Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 206 Người bị bỏ quên (1)

Bạn đang đọc Luyện Kim Cuồng Triều của Lam Lĩnh Tiếu Tiếu Sinh

Phiên bản Dịch · 2919 chữ · khoảng 10 phút đọc

"Không được vô lễ, sao có thể nói người khác là nữ nhân hư hỏng được!" Hoàng thái hậu trách mắng.

"..." Tiểu công chúa ngẩn ngơ, nàng không nghĩ tới hoàng thái hậu sẽ răn dạy chính mình, hơn nữa còn vì nữ nhân hư hỏng này, nàng cảm thấy có chút ủy khuất.

"Các ngươi đều lui xuống đi, đây là một hồi hiểu lầm, tiểu cô nương này ta biết, không có vấn đề". Hoàng thái hậu nói với đám thị vệ.

Đám thị vệ lúc này có điểm nghĩ không ra, bọn họ chỉ xác định được một cái là - mình đuổi theo lâu như vậy đều là uổng công.

Mà bọn họ tựa hồ cũng phát hiện một vấn đề, mình đuổi theo lâu như vậy mà không biết nguyên nhân...

Bất quá, hiện tại có thể đoán được là vì tiểu công chúa và tiểu thư không biết tên này gây nhau, kết quả sự tình ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng biến thành thế này.

Bây giờ nếu hoàng thái hậu đã nói không có vấn đề thì không có vấn đề rồi!

Rất nhanh bọn thị vệ đã rút lui, trở lại cương vị của chính mình, mà cái này quả thật làm rất nhanh, không hổ là hoàng gia thị vệ.

Hiện tại bên cạnh hoàng thái hậu chỉ có khôi lỗi thiếu nữ và tiểu công chúa, mà thị vệ của nàng cũng đã lui qua một bên, nguy cơ đã giải trừ tự nhiên cũng không cần phải bảo vệ bên cạnh nữa.

"Tốt lắm, các ngươi rốt cuộc là sao thế này?" Hoàng thái hậu hỏi.

Công chúa lập tức cướp đoạt nói: "Bà nội, vừa rồi nàng ở ngự hoa viên làm hỏng đóa hoa ta thích nhất, còn muốn chạy trốn nên ta đuổi theo nàng. Nàng lại chạy thoát, rất nhiều người đều không bắt được nàng, còn chạy đến chỗ bà nội nữa. Đúng rồi, bà nội, sao người biết nàng?"

Công chúa nói chuyện như súng máy vậy, không để người ta có cơ hội xem mồm...

Diệp Lãng thành thật chờ nàng nói xong mới nói: "Đến phiên ta chứ? Vừa rồi ta đã nói sẽ đền ngươi, là ngươi không cần!"

"Ta mới không cần tiền dơ bẩn của ngươi, đồ kim tệ nữ!" Tiểu công chúa lắc đầu nói.

"Kim tệ nữ?" Diệp Lãng có chút khó hiểu, mà hoàng thái hậu cũng có chút tò mò.

"Ngươi chính là kim tệ nữ! Mang theo nhiều kim tệ như vậy, bà nội, ngươi không biết chứ hôm qua nàng mua hết 58 vạn kim tệ, toàn bộ dùng kim tệ trả, cũng không biết sao nàng có nhiều kim tệ như vậy". Tiểu công chúa nói.

"..., tiểu cô nương nhà ngươi quả thật làm người ta cảm thấy ngoài ý muốn, lại mang theo đến 58 vạn kim tệ. Bất quá không phải là ngươi dùng 18 vạn mua vòng cổ, 30 vạn mua một cái Rubrik sao? sao giờ thành 58 vạn rồi?" Hoàng thái hậu có điểm nghi hoặc hỏi.

"Nàng cũng không phải chỉ mua hai cái đó, còn dùng 10 vạn mua thứ khác nữa, thực là một bại gia nữ!" Tiểu công chúa le lưỡi nhăn mặt với khôi lỗi thiếu nữ, tựa hồ khinh bỉ nàng.

"Ta thích bại gia đấy, đó là mục tiêu cả đời này của ta!" Diệp Lãng lại một lần nữa phát ra tuyên ngôn của hắn, chẳng qua lần này từ miệng khôi lỗi thiếu nữ, hương vị tựa hồ có điểm bất đồng.

"...", tiểu cô nương, Mã Khúc gia tộc các ngươi chẳng lẽ sẽ không quản ngươi sao? Để ngươi loạn tiêu tiền như vậy?" hoàng thái hậu hỏi, cho dù là đại gia tộc, lập tức tiêu mất 58 vạn kim tệ cũng không chịu nổi a.

Trên đời này còn không có một cái gia tộc nào có thể thừa nhận được!

"Không quản, tiền này đều là của ta!" Khôi lỗi thiếu nữ nói.

"Tiền của ngươi?"

"Ừ, chính là của ta!"

"Cho dù là của ngươi, ngươi cũng không thể phung phí như vậy". Hoàng thái hậu bộ dáng hiền lành, dùng ngữ khí trưởng bối nói với khôi lỗi thiếu nữ.

"Không cần, ta muốn tiêu tiền, ta muốn tiêu sạch mới thôi!" Khôi lỗi thiếu nữ lắc lắc đầu, thực rõ ràng cự tuyệt.

"..."

"Tốt lắm, chuyện tiểu bối các ngươi thì các ngươi tự mình lo liệu. Tiểu cô nương, muốn a bà cho ngươi một cái lệnh bài để ngươi tự do ra vào nơi này không?" Hoàng thái hậu cười hỏi.

"Không cần, ta không thích hoàng cung, lại càng không muốn gặp người như nàng". Khôi lỗi thiếu nữ chỉ vào tiểu công chúa bên cạnh, thực trực tiếp nói.

"..." Tiểu công chúa nhìn khôi lỗi thiếu nữ, vẻ mặt khó chịu: "Hừ! Ta lại càng không muốn nhìn thấy ngươi, nữ nhân hư hỏng!"

"Ta phải đi đây! A bà, ngươi gọi người dẫn ta ra cùng đi, ta không biết đường". Lúc này Diệp Lãng đã có kinh nghiệm, tìm người dẫn đường.

"Tốt, ta gọi người cho, ta cũng không muốn tiểu cô nương nhà ngươi bôn ba lao lực trong hoàng cung này!" Hoàng thái hậu cười nói, cũng phái ra một thị vệ đưa khôi lỗi thiếu nữ ra cung.

Cứ như vậy, rốt cục Diệp Lãng cũng ra khỏi cung...

Mà sau khi Diệp Lãng đi rồi, tiểu công chúa đột nhiên quát to một tiếng: "A!"

"Lại sao vậy?" Hoàng thái hậu hỏi.

"Ta quên tính sổ với nàng, nàng chưa nói đền hoa cho ta!" Lúc này tiểu công chúa mới nhớ tới vừa rồi nàng quên mất vụ này.

"Chỉ là một chậu hoa thôi, có gì đâu". Hoàng thái hậu nói.

"Bà nội, người bất công, người không thương ta! Ô ô.." Tiểu công chúa nhìn hoàng thái hậu nức nở nói, nàng cảm giác địa vị của mình bị người khác đoạt đi rồi, bà nội mình bây giờ thích nữ nhân hư hỏng kia nhiều hơn mình.

"Tiểu nha đầu, sao bà nội không thương ngươi được, bất quá bà nội cũng thực thích tiểu cô nương này, muốn nàng làm tẩu tử ngươi thôi, được không?" Hoàng thái hậu ôm tiểu công chúa an ủi.

Công chúa là cháu gái mà nàng thương yêu nhất, đây là chuyện không thể lập tức thay đổi, Diệp Lãng còn không có năng lực lớn như vậy.

"Nàng làm tẩu tử của ta? Không cần, ta không thích, nàng hư hỏng vậy, lại bại gia". Tiểu công chúa lắc lắc đầu.

"Cái này..." Hoàng thái hậu đột nhiên ngớ người, tựa hồ bây giờ nàng mới phát hiện ra vấn đề này, nếu để tiểu cô nương kia trở thành cháu dâu của mình thì hậu quả sẽ ra sao?

Bại gia? Bại tất cả tài sản của hoàng thất?

Không dám tưởng tượng!

Cẩn thận nghĩ lại, quả thật tiểu cô nương này không thích hợp làm cháu dâu, như vậy sao làm quản gia được đây?

Còn nữa, tại sao mình lại có hảo cảm với tiểu cô nương này? Thật sự là có điểm mạc danh kỳ diệu...

...

Sau khi Diệp Lãng ra khỏi cung liền nơi nơi du ngoạn trong Long thành, mà chỗ nào hắn đến đây cũng gây oanh động cả, không chỉ dung mạo của khôi lỗi thiếu nữ mà còn thói quen bại gia của Diệp Lãng.

Đồng thời, tiền hắn dùng đều là kim tệ, điều này cũng làm người ta chú ý!

Kim tệ bại gia nữ hiện tại ở long thành coi như là một nhân vật nổi tiếng, ai cũng biết Thập Tam tiểu thư của Mã Khúc gia tộc là một bại gia tiểu thư rất thích tiêu tiền, hơn nữa nàng chỉ sử dụng kim tệ.

"Tiểu đầu đất, có phải chúng ta đã quên việc gì đó không?" Lãnh Huyết Ngũ nhìn Diệp Lãng nói, lúc đó bọn họ chơi cũng coi như đã xong rồi.

"Có sao? Quên rồi!" Diệp Lãng thuận miệng trả lời.

Quả thật hắn quên rồi!

"Ừ, ta cũng quên!" Lãnh Huyết Ngũ gật đầu nói, nàng cũng quên...

Nếu đều quên thì mặc kệ vậy, tiếp tục để hắn quên a!

Chu Tước hoàng cung, ở bên ngoài cửa chính có một mỹ nữ dáng người nóng bỏng đứng ở đó, nàng đang lo lắng mãi không thôi, mỹ nữ chính là Lãnh Huyết Thất.

"Tiểu bất điểm kia với Lãnh Huyết Ngũ sao còn chưa ra? Rốt cuộc làm cái gì ở trong đó? Hoàng thượng tìm hắn để làm gì?" Lãnh Huyết thất nhìn bên trong.

Nàng đang đợi Diệp Lãng đi ra, dựa theo ý nghĩ của nàng, nếu Diệp Lãng đi vào từ cửa này thì cũng sẽ đi ra từ đây, mà đồng thời, nàng không dám khẳng định hoàng đế tìm Diệp Lãng để làm gì, cũng không biết rốt cuộc sẽ mất bao lâu.

Nàng chỉ biết một chuyện, đó là sau khi Diệp Lãng đi vào còn chưa đi ra từ cánh cửa này!

Có điều nàng không biết, vì Diệp Lãng nơi nơi chạy loạn trong hoàng cung, đã lệch khỏi quỹ đạo rồi, đã từ một cánh cửa của một khu vực khác đi ra ngoài.

Nàng chờ ở đây bao lâu đi nữa cũng sẽ khôgn gặp được Diệp Lãng, chuyện này, sau khi nàng biết sự thật liền bão nổi với Diệp Lãng một chút, đồng thời cũng cảm thấy vô lực, Diệp Lãng quên thì coi như bình thường, sao Lãnh Huyết Ngũ quên mình...

Lúc trước đã rõ ràng nói trước là sẽ ở đây chờ mà!

"Tiểu thư à, trời đã tối sao người còn ở đây?" Rốt cục, một thị vệ thay ca đến hỏi Lãnh Huyết Thất một câu.

"Ta đang đợi tiểu bất điểm... chính là biểu muội của ta, nàng bị hoàng thượng triệu kiến". Lãnh Huyết Thất cau mày nói, "Không biết có chuyện gì không mà nàng ở trong đó lâu vậy, có phải đắc tội hoàng thượng không?"

"À, người nói Lôi Đế tiểu thư à? Nàng à, khôgn chỉ đắc tội hoàng thượng còn phải tội tiểu công chúa, bị một đám huynh đệ chúng ta đuổi theo...". Thị vệ lập tức nghĩ tới Lôi đế tiểu thư, nàng là người duy nhất bị hoàng đế triệu kiến trong hôm nay.

"..., ta đã biết là không nên để một mình hắn đi vào mà, bây giờ phải làm sao đây?" Lãnh Huyết Thất có điểm sốt ruột nói.

"Tiểu thư cũng không cần lo lắng, tuy nàng đắc tội hoàng thượng và tiểu công chúa, bất quá đã có hoàng tahsi hậu che chở, nàng đã không có việc gì rồi, đã sớm ra từ cửa nam rồi". Thị vệ cười nói.

"A...". Lãnh Huyết Thất cả kinh, cái nàng cả kinh là khi nào thì Diệp Lãng nhận thức hoàng thái hậu, sao lại được hoàng thái hậu che chở?

Chẳng lẽ, hôm qua bọn họ đi chơi gặp được? Nói vậy hôm nay hoàng thượng tìm hắn là vì cái này à?

Thị vệ tiếp tục nói: "Cho nên người ở đây chờ đã không còn ý nghĩa rồi, người hay là đi về tìm biểu muội đi!"

"A...". Lãnh Huyết Thất lại ngẩn người, sau đó khẽ cắn môi: "Tiểu bất điểm, nguơi đợi đó cho ta, đi cũng không nói ta một tiếng, hại ta ở đây chờ không một ngày!"

Lãnh Huyết Thất lúc này thật sự rất tức giận, nàng phát hiện hóa ra mình chờ ở đây là vô ích, hơn nữa còn không công lo lắng cho Diệp Lãng lâu như vậy, thật sự càng nghĩ càng giận mà!

Nàng phải đi về xé Diệp Lãng ra thành tám mảnh, mà nàng đang nổi giận đùng đùng nên cũng quên nói lời cám ơn và từ biệt với thị vệ kia.

Thị vệ cười cười, hắn cũng không để ý cái này, hắn để ý là một người đang đứng ngay trước hoàng cung, như vậy sẽ mang đến một ít tai họa ngầm cho việc phòng vệ của bọn hắn nên hắn mới đến trao đổi với Lãnh Huyết Thất.

...

"Tiểu bất điểm, ngươi đã chịu quay về sao?" Lãnh Huyết Thất nổi giận đùng đùng hướng về phía Diệp Lãng nói.

"Làm gì vậy?" Diệp Lãng có chút khôgn rõ hỏi, "Bây giờ cũng không phải đã khuya, vừa lúc ăn cơm, đâu có muộn!"

"Ngươi..." Lãnh Huyết Thất muốn tóm được Diệp Lãng, bất quá lại bị Diệp Lãng né.

"Tiểu đầu đất, ta đã nghĩ ra chúng ta quên cái gì rồi!" Lãnh Huyết Ngũ lạnh lùng nói, không để ý đến việc trốn và bắt của Diệp Lãng cùng Lãnh Huyết Thất.

"Quên cái gì?" Diệp Lãng một bên trốn, một bên hỏi.

"Lãnh Huyết Thất!" Lãnh Huyết Ngũ nói.

"À, là Lãnh Huyết Thất à, đúng rồi, nghĩ ra rồi, nàng đang chờ ở hoàng cung, chúng ta còn chưa thông tri nàng, ta sẽ đi ngay đây..." Diệp Lãng nhất thời còn chưa kịp phản ứng.

"..." Lãnh Huyết Ngũ và Lãnh Huyết thất trầm mặc.

"Ngươi còn đi cái gì nữa, lão nương đang đứng trước mặt ngươi rồi này!" Cuối cùng Lãnh Huyết Thất cũng bắt được Diệp Lãng, nắm hắn trong tay, sau đó dùng ngón cái và ngón trỏ nhéo mặt Diệp Lãng.

"A... đau quá..." Diệp Lãng giãy dụa hô, mà Lãnh Huyết Thất cũng hơi thả lỏng tay ra một chút.

"Ngươi trở về thì tốt rồi, còn nhéo ta làm gì, mau thả ta ra!" Diệp Lãng vỗ vỗ chỗ mặt bị nhéo, một bộ dáng đáng thương...

"Ngươi còn dám nói nữa, ai bảo ngươi không thông báo cho ta, làm ta không công chờ ngươi nửa ngày, còn lo lắng nửa ngày nữa!" Lãnh Huyết Thất lấy ngón tay nhẹ nhàng gõ mạnh lên đàu Diệp Lãng một cái, vẻ mặt tức giận nói.

"Ta quên..." Diệp Lãng thực thành thực, sai lầm chính là sai lầm, nếu hắn biết thì hắn sẽ thừa nhận sai lầm, sẽ chịu đánh chịu mắng, đương nhiên, điều kiện đầu tiên là hắn phải biết.

Còn có, nếu không có đám người Diệp Lam Vũ ở đó nữaa, nếu không các nàng sẽ trực tiếp đánh bay ngươi.

"Quên đi, tha ngươi, nghe nói quan hệ của ngươi và hoàng thái hậu rất tốt, rốt cuộc là chuyện gì?" Lãnh Huyết Thất buông Diệp Lãng, cũng nhẹ nhàng búng hắn một cái.

Bây giờ nàng muốn biết chuyện có lợi nhất, chính là chuyện hoàng thái hậu che chở Diệp Lãng, về phần Diệp Lãng đắc tội hoàng đế Chu Tước và tiểu công chúa thì nàng không muốn nói đến, miễn cho mình lại tức giận.

Dù sao, đối với nàng mà nói, quan hệ giữa Diệp Lãng và hoàng đế Chu Tước có ra sao đi nữa cũng không có vấn đề gì, chỉ cần có một người che chở cho hắn là được, mà thọ yến của hoàng thái hậu, chỉ cần hoàng thái hậu nói đi thì cho dù hoàng đế Chu Tước phản đối cũng không làm được gì.

Mà hẳn là nàng phải cảm thấy may mắn về quyết định của mình, nếu để nàng biết Diệp Lãng vì một khối Rubrik mà cương với hoàng đế Chu Tước thì chắc nàng sẽ bị tức xỉu mất.

"A bà kia à..." Diệp Lãng trả lời.

"A bà cái gì?" Lãnh Huyết Thất kỳ quái hỏi, không phải đang nói đến hoàng thái hậu sao?

"A bà chính là hoàng thái hậu!" Lãnh Huyết Ngũ nói.

"..." Lãnh Huyết Thất trầm mặc, sao hoàng thái hậu lại trở thành a bà, tiểu bất điểm này quả thực thần kỳ.

"Ta nhận thức nàng ở trong cung vì nàng đòi vòng cổ cho cháu gái của nàng, bất quá ta cự tuyệt, cứ vậy là quen thôi". Diệp Lãng tiếp tục nói.

"Cứ như vậy? ngươi đã cự tuyệt nàng mà nàng còn đối tốt với ngươi?" Lãnh Huyết Thất kỳ quái hỏi.

"Cũng chẳng có gì hay, không phải là bộ dáng như vậy sao, rất nhiều người đối với ta như vậy". Diệp Lãng không cảm thấy kỳ quái, trong cuộc sống của hắn, người tốt với hắn nhiều lắm, mà trường hợp như thế này chỉ là chuyện nhỏ mà thôi.

Có lẽ có thể nói hắn là một người may mắn, có lẽ cũng vì tính cách của hắn, tính cách mơ mơ màng màng của hắn sẽ làm cho người ta tràn ra sự nhân ái, bất giác sẽ đi chiếu cố hắn.

Mượn Lãnh Huyết Ngũ ngay trước mặt này, nàng chính là cái dạng đó, mà Lãnh Huyết Thất cũng chầm chậm trở thành như vậy.

Đương nhiên, vẻn vẹn chỉ là chiếu cố, vẻn vẹn chỉ là hảo cảm, cũng không phải là thích giữa nam nữ gì cả, cho dù là Chân Tiểu Yên và Thất công chúa cũng không phải!

Trước mắt còn không ai có cảm tình như vậy với Diệp Lãng, ít nhất bọn họ cho là như vậy!

Bạn đang đọc Luyện Kim Cuồng Triều của Lam Lĩnh Tiếu Tiếu Sinh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự