Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Đêm Trăng Tròn

Bạn đang đọc Luyện Hóa Chư Thiên (Dịch) của Thương Lang Nộ Trứ

Phiên bản Dịch · 2630 chữ · khoảng 9 phút đọc

** Dịch : LuongSangLac

** Nguồn : AppYY

Dương Thiên trở về gian phòng của mình, rửa mặt đơn giản một phen, thay đổi một kiện áo ngủ rộng rãi, ngồi xếp bằng trên giường, vận chuyển chu thiên, lẳng lặng tu luyện.

Dương gia trong đêm khuya yên tĩnh so với ban ngày, dưới ánh trăng nhàn nhạt che phủ, Dương gia hơn trăm người, đều đã chìm vào giấc ngủ yên ổn, tưởng tượng đến cuộc sống tốt đẹp về sau.

Gia chủ đột phá, hậu bối dĩ nhiên được hưởng lợi, thời khắc gian nan rốt cục vượt qua, tương lai như vậy luôn làm cho ta người ta mơ ước.

Phía trên Bàn Long sơn, ba tên áo đen cung kính quỳ lạy trước một người thanh niên có sắc mặc tái nhợt, chờ đợi mệnh lệnh, toàn thân tràn ngập khí tức khát máu.

"Thiếu gia, muốn ra tay thật sao? Thiên Phong thành bên kia nếu biết được chuyện xảy ra, có phải sẽ không tiện bàn giao?" Cổ lão đứng ở bên người thanh niên có chút do dự nói ra.

Hắn được xem như người hộ đạo, hắn không chỉ có trách nhiệm bảo vệ an toàn tánh mạng của Dương Phương, cũng tương tự có chức trách dạy bảo, nếu để cho lão gia hoặc là đại thiếu gia biết chuyện hai người đang du lịch trên đường, đồ sát người đồng tông, chỉ sợ hậu quả rất lớn!

"Biết rồi thì có làm sao, chỉ cần cho bọn hắn vĩnh viễn không về gia tộc, hơn nữa liên quan tới tin tức bảo tàng này cũng là do lão gia hỏa kia cố ý tiết lộ cho ta, tiện nghi lớn như vậy không chiếm, ngốc sao?" Dương Phương bĩu môi nói: "Lại nói, chỉ cần có thể đạt được nụ cười của Linh Vân cô nương, tất cả đều đáng giá."

Trong đôi mắt già nua của cổ lão tràn ngập xem thường, nhưng vẫn phải khuyên nhủ hắn: "Thế nhưng là, nhất định phải chém tận giết tuyệt sao? Dù sao đối phương cũng là tộc nhân Dương gia a!"

"Vì cái gì không chém tận giết tuyệt? Chờ bọn hắn trả thù ta sao? Lại nói, chỉ là một đứa con rơi thôi, không được tính là tộc nhân Dương gia." Trong mắt Dương Phương tràn ngập khinh thường, con rơi của con rơi, thân phận đê tiện, trong lòng của hắn không có bất kỳ cái gì lo lắng.

Từ thời kỳ Thượng Cổ, gia tộc quật khởi mạnh mẽ, đi theo Nhân Hoàng thành tựu vô thượng sự nghiệp to lớn, trở thành một trong Chư Tử Bách gia, uy chấn thiên hạ, bây giờ đã có trăm vạn năm lịch sử, cành là gia tộc rậm rạp, con em dòng thứ trải rộng thiên hạ, khó mà đoán được, một hậu đại con rơi của gia tộc, giết liền giết, cho dù là truyền hồi gia tộc, cũng sẽ không nhấc lên gợn sóng nào cả!

Huống chi phụ thân quyền cao chức trọng, đại ca kỳ tài ngút trời, là đối tượng được gia tộc trọng điểm bồi dưỡng, làm sao có thể có người sẽ vì hậu đại tội nhân ở vùng đất vắng vẻ này mà hướng mình trách tội.

Bây giờ trọng yếu nhất chính là phải đem tin tức bảo tàng tới tay, hảo hảo đem người trong lời nói của Linh Vân chà đạp một phen!

Trong lòng lão giả áo bào đen phát đen, than nhẹ một tiếng, bản thân chỉ bất quá là nhất giới nô bộc, mặc dù có chút thực lực, được xưng là người hộ đạo, nhưng cũng không dám làm trái mệnh lệnh của Dương Phương.

Còn tốt là mình đã sớm chuẩn bị, hôm nay chỉ cần để cho những tiện nô đã được bắt tới động thủ thay mình, bản thân không dính nhân quả trong đó, như vậy, cho dù sự việc có bị bại lộ, cũng có người chết thay!

"Tốt, đi thôi!" Trăng sáng lên cao, khi đêm đã khuya, Dương Phương không kiên nhẫn được nữa mà phải thôi thúc.

Ba hắc y nhân nằm sấp trên mặt đất lập tức đứng dậy, lăng không bay lên, âm vụ bay quanh đầu, nhe răng cười, hướng phương hướng Bàn Long trấn bay đi.

Dương Thiên Vũ chau mày, nhìn lấy bầu trời đêm tĩnh mịch, tâm thần có chút không tập chung, nguyên lực dưới chân phun trào, bay vào không trung, đạp không phi hành.

Ánh trăng nhàn nhạt chiếu ở trên khuôn mặt cương nghị của hắn, bên trong đôi mắt thâm thúy có vẻ bất an dần dần nổi lên, ánh mắt hơi lạnh lẽo, xem xét bốn phía.

Năm bóng người từ đằng xa kích xạ mà đến, trong lòng Dương Thiên Vũ hơi lạnh lẽo, la lớn: "Các ngươi là ai? Nửa đêm đến Dương gia ta, không biết có gì muốn làm?"

Đúng là năm vị cường giả có tu vi chí ít đạt tới Linh Hải cảnh!

Dữ nhiều lành ít!

Ngay tại lúc Dương Thiên Vũ mở miệng hỏi, đã đem nguyên lực rót vào trong thanh âm, trong đêm tối yên tĩnh, tựa như kinh lôi, làm đám người Dương gia đang ngủ say đều tỉnh lại.

Dương Thiên đang tĩnh tu bỗng nhiên mở hai mắt ra, trong lòng dâng lên một loại dự cảm bất tường, hắn từ bên trong thanh âm của phụ thân, nghe ra một loại sốt ruột cùng bất đắc dĩ, thậm chí còn mang theo một chút sợ hãi!

Lấy tu vi Linh Hải cảnh của phụ thân, phạm vi ngàn dặm xung quanh, ai có thể uy hiếp được hắn?

Chẳng lẽ là người tông tộc phái tới? Muốn ngăn chặn con đường phụ thân quay về gia tộc?

"Vẫn rất nhạy bén, bất quá vô dụng." Dương Phương cười nhạt nói: "Ngươi chính là Dương Thiên Vũ đi, không nghĩ tới vậy mà đã đạt tơi tu vi Linh Hải cảnh, đem bảo tàng trong tay ngươi giao ra, tài phú ức vạn không phải là một cái võ giả Linh Hải cảnh nho nhỏ có thể chiếm hữu."

"Đại nhân nói đùa, Dương gia ta ở một nơi nghèo nàn vậy, làm sao lại có tài phú ức vạn, chắc hẳn trong này có hiểu lầm gì đó rồi?" Dương Thiên Vũ chắp tay cười nói, đồng thời điều động nguyên lực toàn thân, đề phòng bất trắc xảy ra.

Trong mắt Dương Phương lóe lên một tia không kiên nhẫn, trên mặt lạnh lẽo, lạnh giọng nói: "Quả nhiên như lão nhi kia nói, là một tên ngoan cố không thay đổi, nếu không chịu phối hợp, vậy ngươi đi chết đi!"

Hắn vừa dứt lời, ba bóng người trực tiếp đánh giết mà đến!

"Mọi người phân tán trốn!"

Dương Thiên Vũ không nghĩ tới đối phương ra tay nhanh như vậy, nổi giận gầm lên một tiếng, hai cái nguyên lực cự chưởng to lớn đánh ra, đón lấy ba bóng người kia, vì những người phía dưới tranh thủ thời gian.

Dương Thiên nhìn phụ thân bị vô số nguyên lực quang hoa bao phủ, cảm giác tâm bị hung hăng nắm chặt, một tiếng hô thê lương: "Phụ thân!"

Tu vi ba người đều đã đạt tới Linh Hải cảnh hậu kỳ, thực lực cường hãn, Dương Thiên Vũ miễn cưỡng áp chế khí huyết bạo động trong cơ thể, la lớn: "Phúc ca, mang Thiên nhi chạy trốn đi!"

"Hai tên ứng phó hắn, một tên ngăn chặn tiền viện, đem toàn bộ những tạp toái này giết sạch." Thân sắc Dương Phương lạnh lùng, phảng phất những người đang ở bên dưới chạy trốn không phải là người, mà là một đám sâu kiến có thể tùy ý diệt sát.

Một người rơi xuống từ trên không, đối mặt với đám người hỗn loạn, nguyên lực mãnh liệt, áo bào đen rộng thùng thình được nâng lên, mỗi một lần xuất thủ, huyết vụ tràn ngập, mặc dù cũng gặp phải một chút chống cự, nhưng một chút chống cự này, ở trước mặt Linh Hải cảnh thì chỉ cần phẩy tay là tiêu tán.

"A!" Dương Thiên Vũ trơ mắt nhìn hậu bối bị giết chóc vô tình, hận muốn điên cuồng, không muốn sống nhào về phía đối thủ, lấy mạng đổi mạng, muốn kiềm chế đối phương, làm sao có thể chống lại hai người, rất nhanh liền rơi vào hạ phong, bị trọng thương.

"Dương gia bất khuất!" Dương Phong hét lớn một tiếng, đạo nghĩa không thể chùn bước, phóng tới như một con dã thú muốn giết người áo đen!

"Phốc!" Người áo đen kia nhìn cũng chưa từng nhìn, tiện tay vung lên, thân thể Dương Phong vỡ ra, hóa thành một đám mưa máu, hài cốt cũng không còn!

"Phong caaa!" Dương Thiên rống to, hai tay nắm chặt trường kiếm, từng sợi gân xanh nổi lên, cầm kiếm hướng về người áo đen.

"Thiếu gia, không được lỗ mạng, đi theo ta đi!" Lúc này Phúc bá đuổi tới, giữ chặt tay Dương Thiên, hướng hậu viện chạy tới.

"Dương gia bất khuất!" Càng nhiều con cháu Dương gia gào thét lên, nhào về phía người áo đen, vì những người khác tranh thủ thời gian, trong tiếng cười dữ tợn của người áo đen, hóa thành từng đám từng đám huyết vụ!

"A! Vi huynh có lỗi với các ngươi aaaa!" Dương Thiên Vũ nhìn thấy từng người hậu bối hóa thành huyết vụ, tê tiếng rống giận, trên mặt huyết lệ xen lẫn.

Đây đều là những đứa con mồ côi của các huynh đệ đã từng trải qua sinh tử cùng mình, dốc lòng thủ hộ nhiều năm như vậy, lại khó thoát vận rủi, có thể nảo không khiến người ta bi phẫn muốn chết!

"Đi chết đi!" Một tên áo đen thừa cơ vỗ ra một chưởng, nguyên lực chưởng ấn to lớn hung hăng khắc ở trước ngực Dương Thiên Vũ.

Dương Thiên Vũ bị trọng thương lần thứ hai, lồng ngực sụp xuống, ho ra đầy máu, thân thể bay ngược, đụng vào một tòa lầu các, một tiếng oanh minh, lầu các sụp đổ, đem hắn vùi lấp.

"Phụ thân!" Lòng Dương Thiên đau như đao cắt, lớn tiếng khóc thảm, hai mắt tràn ngập huyết sắc.

"Đi mau!" Dương Thiên Vũ hét lớn một tiếng, bỗng nhiên điều động nguyên lực còn thứa trên người, đánh bay toái thạch và mảnh gỗ vụn, nhào về phía người áo đen truy sát Dương Thiên!

Nhìn phụ thân cả người đẫm máu nhưng vẫn cố gắng ôm lấy hai chân của người áo đen, một cỗ khí huyết bay thẳng lên cái ót của Dương Thiên, lăng thiên kiếm trong tay vang dội keng keng, lạnh quang đại tác, một cỗ khí thế sắc bén vô hình tràn ngập ra!

"Phúc bá, thả ta ra! Cho dù có chết ta cũng phải cùng phụ thân chết cùng một chỗ!"

Trong lòng Phúc bá giật mình, không nghĩ tới ở thời điểm này Dương Thiên đụng chạm đến cảnh giới Kiếm Thế, mặc dù chưa lĩnh ngộ, cũng đã có hình thức đơn giản ban đầu.

Phúc bá lệ rơi đầy mặt, tu vi Linh Nguyên cảnh bộc phát, đem khí thế Dương Thiên áp chế, hóa thành tàn ảnh, xông vào Tàng Thư Các.

"Thúc thúc, cứu phụ thân ta, nhanh đi cứu phụ thân của ta!" Dương Thiên nhìn thấy bọn người Hàn Lập tại Tàng Thư Các, quỳ trên mặt đất khóc lớn tiếng hô.

"Nhiều năm như vậy, không nghĩ tới vẫn là kết quả này." Hàn Lập cười khổ một tiếng, lập tức đối với Triệu Đằng Long vẫn y nguyên ngồi xếp bằng trên mặt đất nói ra: "Nhị ca, ta muốn bồi đại ca đi, thay ta chiếu cố tốt Hàn Nhạc!"

Tần Lôi sờ một chút khuôn mặt của Giai Khiết, bên trong ánh mắt xuất hiện một tia ôn khó được, nhìn về phía Triệu Đằng Long nói: "Giúp ta chiếu cố tốt Giai Khiết!"

"Ba ba!" "Phụ thân!" Hàn Nhạc cùng Giai Khiết khóc lớn, trong mắt đầy vẻ không muốn, bọn hắn đã biết, từ biệt lần này, rất có thể chính là vĩnh viễn!

"Tam ca! Chúng ta đi! Đừng để đại ca chờ lâu!"

"Chúng ta đi"

Hai người nhìn nhau cười một tiếng, bên trong ánh mắt tràn ngập kiên quyết, thân thể nhảy lên, biến mất ở trước mắt mọi người.

"Mật đạo đã được mở ra, các ngươi tranh thủ thời gian đi vào!" Trên mặt Triệu Đằng Long luôn luôn nghiêm túc tràn ngập bi thương, âm thanh lạnh lùng nói.

Đi vào Tàng Thư Các chỉ có mười mấy người, mỗi người đều bi phẩn dị thường, hai mắt đỏ bừng nhìn những kẻ áo đen đang chém giết bên ngoài, không có người nào đi vào mật đạo cả!

Triệu Đằng Vân khẩn trương, thúc giục nói: "Đi nhanh một chút a, nếu các ngươi không đi liền không kịp!"

Triệu Đằng Long nghiêm nghị nói: "Ta biết bây giờ các ngươi đang nghĩ cái gì, đơn giản là muốn cùng Dương gia cùng tồn vong, nhưng các ngươi có nghĩ tới không, người nhà họ Dương đều chết, ai sẽ báo thù? Các ngươi muốn cho những người đã chết đều chết vô ích sao?"

"Không phải!" Mười mấy người quát ầm lên!

"Vậy thì nhanh lên, LĂN!" Triệu Đằng Long quát to.

"Muốn đi? Đã muộn!" Lúc mười mấy người đang bị Nhị thúc quát mắng,muốn rời đi, đột nhiên, cửa trước Tàng Thư Các truyền đến một tiếng trêu tức, một tên người áo đen đi tới.

Triệu Đằng Long vung tay phải lên, một cỗ Cụ Phong thổi tới, đem hơn mười người đưa vào mật đạo, cũng đem một chiếc nhẫn bay theo, rơi vào trong tay Phúc bá.

"Không nghĩ tới vẫn còn có một tên võ giả Linh Hải cảnh." Người áo đen có chút ngoài ý muốn nhìn Triệu Đằng Long, lập tức lạnh rên một tiếng: "Bất quá giống như đang bị trọng thương, không biết ngươi còn có thể phát huy ra mấy thành công lực?"

"Đủ để kéo ngươi xuống Địa Ngục!" Sắc mặt Triệu Đằng Long dữ tợn, một chưởng vỗ ra, cùng người áo đen kia tại cửa vào Tàng Thư Các đại chiến.

Triệu Đằng Vân không ngừng vuốt cơ quan mật đạo, nhưng mật đạo từ đầu đến cuối không có khép lại!

"Xong! Tất cả đều xong! Tại sao bây giờ lại có thể hỏng cơ chứ!" Triệu Đằng Vân thất thần nói.

"Các ngươi là? Các ngươi là? Vì cái gì? Tại sao các ngươi có thể? Tại sao có thể làm như vậy!" Lúc này Dương Thiên chỉ nghe được một tiếng gầm thét khó có thể tin của phụ thân, bên trong thanh âm tràn ngập phẫn nộ vô tận!

"Ầm!" "Ầm!" "Ầm!"

Ba tiếng nổ, ba người Dương Thiên Vũ, Hàn Lập, Tần Lôi từ nóc phòng Tàng Thư Các rơi xuống tạo thành hố to trước mặt Dương Thiên.

Nhìn thấy khắp người máu me phụ thân trước mặt, Dương Thiên rơi xuống hai hàng huyết lệ, một cỗ khát vọng mãnh liệt chưa bao giờ có tràn ngập toàn bộ lồng ngực!

Khát vọng cường đại!

Khát vọng sức mạnh!

** Bấm vào hình trái tim (Đã Thích) bên dưới để dịch giả ra chương nhanh hơn.

Bạn đang đọc Luyện Hóa Chư Thiên (Dịch) của Thương Lang Nộ Trứ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi LongNgạoThiên
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 33
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự