Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Xuyên không (1)

Bạn đang đọc Ma Mãnh Vương Phi Pk Yêu Nghiệt Vương Gia. của Điệp Điệp

Phiên bản Dịch · 1617 chữ · khoảng 5 phút đọc

Trận đấu thứ “n”…

Đấu thủ: Giáng Thiên Điệp vs Phong Thừa Vũ

Vũ khí: môi + lưỡi + răng nếu cần (ĐĐ: =)) )

Khán giả: Tình Nhi(nha hoàn của Thiên Điệp) và Tiêu Kiếm(hộ vệ của Thừa Vũ) (ĐĐ: em sorry tác giả Hoàn Châu cách cách ạ^^)

Nơi thi đấu: thư phòng Phong Vũ Các

Trận chiến có một không hai xin được phép bắt đầu, hoan hô đi nào mọi người^^…

- “Phong Thừa Vũ! Ngươi… Nhà ngươi lại dám hôn ta?” – Thiên Điệp lửa giận ngất trời quệt quệt đôi môi nhỏ nhắn bị hôn đỏ mọng lên, mắt trừng khuôn mặt đang cười đến sáng lạng.

- “Ưm… thật mềm thật ngọt nha… Nương tử… Nàng ngon miệng như vậy bảo làm sao ta kiềm lòng được đây?” – Phong Thừa Vũ vừa liếm liếm môi mình vừa nhếch mép cười, nụ cười làm điên đảo chúng sinh nhưng trong mắt Thiên Điệp chỉ có hai chữ “yêu nghiệt”.

- “Yêu nghiệt. Ta không phải nương tử của ngươi!” – Thiên Điệp dậm dậm chân xuống đất, khuôn mặt phấn nộn đáng yêu hồng lên vì tức giận, càng nhìn càng thấy say mê. Nàng không biết nàng đã nói câu này bao nhiêu lần rồi mà hắn vẫn cứ giả ngu không nghe! Hừ! Tức chết nàng mà!

- “Nàng có phản đối cũng vô ích… Nàng nhất định là của ta! Một mình ta!” – Thừa Vũ nhướn mày nhấn mạnh từng chữ, khí thế bừng bừng khiến Thiên Điệp run nhẹ. Cái tên này thật bá đạo đi. Nàng đầu đội trời chân đạp đất thế mà lại sợ hắn. Không cam lòng a~…

Phong Thừa Vũ thấy người nàng run run nghĩ mình vừa dọa nàng sợ hãi liền muốn tiến lên dỗ dành nàng nhưng chưa chạm vào đã bị nàng dẫm vào chân một cái đau điếng người.

- “Ái… Đau…” – Phong Thừa Vũ ôm bàn chân bị dẫm đau nhảy lùi về sau, mắt ai oán nhìn người đang đắc chí cười hắc hắc.

- “Hắc hắc. Cho chừa! Hứ!” – Thiên Điệp le lưỡi nhại Thừa Vũ rồi ngúng nguẩy nắm tay Tình Nhi đang cố gắng nén cười đi về nơi ở của mình. Nha~… Công chúa với vị vương gia này chẳng khác nào tiểu hài tử, ngày nào nàng cũng được cười đến no bụng.

Hừm. Nàng thật hư. Sau này lấy nhau rồi hắn sẽ hảo hảo dạy dỗ nàng. Phong Thừa Vũ lầm bầm trong miệng rồi liếc xéo hộ vệ của mình đang run run bờ vai vì nhịn cười. Chủ nhân của hắn thật đáng yêu a~… Mong sao chủ nhân mau thú cô nương ấy vào cửa, bảo đảm những ngày sau vương phủ sẽ không bao giờ tịch mịch.

Trận chiến này xem ra đã hòa… ^&^

_ Giới thiệu nhân vật: _

_

_

Liễu Thanh Điệp

Giáng Thiên Điệp

Phong Thừa Vũ

Lạc Hiên

Nam Phong Trân Lam

Phong Thừa Ngọc

Vân Mộc Lăng

Phượng Hướng Linh

Phượng Hướng Liên

Tình Nhi

Tiêu Kiếm

Tại sân bay Seoul, năm 2912...

- "Tiểu thư Lee, đây là vé của cô. Chúc cô lên đường bình an." - Một người đàn ông mặc âu phục đen kính cẩn cúi đầu dâng vé máy bay lên cho Lee Yoona.

- "Ừm. Cảm ơn ông, thư kí Kim." - Đằng sau lớp kính mát là đôi mắt long lanh khẽ lay động.

Lee Yoona lên máy bay thẳng tiến về Thượng Hải, Trung Quốc - nơi căn nhà thứ hai của nàng ngự trị. Sau vài tiếng đồng hồ, nàng về tới Thượng Hải nhưng không về biệt thự gia tộc mà tới thẳng tập đoàn công nghệ tiên tiến Liễu Thanh. Lee Yoona - Liễu Thanh Điệp bước vào công ty rộng lớn hơn 2000 mét vuông. Tiếng giày cao gót vang lên cộp cộp khiến tầm mắt của tất cả mọi người đều ngước lên nhìn. Trước mặt họ là một cô gái có vóc dáng thanh mảnh, nàng mặc chiếc váy trắng tinh khôi, tóc đen dài đến thắt lưng xõa tung bay trong gió, nét mặt thanh tú đáng yêu với đôi mắt to long lanh luôn mỉm cười. Liễu Thanh Điệp bước tới chiếc thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc thì bất ngờ bị chặn lại.

- "Vị tiểu thư này xin dừng bước. Đây là thang máy chuyên dụng dành cho tổng giám đốc. Người thường không được dùng." - Một người đàn ông đứng tuổi, tóc đã điểm hoa râm nhã nhặn lên tiếng. Thanh Điệp quay đầu lại, nhìn thấy người đang nói chuyện với mình là ai thì mắt lóe lên tia sáng.

- "Gíam đốc Hạ, đã lâu không gặp." - Thanh Điệp cười tươi như nắng xuân khiến người đàn ông bỡ ngỡ. Khuôn mặt này có chút quen quen mà sao hắn không nhớ là ai...

- "Tiểu thư đây là..." - Người đàn ông mờ mịt hỏi.

- "Bác Hạ. Bác thật khiến tiểu Điệp đau lòng nha. Mới hai năm không gặp đã quên mất cháu rồi." - Thanh Điệp chu môi kháng nghị, ra vẻ thập phần ủy khuất. Nét mặt điềm đạm đáng yêu là tất cả mọi người ở đại sảnh tim như muốn nhảy ra ngoài ***g ngực.

- "Tiểu... Điệp... Là cháu sao? Trời đất. Lớn đến chừng này rồi cơ à..." - Ông Hạ ngạc nhiên trong chốc lát rồi khóe mắt rưng rưng nắm tay Thanh Điệp. Ông là người quan sát con bé từ nhỏ đến lớn thế mà cư nhiên không nhận ra. Hai năm trước Thanh Điệp sang Hàn Quốc ở với ông bà ngoại, bây giờ mới về mà ngoại hình đã thay đổi hẳn. Lớn hơn, chững chạc hơn, ra dáng hơn... Con bé đã trưởng thành rồi.

- "Bác đừng mít ướt như thế. Hỳ hỳ. Tiểu Điệp nhớ bác lắm a~..." - Thanh Điệp ôm ông Hạ vỗ vỗ vai an ủi.

- "Ôi... Bác đã già rồi... Cháu mới đó đã trưởng thành xinh đẹp như thế này... Ài... Không còn là cô bé con hay nghịch ngợm luôn quấn quýt lấy bác nữa..." - Ông Hạ sụt sịt hồi tưởng.

- "Hỳ. Khi nào có dịp bác cháu mình dùng bữa cơm nha bác. Cháu đi tìm anh hai!" - Thanh Điệp cười rồi vẫy chào ông Hạ. Trong đầu nàng đang nghĩ "Bác nhầm rồi! Cháu vẫn nghịch ngợm như xưa, có khi còn hơn ấy! Hắc hắc!".

- "Ừ... Cháu đi đi." - Ông Hạ mỉm cười phúc hậu. Ông cứ nghĩ con bé quên ông luôn rồi. Huhu... Thì ra nó vẫn nhớ ông a~... Ông Hạ nhìn dáng Thanh Điệp khuất sau thang máy rồi đi về làm việc.

Vô số ánh nhìn tiếc nuối theo thân ảnh của Thanh Điệp. Không biết cô gái ấy là ai mà thân thuộc với giám đốc Hạ như thế nhỉ? Lại còn được dùng thang máy của tổng giám đốc nữa... Tiếng bàn tán sôi nổi rồi lắng xuống dần...

Thanh Điệp theo thang máy xuống thẳng tầng hầm đặc biệt. Nàng chắc chắn anh hai yêu quý của nàng ở dưới đây mày mò máy móc chứ chẳng chạy đi đâu.

- "Ting" - Thang máy mở ra. Thanh Điệp bước ra ngoài ngước nhìn camera đang chĩa vào mình chờ đợi...

- "Hoan nghênh tiểu thư đã quay lại. Irack rất cao hứng a~..." - Một giọng nói vang lên từ chiếc camera làm Thanh Điệp mỉm cười. Tên này xem ra vẫn ghi nhớ nàng.

- "Ta cứ tưởng Irack đã quên ta rồi!" - Nàng trêu chọc.

- "Không có a~... Irack rất là nhớ người nha!" - Irack lên tiếng phản kháng.

- "Rồi rồi. Chào Irack, ta vào thăm anh hai." - Thanh Điệp híp đôi mắt lại cười.

- "Thiếu gia đang ở phòng thí nghiệm. Mời tiểu thư." - Irack vừa dứt lời thì cánh của phòng thí nghiệm mở ra cho nàng đi vào. Irack là phần mềm tin học thông minh do anh hai nàng sáng chế ra. Nó là "người" bảo vệ nơi cấm địa này. Những ai không có phận sự thì không được bước vào nơi này nửa bước.

Thanh Điệp nhanh chóng nhìn thấy bóng dáng anh hai đang chăm chú lắp ráp thứ máy móc gì đó. Nàng liền nảy sinh ý muốn làm anh hai bất ngờ. Thanh Điệp nhẹ nhàng tiến tới người thanh niên đang khoác áo choàng trắng rồi nhảy chồm lên người hắn. Liễu Thanh Khương Chí giật mình làm xê dịch linh kiện cuối cùng của chiếc máy mà không biết. Hắn thở dài quay lại cốc đầu cô em nghịch ngợm.

- "Nhóc con. Anh đang làm việc mà gây rối. Về nhà sao không nghỉ ngơi mà lại chạy tới đây phá anh hai a~..." - Liễu Thanh Khương Chí tuy miệng trách móc nhưng vẫn sủng nịch bẹo má cô em gái duy nhất của mình.

- "Hỳ. Đùa anh hai xí mà." - Thanh Điệp cười hỳ hỳ để yên cho anh hai nhéo má mình. Việc này đã thành thói quen rồi.

- "Anh hai đang làm máy gì thế? Nhìn hoành tráng ghê nha!" - Thanh Điệp ngước mắt nhìn cái máy kì lạ to hơn người nàng, phải đến 2m là ít. Xung quanh toàn kim loại xám xám lại còn dây nhợ tùm lum.

- "Là máy thời gian..." - Liễu Thanh Khương Chí đắc ý trả lời. Ánh mắt Thanh Điệp trừng to, nàng có vẻ không tin nhìn anh hai. Trên đời này quả thực làm ra được máy thời gian sao?...

Bạn đang đọc Ma Mãnh Vương Phi Pk Yêu Nghiệt Vương Gia. của Điệp Điệp
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 10

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự