Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 5 Bí mật trong căn phòng

Bạn đang đọc Ma Đạo Chân Nhân sáng tác bởi nguyhuydung

Tiểu thuyết gốc · 2615 chữ · khoảng 13 phút đọc

Nhìn thấy Trần Ngọc Hân, Trần Phong như cũ bình thản, như chưa từng có chuyện gì. Tâm tình hắn đã biết sẽ gặp lại của hắn thân sinh muội muội. Ánh mắt hắn nhìn Ngọc Hân thân thể vết xước.

"Đây chắc là vết thương do bọn Trần Đinh gây nên. Vẫn nên về sau tính sổ với hắn."

Khuôn mặt Trần Ngọc Hân như một con búp bê sứ lấm bẩn. Ánh mắt đầy lo lắng cho tên ca ca của nàng. Đặt bát cháo lên một cái bàn gỗ cạnh giường, Ngọc Hân chạy tới đỡ Trần Phong.

" Ca ca, huynh thân thể mềm yếu, trưa lại bị lũ Trần Đinh đánh đập, đừng cố đứng dậy nữa. Lại vào ngồi trên giường, muội đút cháo cho huynh."

Trần Ngọc Hân đến bên cạnh Trần Phong, đỡ lấy một tay hắn, cố dìu hắn về giường. Trần Phong không nói gì, chỉ dựa vào người Ngọc Hân mà đi.

Ngồi lên giường, Trần Phong kéo chiếc chăn mỏng kia lên đắp nửa thân dưới. Bên cạnh hắn là Ngọc Hân vừa cầm lên bát cháo. Nàng múc một thìa lên, miệng thổi cho cháo nguội chút.

Trần Phong chăm chú nhìn vào đôi mảnh khảnh ngọc thủ có chút lấm lem. Miệng vẫn không có cất tiếng.

Ngọc Hân đưa thìa cháo nóng hổi lên trước miệng Trần Phong, miệng nói:

"Ca, muội biết huynh bị chấn động vì của mình thiên phú không cao nhưng nếu huynh cố gắng, không chừng còn có thể tu luyện chút võ. Ít nhất cũng khiến cho nhiều người không dám động vào huynh. Còn có với của huynh tinh thần lực, Nguyệt quang Quốc cũng không có nhiều a. Huynh nghe Hân nhi, ăn chút cháo cho đỡ lạnh nha."

Trần Phong tỏ vẻ mặt có chút thất vọng. Khuôn mặt lộ ra vẻ nhăn lại, khiến cho Ngọc Hân tưởng hắn đang thất vọng về việc kiêm tra. Nhưng nàng đâu có biết hắn chỉ đang giả bộ. Ẩn sau lớp mặt nạ đó là một khuôn mặt của lão ma tôn khiến ai ai cũng khiếp sợ.

"Muội vẫn quá ngây thơ a. Nhưng cũng tốt, muội ngây thơ nên sẽ càng dễ bị lung lay, nghi ngờ bộ mặt của cái này tàn ác thế giới. Tin ta, ta sẽ khiến tâm trí nàng theo đuổi ma đạo, chung với của ta một con đường."

Trần Phong nhẹ nhàng nâng hai cánh tay của mình đỡ lấy bát cháo khiến Trần Ngọc Hân giật mình.

"Ca ca, huynh thân còn yếu, vẫn nên để ta đút cho a."

"Không được."

Trần Phong hét lên. Khuôn mặt hắn nhăn lại, hai tay nắm lại. Miếng chăn bị cuốn vào lòng bàn tay hắn y như có thể rách bất cứ lúc nào. Ánh mắt nhìn thẳng hai cánh tay mười sáu tuổi của mình. Hắn thể hiện ra chính là sự xúc động nhất thời.

Từ lúc bé, Trần Phong rất yêu thương Ngọc Hân nhưng đây là lần đầu tiên Trần Phong quát lớn tiếng với nàng. Ngọc Hân bất ngờ nhưng tâm tính nàng hiểu được ca ca nàng đang nhận một cơn chấn động lớn. Trần Phong hắn được mọi người kỳ vọng vô cùng. Ai ai cũng tin tưởng hắn, ưu ái hắn. Nhưng hôm nay, tất cả mọi người biết hắn chỉ là một cái bình thường đứa trẻ. Chuyện này không chỉ khiến Trần gia chấn động mà cũng đảo lộn cuộc sống được ưu ái kia của Trần Phong. Anh em hắn lập tức bị đuổi về căn phủ ngày xưa của cha mẹ họ. Trần Phong bị bọn Trần Đinh cùng đồng bọn đánh hội đồng. Tên Trần Phong trước coi thường chúng vô cùng nhưng nay lại bị chúng đánh hội đồng một cách nhẫn tâm. Lại nói người Trần gia lẫn nô nhân đều không một kẻ đứng ra giúp hắn. Tất cả sự ưu ái ngày trước biến mất chỉ trong một buổi sáng. Hắn không còn được mặc ấm ngủ ngon nữa mà phải mặc những bộ đồ thường dân mỏng mảnh và nằm trên chiếc giường cũ kĩ có thể sập bất cứ lúc nào kia.

Tuy Trần Ngọc Hân mới 14 tuổi nhưng nàng cũng đã hiểu chuyện. Nàng biết ca ca mình đang trong một cơn sốc mà hắn phải tự mình vượt qua. Nếu hắn không thể vượt qua thì chẳng thể nào bước trên con đường trở thành cường giả.

"Vậy, vậy ca ca tự chăm sóc mình cẩn thận nha."

Chuyển lại bát cháo cho Trần Phong, Trần Ngọc Hân nhẹ nhàng đứng dậy. Nàng biết Trần Phong phải vượt lên, cố gắng hơn bất kì kẻ nào để có thể trở thành cường giả. Trong lịch sử cũng có không ít những cường giả có thể chất kém nhưng lại xưng bá xưng hùng một phương khiến người người ngưỡng mộ. Những kẻ đó đều cố gắng hơn ai hết, nhận nhiều đắng cay hơn ai hết. Nhưng với tâm trí sắt đá, những kẻ đó vượt lên trên những kẻ đã từng cười nhạo mình một thời. Nhưng Ngọc Hân cũng yêu quý người ca ca kia như hắn yêu quý nàng. Nàng sợ rằng hắn không thể vượt qua và rồi rơi vào tuyệt vọng nơi trần thế. Vậy nên nàng cũng muốn góp một phần lực lượng cho Trần Phong trên con đường ấy.

"Ngọc Hân, ta thực sự phải tự mình vượt lên trên tất cả. Ta thực sự không có ác ý, mong muội hiểu cho ta."

Ngọc Hân đang định quay người lại thì bị câu nói của Trần Phong chặn đứng. Đúng như nàng nghĩ, Trần Phong muốn tự mình vượt lên. Vậy tại sao nàng phải cản hắn? Hắn muốn một mình đi lên từ đáy của thế giới. Tại sao nàng lại muốn cản?

"Ừm, ta biết rồi. Huynh cố gắng tất sẽ thành công a. Ta đi ngủ đây, huynh cố mạnh khỏe a."

Nói xong, Ngọc Hân quay đi về phía cánh cửa mà đi ra. Nàng kéo cánh cửa cũ kĩ kêu "ken két" hai tiếng.

Thấy Ngọc Hân đi ra rồi, Trần Phong hắn mới nụ một nụ cười nham hiểm.

"Ngọc Hân a Ngọc Hân. Muội cuối cùng vẫn quá ngây thơ. Chẳng nói cũng dễ bị lừa quá rồi?"

Tất cả đều là giả. Từ nãy đến giờ đều là một màn diễn của Trần Phong. Không một kịch bản, không một đạo diễn. Trần Phong tự biên tự diễn trong vài phút qua. Đây không phải hắn nghĩ nhanh một cái kịch bản trong vài giây ngắn ngủi mà chính là bản năng của hắn. Bản năng của kẻ ma đạo đã lừa bao kẻ bằng những giây phút giả tạo kia.

Trần Phong bây giờ mới để lộ ra khuôn mặt nham hiểm thực sự của mình. Khuôn mặt ấy cùng điệu cười nham hiểm kia khiến cho người ta nhìn vào mà thấy rợn mình. Chỉ một đứa trẻ mười sáu tuổi làm sao lại có được khuôn mặt như thế? Không, đây là một lão ma đầu tám trăm tuổi chứ không phải một đứa trẻ. Lão già ấy đang đội lốt một đứa trẻ mười sáu tuổi mà không kẻ biết ai hay.

Trần Ngọc Hân cũng vậy. Nàng cũng chỉ nghĩ đó là của mình ca ca chứ không hề nghĩ hắn nham hiểm. Chính vậy nàng thực dễ bị lừa a.

Trần Phong nhìn vào trong bát cháo. Cháo trắng, không có thêm gì cả. Không chút rau hay chút thịt. Tuy chỉ đơn giản như vậy nhưng Ngọc Hân đã phỉa chạy đi xin bao nơi mới được một bát nhỏ này. Mà nó còn không đầy, chỉ được hơn nửa một chút.

Hắn cười khẩy một cái. Hắn biết khi xin chút cháo trắng này Ngọc Hân đã phải chịu biết bao sự chà đạp. Nhưng Trần Phong hắn không có ăn lấy một chút liền đặt nó lên chiếc kệ bên cạnh. Hắn tung cái chăn mỏng sang một bên.

Kẹt kẹt.

"Ai nha, cuối cùng cũng làm quen lại với cơ thể này rồi a."

Trần Phong hắn đứng thẳng dậy bên cạnh chiếc giường tồi tàn kia. Hắn quay người trên để khởi động. Hắn tung quyền đá cước. Trần Phong nghiêng cổ sang trái, sang phải làm xương kêu "cách cách".

Khởi động xong, Trần Phong dùng hai tay đẩy cánh cửa cũ kia ra.

Bên ngoài ánh trăng khuyết chiếu sáng mĩ lệ. Cả một khoảng sân đều ánh lên sắc bạch kim pha lẫn tuyết trắng. Trời đã ngừng rơi tuyết. Trần Phong ngước mặt lên nhìn bầu trời đêm kia. Chút lại có vài cơn gió nhẹ thổi qua làm tóc của hắn bay bay.

"Cả bảy ngày bảy đêm bị truy đuổi lúc trước ta chưa có thời gian ngắm lại ánh trăng này. Giờ, trông ngươi mới mĩ lệ làm sao."

Khuôn mặt của Trần Phong lộ ra vẻ thưởng thức. Phỉa biết hắn khi trước chạy trốn khỏi truy đuổi không có lấy chút thời gian mà ngắm bầu trời đêm cùng vầng trăng bạc kia. Trầm tư một lúc, Trần Phong ngắm nhìn vầng trăng lưỡi liềm kia. Nhưng nhanh chóng, Trần Phong thở dài:

"Ai, cũng nên nhanh chân chút không Mặc Lê cướp mất đồ tốt a."

Trần Phong lập tức quay người đi theo hành lang của phủ viện này. Phủ viện này nhỏ bé, chỉ có ba căn phòng tồi tàn. Nơi đây không có một tên nô nhân nào nên Trần Phong đi lại vô cùng thuận tiện. Trần Phong nhanh chân nhưng đi lại nhẹ nhàng không gây ra một tiếng động để tránh làm Ngọc Hân thức dậy. Nếu thực sự như vậy, hắn lại phải rây một cái khác rắc rối, thực sự không tốt a.

Tính theo thứ tự từ phòng của Trần Phong thì bên cạnh đó là phòng Ngọc Hân và căn phòng ngoài cùng mới là căn phòng mà Trấn Phong hứng tới.

"Ha, phòng của cha mẹ ta vẫn như vậy tồi tàn a."

Trần Phong đẩy mạnh hai chiếc cửa phòng vào. Đây chính là phòng cũ của cha mẹ hắn.

Bên trong vô cùng tồi tàn. Chỉ có một chiếc giường gỗ cùng một cái tủ quần áo. Cả căn phòng bám đầy bụi bặm cùng màng nhện. Tủ quần áo kia chắc cũng phải gần chục năm rồi không mở ra. Cả chiếc giường gỗ cùng cái tủ bám mốc trắng, thậm chí trên tủ còn có rêu. Xung quanh tường nhìn như chỉ cần đẩy nhẹ một cái liền đổ xuống. Rêu xanh mọc lên, bụi còn đọng trong không khí. Nếu không cẩn thận sẽ hít phải bụi vào trong cơ thể. Nhìn vào thì không kẻ nào nhận ra một cái gì đặc biệt. Chắn chắn chúng chỉ phán một câu "Đúng là kém cả phòng để củi a." và bỏ đi một cách ngu ngốc. Nhưng Trần Phong biết cơ mật của nơi này. Hắn nở một nụ cười khẩy.

"Những kẻ ngu ngốc thì sẽ như vậy nhưng ta biết hai kẻ đó chính là... ha, sát thủ."

Trần Phong kiếp trước khi đánh phá Trần gia đã biết được tin tức này. Cha mẹ hắn là sát thủ làm việc cho Nguyệt Quang Quóc. Trong trận chiến với Kim Ngọc Quốc, cha mẹ hắn cùng ba kẻ khác được phái đi để ám sát quốc vương của Kim Ngọc Quốc nhưng lại bị đoán trước. Vì thất bại nên họ chết ngay tại trại địch. Chính do vậy mà kế hoạch của Nguyệt Quang Quốc thất bại thảm hại. Cũng nhanh sau đó, Nguyệt Quang Quốc phải xin hòa với Kim Ngọc Quốc. Chính vì cha mẹ làm sát thủ nên người Trần gia có ác cảm với anh em Trần Phong và Trần Ngọc Hân. Vì Trần gia coi thường sát thủ, chúng nghĩ họ chỉ có thể tấn công bất ngờ nên mới có thể giết địch chứ công bằng một trận chiến sẽ chết không nghi ngờ.

Trần Phong biết tất cả thông tin về cha mẹ hắn. Và hắn cũng biết được thứ được hai sát thủ đó giấu bên trong căn phòng tồi tàn này.

Trần Phong bước đi nhẹ nhàng vào căn phòng. Cơn gió Đông lạnh cuốn tuyết ngoài sân vào bên trong căn phòng kia.

"Ba, bốn, năm, sáu, bảy,..."

Miệng Trần Phong đếm những con số. Hắn đang đếm số bước chân của mình.

"Chín. Đây rồi a."

Trần Phong đếm đến bước chân thứ chín. Hắn bây giờ đang đứng giữa căn phòng tồi tàn của cha mẹ hắn.

Trần Phong ngồi xuống. Hắn xem xét xung quanh như đang tìm kiếm một thứ gì đó. Đảo mắt hai ba vòng, Trần Phong nhìn xuống nền đá. Hắn lấy khớp ngón trỏ gõ xuống nền đá dưới chân. Tiếng kêu phản lại mười phần trong. Điều này chứng tỏ phía dưới lớp đá này là một không gian rỗng.

"Ha ha, tìm thấy rồi a."

Trần Phong vui mừng nhìn chỗ nền đá hắn vừa gõ xuống. Nhưng hắn nhanh chóng bình tâm trở lại. Hắn đưa ngón tay cái lên trên miệng, dùng chiếc răng cắn cho máu chảy ra. Cơ thể hắn vốn yếu đuối nên cắn không cần lần hai. Huyết dịch chảy ra một giọt. Trần Phong nhanh chóng đưa ngón tay trỏ kia ra để cho giọt máu rơi đúng chỗ hắn vừa gõ vào kia.

Tong

Giọt máu rơi xuống, vừa chạm liền biến thành một cái chữ vàng. Chữ ngoằn ngoèo khiến người ta khó coi là chữ nhưng ai cũng biết đó là chữ. Ánh sáng vàng của chữ sáng lên chiếu tỏa xung quanh căn phòng tồi tàn kia. Nhưng ánh sáng cũng không lớn đến nỗi khiến những kẻ khác chú ý. Lại nói nơi này phủ viện chẳng có ai ngoài Trần Phong cùng Trần Ngọc Hân. Việc Trần Phong làm đúng là chỉ có ma mới biết.

"Đúng a. Huyết dịch của cha chảy trong ta, dùng máu của ta liền có thể mở được a."

Kia chính là một trận pháp được cha mẹ Trần Phong lập ra. Họ đặt ở đấy và chỉ có thể dùng huyết dịch trực hệ để mở ra. Trước là hai người đó dùng nhưng rốt cuộc cũng đã chết nên nay Trần Phong coi như cũng được kế thừa lại.

Ngay khi cái chữ vàng biến mất, những viên đá lát kia vỡ ra, rơi xuống phía dưới. Bụi bặm tích tụ cũng bốc lên khiến Trần Phong phải lấy tay xua xua đi.

Sau một lúc, khi bụi đã tan, ta mới nhìn thấy bên trong thực có một khoảng trống. Bên trong đầy những viên đá lúc nãy vừa rơi xuống.

Trần Phong lấy tay bới những viên đã kia ra.

"Ha, chính là đây a."

Bên trong những viên đá kia là một cái túi đựng làm bằng vải gấm đỏ, thắt dây vàng. Bên trên có vẽ hoa văn xoắn xoắn. Đây là một cái túi gấm đỏ có chút giống với kiểu túi gấm Thượng Hải.

Trần Phong cầm chiếc túi gấm đỏ kia lên. Hắn nhìn chằm chắm vào nó rồi nói:

"Ha ha, ta nhất định phải lấy được Khống Trùng Châu và Tịnh Độc Châu. Con đường ma đạo của ta nay chính thức bắt đầu a."

Bạn đang đọc Ma Đạo Chân Nhân sáng tác bởi nguyhuydung
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi nguyhuydung
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 11
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự