh Nam ẩn nấp tại chỗ, tự bảo vệ mình, kế đó, nhanh chóng lao vút ra ngoài.

Ngưu Nhị Oa chỉ bắn có một phát, tất cả kẻ địch đều đã nằm phục xuống. Trên khóe miệng y khẽ lộ ra một nụ cười, có độ khó thì mới kích thích chứ. Y dựa vào trí nhớ lần tìm vị trí của mấy người vừa nãy, lúc này, trong thiết bị gắn bên tai chợt vang lên tiếng động báo hiệu phía sau lưng y có vật thể đang di động. “Hừm? Lần này lại là gì nữa đây? Lợn rừng à?”

Qua Ba Đại Địch ô

Pháp sư Á La đã hoàn toàn xác định được vị trí ẩn náu của Ngưu Nhị Oa, khi ông sắp tiếp cận được y, Ngưu Nhị Oa bỗng ngoảnh đầu lại, pháp sư liền ném ra một cành cây, ông biết khả năng xạ kích của đối phương rất chuẩn xác, nên hy vọng bằng cách này có thể phân tán được sự chú ý của kẻ địch.

“Tạch!” Một phát đạn của Ngưu Nhị Oa đã bắn vỡ tét khúc cây, nhưng pháp sư Á La đã lao tới trước mặt y rồi. Ngưu Nhị Oa giương họng súng ra ngoài, chỉ thấy thân thể pháp sư Á La nghiêng đi một cái. “Tách!” Một viên đạn bay vào khoảng không, còn chân pháp sư Á La đã vút tới ngay phía trước. Y vội giơ ngang súng lên chặn cú đá đó lại, pháp sư Á La liền mượn thế hất văng luôn khẩu súng đi. Ngưu Nhị Oa vội lộn ngửa về phía sau, đồng thời rút ở hông ra một con dao ngăm bén nhọn, lúc chạm chân xuống đất đã từ trái sang phải, vung ra một đòn. Pháp sư Á La tức thời rụt chân về.

Ngưu Nhị Oat tay cầm dao găm, đâm nhầu hai ba phát, lưỡi dao phát ra tiếng rít gió “vù vù”. Y thầm nhủ: “Đây là kỹ thuật dùng dao găm cận chiến của đội Mũ Nồi Đỏ, mặc xác mày là ai, dùng để thử uy lực của nó một phen cũng tốt.” Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng chân y lại đột nhiên hất lên, một mảng đất bùn bắn tung về phía pháp sư Á La. Pháp sư vội đưa cánh tay lên ngăn lại, thân người nghiêng đi, chợt thấy một tia sáng lạnh lẽo lóe lên giữa khe hở của đám bùn đất, biết rằng đó là lưỡi dao găm đâm tới, liền chống một tay xuống đất, cả người xoay một vòng, hai chân như thần long xuất hải, liên tiếp tung lên mấy cước.

Ngưu Nhị Oa thấy thế công của mình bị khóa chặt, thân hình liền hơi ngả ra sau, con dao găm ném vút ra như phi đao, đồng thời vuốt tay bên hông một cái, lại cầm một khẩu súng lục M500. Pháp sư Á La biết rõ uy lực của loại vũ khí này, tức thời vươn tay bắt lấy con dao găm, lật cổ tay ném ngược trở về. Ngưu Nhị Oa thậm chí còn chưa kịp nổ súng, đã bị mũi dao đâm trúng cổ tay. Lúc này cả hai người đều đang trong trạng thái ngửa ra sau, Ngưu Nhị Oa cười gằn một tiếng, chân đạp mạnh làm bắn lên một mảng bùn đất lớn nữa, tay trái vớt lấy khẩu M500, xoay người bỏ chạy, song vẫn không quên ngoảnh lại nổ một phát súng, hoàn toàn không cần ngắm nghía gì cả.

Pháp sư Á La thấy hướng y chạy không phải nơi Lữ Cánh Nam đang ẩn nấp, cũng không truy kích, quay đầu lại nhìn, chỉ thấy khẩu M110 kia cũng đã chìm xuống đầm lầy, không thấy bóng dáng đâu nữa, bèn thở dài một tiếng, trở lại chỗ Lữ Cánh Nam.

Khi Lữ Cánh Nam và pháp sư Á La quay lại chỗ bọn Trác Mộc Cường Ba, pháp sư trầm giọng nói: “Hắn chạy mất rồi, không còn súng bắn tỉa, chắc tạm thời cũng không dám lại gần chúng ta quá đâu.”

Ba Tang hỏi: “Ai vậy?”

Pháp sư Á La lắc đầu: “Toàn thân ngụy trang, không nhìn ra được. Nhưng lúc hắn bỏ chạy, dường như có một chân không được linh hoạt cho lắm, chắc là đã bị thương từ trước khi chúng ta đến đây, khả năng rất lớn chính là kẻ chạy trốn khỏi Tước Mẫu. Thật đáng tiếc, không cướp được vũ khí của hắn.”

Nhạc Dương và Trương Lập thấy Lữ Cánh Nam được pháp sư Á La dìu trở về, vội cuống quýt hỏi han: “Giáo quan không sao chứ?” “Giáo quan, không vấn đề gì chứ?”

Lữ Cánh Nam lắc đầu: “Không sao, hơi sơ ý thôi.” Thị lực và thính lực của cô cũng đang dần dần hồi phục.

Trác Mộc Cường Ba nói: “Không có chuyện gì thì tốt. Trát Lỗ bị thương rồi.”

Chỉ thấy Trát Lỗ đang nằm bên cạnh kêu gào khóc lóc: “Ta tiêu đời rồi, ta sắp chết rồi.” Cánh tay anh ta đã được băng bó lại, thực ra vết thương cũng không nặng lắm, chỉ là máu cứ chảy mãi không ngừng mà thôi.

Pháp sư Á La bước lại nói: “Phấn chấn lên, cậu không việc gì đâu.” Ông bóp nhẹ vài cái quanh vết thương của Trát Lỗ, máu liền ngừng chảy tức thì. Sau đó, pháp sư lại nghĩ ngợi giây lát, rồi bẻ một cành cây, đâm vào vài chỗ trên người Trát Lỗ. Tiếng khóc của anh ta cũng nhỏ dần, nhưng chỉ chốc lát sau, Trát Lỗ đã lại kêu lên: “Tay ta không còn cảm giác gì nữa, phải chăng tay ta đứt rồi?”

Pháp sư Á La vỗ vỗ lên cánh tay anh ta mỉm cười nói: “Không có vấn đề gì đâu, nếu kịp thời tìm được Qua Ba Đại Địch ô, cậu sẽ lành lặn như chưa bao giờ bị thương vậy. Chúng ta đi thôi, không biết quanh đây có còn tên địch nào khác nữa không, vả lại, tên kia cũng có thể quay lại bất cứ lúc nào.”

Nhạc Dương gật đầu nói: “Phải đấy, may mà hắn không biết chúng ta không có vũ khí.”

Trác Mộc Cường Ba nói: “Trát Lỗ, còn đi được chứ?”

Trát Lỗ gật đầu: “Đi được.” Nghe nói Qua Ba Đại Địch ô có thể trị khỏi vết thương của mình, anh ta cũng không còn sợ hãi quá thể như trước nữa.

Bảy người tiếp tục tiến về hướng Gia Quỳnh, chỉ có điều, vì không thể đưa Trát Lỗ đu bay bằng dây móc, nên tốc độ giảm đi rất nhiều.

Ngưu Nhị Oa phẫn hận vô cùng, vừa chạy vừa thầm nghĩ: “Kẻ toàn thân đầy bùn đất đó rốt cuộc là ai? Những kỹ thuật mình học được trong quá trình huấn luyện đặc biệt dường như đều không có tác dụng gì với hắn? Lẽ nào thằng cha Merkin đó đã chơi mình? Không, là tên kia quá mạnh! Trác Mộc Cường Ba, lần này mày may mắn, nhưng tao không bỏ cuộc như vậy đâu, hãy đợi đấy!”

Ngưu Nhị Oa trở lại khoảng rừng mà y trú ẩn mấy hôm nay. Khước Ba đã đợi sẵn ở đó, thấy y trở về liền vội vàng chạy lại nói: “Trướng của đại vương đã đi qua chỗ khe núi rồi. Hả, sao ngươi lại bị thương vậy?”

Ngưu Nhị Oa cười gằn đáp: “Vết thương vớ vẩn thôi. Không sao. Phải rồi, ngươi có biết bọn Trác Mộc Cường Ba đó đến đây làm gì không?”

Khước Ba băng bó vết thương cho Ngưu Nhị Oa, đoạn nói: “Chúng đến tìm lão già kia.”

“Tìm lão già ấy, tại sao?”

“Chuyện này thì ta không biết, có điều ta nghĩ, rất có thể liên quan đến công chúa Tước Mẫu. Ha ha, tính ra thì ả công chúa ấy giờ chắc là mù hẳn rồi.” Khước Ba bật cười âm hiểm.

Ngưu Nhị Oa cũng cười lạnh lẽo: “Hừ, kế hoạch này của các ngươi cũng ác độc thật đấy.”

Khước Ba đột nhiên phẫn nộ nói: “Nếu không phải lão già đó đột nhiên xuất hiện, kế hoạch của chúng ta vốn hoàn toàn không có kẽ hở nào.”

Ngưu Nhị Oa rút cánh tay đã được băng bó về, lại lấy ra một khẩu súng bắn tỉa loại AW338, nói: “Ta chẳng hứng thú gì với âm mưu của các ngươi cả, có điều tên Trác Mộc Cường Ba muốn gặp lão già ấy, thì ta nhất quyết không cho hắn được như ý. Đi thôi, đến trướng của đại vương các ngươi đi.” Y liếc nhìn bãi mìn đánh dấu bằng vô số chấm đỏ trên bản đồ, lòng thầm suy tính: “Nếu như, có thể dụ bọn chúng đến chỗ này...”

“Cường Ba thiếu gia, vết xe càng lúc càng rõ hơn, chúng ta càng lúc càng đến gần họ rồi.” Nhạc Dương quan sát xong liền báo cáo với Trác Mộc Cường Ba.

Trác Mộc Cường Ba gật đầu nói: “Tốt lắm. Trát Lỗ, còn cố được không?”

Trát Lỗ đã đầm đìa mồ hôi, nãy giờ vẫn được Trác Mộc Cường Ba đỡ đi. Anh ta nghiến răng nói: “Được.”

Trương Lập hỏi: “Còn bao xa nữa thì đến Gia Quỳnh?”

Trát Lỗ đáp: “Không xa nữa đâu. Gia Quỳnh không phải thành trấn, mà chỉ là một điểm đóng quân, mà giữa hai điểm đóng quân không bao giờ vượt quá một ngày đường cả.”

Cứ đi như vậy thêm một hồi nữa, bước chân Nhạc Dương dần dần chậm lại, những người khác cũng thả bước chậm theo, duy chỉ có Trát Lỗ là hoàn toàn không cảm thấy gì. Dưới đất có dấu chân ngựa được bọc kín bốn vó quay ngược trở lại, sâu trong rừng thấp thoáng có tiếng ngựa thở rất nhẹ, xung quanh an tĩnh đến độ bất bình thường. Nhạc Dương lặng lẽ nói: “Có mai phục.”

“Biết rồi.” Trác Mộc Cường Ba nói. Một cái lá cây xanh mơn mởn rơi từ trên cao xuống, gã ra lệnh: “Ẩn nấp!” Sáu người liền như năm mũi tên tỏa ra các hướng khác nhau, mỗi người nấp bên dưới một thân cây lớn, ngẩng đầu nhìn lên. Bọn họ đều hiểu rõ, kẻ địch đang nấp trên cây. Khả năng ẩn mình của những tên này không xuất sắc gì cho lắm. Trát Lỗ được Trác Mộc Cường Ba kéo lôi đi, mang đến bên dưới một gốc cây. Anh ta hỏi: “Gì thế?”

Trác Mộc Cường Ba thì thào: “Đừng lên tiếng.”

Kẻ địch trên cây bị lá cây che khuất tầm nhìn, không thể trông thấy bọn Trác Mộc Cường Ba bên dưới, còn mấy người nhóm Trác Mộc Cường Ba lại có thể nhìn xuyên qua kẽ lá trông thấy một vài cánh tay và cẳng chân lộ ra. Họ trao đổi ý kiến từ xa trong giây lát, đám người này đại khái có chừng hai mươi tên, đều ăn mặc theo kiểu người bản địa, cũng có nghĩa là, tỉ lệ xuất hiện vũ khí hiện đại rất thấp, bọn họ có thể chỉ phải đối mặt với cung tên và phi tiêu.

Quả nhiên, chẳng bao lâu sau, đám người trên cây đã hết kiên nhẫn, có cảm giác không biết những kẻ bị bao vây kia ở đâu, còn mình ngược lại đã bị lộ. “Những kẻ bên dưới mau ra đây, các ngươi đã bị bao vây rồi!” Đối phương dùng tiếng Tạng cổ.

Mấy người bọn Trác Mộc Cường Ba nhìn nhau cười cười, bọn họ đương nhiên không thể cứ thế bước ra được. Nhưng Trát Lỗ đã kêu toáng lên: “Ba Trát đội trưởng có phải không? Tôi nghe thấy tiếng của ngài rồi. Tôi đây mà, Trát Lỗ đây! Văn thư Trát Lỗ đây! Các người đừng bắn tên!”

Người trên cây trả lời: “Trát Lỗ? Ngươi là Giang Dũng Trát Lỗ? Không phải ngươi đang bị nhốt ở Tước Mẫu à?”

Trát Lỗ nói: “Đúng thế, nhưng tôi được thả trở về rồi! Ba Trát đội trưởng, đúng là ông rồi, đại vương ở đâu thế? Tôi muốn gặp đại vương!” Nói đoạn, liền định nhổm dậy ra phía ngoài. Trác Mộc Cường Ba khẽ kéo một cái, Trát Lỗ liền không còn chút sức lực nào, chỉ còn biết ngoảnh đầu lại giận dữ với gã. Trác Mộc Cường Ba nói: “Đợi đã.” Gã có cảm giác rất rõ rệt, sự việc không đơn giản như vậy, câu hỏi của tên Ba Trát đội trưởng đó đầy vẻ nghi hoặc.

Quả nhiên, một người khác trên cây đã lên tiếng: “Đừng nghe hắn, Giang Dũng Trát Lỗ đã chết trong nhà lao ở Langbu rồi, chuyện này thuộc hạ của ta đã báo cáo từ lâu rồi. Đám người này muốn ám sát đại vương của chúng ta, giết hết bọn chúng đi!”

Sắc mặt Trát Lỗ tái mét, lớn tiếng quát lên: “Ngươi! Ngươi là ai? Ngươi nói bậy!”

Người kia nói: “Nếu ngươi là Trát Lỗ, vậy có dám đứng ra chỗ trống cho bọn ta nhìn rõ không?”

Trát Lỗ nói: “Có gì mà không dám! Ta chính là Giang Dũng Trát Lỗ! Nếu các ngươi là hộ vệ của đại vương, thì chắc chắn sẽ nhận ra ta!”

“Đồ ngốc, cạm bẫy đấy!” Trác Mộc Cường Ba nhắc nhở.

Trát Lỗ mặc kệ lời cảnh cáo của Trác Mộc Cường Ba, vận sức xé rách vạt áo, lao ra khỏi chỗ Trác Mộc Cường Ba và anh ta đang nấp, đứng giữa khoảng trống kêu lên: “Tôi chính là...” Lời còn chưa dứt, một mũi tên đã lạnh lùng “vù” một tiếng bắn tới. Trát Lỗ ngây người ra nhìn mũi tên, không kịp có bất kỳ phản ứng gì, may mà Trác Mộc Cường Ba theo sát phía sau, đột nhiên chồm lên như hổ vồ mồi, ấn cả người Trát Lỗ xuống đất, nên mới thoát nạn. Hai người lăn tròn mấy vòng nấp vào bên dưới một gốc cây khác, lần này thì Trát Lỗ không dám nhao ra nữa, chỉ run run giọng hỏi: “Tại sao? Họ không tin ta à?”

Chỉ nghe giọng Ba Trát đội trưởng vang lên: “Hắn chính là Trát Lỗ! Lý Ca, tại sao ngươi bắn tên?”

Lý Ca nói: “Ta nhận được tin Trát Lỗ đã chết từ lâu rồi, sao hắn lại xuất hiện ở đây được chứ? Nhất định là đã cấu kết với bọn người Langbu, mưu đồ ám hại đại vương của chúng ta.”

Ba Trát nói: “Vậy thì cũng phải hỏi cho rõ rồi mới tính chứ. Tất cả vệ binh của ta nghe đây, không ai được bắn tên!”

Lý Ca gằn giọng quát: “Ba Trát, ngươi chớ quên rằng ta mới là chỉ huy hành động lần này. Tuy đám vệ binh đó đều là người của ngươi, nhưng, ngươi dám làm trái lệnh của đại vương ư?”

Ba Trát lầu bầu một tiếng: “Khốn kiếp!” rồi không nói năng gì nữa. Chỉ nghe người tên Lý Ca kia hạ lệnh: “Xuống dưới, giết sạch hết bọn chúng cho ta, không được để tên nào sổng mất! Vừa nãy các ngươi cũng thấy động tác của chúng rồi đó, bọn sát thủ này lợi hại vô cùng, tuyệt đối không được mềm lòng! Bằng không, người bị giết chính là các ngươi đấy.”

Nhạc Dương ở phía xa dùng tay ra hiệu hỏi xem phải làm sao. Trác Mộc Cường Ba cũng lấy làm khó xử, nếu ra tay ở đây, tức là đã kết thù kết oán với người Yaca rồi, vậy liệu còn có thể mời được Đại Địch ô của họ nữa hay không? Nếu không ra tay, lẽ nào ngồi một chỗ chờ chết? Đúng là một cục diện tiến thoái lưỡng nan. Gã đưa mắt nhìn sang phía pháp sư Á La, hỏi xem có cách gì chế phục được đám vệ binh này không. Pháp sư Á La nhè nhẹ lắc đầu, số lượng quá đông, mà bọn họ cũng đã nếm qua sự lợi hại của đám dũng sĩ này rồi, không giết chết họ, họ nhất định sẽ cứ bám lẵng nhẵng không buông.

Các chiến sĩ cầm vũ khí lần lượt từ tàng cây trèo xuống, càng lúc càng đến gần chỗ bọn Trác Mộc Cường Ba ẩn nấp, ra tay cũng không ổn, không ra tay cũng không xong. Cây cung trong tay Nhạc Dương kéo ra rồi lại đưa về, chỗ nắm tay đã bị mồ hôi anh thấm đẫm, tình thế cực kỳ nguy cấp.

Đúng lúc ấy, trong rừng chợt vọng ra một tiếng gầm vang như sấm động: “Dừng tay!”

Nghe thấy tiếng quát đó, đám binh sĩ Yaca liền lần lượt buông vũ khí xuống. Mấy người bọn Trác Mộc Cường Ba đều lấy làm nghi hoặc, chỉ thấy trong rừng có một cỗ xe ngựa lọc cọc chạy ra, bốn con chiến mã trắng như tuyết đều được mặc giáp, to lớn giống hệt nhau, mỗi con đều toát lên khí chất bất phàm. Tất cả binh sĩ đều hướng về phía cỗ xe quỳ bái, người đánh xe lạnh lùng quét ánh mắt nhìn bọn họ, xem ra thân phận và chức vị của y cũng cao hơn đám hộ vệ của đại vương này rất nhiều.

Trát Lỗ lại xông ra ngoài, nước mắt đầm đìa chảy xuống: “Đại vương? Đại vương? Thần là Trát Lỗ, là Giang Dũng Trát Lỗ đây! Cuối... cuối cùng cũng gặp được đại vương rồi!”

Ba Trát, một người cao lớn chắc nịch, gương mặt hơi rỗ, tay cầm một cây rìu bước tới, quỳ xuống bên cạnh Trát Lỗ, đồng thời nói với anh ta: “Không phải đại vương, mà là Địch ô đại nhân tân nhiệm của Yaca chúng ta. Ba Trát bái kiến Địch ô đại nhân.”

Địch ô đại nhân trong xe nói: “Lý Ca đâu?”

Ba Trát lắp bắp nói: “Vừa... vừa nãy khi đại nhân tới, hắn liền chạy mất rồi. Thuộc hạ vô năng, không giữ hắn lại được.”

Địch ô đại nhân cơ hồ khẽ thở dài một tiếng: “Quả nhiên là vậy.” Đột nhiên ngữ khí biến đổi, trầm giọng nói: “Người bạn ở trong rừng, ngươi theo dấu ta cũng khá lâu rồi nhỉ! Nếu không phải đến tìm ta, thì mau mau đi đi!” Chỉ thấy màn xe dường như hơi nhúc nhích, tựa hồ có thứ gì đó bay vút ra. Vừa trông thấy tấm màn hơi hé lên, pháp sư Á La liền thầm thở phào một hơi.

Phía đằng xa, Ngưu Nhị Oa “á” lên một tiếng, cánh tay bị thương của y lại bị thứ gì đó đâm trúng. Lần này, y thậm chí còn không nhìn rõ đó là thứ gì, thì đã bị đâm xuyên qua rồi. Vết thương cực nhỏ, nhưng cảm giác đau đớn thì lại mạnh hơn bị dao găm đâm phải gấp mười lần. Ngưu Nhị Oa ngoảnh đầu lại tìm kiếm, chỉ thấy thứ đó xuyên qua bàn tay của y rồi cắm ngập vào thân cây, chỉ để lại một đoạn đuôi nhỏ xíu. Y liền cẩn thận rút ra xem, không ngờ đó chỉ là một cây kim bạc, giống loại vẫn thường sử dụng trong trung y, mảnh như sợi tóc. Y biến sắc, vội nhặt khẩu AW338 dưới đất lên chạy đi, đồng thời hỏi Khước Ba: “Lão già ấy rốt cuộc lai lịch thế nào?”

Khước Ba đanh mặt nói: “Không biết, ta chỉ biết lão ta lợi hại đến mức không giống con người nữa. Thật đáng tiếc, quân cờ cuối cùng của ta để lại cũng bị lộ rồi.”

Ngưu Nhị Oa nói: “Nghĩ cách gọi hắn đến đây, nói không chừng vẫn còn có ích cho chúng ta. Ừm, bọn chúng đến đây vì ả đàn bà mù kia chứ gì, chắc không lâu sau sẽ phải trở lại Tước Mẫu? Chúng ta có thể sắp đặt một chút chướng ngại trên đường về của chúng, đi theo ta!” Nói đoạn, hai người liền chạy vụt đi.

Trong rừng, bọn Trác Mộc Cường Ba đều đã đứng cả ra. Tuy bọn họ không quen biết vị Địch ô đại nhân này, nhưng có vẻ ông ta cũng không ác ý gì với họ. Trát Lỗ không quên mục đích chuyến đi lần này, vội nói: “Địch ô đại nhân, mấy người Langbu, à không, là mấy người Giáp Mễ này, họ có chuyện muốn xin gặp, cầu xin ngài...”

Địch ô đại nhân ngắt lời nói: “Ta biết rồi. Giang Dũng Trát Lỗ phải không, ba năm trước ngươi bị oan uổng rồi, giờ ngươi có thể trở về, đại vương mà gặp hẳn sẽ vui lắm. Ngươi và Ba Trát trở về trướng của đại vương trước đi.”

Ba Trát kinh ngạc lắp bắp: “Địch ô đại nhân, vậy ngài...”

Địch ô đại nhân lại nói: “Ta nói chuyện với mấy người Giáp Mễ này một lát, các ngươi không cần bảo vệ ta. Tôn Ma ở lại, những người khác đều trở về đi. Ba Trát, ngươi trở về bẩm báo với đại vương, cứ nói là suy đoán của chúng ta đã được chứng thực rồi, còn chuyện Lý Ca thì không cần nhắc đến làm gì.” Ba Trát và đám thuộc hạ nhận lệnh, liền đưa Trát Lỗ về chỗ trướng của quốc vương Yaca, chỉ để lại một người tên là Tôn Ma, cũng chính là người đánh xe kia.

Đợi bọn người Ba Trát đi xa hẳn, pháp sư Á La mới lên tiếng: “Cuối cùng cũng tìm được ngài rồi.”

Bọn Trác Mộc Cường Ba đều đần mặt ra, chỉ nghe vị Qua Ba Đại Địch ô phía sau tấm màn phủ kia không ngờ cũng đáp lại bằng tiếng Trung: “Cuối cùng tôi cũng đợi được mọi người rồi.” Giọng nói đó nghe thật quen thuộc.

Đến khi vị Qua Ba Đại Địch ô ấy vén tấm màn xe lên, cả bọn lại càng kinh ngạc thốt lên: “Pháp sư Tháp Tây!” Vị Địch ô đại nhân đang ngồi xếp bằng trong xe ấy, tuy đã khoác lên mình tấm áo đen tuyền của vu sư, đầu đội khăn, tai và mũi đều đeo vòng, nhưng đó không phải pháp sư Tháp Tây thì còn là ai vào đây được nữa? Chẳng trách giọng nói tiếng Trung vừa nãy nghe sao lại quen tai thế.

“Rốt cuộc là thế nào đây?”

“Pháp sư Tháp Tây, không phải ngài đã...”

“Sao ngài lại trở thành Đại Địch ô của Yaca thế?” Cả bọn nhao nhao hỏi.

Pháp sư Tháp Tây khẽ mỉm cười, ôn tồn nói: “Tôi bị thương rất nặng, không thể đi lại được nữa rồi. Chỉ còn biết ở đây đợi mọi người thôi. Tôi biết, mọi người nhất định sẽ tìm được đến đây mà. Lên xe ngồi trước đã.”

Trải nghiệm của pháp sư Tháp Tây

Trong xe rất rộng rãi, ngồi bảy tám người mà cũng không hề có cảm giác chật chội. Thấy cả bọn đều đã ổn định trên xe, pháp sư Tháp Tây mới nói: “Tôi hỏi trước nhé, chuyện mọi người đến đây tìm tôi là thế nào vậy?”

Trác Mộc Cường Ba trả lời: “Là thế này, chúng tôi ở Tước Mẫu...” Gã lần lượt kể sơ qua chuyện bị bắt giam ở Tước Mẫu, sau đó bị ép đến Yaca mời Đại Địch ô đến xem bệnh mắt cho công chúa, đội trưởng Hồ Dương và Mẫn Mẫn bị giữ lại làm con tin... cho pháp sư Tháp Tây nghe. Những điểm nào chưa được rõ ràng lắm, mấy người Lữ Cánh Nam, Nhạc Dương, Trương Lập... lại bổ sung thêm.

Pháp sư Tháp Tây nhíu mày nói: “Chỉ có bốn ngày thời gian, giờ đã qua hai ngày rồi, cũng tức là, nếu hai ngày nữa không kịp trở về? Hồ Dương và Mẫn Mẫn sẽ bị giết chết?”

Trác Mộc Cường Ba gật đầu: “Đúng vậy.”

Pháp sư Tháp Tây lập tức nói: “Tôn Ma, đi Nhật Mã Ca Tùng.”

Tôn Ma ở bên ngoài nói vọng vào: “Địch ô đại nhân, giờ hơi muộn rồi, trên đường trời sẽ tối mất.”

Pháp sư Tháp Tây nói: “Trời tối thì đốt đuốc lên, chúng ta muốn đến bờ biển Sinh Mệnh trước khi trời sáng. Đi thôi.”

Tôn Ma “vâng” một tiếng, rồi giật dây cương, bốn con ngựa liền tung vó, lao vụt đi trong rừng già.

Không biết vì tâm trạng căng thẳng, hay vì có quá nhiều nghi vấn trong lòng, ngược lại không biết nên bắt đầu hỏi từ đâu, ba phút đầu tiên từ khi xe chuyển bánh, trong khoang xe hết sức yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bánh xe cán lên đất bùn phát ra những âm thanh “lẹt bẹt.”

“Pháp sư Á La nói, chắc chín mươi phần trăm, có phải chính là chuyện này không ạ?” Cuối cùng, Nhạc Dương vẫn không nhịn được, cất tiếng hỏi.

Pháp sư Á La còn chưa kịp cất tiếng, pháp sư Tháp Tây đã đáp lời thay: “Chuyện này, thật hết sức xin lỗi mọi người, trước đó chúng tôi không kịp thương lượng gì, đã tự tiện đưa ra quyết định. Lúc ấy, chúng tôi nghĩ thế này, vì lúc xuất phát có nhiều người, lại phải chăm lo cho nhau, chúng tôi sợ đối thủ đến Bạc Ba La thần miếu trước, vì vậy tôi quyết định một mình đi trước. Nếu chỉ một mình tôi, thì tốc độ ít nhất cũng nhanh hơn tất cả chúng ta rất nhiều.”

“Ngài, sao có thể làm được vậy? Lúc đó chúng ta đang lênh đênh trên biển ngầm mà?” Trương Lập không ghìm được vội hỏi ngay. Xét cho cùng thì lúc đó họ vẫn còn đang ở giữa một vùng biển tối tăm xòe bàn tay ra trước mặt cũng chẳng thấy năm ngón tay, xung quanh lại còn vô số loài quái vật ăn thịt rình mò chầu chực.

Pháp sư Tháp Tây mỉm cười nói: “Cũng nhờ vào bộ trang bị nổi được mà cậu thiết kế ra đấy!”

Trương Lập sực hiểu ra: “Pháp sư muốn nói đến, quả bóng bơm khí đó à!” Anh đã nhớ ra, quả bóng bơm bằng khí nén đó không chỉ có thể làm giảm đà rơi từ trên cao xuống, mà trên mặt nước cũng là một cái phao rất tốt, khi người di chuyển bên trong quả bóng nhỏ, đồng thời cũng khiến quả bóng lớn bên ngoài di chuyển với tốc độ nhanh trên mặt nước. Anh lại hỏi thêm: “Nhưng mà, ngài rời thuyền như thế nào vậy? Chúng tôi đều không chú ý thấy.”

Pháp sư Tháp Tây tiếp tục nói: “Lúc đó, mọi người đã đói đến mắt hoa đầu váng rồi, ý chí còn đang giãy giụa trên lằn ranh giữa tỉnh táo và hôn mê, trong bóng tối mù mịt ấy, tôi lẳng lặng rời đi, mọi người tự nhiên không thể phát giác ra được. Tôi và pháp sư Á La đều đã tu luyện Thiên nhật hành, mấy tháng không ăn gì cũng chẳng thấm vào đâu, nhưng mọi người thì không thể.”

Nhạc Dương nói: “Pháp sư Á La cũng thật là, lúc ấy phải nói với chúng tôi một tiếng chứ, còn gạt mọi người bảo là pháp sư Tháp Tây đã đi rồi, chúng ta còn tưởng ngài... chậc, Cường Ba thiếu gia còn rất thương tâm nữa đó.” Anh nói nửa đùa nửa thật, nhưng ngữ khí đầy sự bất mãn và chất vấn, tựa như đang trách móc pháp sư Á La vẫn không tin tưởng bọn họ vậy.

Pháp sư Tháp Tây lắc đầu nói: “Không thể trách pháp sư Á La được, ông ấy chỉ là một Hạ vị Cách quả, không có lệnh của tôi, tự nhiên không thể nói với mọi người được. Hơn nữa, đoàn thám hiểm của Cường Ba thiếu gia tổ chức có đủ mọi hạng người từ khắp nơi, chúng tôi cũng không dám đảm bảo người nào cũng đáng tin cậy cả, có phải không?”

Nhạc Dương lập tức nhớ đến Triệu Trang Sinh, bao nhiêu lời muốn nói đều nghẹn lại cổ họng.

Trong xe lại rơi vào một khoảng lặng ngắn, Trương Lập thấy bầu không khí có vẻ gượng gạo, bèn cất tiếng: “Nhưng mà cũng may. Cuối cùng chúng ta cũng gặp lại được pháp sư Tháp Tây rồi, càng không thể ngờ, pháp sư lại trở thành Đại Địch ô của vương quốc Yaca nữa. Nhưng mà chúng tôi nghe nói, Đại Địch ô của Yaca từ tầng bình đài thứ ba xuống đây từ hơn một tháng trước cơ mà, chuyện này là như thế nào vậy ạ?”

Pháp sư Tháp Tây mỉm cười đáp: “Nói chuyện mọi người đến Tước Mẫu như thế nào trước, được không?”

Trương Lập thoáng ngây người, sau đó liền kể vắn tắt lại chuyện bọn họ cập bờ, lên tầng bình đài thứ nhất, rồi dựa vào bản đồ tìm được thôn làng của người Qua Ba, và lên được tầng thứ hai từ chỗ đó, sau đó lại đi về phía Tây, cuối cùng đến được Tước Mẫu.

Pháp sư Tháp Tây gật đầu, nói: “Ừm, mọi người quả nhiên dựa vào bản đồ trong Hương Ba La Mật quang Bảo giám.”

Trương Lập lấy làm ngạc nhiên hỏi: “Ủa? Sao ạ? Pháp sư không đi theo lối đó sao?”

Pháp sư Tháp Tây lắc đầu: “Ừm, khi chúng ta nghiên cứu bản đồ trong Hương Ba La Mật quang Bảo giám, vì tư liệu trong tay cho thấy, trong quãng gần trăm cây số bị sương mù phong tỏa trên dãy Himalaya này, có hai mạch núi tỏa rộng xuống phía dưới thành hình chóp, mỗi tầng bình đài áng chừng rộng mấy trăm cây số, trong đó lại không biết có bao nhiêu sinh vật quái dị, như vậy đi lại sẽ lãng phí rất nhiều thời gian. Nên tôi không đi theo tuyến đường đã vạch trên bản đồ, mà từ tầng thấp nhất trèo thẳng lên.”

“Gì ạ?” Lần này không chỉ có Trương Lập, ngoài pháp sư Á La ra, những người khác đều lộ vẻ kinh ngạc, cả Lữ Cánh Nam cũng bất giác ngồi thẳng người lên. Phải biết rằng, trong tay họ có các công cụ chuyên dụng để leo núi, lại còn leo lên từ nơi tầng bình đài thứ nhất và thứ hai gần nhau nhất, vậy mà cũng khó khăn lắm mới lên được đến nơi. Pháp sư Tháp Tây chẳng những không có công cụ gì, chỉ dùng đôi tay trần, hơn nữa còn leo qua hơn hai nghìn mét vách đá hình vòm cong vào bên trong, sức người sao có thể làm được điều đó cơ chứ?”

Trác Mộc Cường Ba kinh sợ đưa mắt nhìn pháp sư Á La, xem ra những Mật tu giả này không đơn giản chỉ là mấy tháng không ăn không uống, bọn họ cơ hồ đang không ngừng khiêu chiến cực hạn trong cực hạn chịu đựng của cơ thể con người. Nhạc Dương rốt cuộc cũng đã hiểu ra, pháp sư Tháp Tây trực tiếp leo lên tầng bình đài thứ hai, rồi lại từ đó leo thẳng lên tầng bình đài thứ ba, thời gian cũng chỉ mất khoảng ba đến năm ngày, còn bọn họ đi trong rừng thì mất những hai tháng trời, chẳng trách pháp sư lại có thể ở tầng bình đài thứ ba xuống đây từ hơn một tháng trước. Nhưng mà, tại sao ông ấy lại không đến thẳng Bạc Ba La thần miếu luôn nhỉ?”

Pháp sư Tháp Tây nói: “Nghe khó tin lắm phải không? Kha kha, nhưng mọi người thử nghĩ xem, năm xưa người Qua Ba đến đây, chẳng phải cũng chỉ dựa vào đôi bàn tay trần để leo lên các tầng phía trên thôi sao? Chẳng những vậy, họ còn vận chuyển theo cả những tượng Phật vàng và các báu vật nhà Phật nặng đến cả vạn tấn nữa. Được rồi, để tôi kể tiếp nhé. Khi đó tôi đến tầng bình đài thứ hai, là một thảo nguyên ở phía Bắc nơi này, chỗ đó rất gần nơi ngắn nhất giữa tầng thứ hai và thứ ba, hơn nữa tôi cũng phát hiện, thì ra nơi này quả có người sinh sống, bọn họ đã sinh sôi trên vùng đất này hơn một nghìn năm nay rồi. Chỉ là, bọn họ dường như không có nhiều thay đổi, vẫn giữ lại các tập tục của nghìn năm về trước, hoàn toàn không hề hay biết thế giới bên ngoài đã xảy ra những biến đổi nghiêng trời lệch đất. Nơi tôi đến lúc đó, gọi là Côn Ba Thác, một vùng đất của vương quốc Yaca này...”

Bọn Trác Mộc Cường Ba gật gật đầu, họ đã từng nghe Địch ô An Cát Mẫu nói về nơi này, tóm lại là một nơi rất gần với tầng bình đài thứ ba.

Pháp sư Tháp Tây lại tiếp tục kể: “Những người dân du mục trên thảo nguyên này cũng vẫn hiếu khách như nghìn năm trước vậy, tôi ở lại nhà một mục dân tên là Thất Châu hai ngày. Lúc đó tôi cũng nôn nóng quá, không để tâm mấy đến những điều Thất Châu nói về người Thượng Qua Ba. Tôi nghĩ, biết đâu mình lại có cơ hội giao lưu với người Thượng Qua Ba, dù có chuyện không hay, muốn rút lui mà không tổn hại gì chắc là cũng làm được.” Nói tới đây, pháp sư Tháp Tây không khỏi ủ rũ mặt mày.

Nhạc Dương nói: “Pháp sư Tháp Tây, ngài vừa nói mình bị thương rất nặng, không thể đi lại được nữa? Chính là do những người Thượng Qua Ba đó gây ra ư?” Cả bọn đều không khỏi lạnh người. Nếu cả pháp sư Tháp Tây mà cũng không thoát được đám người Thượng Qua Ba ấy, vậy thì bọn họ làm sao vượt qua được khu vực người Thượng Qua Ba kiểm soát đây?

Pháp sư Tháp Tây không trả lời, chầm chậm lật tấm chăn da dê phủ lên đùi mình ra. “Á!” Bọn Trác Mộc Cường Ba đồng thanh thốt lên một tiếng kinh hãi, chỉ thấy hai chân pháp sư từ đầu gối trở xuống đã bị cắt đứt, giờ chỉ còn lại hai bắp đùi.

“Chuyện này là như thế nào vậy? Người Thượng Qua Ba cũng thật quá tàn nhẫn rồi!” Trương Lập kích động đứng hẳn dậy.

Pháp sư Tháp Tây ra hiệu cho anh ngồi xuống, sắc mặt lộ vẻ ngượng ngùng: “Nói ra thật xấu hổ, tôi thậm chí còn chưa thấy bóng người Thượng Qua Ba nào thì đã bị trọng thương rồi.”

Trương Lập ngạc nhiên thốt: “Sao... sao lại vậy được? Có phải bị trúng cạm bẫy không?”

Pháp sư Tháp Tây lắc đầu cười khổ: “Cũng không phải cạm bẫy, thứ này, chắc là mọi người biết đấy.” Nói đoạn, ông liếc nhìn sang phía Ba Tang đầy ẩn ý. Trong mắt Ba Tang lập tức xuất hiện vẻ sợ hãi hệt như của pháp sư Tháp Tây, những người khác cũng đều tức thì hiểu ra. “Chó sói! Là chiến lang của người Qua Ba!” Nhạc Dương thốt lên.

Pháp sư Tháp Tây gật đầu: “Đúng thế, tôi không thể ngờ, vừa mới lên tầng bình đài thứ ba, đã gặp phải một bầy sói. Tôi không thể phán đoán bọn chúng có ác ý gì hay không, đành phải ra tay trước, chẳng thể nào ngờ... tôi lại không phải đối thủ của bọn chúng! Tôi vừa đánh vừa lùi, lùi mãi đến mép tầng bình đài thứ ba, vốn định lợi dụng dây móc tạm thời xuống tầng bên dưới, càng không ngờ được rằng...” Sắc mặt pháp sư Tháp Tây chợt biến đổi: “Bọn sói đó, chân của chúng nhỏ hơn chúng ta, lợi dụng những móng vuốt sắc bén lại có thể chạy thẳng băng trên vách đá cực hẹp, vậy là thành ra tôi mua dây buộc mình, kết quả là ngã từ tầng thứ ba xuống, đừng nói chỉ gãy mất một đôi chân, không chết đã là một kỳ tích rồi đó.”

“Sao... sao lại thế được? Lẽ nào, pháp sư Tháp Tây mà cũng không đánh lại được một bầy sói?” Trương Lập không dám tin vào những gì mình vừa nghe nữa.

Pháp sư Tháp Tây nói: “Cậu chưa gặp bọn sói ấy nên không biết. Tôi cũng chưa từng gặp bầy sói nào như thế cả, trận thế của chúng có tấn công lại có cả phòng thủ, nhanh như tia chớp, lặng lẽ như bóng ma, đừng nói là đánh, chỉ riêng chống trả những đợt tấn công liên tiếp từ khắp bốn phương tám hướng đã đủ khiến cậu không chịu nổi rồi. Cảm giác của tôi là, bầy sói này là một chỉnh thể thống nhất, giống như một đội quân vậy, chúng có sĩ quan chỉ huy, có chiến sĩ tấn công, có chiến sĩ bổ trợ, lại có cả các chiến sĩ phụ trách đánh lén và quấy nhiễu tầm nhìn của kẻ địch. Tôi nghĩ, đó chắc chắn là chiến lang của người Thượng Qua Ba rồi. Quả thực vô cùng đáng sợ.”

Trên trán Ba Tang rịn ra một lớp mồ hôi lấm tấm, những lời tả của pháp sư Tháp Tây làm anh ta nhớ lại cảnh tượng năm đó nhóm người toàn các tinh anh trong quân đội của mình đã bị bầy sói đồ sát ra sao.

“Cả pháp sư Tháp Tây cũng không thể đối phó với chiến lang của người Thượng Qua Ba hay sao? Vậy chúng ta sao...” Nhạc Dương lẩm bẩm.

Pháp sư Tháp Tây nói: “Không, không phải vậy đâu. Lúc đó tôi còn chưa rõ lắm, nhưng giờ đã hiểu ra rồi, đàn sói ấy cũng có phạm vi lãnh địa của riêng chúng, giữa các lãnh địa có những vùng đệm, mà lãnh địa và tuyến đường di chuyển của chúng là cố định, chỉ cần không xâm nhập vào vùng lãnh địa của chúng thì sẽ không bị tấn công. Về chuyện này, tôi đã nhờ người tìm được một vài dũng sĩ năm xưa từng lên tầng bình đài thứ ba, chỉ cần có bọn họ chỉ đường thì không vấn đề gì cả. Vấn đề bây giờ không phải là làm cách nào lên được tầng bình đài thứ ba, mà là ở mọi người. Mọi người có biết, đám hộ vệ kia tại sao lại ngăn cản mọi người, còn tôi tại sao lại phải chạy thẳng vào rừng tìm mọi người như vậy không?”

Trác Mộc Cường Ba lắc đầu: “Không biết.”

Pháp sư Tháp Tây nói: “Kẻ hạ lệnh bao vây mọi người lúc nãy tên là Lý Ca, là một viên tướng nhỏ của vương quốc Yaca này, đã bại trận mấy lần liền, nhưng nghe nói hắn rất giỏi thuật nịnh bợ lấy lòng, nên rất được quốc vương Yaca sủng ái. Công việc cụ thể của hắn có lẽ là thu thập tin tức cho liên minh bộ lạc Yaca. Ngày hôm qua, hắn đột nhiên đến bẩm báo quốc vương, nói nhận được tin tức, lần trước Langbu phái người đến mời tôi không thành, lần này lại phái thêm một nhóm người khác, có ý đồ xấu xa với tôi. Quốc vương Yaca tin là thật, ngay hôm đó liền hạ lệnh nhổ trại đi Gia Quỳnh. Tôi không biết chuyện này, vậy nên cũng không nghĩ ra đó là mọi người, cũng không biết đã xảy ra chuyện gì. Nhưng sáng sớm hôm nay, Lý Ca đã lén lút dẫn theo một nhóm người rời khỏi doanh trại, toàn bộ đều là các hộ vệ tinh anh của quốc vương Yaca. Tôi lấy làm thắc mắc, bèn đi hỏi quốc vương mới biết được chuyện, thì ra, Lý Ca đã xin với quốc vương cho dẫn quân đi mai phục, tiêu diệt những kẻ muốn gây bất lợi cho tôi. Cần phải biết rằng, Yaca và Langbu vừa kết thúc một trận chiến kéo dài, mới nghỉ ngơi dưỡng sức được ba năm, quốc vương Langbu dù có lo lắng cho bệnh tình của con gái đến mấy cũng không thể nào dám làm bừa như vậy được. Đại Địch ô là chức vị tương đương với thừa tướng, lại là người nắm giữ thần quyền, ở phương diện nào đó, chức vị này còn cao hơn cả quốc vương nữa, quốc vương Langbu muốn đối phó với tôi, vậy chẳng khác nào tuyên chiến với Yaca cả. Vì vậy, hành vi này của Lý Ca chỉ có thể giải thích rằng, hắn muốn ngăn cản những người kia đến gặp tôi, tuy không biết vì nguyên nhân gì, nhưng tôi lập tức nghĩ ngay đến mọi người. Kỳ thực, cho dù không phải mọi người, tôi cũng nhất định phải đến xem thử coi sao, bởi cái tên Lý Ca này, tôi luôn có cảm giác hắn là gian tế của Khước Ba Ca Nhiệt tiềm phục lại, giờ thì quả nhiên đã được chứng thực rồi.”

Trương Lập nói: “Gian tế, chuyện này là như thế nào nữa vậy?”

Pháp sư Tháp Tây nói: “Chuyện này kể ra dài lắm, tôi nói vắn tắt thôi vậy. Trước tiên kể từ chuyện tôi làm chức Đại Địch ô này đã nhé, khi đó tôi bị thương rất nặng, được dân du mục cứu về và đưa đến một nơi gọi là Vị Huyết Nhẫn dưỡng thương. Để cảm tạ những người đã cứu mình, tôi bèn chữa trị một số bệnh tật đơn giản cho người nhà họ, như viêm phổi, kiết lị..., không ngờ tin tức này nhanh chóng lan truyền đi khắp Yaca. Cả Đại Địch ô Khước Ba Ca Nhiệt cũng bị kinh động, y phái người đến ám sát tôi, nhưng đều bị tôi đuổi đi hết. Đương nhiên, chuyện này về sau tôi mới biết...”

Nhạc Dương ngắt lời: “Y, tại sao y phải cho người đi ám sát ngài?”

Pháp sư Tháp Tây đáp: “Bởi vì y thuật mà tôi thể hiện đã uy hiếp đến địa vị của y. Sự thực là, sau khi y ám sát tôi thất bại không lâu, quốc vương Yaca đã phái hộ vệ tới đón tôi về trướng, mấy phi tử bị mắc phải một số bệnh thường gặp của ông ta cũng được tôi chữa khỏi. Khước Ba Ca Nhiệt lại nghĩ ra mấy độc chiêu, nhưng đều thất bại cả, lúc đó tôi mới bắt đầu đề phòng y. Sau đó, y lại chính thức khiêu chiến với tôi, người nào thất bại sẽ phải ra đi...”

“Pháp sư đã chiến thắng y à?”

“Nói thế nào nhỉ, coi như là thắng đi, dù sao thì giờ tôi cũng là Đại Địch ô của vương quốc Yaca rồi.”

“Lẽ nào pháp sư Tháp Tây nghiên cứu cổ độc còn sâu hơn cả Đại Địch ô Yaca sao?”

“Việc này chỉ có thể nói là cơ duyên trùng hợp mà thôi. Tuyệt đại đa số cổ độc cũng đi theo truyền thống của Trung y, chỉ chú trọng kết quả chứ không cần làm rõ nguyên nhân, cũng có nghĩa là, họ biết làm như vậy sẽ dẫn đến hậu quả như thế nào, nhưng tại sao làm như vậy lại mang đến hậu quả đó thì họ chẳng hề biết. Tên Khước Ba Ca Nhiệt đó thấy tôi trị liệu những căn bệnh mà y phải bó tay ấy một cách dễ dàng, cứ ngỡ rằng thuật dùng cổ độc của tôi cao hơn y nhiều lắm, vì vậy đã khiêu chiến biện luận với tôi. Về lý luận y học thì tôi không thua hắn rồi, hơn nữa, đối với sự nảy sinh và tác dụng của cổ độc, cách lý giải của tôi cũng thấu triệt hơn y nhiều. Đối với y, cổ độc được tạo ra vì chiến tranh, nhưng sự thực là, cổ độc sinh ra là để trị bệnh, về điểm này thì có rất nhiều kinh văn đã ghi chép lại các đoạn tranh biện của người xưa, y có lợi hại đến mấy cũng không thể hơn được sự tổng kết của các bậc tiên hiền trong suốt nghìn năm. Nếu y trực tiếp tỷ thí với tôi xem ai hạ độc lợi hại hơn, chắc chắn tôi không thể bằng được rồi; ngay mới đầu, nếu y không phái sát thủ đến đối phó tôi, mà trực tiếp dùng luôn cổ độc, trong lúc không phòng bị, rất có thể tôi cũng khó mà thoát nổi.” Pháp sư Tháp Tây ngưng lại một chút, rồi kể tiếp: “Thực ra trong tình hình lúc đó, dù tôi có thắng được y, cũng không thể nào làm được chức Đại Địch ô này. Điểm mấu chốt là khi tôi xem bệnh cho vương phi của quốc vương Yaca, đã phát hiện ra âm mưu của tên Khước Ba này, từ trước đến giờ, y vẫn âm thầm cho quốc vương uống một loại chất độc mãn tính!”

“Hả?”

“Đồng thời, y còn mang những loại thuốc khiến người ta không thể sinh con được, bảo đó là thuốc tăng cường khả năng sinh nở cho vương phi uống, vì vậy, sau khi ba người con của quốc vương Yaca lần lượt tử trận trên chiến trường, đến nay ông ta vẫn chưa có con nối dõi. Một khi quốc vương Yaca qua đời, Khước Ba sẽ có thể một tay nắm giữ đại quyền của cả vương quốc. Vì vậy, Khước Ba sợ nhất chính là quốc vương Yaca tìm được người biết xem bệnh như tôi, sợ tôi vạch trần âm mưu của y. Sau khi bị tôi phơi bày âm mưu, y liền bị nhốt vào tử lao, không ngờ vẫn có thể thoát ra được. Vì vậy tôi cho rằng, trong vương quốc Yaca này nhất định còn rất nhiều chức vị cao do thân tín của y đảm nhận.”

Nhạc Dương nói: “Không thể nào chứ! Cả chúng cháu còn không biết pháp sư Tháp Tây chính là Đại Địch ô mới của vương quốc Yaca, bọn họ làm sao lại liên hệ chúng ta vào với nhau được chứ?”

Pháp sư Tháp Tây nói: “Ừm, tôi cũng chưa từng bộc lộ thân phận và mục đích của mình, bằng không, họ cũng không coi tôi là Qua Ba Đại Địch ô từ trên tầng bình đài thứ ba xuống đây. Lẽ nào, lại là vì Tằm Diên?”

Trương Lập kinh ngạc thốt lên: “Hả, pháp sư Tháp Tây muốn Tằm Diên thì ra là vì...”

Pháp sư Tháp Tây gật đầu: “Đúng vậy, tôi không ngờ mọi người lại gặp chuyện ở Tước Mẫu, vì nghe nói Tằm Diên chỉ còn lại một bình cuối cùng, vì vậy mới định lấy về tay trước, giữ giùm cho Cường Ba thiếu gia. Bây giờ, Đại Địch ô của Langbu đã đồng ý tự tay rửa máu cho Cường Ba thiếu gia, đương nhiên là không còn gì tốt hơn rồi. Dù sao tôi cũng chỉ đọc trong thư tịch biết cách thao tác thế nào thôi, Đại Địch ô Thứ Kiệt nhất định thành thạo hơn nhiều.”

Trác Mộc Cường Ba cảm kích nhìn pháp sư Tháp Tây, không ngờ tất cả mọi người đều hao tâm tổn sức vì mình như thế.

Nhạc Dương nghĩ ngợi giây lát, đoạn nói: “Không ổn, Quách Nhật Niệm Thanh cũng có nói, Tằm Diên là thứ rất quý giá, dù có bị lấy ra làm điều kiện cũng là chuyện bình thường, chắc không thể nào liên tưởng được chúng ta với nhau đâu.”

Pháp sư Tháp Tây nói: “Nếu vậy thì, vấn đề nằm ở chỗ mọi người rồi.”

Trương Lập thắc mắc: “Sao lại nói vậy được ạ?”

“Lý Ca cũng không thể nào biết được rằng chúng ta đã quen biết nhau từ trước, ngăn cản tôi gặp mọi người đối với y chẳng có lợi gì cả, mà chúng ta gặp nhau cũng không gây tổn thất gì cho y hết. Chỉ có thể giải thích là đồng minh yêu cầu y làm như vậy, mà đồng minh của y, ắt hẳn phải đến từ Langbu. Nếu kết nối những điểm này với chuyện mọi người gặp phải ở Langbu, toàn bộ sự việc này rất có khả năng đều do một tay người tên Quách Nhật Niệm Thanh kia sắp đặt.” Pháp sư Tháp Tây điềm đạm nói.

Lần này là Lữ Cánh Nam lên tiếng thắc mắc: “Mục đích là gì? Mục đích của y là gì?”

Pháp sư Tháp Tây nói: “Nếu mọi người không thể trở về Tước Mẫu đúng thời gian, tiếp đó sẽ xảy ra chuyện gì, thì đó chính là mục đích y muốn đạt được, ít nhất là bây giờ y đang có ý đồ như thế.”

Trác Mộc Cường Ba vội nói: “Ý pháp sư là, y, y muốn giết chết đội trưởng Hồ Dương và Mẫn Mẫn!”

Pháp sư Tháp Tây nhướng mày: “Hoặc chỉ là một trong hai người, người còn lại chỉ dùng để che đậy mục đích thực sự phía sau mà thôi.”

Âm mưu của Quách Nhật Niệm Thanh

Pháp sư Tháp Tây nói: “Tôi ở Yaca cũng nghe nói nhiều về người tên Quách Nhật Niệm Thanh này, đó là một vị tướng quân rất giỏi dùng mưu lược, có rất nhiều tướng lĩnh của Yaca từng nếm mùi thua thiệt trong tay y, nhưng họ đều tỏ ra rất khinh thường mưu lược của người này, bảo rằng đó không phải quyết đấu quang minh chính đại, mà toàn chỉ giở trò sau lưng. Có điều, họ lại lấy làm hài lòng đối với hành vi ra sức thúc đẩy hòa đàm của Quách Nhật Niệm Thanh ba năm trước, dù sao thì trận chiến ấy cũng kéo dài quá lâu rồi.”

“Vẫn là vấn đề đó, chúng ta chẳng hề có xung đột lợi ích hay uy hiếp gì đến tên Quách Nhật Niệm Thanh đó cả, tại sao hắn nhất định phải đẩy chúng ta vào chỗ chết kia chứ?”

Pháp sư Tháp Tây lắc đầu nói: “Cái đó thì chưa chắc, giống như ban đầu tôi bị Khước Ba sai người ám sát vậy, tôi cũng hoàn toàn không hề biết chút gì về chuyện của y cả. Có lẽ trong lúc vô ý, mọi người đã làm gì tổn hại đến lợi ích của Quách Nhật Niệm Thanh, vì vậy y mới nảy ra ý định giết người.”

Nhạc Dương nghĩ kỹ lại một lượt, rồi vẫn lắc đầu: “Không có gì. Nếu nói có chuyện gì đặc biệt, vậy việc chúng tôi chữa bệnh cho dân làng Công Nhật Lạp cũng chỉ có thể xung đột với Đại Địch ô Thứ Kiệt thôi, đâu có liên can gì đến Quách Nhật Niệm Thanh. Ngoài ra, đâu còn chuyện gì xâm phạm tới lợi ích của Quách Nhật Niệm Thanh chứ?”

Trương Lập nói: “Liệu có phải vũ khí chúng ta mang theo khiến hắn cảm thấy sợ hãi không?”

Nhạc Dương lắc đầu: “Vũ khí của chúng ta đều bị thu lại cả rồi, hắn còn sợ gì nữa? Lẽ nào sợ chúng ta chế tạo ra được một loạt vũ khí khác?”

Trương Lập gật đầu: “Ừm, cũng có khả năng này chứ.”

Nhạc Dương nói: “Không thể nào, vậy thì hắn sẽ không để chúng ta đi như thế. Hơn nữa, trong mắt hắn, những vũ khí ấy vẫn chưa bì kịp với vũ khí của người Thượng Qua Ba kia mà. Vả lại, kẻ đến Tước Mẫu trước chúng ta lại còn bắn bị thương Đại Địch ô Thứ Kiệt, chẳng phải cũng mang vũ khí hay sao...” Nói tới đây, Nhạc Dương chợt ngẩn người, quay sang hỏi pháp sư Tháp Tây: “Pháp sư, ngài nghe nói minh ước hòa bình ba năm trước là do Quách Nhật Niệm Thanh ra sức thúc đẩy hay sao?”

Pháp sư Tháp Tây gật đầu: “Ừm, hai bên đã tiến hành hòa đàm hai lần, lần đầu tiên là Quách Nhật Niệm Thanh đích thân dẫn người đến Yaca, lần thứ hai thì do một tướng lĩnh cao cấp khác của Yaca đến Langbu.”

“Vậy thì, người kết minh với Quách Nhật Niệm Thanh ở Yaca là quốc vương hay là Khước Ba vậy?” Nhạc Dương lại hỏi tiếp.

Pháp sư Tháp Tây thoáng ngây người, nói: “Ý cậu là... đúng thế! Năm đó, người ký kết hòa đàm với Quách Nhật Niệm Thanh chính là Khước Ba Ca Nhiệt.”

Nhạc Dương ngẩng đầu nói: “Nếu như Quách Nhật Niệm Thanh là đồng minh của Khước Ba ở Langbu, mà mục đích của Khước Ba là mưu cầu quyền lực của quốc vương Yaca, vậy thì Quách Nhật Niệm Thanh cũng muốn...” Trước giờ anh cứ trăn trở, nếu mắt công chúa Langbu bị mù, kẻ được lợi nhất sẽ là ai, bây giờ tình hình dường như đều đã sáng tỏ cả rồi.

Trương Lập ngạc nhiên thốt lên: “Ý cậu muốn nói, người Quách Nhật Niệm Thanh thực sự muốn đối phó là quốc vương Tước Mẫu? Nhưng tôi thấy quan hệ của của họ cũng có tệ lắm đâu nhỉ?”

Nhạc Dương lạnh giọng nói: “Đây chính là chỗ đáng sợ của hắn. Nếu không phải chúng ta đứng ở góc độ người ngoài cuộc nhìn vào, nếu không phải pháp sư Tháp Tây vạch trần được cuộc nội loạn ở Yaca, sợ rằng chúng ta rất khó có thể nghĩ đến, cũng khó mà tin nổi rằng, Quách Nhật Niệm Thanh lại ngấm ngầm đối phó với quốc vương Tước Mẫu. Đây chính là chỗ cao minh của một kẻ dùng mưu. Nhìn bề ngoài, quan hệ giữa hắn và quốc vương Langbu hết sức thân thiết, về mặt đối ngoại, hắn đóng vai trò sứ giả hòa bình của hai vương quốc, trong giới quân sự, hắn người người chỉ huy tối cao, lại lập được chiến công hiển hách, đương nhiên không ai lại liên tưởng hắn với một kẻ có thể soán ngôi đoạt vị cả. Tôi cứ ngờ vực mãi, hai nước đánh nhau nhiều năm vậy rồi, thù hận có thể nói còn sâu hơn biển, mà sao Langbu đang chiếm thế thượng phong lại đưa ra đề nghị hòa đàm, làm sao hắn có thể đàm phán thành công. Nhưng nếu chuyện hắn và Đại Địch ô của Yaca ba năm trước hòa đàm, biến thành âm mưu thay triều đổi đại của hai kẻ nắm giữ thực quyền của hai vương quốc, vậy thì lợi ích của bọn hắn sẽ thống nhất với nhau. Vì vậy, sau khi hòa đàm, công chúa đã mù mắt, đồng thời Khước Ba cũng bắt đầu ra tay với quốc vương Yaca.”

Pháp sư Á La nghĩ ngợi một lát, rồi cũng gật đầu nói: “Có lý, Quách Nhật Niệm Thanh là đệ tử của Đại Địch ô Thứ Kiệt, lại là tướng lĩnh nắm toàn bộ binh quyền của Langbu, nếu y muốn khống chế cả vương quốc, thay thế quân chủ cũng là chuyện rất dễ dàng. Nếu sau khi trở thành Đại Địch ô, y lại làm luôn cả quốc vương Langbu, vậy thì sẽ trở thành một vị quân chủ chí cao nắm giữ cả vương quyền và thần quyền, không còn gì có thể ước thúc được nữa.”

Nhạc Dương lẩm bẩm: “Quách Nhật Niệm Thanh, con người này thật quá sức đáng sợ, hắn rất giỏi ngụy trang mình thành dạng nhân vật nhỏ không đáng để mắt, lại tỏ ra cực kỳ thân thiết với người mình muốn đối phó, giấu mình thật sâu, chẳng trách chúng ta lại chịu thiệt thòi trong tay hắn như vậy. Giờ đây, điều duy nhất mà tôi không thể nào hiểu nổi là, rốt cuộc chúng ta đã phạm phải lợi ích gì của hắn. Còn nữa, tại sao hắn chỉ làm mù mắt công chúa, hơn nữa còn để lại cho nàng một hy vọng phục hồi lại ánh sáng, rốt cuộc hắn đang tính toán điều gì?”

Lữ Cánh Nam nói: “Có lẽ, hắn hy vọng có thể danh chính ngôn thuận ngồi lên ngai vàng, giữ mình trong sạch. Sau khi quốc vương qua đời, Langbu chắc cũng không thể nào để cho một nàng công chúa mù mắt thống trị chứ, phải vậy không?”

Nhạc Dương sực hiểu ra: “À! Lẽ nào...”

Vừa nghe ngữ khí ấy của Nhạc Dương, Trương Lập vội hỏi ngay: “Nghĩ ra điều gì rồi à?”

Nhạc Dương nói: “Vết thương của Đại Địch ô Thứ Kiệt! Chúng ta không hỏi đến, cũng chưa từng thắc mắc, tại sao Đại Địch ô Thứ Kiệt cứu tên người Giáp Mễ kia, ngược lại còn bị hắn gây thương tích rồi bỏ trốn? Còn nhớ Quách Nhật Niệm Thanh đã từng nói với chúng ta, hắn cũng có chút hiểu biết đối với các loại súng ống hiện đại không? Hắn không thể nào lại không nhận ra vũ khí trong tay người kia, sao lại để cho một kẻ cầm súng lại gần Đại Địch ô Thứ Kiệt được chứ? Hơn nữa, cả vương quốc Langbu chắc cũng chỉ mình hắn biết nói tiếng Anh, vì vây, cách giải thích duy nhất là, chính Quách Nhật Niệm Thanh đã xúi giục người Giáp Mễ kia ra tay với Đại Địch ô Thứ Kiệt! Hắn muốn gạt phăng mọi âm mưu có liên quan đến mình, mượn tay người Giáp Mễ ám sát Đại Địch ô Thứ Kiệt chính là phương pháp tốt nhất. Đại Địch ô Thứ Kiệt là chướng ngại đầu tiên ngăn hắn đến gần ngai vàng, Thứ Kiệt đại nhân không còn nữa, hắn là đệ tử, đương nhiên sẽ kế thừa thân phận Đại Địch ô. Trong thế giới quân quyền thần quyền này, trở thành người duy nhất có thể giao lưu với thần linh cũng có nghĩa là đã sở hữu tấm giấy thông hành để bước thẳng đến ngai vàng của quốc vương rồi! Còn tên người Giáp Mễ kia, nói không chừng đã yêu cầu hắn đối phó chúng ta để đổi lại việc hắn làm giúp Quách Nhật Niệm Thanh! Đây có lẽ là một lời giải thích khá hợp lý rồi!”

Những người trong xe hít sâu một hơi khí lạnh, thật không ngờ, Nhạc Dương lại có thể kết nối toàn bộ các sự kiện lại với nhau như thế! Pháp sư Á La và pháp sư Tháp Tây đưa mắt nhìn nhau, sau đó đều chăm chú nhìn Nhạc Dương, thầm nhủ: “Chỉ dựa vào một chút tin tức nghe được mà đã đưa ra suy luận như vậy rồi sao? Nhạc Dương, cậu cũng đáng sợ thật đấy! Cánh Nam à, đệ tử đắc ý do cô đào tạo ra, về một mặt nào đó đã vượt qua cả thầy cậu ta rồi đấy.”

Nhạc Dương vẫn đang lẩm bẩm như tự nói với chính mình: ”Nhưng đôi mắt của công chúa, sợ rằng không đơn giản chỉ vì danh chính ngôn thuận. Một bậc thầy âm mưu như y, mỗi bước sắp xếp hẳn đều có ý nghĩa riêng, dù sao những thông tin mà chúng ta biết được vẫn còn quá ít.”

Trác Mộc Cường Ba lo lắng nói: “Pháp sư Tháp Tây, liệu có thể bảo đánh xe nhanh hơn chút nữa được không? Tôi rất lo cho đội trưởng Hồ Dương và Mẫn Mẫn!”

Pháp sư Tháp Tây gật đầu, bảo Tôn Ma: “Tôn Ma, chạy hết tốc lực đi! Thời gian rất gấp!” Tôn Ma đáp một tiếng, rồi cao giọng hét quát cho lũ ngựa tăng tốc.

Trương Lập phẫn nộ nói: “Sau khi trở về Tước Mẫu, chúng ta nhất định phải vạch trần âm mưu của tên khốn kiếp Quách Nhật Niệm Thanh đó!”

Nhạc Dương cười khổ: “Vô dụng thôi, đúng như giáo quan vừa nói, Quách Nhật Niệm Thanh làm chuyện gì cũng giữ cho đôi tay mình sạch sẽ, mọi điều tôi vừa nói, toàn bộ đều chỉ là suy luận, chẳng có chút chứng cứ nào hết. Vả lại, Quách Nhật Niệm Thanh đã có căn cơ nhiều năm ở Langbu, thâm căn cố đế, muốn lật đổ hắn đâu phải nói là làm được chứ. Giờ chỉ hy vọng chúng ta kịp trở về Tước Mẫu, hy vọng hắn tuân thủ ước định, không ra tay trước với đội trưởng Hồ Dương và Mẫn Mẫn thôi.”

“Yên tâm,” pháp sư Tháp Tây nói, “cậu đừng quên, nói gì thì tôi cũng được coi là một vị Đại Địch ô, người ở đây, đối với người có thể giao lưu với thần linh...”

Đột nhiên lũ ngựa hý vang, xe ngựa dừng gấp, mấy người trong xe đều bị dịch chuyển một đoạn dài theo quán tính, Nhạc Dương ngồi sát cửa xe còn suýt chút nữa thì bị hất văng ra bên ngoài, may mà Ba Tang kịp giữ lại.

“Chuyện gì vậy?” pháp sư Tháp Tây lớn tiếng hỏi. Nhạc Dương cũng vén màn xe lên quan sát.

Tôn Ma trả lời: “Có cây lớn đổ chặn ngang đường!”

Nhạc Dương đã nhảy xuống, lớn tiếng hỏi: “Ai làm vậy?”

Bọn Trác Mộc Cường Ba cũng lần lượt xuống xe ngựa, chỉ thấy trên đường có mấy thân cây to ba người ôm nằm nghiêng ngả tán loạn, hoàn toàn chặn mất đường đi phía trước. Với sức họ căn bản không thể nào dịch chuyển đám cây này đi được, mà xung quanh đều là rừng rậm, xe bốn ngựa kéo cũng không thể đi trong đó. Ba Tang nhìn chỗ gãy bị cháy đen trên mấy thân cây, lạnh lùng nói: “Cơn Lốc Đen!” Anh ta đứng bật dậy, đảo mắt nhìn khắp bốn phía như chim ưng rình mồi, không có cảm giác nguy hiểm, kẻ địch dường như chỉ muốn ngăn cản họ lại đây.

Trương Lập nói: “Sao thế được nhỉ? Hay là còn kẻ địch nào khác nữa?”

Pháp sư Tháp Tây vén màn che lên nói: “Không, đường xe chạy vòng vèo, ngựa chạy nhanh mấy cũng không bằng những người chạy thẳng một mạch băng rừng. Có lẽ là người lúc nãy, y có vũ khí nóng, mới xuất hiện quanh đây khoảng một hai tuần thôi, cũng từng muốn ám sát tôi rồi, chắc có lẽ chính là người Giáp Mễ chạy từ Tước Mẫu đến đây.”

Nhạc Dương phẫn nộ nói: “Khốn kiếp, biết vậy thì ngay từ đầu đã truy sát hắn bằng được rồi.”

Lữ Cánh Nam nói: “Đừng quên thời gian của chúng ta rất có hạn. Dường như hắn cũng nhận ra được điều này, vậy nên mới nghĩ cách kéo dài thời gian, hơn nữa, hắn có vũ khí, chúng ta thì không!”

Trương Lập nhăn mặt hỏi: “Giờ tính sao đây?”

Nhạc Dương nói: “Pháp sư Tháp Tây, hay là chúng cháu gỡ xe ngựa ra làm thành cái cáng, khiêng ông đi cho nhanh.”

Lữ Cánh Nam lắc đầu: “Không được, như vậy pháp sư Tháp Tây sẽ trở thành bia cho đối phương ngắm. Đừng quên, đó là một tên cao thủ bắn tỉa đấy.”

Trác Mộc Cường Ba đưa cung tên cho Lữ Cánh Nam, nói: “Tôi sẽ cõng pháp sư, mọi người chú ý yểm hộ.”

Ba Tang liếc nhìn Trác Mộc Cường Ba, nói: “Chúng ta thay nhau.” Trác Mộc Cường Ba mỉm cười gật đầu, người đàn ông máu lạnh xưa nay chưa từng quan tâm người khác này, giờ đây đã bắt đầu thấy xuất hiện tình người rồi.

Pháp sư Tháp Tây dặn dò Tôn Ma mấy câu, bảo anh ta đánh xe trở về, sau đó nằm lên lưng Trác Mộc Cường Ba, cả bọn lại tiếp tục chạy về hướng biển Sinh Mệnh.

Vòng qua chỗ đường bị chắn, chạy được chừng hơn mười phút, bỗng thấy phía trước có một người đang trên đường, không nhúc nhích gì. Nhạc Dương nói: “Để tôi xem sao.” Trác Mộc Cường Ba dặn với theo: “Cẩn thận đấy.”

Nhạc Dương bước lên nói: “Chết rồi, hình như là binh sĩ của Yaca.”

Mấy người bọn Trác Mộc Cường Ba cũng lại gần, pháp sư Tháp Tây nói: “Là Lý Ca, sao y lại chết ở đây được nhỉ?”

Nhạc Dương quan sát rồi đưa ra kết luận: “Vừa mới chết, thi thể xanh lét, có lẽ bị loài trùng độc gì đó cắn thì phải.”

Trương Lập đột nhiên kêu lên: “Nhạc Dương! Cậu đứng yên! Tuyệt đối không được nhấc chân lên!”

Nhạc Dương cúi đầu nhìn, thấy giữa chân mình và xác chết kia, lờ mờ có thứ gì đó trông như sợi tóc, một đầu đã bị đứt, đang nằm dưới gót chân mình, đầu kia kéo dài tới tận bên trong xác chết, bàn chân này mà nhấc lên thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra. Anh không khỏi có chút căng thẳng: “Cái... cái gì vậy?”

Trương Lập cẩn thận quỳ xuống bên cạnh chân Nhạc Dương, quan sát xác chết thật kỹ càng, rồi đưa mũi hít mạnh: “Không biết, nhưng mà thứ này không phải mìn hay tạc đạn, cái bẫy chết tiệt!” Anh lấy trong ba lô ra hai mũi tên, cắm vào hai đầu sợi dây mảnh, rồi lấy đầu ngón tay khẽ chạm vào, cẩn trọng nói: “Mảnh quá, hơi dùng sức một chút là đứt ngay, mọi người lùi hết lại đi!”

Chỉ thấy Trương Lập lấy trong túi đồ tùy thân ra một vài nan tre, mảnh vải, bày biện sắp xếp một lúc lâu, rồi đưa tay về phía Nhạc Dương: “Nhạc Dương, nắm chặt tay tôi.” Hai bàn tay nắm chặt vào nhau xong, Trương Lập lại nói: “Đợi tôi đếm, một, hai, ba. Chúng ta sẽ cùng ngã ra phía ngoài, sau đó lập tức lăn ra. Cậu đạp mạnh được chừng nào hay chừng ấy. Mấy thứ kia của tôi chắc chỉ kéo dài thời gian được khoảng từ 0.2 đến 0.5 giây. Nếu là lựu đạn hay mìn, từ lúc dẫn nổ đến khi nổ thực tế còn khoảng một giây gì đó, và giây đầu tiên xác chết sẽ hút hết sóng xung kích do vụ nổ gây ra, như vậy tổng cộng chúng ta có từ hai đến ba giây, chuẩn bị xong chưa?”

Nhạc Dương mỉm cười, Trương Lập bắt đầu đếm: “Một... hai... ba!” Hai người cùng lúc dồn lực bật mạnh, ngả người ra phía ngoài xác chết, kế đó lại nhanh chóng lăn thêm hai vòng nữa. Nhưng cái bẫy nổ kia không trực tiếp nổ tung tóe như Trương Lập tưởng tượng, mà kẻ địch dường như đã bố trí một tầng gì đó bên dưới xác chết, kết quả là khiến xung lực định hướng, bắn tung xác chết lên không như một quả hỏa tiễn, cách mặt đất bảy tám mét mới dừng lại.

Trương Lập và Nhạc Dương vẫn đang lăn tròn, những người khác đều đứng đằng xa quan sát động tĩnh. Trương Lập và Nhạc Dương dừng lại, cũng ngước nhìn xác chết bị bắn lên không. Trương Lập hỏi: “Làm trò gì vậy?” Lời còn chưa dứt, bỗng thấy ổ bụng của cái xác như cái túi bị mở toang phéc mơ tuya, bên trong có vô số chấm đen nhỏ trào ra. Chỉ nghe pháp sư Tháp Tây thất thanh kêu lớn: “Cổ độc! Mau chạy đi!”

Trương Lập và Nhạc Dương vội bò dậy guồng chân chạy. Nhưng những chấm đen nhỏ kia không rải thẳng xuống như vãi đậu, mà bắn tóe ra khắp bốn phương tám hướng, cả bọn Trác Mộc Cường Ba, pháp sư Á La cũng đều nằm trong phạm vi ảnh hưởng. Pháp sư Tháp Tây lại lớn tiếng gọi: “Lùi lại, tất cả lùi lại!”

Trương Lập và Nhạc Dương cách xác chết gần nhất, một số chấm đen đã vượt qua bọn họ. Trương Lập phát hiện, đó hóa ra là một số loài côn trùng vẫn còn đang sống, có tằm, có châu chấu, bọ ngựa, gián, bọ cánh cứng, đa phần đều biết bay, cảnh tượng nhất thời hỗn loạn, con thì bay, con thì nhảy, đâu đâu cũng có.

Không biết chạy được bao xa, bọn Trác Mộc Cường Ba mới không thấy những chấm đen nhỏ cứ nhảy đi nhảy lại ấy. Pháp sư Tháp Tây nói: “Là Thi cổ, hy vọng Trương Lập và Nhạc Dương không sao.” Giây lát sau, Trương Lập và Nhạc Dương cũng chạy tới. Pháp sư Tháp Tây nói: “Các cậu không bị lũ côn trùng đó chạm phải đấy chứ?”

Trương Lập nghĩ ngợi giây lát: “Chắc là không sao chứ ạ?”

Pháp sư Tháp Tây chụp lấy cổ tay Nhạc Dương, chỉ thấy trên mu bàn tay anh đã có thêm một đốm xanh lục, to bằng hạt đậu tương, trông như là nấm mốc vậy. Pháp sư Tháp Tây vội bảo Trác Mộc Cường Ba quỳ xuống, rồi xé một mảnh áo trên người, thấm bùn đất vào, “bẹt” một tiếng, dính vào mu bàn tay Nhạc Dương, điềm đạm nói: “Cậu trúng cổ độc rồi.”

“Hả?” Nhạc Dương nói. “Vậy, vậy mà đã trúng cổ độc ư? Cháu, cháu sẽ không sao chứ?”

Pháp sư Tháp Tây thở dài: “Khó nói lắm, Thi cổ cũng có nhiều loại, còn phải xem đối phương đã hạ độc gì lên người Lý Ca nữa. Mọi người đều tự kiểm tra lại những chỗ hở trên cơ thể mình, kiểm tra chéo nhau nữa, tuyệt đối không được để sót chỗ nào, cổ độc mà phát tác thì không phải chuyện chơi đâu.”

Những người còn lại đều chia thành từng đôi một kiểm tra chéo cho nhau, Nhạc Dương lại hỏi: “Pháp sư Tháp Tây, tình hình của cháu cũng không đến nỗi quá nghiêm trọng chứ?”

Pháp sư Tháp Tây lắc đầu: “Không biết nữa, phải tìm được kẻ đã hạ cổ độc, hắn không thể chạy xa đâu. Loại cổ độc này cần phải chế ngay dùng ngay, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng có khả năng cắn ngược lại chủ nhân, nên trên người hắn nhất định có thuốc giải.”

Sau khi kiểm tra cho nhau, những người khác đều không trúng độc, chỉ là trong lòng Trác Mộc Cường Ba lại có thêm một mối lo, không sao dứt đi nổi. Đột nhiên trong rừng vang lên tiếng động, pháp sư Á La nói: “Là kẻ hạ độc!”

Trác Mộc Cường Ba nói: “Đuổi theo!” Lời vừa dứt liền cõng theo pháp sư Tháp Tây guồng chân chạy. Những người khác cũng lần lượt bắn dây móc ra, đu veo véo giữa các tán cây trong rừng, nhưng âm thanh kia lại cực kỳ quái dị, lúc ở phía Đông, thoắt cái đã ở phía Tây, mà chẳng thấy bóng người nào cả.

Đuổi được một lúc, âm thanh kia đột nhiên biến mất. Nhạc Dương nói: “Đừng đuổi nữa, chúng ta càng lúc càng rời xa khỏi biển Sinh Mệnh rồi.” Lúc này, phía xa xa lại vang lên tiếng động, Trác Mộc Cường Ba nói: “Cậu đừng lo!”

Pháp sư Tháp Tây nói: “Không sao, chúng ta có thể đi suốt đêm, chỉ cần trước khi trời sáng đến được bờ biển Sinh Mệnh là ổn thôi.”

Lại đuổi thêm một lúc nữa, cuối cùng họ cũng bao vây được kẻ hạ độc kia trong rừng, thoạt trông hắn có vẻ hơi thảm hại nhếch nhác, nằm vật ra đất, nhưng nét mặt chẳng hề có vẻ gì là sợ hãi. “Khước Ba Ca Nhiệt, giao thuốc giải ra đây, chúng ta thả ngươi đi. Người ngươi muốn đối phó là ta, không liên quan gì đến họ,” pháp sư Tháp Tây nói.

Khước Ba Ca Nhiệt, vị tiền nhiệm Đại Địch ô của vương quốc Yaca mà bọn Trác Mộc Cường Ba mới chỉ nghe tên chứ chưa từng thấy mặt bao giờ ấy, cười hằn học nói: “Hừ hừ, không sai, là cổ độc của ta đó, ngươi biết là loại gì không? Tam thi tuyệt hộ cổ, lợi hại không, thuốc giải ở đây này, chỉ có công hiệu trong mười hai canh giờ thôi.” Y lấy ra một bình sứ nhỏ, đắc ý lắc lắc. Nhạc Dương thấy sắc mặt pháp sư Tháp Tây hơi biến đổi, trong lòng không khỏi thầm kinh hãi.

Lữ Cánh Nam nói: “Ngươi đã không còn đường thoát rồi, có gì mà cao hứng thế.”

“Ta không còn đường thoát?” Khước Ba Ca Nhiệt cười âm hiểm: “Thuốc giải ở đây, có giỏi thì qua mà lấy!”

Trương Lập đột nhiên chú ý đến mấy đống lá cây nhỏ nằm rải rác, thoáng trầm ngâm, rồi nhặt một cục đá to bằng quả bóng chuyền ném tới, quả đúng như anh đoán, một tiếng “ầm” vang lên, cả khu rừng đều chấn động. “Bãi mìn!” Sắc mặt Trương Lập trở nên hết sức khó coi.

Thượng vị Cách quả

Sau tiếng nổ lớn ấy, âm thanh vẫn chưa dừng hẳn, chỉ thấy trên cái cây lớn phía trước bên trái bỗng phát ra mấy tiếng “tít tít tít” cảnh báo, phía bên phải liền “soạt soạt soạt” bắn ra một loạt tên nhọn hoắt, mấy cây cọc gỗ to tướng thình lình nhô lên khỏi đám bùn đất xung quanh, đâm đâm hai ba cái rồi lại từ từ lặn xuống, phía sau bên phải họ, một tấm lưới đan bằng dây mây gắn đầy gai nhọn bất ngờ bắn tung lên không trung. Vậy vẫn chưa hết, một loạt tiếng điểm xạ “tạch tạch tạch” trong rừng vẳng ra, không rõ họng súng ở chỗ nào, nhưng loạt đạn đã quét thành một đường cong trên không trung. Lần này cả Lữ Cánh Nam cũng tái mặt, thấp giọng nói: “Không chỉ là bãi mìn, khắp nơi trong rừng đều đầy cạm bẫy, chúng ta trúng kế rồi.”

Nhạc Dương làu bàu chửi: “Hắn lấy đâu ra lắm vũ khí thế không biết?”

Khước Ba Ca Nhiệt nói: “Thấy rõ chưa hả, kẻ bị bao vây là các ngươi mới đúng!” Y cười ha hả. Sau lưng bọn Trác Mộc Cường Ba lại vang lên mấy tiếng nổ lớn nữa, vài cây đại thụ đổ vật ra, hiển nhiên đường lui của họ cũng đã có thêm vô số cạm bẫy.

Khước Ba Ca Nhiệt cười đắc ý, lại nói: “Các ngươi không qua lấy thì ta đi trước vậy. Địch ô đại nhân, chỗ này chính là đất chôn thây của ngươi!” Câu nói cuối cùng ấy, y nghiến răng rít lên. Lời vừa dứt, người đã bò dậy lao thẳng vào sâu trong rừng.

Trương Lập chuẩn bị đuổi theo, nhưng bị Ba Tang cản lại. Ba Tang khẽ nói với Trác Mộc Cường Ba: “Chúng ta bị tên bắn tỉa kia ngắm rồi.” Trác Mộc Cường Ba gật đầu: “Tôi biết.”

Đằng xa, Ngưu Nhị Oa nhìn qua ống nhòm điện tử thấy gương mặt nghiêm nghị của Trác Mộc Cường Ba, cười thầm trong bụng: “Trác Mộc Cường Ba, cuối cùng cũng có ngày mày rơi vào tay tao rồi. Giờ thì mày còn chẳng dám nhúc nhích, phải đứng yên cho tao ngắm bắn, hừ, tao phải cho mày nếm mùi đau khổ, phát súng đầu tiên này, nên bắn gãy tay trái hay bắn rụng tai bên phải của mày đây nhỉ? Nhiều lựa chọn quá cũng thật là phiền phức, thôi bỏ đi, cứ bắn bừa một chỗ vậy, hay là, cho mày làm thái giám luôn nhé, ha ha!”

“Ừm!” Ngưu Nhị Oa ngắm vào đùi non Trác Mộc Cường Ba, lẩy cò. Đúng vào khoảnh khắc y bóp cò súng, đột nhiên thấy trong tầm nhìn xuất hiện một người khác, vừa khéo chắn ngay trước mặt Trác Mộc Cường Ba. “Chó chết thật!” Ngưu Nhị Oa chửi thầm một tiếng, buộc phải đưa mắt ngắm lại.

Pháp sư Tháp Tây vốn đang ở trên lưng Trác Mộc Cường Ba, đột nhiên xoay người lại chắn trước mặt gã. Trác Mộc Cường Ba cũng lấy làm bất ngờ. Nhưng liền ngay sau đó, gã liền thấy trên đùi pháp sư Tháp Tây bắn ra một vòi máu, ngay tức thời, gã đã hiểu có chuyện gì xảy ra. Nhạc Dương lớn tiếng kêu lên: “Mục tiêu của kẻ địch là Cường Ba thiếu gia!”

Ngay sau đó, tất cả liền đứng chắn trước mặt Trác Mộc Cường Ba, vây thành một vòng cung.

Ngưu Nhị Oa ngắm lại lần thứ hai, chỉ thấy Trác Mộc Cường Ba đang được những người còn lại vây quanh, tỷ lệ cơ thể lộ ra chưa đến năm phần trăm, không khỏi cười thầm: “Ha ha, lại còn trò quên mình vì bạn nữa hả, Trác Mộc Cường Ba, tao thấy kính phục đám thuộc hạ này của mày rồi đấy. Có điều, không ngờ mày lại nhu nhược đến thế, dựa vào người khác bảo vệ mình à, vậy thì, tao cứ bắn bừa vậy thôi. Giữa bãi mìn này, chúng mày chạy đi đâu được, cứ ở đấy mà làm bia tập bắn cho tao đi.” Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, y đã không cười nổi nữa, chỉ thấy những người trong ống ngắm kia, hàng phía trước quỳ một chân xuống, hàng phía sau đứng nguyên, cùng lúc vung tay, chuyển ba lô ra phía trước, hai hàng ba lô chất lên nhau, xếp thành một tấm lá chắn hình cầu. Ngưu Nhị Oa lớn tiếng chửi: “Chó chết thật, quả nhiên chúng được huấn luyện rất kỹ lưỡng!”

Phía sau tấm lá chắn hình cầu ấy, Trác Mộc Cường Ba thất thanh kêu lên: “Pháp sư Tháp Tây!”

“Pháp sư Tháp Tây không sao chứ ạ?” Mấy người bọn Nhạc Dương cũng nhao nhao hỏi.

Pháp sư Tháp Tây lắc đầu nói: “Tuổi tác cao rồi, thân thể cũng không còn linh hoạt như xưa.”

Lữ Cánh Nam nói: “Pháp sư Tháp Tây, vết thương của ngài đang chảy máu, cần phải xử lý ngay.” Lữ Cánh Nam mở phéc mơ tuya ba lô, chuẩn bị lấy bông băng ra xử lý vết thương. Pháp sư Tháp Tây lắc đầu nói: “Không cần, để tôi tự làm.” Chỉ thấy mười ngón tay ông cong lại, ấn vào hai bên bắp thịt trên đùi, khẽ dồn sức, “bựt” một tiếng, viên đạn đã bị ép ra ngoài. Liền sau đó, những ngón tay pháp sư Tháp Tây nhanh chóng kết ấn xung quanh vết thương, liên tiếp ấn mấy cái liền, máu liền ngưng chảy. Những người xung quanh đều trợn tròn mắt, há hốc miệng ra, thủ pháp này ngay cả pháp sư Á La cũng chưa từng thi triển lần nào. Ngước nhìn pháp sư Tháp Tây, thấy ông từ đầu chí cuối vẫn luôn mỉm cười, nét mặt không hề có vẻ gì là đau đớn, tựa hồ như cái chân đó vốn chẳng phải của ông vậy. Ba Tang cuối cùng cũng hiểu được, ý chí sắt thép là như thế nào, so với người ta, thì ra sức mạnh ý chí trải qua huấn luyện nghiêm khắc mới rèn đúc được của mình vốn chẳng thể nào gọi là kiên cường được.

Pháp sư Tháp Tây cầm máu vết thương xong, lại mỉm cười nói: “Thật không ngờ, kẻ địch lại giở ra trăm phương ngàn kế ám hại chúng ta như vậy, xem ra, không động thủ thì không xong rồi. Dây móc của mọi người vẫn còn chứ, cho tôi mượn.” Giọng pháp sư Tháp Tây vẫn hết sức bình thản, chỉ là lời vừa mới dứt, ông đã vươn tay ra, đặt lên cổ tay Trác Mộc Cường Ba lắc nhẹ. Thiết bị bắn dây móc vốn gắn rất chặt trên cổ tay gã, không hiểu sao đã lọt vào bàn tay khẳng khiu của ông rồi.

Nhạc Dương lập tức nói: “Pháp sư Tháp Tây, ông đi lại không tiện, lại còn bị thương nữa, để chúng cháu đi cho.”

Lữ Cánh Nam cũng định lên tiếng khuyên giải, nhưng pháp sư Á La đã lặng lẽ ra hiệu cho cô yên lặng, xem chừng bản thân ông cũng không có ý định xông pha qua trận địa đầy cạm bẫy kia. Pháp sư Tháp Tây mỉm cười với Nhạc Dương, đoạn nói: “Được rồi, tôi mà không ổn thì cậu lên tiếp ứng ngay nhé.” Dứt lời, cánh tay đã vung lên, lao vút ra khỏi tấm lá chắn xếp bằng ba lô.

Ngưu Nhị Oa đã đổi mấy phương hướng khác nhau, nhưng vẫn không tìm được kẽ hở nào, hằn học nghĩ: “Đằng nào chúng mày cũng bị vây khốn trong rừng không ra được, mấy hôm rồi thì cũng chết đói thôi! Không! Không được, nếu bọn chúng có trang bị của chúng ta, e rằng trong thời gian ngắn cũng khó mà chết đói được, nhưng tại sao không thấy chúng sử dụng vũ khí nhỉ? Lẽ nào... ừm, để tao vòng ra phía sau lá chắn của chúng mày xem! Phải rồi, dùng thứ đó, tuy vẫn chưa ổn định lắm, nhưng mà... hả? Có thứ gì vậy?”

Y đột nhiên trông thấy có thứ gì đó từ phía sau lá chắn bay vút ra. Ngưu Nhị Oa giơ súng lên bắn luôn, nhưng tốc độ di chuyển của vật thể ấy thực sự quá nhanh, lại đổi hướng đột ngột, nên không trúng một phát nào.

Những người phía sau đống ba lô chăm chú quan sát pháp sư Tháp Tây qua kẽ hở, chỉ thấy dây móc trong tay ông bắn vào cành cây, cành cây đó trầm xuống, rồi gãy lìa rơi xuống, pháp sư Tháp Tây vẫn không hề hoảng loạn, thu tay về, hất cổ tay lên, đu sang một hướng khác, mấy mũi tên bắn vụt qua. Tay trái pháp sư Tháp Tây quơ một cái, giữa các ngón tay đã kẹp ba mũi tên, miệng ngậm mang một mũi khác. Ngay phía chính diện có một súc gỗ lớn ghim đầy gai nhọn đang lao thẳng về phía ông, chỉ thấy pháp sư Tháp Tây vung tay ném tên đi, mấy mũi tên đuôi gắn lông chim nhỏ không ngờ đã cắt đứt hai sợi dây mây treo súc gỗ. Cả súc gỗ lớn rơi xuống, phát ra tiếng “ầm ầm”, đồng thời làm nổ vô số mìn gài xung quanh, tiếng súng máy “tạch tạch tạch” lại vang lên một chặp. Lúc này, pháp sư Tháp Tây mới thể hiện bản lĩnh thực sự, chỉ thấy ông vừa vung vẩy ống tay áo, tránh khỏi những mảnh vụn và đất bùn bắn lên sau vụ nổ, mặt khác vẫn không ngừng xuyên qua khoảng không chằng chịt những tấm lưới gắn lưỡi dao và tên đạn bay vèo vèo, vươn tay ra bắt lấy các loại ám khí bay tới, đồng thời lại ném ra phá hoại một cạm bẫy khác; vừa né tránh, ông lại vừa nhìn chuẩn vị trí các cành cây, để dây móc không bắn trượt, kịp thời tránh đi trước khi làn đạn của súng máy tự động quét tới; đạn từ khẩu súng bắn tỉa của Ngưu Nhị Oa chốc chốc lại sướt qua người pháp sư Tháp Tây, nhưng dường như ông chẳng hề để tâm đến y. Trong khoảnh khắc, tiếng nổ, tiếng súng, tiếng ám khí bay vèo vèo hòa trộn vào nhau, pháp sư Tháp Tây tựa như cánh nhạn biển đang chao liệng giữa bầu trời bão tố, sải cánh tung bay, vẽ nên những đường cong gấp khúc tuyệt mỹ trên không trung, tạo nên những quỹ đạo chuyển động gần như hoàn mỹ, không để một giọt nước nào dính lên người. Thật không ai dám tin, đây lại là một ông già đã bị thương nặng đến độ không thể đi lại được nữa.

Nhạc Dương nhìn mà chỉ biết há hốc miệng ra, giờ mới biết vừa nãy mình nói thay pháp sư Tháp Tây xông lên chẳng qua chỉ là một trò đùa, giữa rừng cạm bẫy chằng chịt dày đặc thế này, sợ rằng mình còn chưa đi được mười bước thì đã hy sinh anh dũng mất rồi. “Pháp sư Á La này, cho cháu hỏi, ông với pháp sư Tháp Tây thì ai lợi hại hơn?” Trương Lập thẫn thờ hỏi.

Pháp sư Á La điềm đạm trả lời: “Nếu đánh tay đôi, mười Á La cũng không phải là đối thủ của một Tháp Tây. Nhưng như hôm nay, sợ rằng cả đời pháp sư Tháp Tây cũng chỉ thể hiện không đến hai lần đâu.”

“Tại sao thế ạ?” Nhạc Dương tò mò hỏi.

Pháp sư Á La nói: “Bởi những Mật tu giả giống như pháp sư Tháp Tây, thể năng cũng tương đương với Phật tính, tu vi càng cao lại càng nhân từ hòa ái. Nếu gặp phải lũ hổ báo hay chim ưng đói khát, họ thà cắt thịt mình cho chúng ăn chứ cũng không chịu ra tay đại khai sát giới. Thực ra trong mắt những bậc đại sư ấy, những người như tôi, chẳng có được chút Phật tính nào. Vì vậy chúng tôi được huấn luyện như những võ tăng, còn bọn họ, thực ra là đang tìm con đường trở về. Ít nhất theo những gì tôi biết được, cả đời này pháp sư Tháp Tây chưa từng sát sinh một lần nào, trị bệnh cứu người mới là điều ông ấy thích làm nhất. Chẳng hạn như tên Khước Ba Ca Nhiệt lúc nãy, nếu pháp sư Tháp Tây muốn ra tay thật, chắc y đã chết từ lâu rồi, đâu còn mạng mà hò hét trước mặt chúng ta chứ.”

Trác Mộc Cường Ba không nhịn được buột miệng hỏi “Nói vậy thì chức vị của pháp sư Tháp Tây hẳn phải cao lắm? Không biết trong giới Mật tu giả, ông ấy là...”

Pháp sư Á La không đợi gã nói hết, đã tiếp lời: “À không, khi tôi rời khỏi nơi đó, pháp sư Tháp Tây cũng là một Cách quả, chỉ có điều là Thượng vị Cách quả, còn tôi là Hạ vị Cách quả mà thôi, giờ không biết ông ấy đã có đột phá gì mới chưa.”

Trác Mộc Cường Ba im bặt, ngầm kinh hãi tự nhủ: “Mật tu giả, đó rốt cuộc là loại người gì vậy chứ!”

Khước Ba Ca Nhiệt không trực tiếp chạy thẳng về chỗ Ngưu Nhị Oa, mà càng lúc càng đi xa hơn, bởi vì bãi mìn này được bố trí rất phức tạp, đường đi quanh co gấp khúc, nếu không có bản đồ cạm bẫy do chính tay y tự vẽ ra, thì chính y cũng không chắc chắn có thể ra khỏi đây được. Phía sau tiếng nổ vang trời, Khước Ba nghe mà không khỏi thầm kinh sợ uy lực của các thứ hỏa khí hiện đại do Ngưu Nhị Oa mang đến, nếu không theo kiến nghị của y bổ sung thêm hỏa khí vào trận địa bẫy, sợ rằng muốn đối phó với bọn người Giáp Mễ kia e vẫn khá là khó khăn. Một lúc sau, tiếng nổ sau lưng y nhỏ dần, Khước Ba ngoảnh đầu lại bật cười âm hiểm: “Hừ, đây là trận địa cạm bẫy ta bố trí mất mười năm trời, cộng thêm các thứ hỏa dược kia nữa, các ngươi muốn liều mình xông qua thì chỉ có kết cục chết không toàn thây mà thôi.”

Nhưng mới chạy thêm được vài bước, Khước Ba chợt cảm thấy âm thanh có gì không ổn lắm, dường như hơi quá gần, ngoảnh đầu lại nhìn, tức thì hồn bay phách lạc, chỉ thấy pháp sư Tháp Tây đang bắn dây móc lao về phía mình với tốc độ kinh người. Chỉ nghe ông nghiêm giọng quát: “Khước Ba Ca Nhiệt! Ngươi ba lần bốn bận ám sát ta, ta đều bỏ qua cả. Nhưng giờ đây, ngươi lại dùng tà thuật hại người vô tội, thật không thể tha thứ, mau đưa thuốc giải ra đây! Bằng không, hôm nay ta sẽ tiễn ngươi đi gặp tổ sư đó!”

Nhìn pháp sư Tháp Tây lao vun vút qua một rừng đầy cơ quan cạm bẫy, Khước Ba Ca Nhiệt ngỡ như tổ sư của mình giáng phàm, đầu óc hỗn loạn, căn bản không kịp nghĩ ngợi gì, vội vàng quỳ gục xuống đất, hai tay nâng bình sứ lên quá đầu, run giọng lắp bắp: “Tôi... tôi... tôi...” Sau mấy tiếng “tôi” liền, y cảm giác như thần Chết mỗi lúc một đến gần hơn, trong khoảnh khắc sinh tử ấy, cuối cùng y cũng không kìm nổi kêu lên: “Tôi biết lỗi rồi! Xin ngài tha tội! Tôi không dám nữa đâu! Thuốc giải ở đây, xin đừng giết tôi! Tôi không muốn chết! Tôi không muốn chết!”

Giây lát sau, tiếng ầm ầm đã lắng xuống, âm thanh của các cạm bẫy bị phá ở đằng xa vẫn vọng lại. Khước Ba Ca Nhiệt nghi hoặc mở mắt ra, kỳ lạ thật, có người nào đâu? Lẽ nào vừa nãy mình sợ lão già kia quá, nên bị ảo giác? Y loạng choạng đứng lên, vuốt vuốt mặt, thầm nhủ: “Ban ngày ban mặt còn sợ như vậy! Thế nào cũng có ngày ta giẫm nát ngươi dưới gót chân! Hừ! Ủa?” Y đột nhiên nhận ra bàn tay mình nhẹ bẫng, bình sứ lúc nãy đâu rồi? Bị lấy mất rồi sao? Y vội lục lọi khắp người, sắc mặt tức thì tái mét như tờ giấy, ngồi phịch xuống đất, quả tim đập thình thịch như điên cuồng trong lồng ngực.

Một lúc lâu sau đó, Khước Ba Ca Nhiệt mới đứng lên được, ngước nhìn về phía âm thanh vang xa dần, thầm biết Ngưu Nhị Oa lần này khó mà thoát nạn. Vùng căn cứ địa nhiều năm này sợ rằng cũng bị người ta chiếm mất rồi, lẽ nào, mình không còn nơi nào để đi nữa? Y nghĩ ngợi một lúc, rồi xoay người chạy về phía biển Sinh Mệnh, thầm nghĩ: “Xem ra, đành phải đến chỗ tên đồng minh cũ kia rồi.” Nhưng vừa được mấy bước, y lại dừng lại, tự nhủ: “Nhưng cái tên đó tâm địa sâu xa như vậy, bây giờ qua đó, liệu hắn có lấy ta ra làm vật thí mạng không? Không, có lẽ ta vẫn còn hữu dụng với hắn, phải rồi, cứ vậy đi.” Chủ ý đã quyết, Khước Ba Ca Nhiệt liền tất tả chạy vù đi.

Pháp sư Tháp Tây cất thuốc giải vào người, không dừng lại dù chỉ một khoảnh khắc, trực tiếp lao bắn về nơi hiểm yếu nhất giữa trận địa cạm bẫy, đó cũng là nơi Ngưu Nhị Oa náu mình bắn lén bọn họ! Mắt thấy bóng người mỗi lúc một đến gần, Ngưu Nhị Oa cũng không khỏi cuống tay cuống chân, nhưng lần nào bóng dáng ấy cũng chỉ lướt qua ống ngắm trong một chớp mắt, y căn bản không thể nào bắt kịp được tốc độ di chuyển ấy.

“Chó chết thật!” Thấy pháp sư Tháp Tây chỉ còn cách mình chừng hai ba trăm mét, Ngưu Nhị Oa tức tối tháo luôn ống ngắm ra, giương súng lên ngắm không. “Tạch!” “Tạch!” “Tạch!”... Y như người đang bắn đĩa bay, những viên đạn liên tiếp lao về phía pháp sư Tháp Tây, viên sau nhanh hơn viên trước. Thế nhưng, rõ ràng đối phương còn đang tránh né các loại cạm bẫy, vậy mà y vẫn không sao bắn trúng được. Ngưu Nhị Oa thầm nhủ: “Đó là con người sao? Quái vật mới đúng!”

“Soạt” một tiếng, pháp sư Tháp Tây bắt được một mũi phi tiêu chẳng rõ từ đâu bắn tới, tuy vị trí chưa chuẩn lắm, nhưng ông cũng lờ mờ nắm được phạm vi náu mình của Ngưu Nhị Oa rồi. Mũi phi tiêu lao vút khỏi tay, kế đó lại thêm mấy mũi tên, vài mũi phi đao... Pháp sư bắt được thứ gì liền ném cả về phía Ngưu Nhị Oa thứ ấy. Nhất thời, Ngưu Nhị Oa cũng bị dồn ép cho luống cuống chân tay. Tránh được mấy lần, cuối cùng y cũng bị một lưỡi câu móc ngược ghim vào vai trái, đau đến nghiến răng nghiến lợi, khẩu AM388 cũng rơi mất. Y bèn rút ngay khẩu M500 ra, định chống trả đến cùng. Bỗng nghe “cạch” một tiếng, khẩu súng đã bị dây móc xuyên qua ổ cò, chỉ thấy cổ tay pháp sư Tháp Tây hất nhẹ, khẩu M500 đã nhẹ nhàng rơi xuống tay.

Pháp sư một tay bám vào thân cây, tay kia cầm súng. Ngưu Nhị Oa đứng dưới đất, một tay ôm vết thương trên vai trái, ngước nhìn quái vật trên cây. Chỉ nghe pháp sư Tháp Tây nói: “Tại sao lại bắn lén chúng ta? Ngươi là người của chúng à? Merkin?”

Ngưu Nhị Oa hằn học gằn giọng: “Muốn giết thì giết đi, đừng phí lời nữa. Đời này ta không giết được Trác Mộc Cường Ba, chết đi làm ma cũng quyết không tha cho hắn!”

Pháp sư Tháp Tây thoáng ngẩn người, nói: “Cường Ba thiếu gia? Ngươi và cậu ấy có thù hận gì?”

Ngưu Nhị Oa nhìn con người ăn mặc quái dị trước mắt, không rõ đối phương rốt cuộc là địch hay bạn, nhưng trông bộ dạng thì có vẻ không muốn giết chết mình, bèn lạnh lùng “hừ” một tiếng. Pháp sư Tháp Tây lại nói: “Nếu đây là vấn đề của ngươi và cậu ấy, vậy thì cũng nên đối mặt giải quyết một lần, trận địa cạm bẫy này hẳn phải có chốt tổng chứ, ở đâu? Có phải trong lán trại kia không?”

...

Mấy phút sau, được pháp sư Tháp Tây dẫn đường, bọn Trác Mộc Cường Ba tránh khỏi bãi mìn, đến chỗ doanh trại nhỏ của Ngưu Nhị Oa. Nhạc Dương lớn tiếng thốt: “Thì ra tên này nhặt được một bộ hòm thiết bị, thảo nào có nhiều vũ khí thế! Ha ha, lần này may mắn thật!” Vừa dứt lời, anh đã chạy tới mở một hòm vũ khí đạn dược ra.

Trác Mộc Cường Ba hỏi: “Kẻ bắn tỉa đó đâu rồi?”

Pháp sư Tháp Tây chỉ tay: “Hắn ở trong kia.”

Vào trong lều, Ngưu Nhị Oa ngồi dưới đất, không biết pháp sư Tháp Tây đã làm gì mà mặt y trông lộ rõ vẻ uể oải ủ rũ.

Trác Mộc Cường Ba ngây người ra giây lát, nói: “Là mày à?”

Ngưu Nhị Oa nghiến răng kèn kẹt nói: “Đúng vậy, không ngờ phải không! Trác Mộc Cường Ba, mày có biết hai năm nay tao trải qua như thế nào không? Tao hận không thể lóc xương xẻ thịt mày ra ăn tươi nuốt sống! Trả anh trai lại cho tao đây!”

Trác Mộc Cường Ba chau mày, Trương Lập đứng bên cạnh không nhịn được lên tiếng: “Này, tự mày bắn chết anh trai mày đấy chứ! Chúng mày đã cầm súng bắn chết bao nhiêu người rồi? Xử theo pháp luật, thì cả hai em nhà mày đã chết mấy chục lần rồi ấy chứ!”

“Bọn chúng muốn giết tao, chúng tao không nổ súng, chẳng lẽ chờ chết à? Tất cả chúng mày đều muốn đuổi giết bọn tao!” Ngưu Nhị Oa nhìn chằm chằm xuống đất, sắc mặt vẫn hết sức hung hãn.

Trương Lập khịt mũi nói: “Chúng mày không đi săn trộm, ai thèm đuổi giết chứ!”

Trác Mộc Cường Ba nói: “Ngưu Nhị Oa, anh trai mày chết dưới họng súng của chính mày, hơn nữa từ khi đặt chân lên con đường của kẻ săn trộm, chúng mày cũng phải biết rằng mình không có kết cục tốt đẹp gì rồi. Bọn mày liều mạng đi săn trộm thế, rốt cuộc kiếm được bao nhiêu tiền? Sống như vậy cũng chưa thấy đủ à? Mày không cảm thấy mình rất yếu hèn hay sao?”

Lúc này, Nhạc Dương hưng phấn chạy vào, cầm theo một món vũ khí có hệ thống điện tử rất hoàn bị: “Cường Ba thiếu gia, xem cái này này, đồ tốt đấy nhé.”

Trương Lập ngây người ra, thốt lên: “Đây... đây là súng tiểu liên XM29 của OICW(1) mà, nó... không phải vẫn đang trong quá trình nghiên cứu chế tạo sao? Trời ơi, bọn chúng lại...”

Ba Tang cũng chạy vào, lạnh lùng cầm theo hai khẩu SCAR của lính đặc chủng Mỹ, đưa cho Trác Mộc Cường Ba một khẩu.

Nhạc Dương hân hoan giới thiệu với Trương Lập: “Nhìn đây này, cái này này, hệ thống đo khoảng cách bằng tia laser, tự động tìm mục tiêu, đạn nổ, khống chế tia lửa bằng hệ thống điện tử, hì hì...”

Lữ Cánh Nam cũng cầm vũ khí bước vào, cất tiếng hỏi: “Tên này xử lý sao đây?”

Trác Mộc Cường Ba đưa mắt nhìn Trương Lập, Trương Lập lại nhìn sang Nhạc Dương, tuy họ đều đã trải qua chiến đấu, nhưng giết một kẻ tay không tấc sắt thì không ai làm được. Nhạc Dương ngoẹo đầu, bên cạnh anh là Ba Tang. Ba Tang nói: “Giao cho tôi được rồi.” Pháp sư Tháp Tây thở dài, lắc đầu.

Trác Mộc Cường Ba gật đầu. Lúc này, Ngưu Nhị Oa nãy giờ vẫn im lặng nằm dưới đất đột nhiên nhảy chồm lên, giật tung vạt áo ra, không ngờ y lại quấn cả thuốc nổ Cơn Lốc Đen trên ngực. Chỉ nghe y gầm lên: “Nổ súng đi, người trong căn lều này đều chết sạch! Trác Mộc Cường Ba, tao với mày cùng chết một lượt!” Dứt lời, tựa như muốn lao bổ tới Trác Mộc Cường Ba. Nhạc Dương và Trương Lập vội chắn trước mặt gã, không ngờ Ngưu Nhị Oa lại lăn ngược về phía sau, luồn ra phía ngoài căn lều, rồi ném luôn miếng thuốc nổ Cơn Lốc Đen nhỏ như cái đồng hồ đeo tay ấy trở lại.

Nhạc Dương và Trương Lập vội hét lớn: “Chạy mau! Tạc đạn đấy!”

Chú thích:

1. Viết tắt của Objective Individual Combat Weapon, tên một chương trình phát triển vũ khí cá nhân công nghệ cao.

Bạn đang đọc Mật Mã Tây Tạng của Hà Mã
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 14

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự