Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 733 xe cảnh sát

Bạn đang đọc Lưu Manh Lão Sư của Dạ Độc Tuý

Phiên bản Dịch · 2412 chữ · khoảng 8 phút đọc

Mao khoa trưởng lạnh lùng nói với Trần Thiên Minh: “ Ngươi nói ngươi là bạn trai Hân Di, ngươi có chứng cớ gì? Ngươi tên gì cũng không dám nói? Ta sao dám giao Hân Di cho một người ta không nhận ra” Mao khoa trưởng bắt đầu kéo dài thời gian thả người, để hắn có thể dò xét một chút gốc gác Trần Thiên Minh.

“ Ta là Trần Thiên Minh, ta là một giáo viên lớp 9, cũng là đồng sự của Hân Di, cái này ngươi có thể gọi điện thoại xác minh, đặc biệt Ngưu phó cục trưởng là người của bộ giáo dục thành phố có thể điều tra rất nhanh. Ai nghĩ không ra một cục trưởng bộ giáo dục cũng muốn hạ thủ với nữ lão sư chứ, thực sự là không còn tình người à!” Trần Thiên Minh thở dài một hơi nói.

“Ngươi nói bậy” Ngưu phó cục trưởng lớn tiếng nói. Tuy rằng hắn bình thường làm chuyện như vậy nhưng hiện tại bị Trần Thiên Minh nói truyện này ra cũng không đủ cho hắn xuống nước chịu thua.

“Ngưu cục trưởng ngươi sợ cái gì, người ngay không sợ mấy lời nói vô căn cứ.” Mao khoa trưởng vừa nghe Trần Thiên Minh chỉ là một lão sư trong lòng liền vui vẻ hẳn ra, xem ra chính mình lần này muốn đùa Trần Thiên Minh lão sư này cũng được đây.

Ngưu phó cục trưởng cấp bách nói: “ Ta thì sợ cái gì, ta chẳng có làm cái gì thì việc gì phải sợ cơ chứ. Lão bản gọi người đến bắt mấy tên này đến đồn công an nào đấy đi? Ngưu phó cục trưởng cũng biết một ít lãnh đạo cảnh sát, đến lúc đó mình gọi điện thoại cho người chỉnh chết cái tên Trần Thiên Minh này.

Lão bản tửu điếm vừa nghe Trần Thiên Minh chỉ là một lão sư trong lòng cũng không sợ. Không chỉ là một lão sư sao? Đến lúc đó hắn chết cũng không ai biết chuyện gì xảy ra? Nghĩ chính mình có hai nhân vật làm chỗ dựa vì vậy lão bản phất phất tay với bảo an nói: “ Các ngươi đem bắt tên này lại đưa đến đồn công an rồi hãy nói”.

Trần Thiên Minh ngẩng đầu nhìn lão bản tửu điếm nói rằng: “ Xem ra ngươi là muốn thừa nước ***c thả câu, vậy được rồi chính ngươi làm ra vì thế tự mình giải quyết cho tốt đi.” Lão bản tửu diếm chỉ cảm thấy ánh mắt Trần Thiên Minh thật giống như một mũi tên nhọn đâm vào trái tim mình.

Hắn vừa định gọi bảo an phía sau không nên đi tới, nhưng bảo an đã vung gậy hướng Trần Thiên Minh xông lại. 'Tính ra ta cũng không tin người này là lão sư mà có khả năng nhẫn nhịn như thế.' Lão bản tửu điếm âm thầm mà nghĩ.

Lâm Quốc bọn họ thấy bảo an tiến lên muốn đánh bọn họ mà cảm thấy vui vẻ: “Ha ha ta chờ các ngươi qua đây, hiện tại tới lúc ta tự vệ”. Lâm Quốc vừa nói vừa đá một cước vào tên bảo an phía trước, tuy rằng Lâm Quốc chưa dùng tới nội lực, nhưng cũng đã làm tên bảo an bị lảo đảo rồi bay ra sau. Mà những bảo an khác tiến lên cũng bị hai huynh đệ khác ngăn trở, đánh cho một hồi năm tên bảo an bị đánh quỳ rạp trên mặt đất, tên nào cũng kêu thảm.

Trần Thiên Minh nhìn lão bản tửu điếm nói rằng: “ Lão bản ngươi, người đã bị chúng ta đánh ngã rồi, ngươi có phải hay không muốn nói lời gì không? Thời gian của chúng ta rất quý giá.” Trần Thiên Minh vừa nói vừa đem Lý Hân Di đặt ở phía trên ghê salon, sau đó nói với Lâm Quốc rằng: “ A Quốc ngươi giúp ta trông Hân Di” Nói xong Trần Thiên Minh hướng Mao khoa trưởng bên kia đi đến.

“ Ngươi, ngươi muốn làm gì?” Mao khoa trưởng thấy Trần Thiên Minh hướng hắn đi tới sợ hãi nói.

“ Ta vốn cũng đã định bỏ qua cho ngươi, nhưng ngươi tưởng đùa được ta đây vậy ta cùng ngươi chơi một chút.” Trần Thiên Minh chạy tới trước mặt Mao khoa trưởng như bay, rồi hướng phía dưới Mao khoa trưởng đá một cái.

“ Ai nha!” Mao khoa trưởng ôm hạ bộ của mình kêu thảm, Trần Thiên Minh dùng lực hướng phía dưới của hắn đá không nhẹ.

Trần Thiên Minh tàn bạo nói: “ Đây là cảnh cáo ngươi, nếu như ngươi còn dám đối với Hân Di gây bất lợi, ta sẽ cắt tiểu JJ của ngươi” Nói xong Trần Thiên Minh lại hướng Ngưu phó cục trưởng đi tới.

Ngưu phó cục trưởng thấy Trần Thiên Minh hướng mình đi tới, hắn vội vàng quơ lấy cái ghế bên cạnh muốn đợi cho Trần Thiên Minh tới gần thì đập vào đầu Trần Thiên Minh. Hắn thân cao 1m8, hắn không tin đánh không lại Trần Thiên Minh.

“ Rất tốt, muốn cùng cứng đối cứng với ta.” Trần Thiên Minh lạnh lùng nói. Hắn đi tới bên người Ngưu phó cục trưởng thì Ngưu phó cục trưởng đã vung cái ghế hướng đầu hắn phang tới, cái ghế hắn đập tới đã dùng không ít lực.

“ Mẹ ngươi, ta với ngươi liều mạng” Ngưu phó cục trưởng là quân nhân xuất ngũ chuyển công tác nên nhiều ít hắn cũng đã luyện tập qua.

“ Hừ, ngươi còn chưa đủ tư cách nói với ta như vậy” Nói xong Trần Thiên Minh tay nhanh như tia chớp bắt cái ghê trong tay Ngưu phó cục trưởng. Ngưu phó cục trưởng ỷ vào chính mình khí lực cường đại, cầm cái ghế kéo qua, nhưng căn bản không làm được” Mẹ kiếp không cho ngươi nếm chút lợi hại, là không thể được. Nếu như ngươi lần sau còn dám chọc Hân Di, ta phế ngươi.” Lời còn chưa dứt, Trần Thiên Minh hướng phía dưới Ngưu phó cục trưởng đá một cước.

“ Ai nha” Ngưu phó cục trưởng cùng Mao khoa trưởng giống như nhau bưng phía dưới kêu thảm.

Trần Thiên Minh xoay người nói với lão bản tửu điếm rằng: “ Lão bản ngươi hiện đang chuẩn bị thế nào? Tiếp tục cản trở hay để cho chúng ta đi?”

“ Ta...” Lão bản tửu điếm không dám nói lời nào, sự tình vừa hắn cũng nhìn thấy. Chính sáu bảo an của mình đều có thân thể khỏe mạnh nhưng cũng không phải đối thủ của người ta. Hắn hiện tại cũng kiến thức được bản lĩnh của người ta có thể trêu thị ủy? Còn sợ mấy bảo an ư.

“ Vốn ta không muốn cùng ngươi tính toán, nhưng ngươi lại tính toán ta, vì cái gì ngươi đem cài then cửa lại, lúc ta tìm ngươi người bán hàng nàng không chịu mở cửa. Nếu như bạn gái ta ở chỗ này có chuyện gì, ta đây đêm nay sẽ đốt gian phòng này, nhìn xem tửu điếm ngươi có còn hay không?” Trần Thiên Minh tức giận nói.

“Chuyện này ta không biết” Lão bản tửu điếm lau mồ hôi lạnh trên mặt nói. Nếu như Trần Thiên Minh bọn họ thật tại tửu điếm này bắt được Mao khoa trưởng bọn họ cường bạo nữ nhân như lời nói thì càng hỏng. Lúc đó hắn cũng nhất định sẽ tạo tiếng xấu cho tửu điếm, ài vừa sớm biết là như vậy thì hắn sớm giả mình không có ở tửu điếm, chỉ phái bảo an lên xem...hiện tại hắn đâm lao phải theo lao rồi.

Trần Thiên Minh đi tới sô pha bên cạnh nhẹ nhàng ôm lấy Lý Hân Di sau đó nói: “ Các ngươi nhớ kỹ nếu các ngươi còn dám chọc chúng ta, chúng ta sẽ không bỏ qua cho đám các ngươi. A Quốc chúng ta đi.”

“ Các ngươi không thể đi.” đột nhiên từ ngoài chạy vào có mấy cảnh sát hét lớn.

“ Nghiêm sở trưởng các ngươi mau mau đem mấy tên lưu manh bọn họ bắt lại, bọn họ ở chỗ này gây chuyện rồi còn chúng ta.” Mao khoa trưởng vừa phát hiện mấy cảnh sát xuất hiện, hắn vui vẻ mà kêu lên.

“ Lãnh đạo, ngươi cũng ở nơi đây à, đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, chúng ta nhận được điện báo nói nơi này có gây chuyện, chúng ta lập tức chạy tới đây.” Cái người cảnh sát được gọi là Nghiêm sở trưởng hướng Mao khoa trưởng đưa mắt ra hiệu.

Có chuyện xem ra bọn họ nhận được điện thoại là Mao khoa trưởng bị đánh, nhưng Nghiêm sở trưởng làm ra vẻ hình như không muốn nhận thức. Bọn họ càng như vậy Trần Thiên Minh càng hoài nghi có gì đó kỳ quặc.

“ A Quốc ngươi đem toàn bộ sự tình nói rõ cho cảnh sát đi.” Trần Thiên Minh không muốn nhiều lời, hắn ôm Lý Hân Di ngồi trở lại ghế salon. Lý Hân Di hiện tại say đến mức không hiểu sự việc, nàng còn đang rên rỉ hình như có chút khó chịu. Ai sau đó, nhìn ngươi còn dám cùng người khác uống rượu ko? Trần Thiên Minh nhìn Lý Hân Di hiện tại thành cái dạng này làm hắn rất đau lòng.

“ Các ngươi theo ta quay về đồn công an một chuyến” Nghiêm sở trưởng vừa nghe xong Lâm Quốc nói dứt lời, hắn nói với bọn họ.

“ Nghiêm sở trưởng đúng không? Ta muốn hỏi ngươi, lời vừa nói các ngươi là mấy người chúng ta không lên quan đến Mao khoa trưởng cùng Ngưu phó cục trưởng đâu?” Trần Thiên Minh lạnh lùng nói.

“ Là các ngươi, các ngươi không chỉ đem Mao khoa trưởng cùng Ngưu cục trưởng đánh, còn muốn đập hư cửa tiệm, ẩu đả cùng bảo an ở đây.” Nghiêm sở trưởng nghiêm khắc nói: “ Ta nếu như không đem các ngươi trở về thực không còn thiên lý nữa.

Trần Thiên Minh nói rằng: “ Cái này Mao khoa trưởng cùng Ngưu phó cục trưởng bọn họ cường bạo bạn gái của ta, không biết bọn họ đại tội hay là chúng ta đại tội đây?”

Mao khoa trưởng lớn tiếng nói: “ Ngươi nói bậy, căn bản không có sự tình đó. Nghiêm sở trưởng, ngươi trước đem bọn họ bắt lại, ta sẽ gọi cho luật sư khởi tố bọn họ, để cho bọn họ biết phỉ báng nhân viên công vụ quốc gia sẽ nhận kết cục thế nào.” Mao khoa trưởng chuẩn bị trước hết để cho Nghiêm sở trưởng đem Trần Thiên Minh bọn họ trở về sở công an đánh một trận, rồi hắn sẽ khởi tố Trần Thiên Minh bọn họ, sau đó lại khiến pháp viện phán bọn họ xem bọn họ còn dám đánh mình không?

“ Ha ha, có đúng hay không chờ bạn gái ta tỉnh lại cũng sẽ biết. Bạn gái ta uống rượu lúc sau đó điện thoại vẫn mở ra, sở dĩ Mao khoa trưởng bọn họ theo như lời nói, ta đều dùng điện thoại ghi âm lại. Ngưu phó cục trưởng ngươi còn nhớ rõ chơi đùa xong rồi đổi phiên là ai nói không?” Trần Thiên Minh cắn răng nói từng câu từng chữ. Nếu như không phải mình vừa vặn cùng Lâm Quốc bọn họ ở chỗ này ăn cơm Lý Hân Di đêm nay khó thoát khỏi vận rủi.

“ Ngươi, ngươi nói bậy.” Mao khoa trưởng sợ hãi khi nghe Trần Thiên Minh nói như vậy, khả năng là đem lời nói của bọn chúng thu âm hết cả lại rồi, không được nhất định phải đem bọn họ nắm trong tay, phải đem mobile phone của hắn tìm ra rồi đem những chứng cớ này toàn bộ hủy. Nghĩ tới đây Mao khoa trưởng hướng Nghiêm sở trưởng nháy mắt một cái.

Nghiêm sở trưởng tâm thần lĩnh hội nói: “ Tốt các ngươi muốn nói cái gì thì trở về đồn công an rồi hãy nói. Mao khoa trưởng các ngươi cũng đi với ta, còn có lão bản tửu điếm là nhân chứng cũng đến đồn công an đồng thời làm khẩu cung.”

“ Nếu như chúng ta không đi?” Trần Thiên Minh vừa cười vừa nói.

“ Vậy ngươi chớ trách chúng ta” Nghiêm sở trưởng rút khẩu súng lục ra tàn bạo nói. Mới vừa lúc tiến vào hắn đã thấy bảo an nằm trên mặt đất, có thể đem bảo an nhẹ nhàng đánh ngã như vậy nhất định là có tài, đồng thời vừa Mao khoa trưởng hướng chính mình nháy mắt chính là không muốn chứng cứ bị người này mang đi.

“ Tốt lắm, ta và ngươi đi bất quá các ngươi nhớ kỹ thiện có thiện báo, ác có ác báo, làm cái gì cũng phải tự biết hậu quả đấy!” Trần Thiên Minh cho bọn hắn cơ hội cuối cùng, nếu như bọn họ không quý trọng mà nói, vậy hắn không khách khí nữa.

Lâm Quốc đi tới trước mặt Trần Thiên Minh nói: “ Lão đại chúng ta có muộn hay không gọi điện thoại cho Hà thúc? Hoặc là sư phụ?”

“ Không cần, những chuyện nhỏ nhặt như này mà chúng ta cũng không được tự giải quyết được, thực sự làm cho người ta cười rơi răng hàm.” Trần Thiên Minh lắc đầu nhỏ giọng nói. Hắn muốn nhìn xem những người muốn thế nào, có đúng hay không đã phát rồ.

Trần Thiên Minh bọn họ cùng lên một chiếc xe cảnh sát, xe hướng đồn cảnh sát chạy đi. Mà Mao khoa trưởng bọ họ khả năng bời vì có chút quyền lực đặc thù nên bọn họ tự mình lái xe của họ. Xem ra bọn họ một hồi muốn trên đường nghĩ thế nào hại chúng ta đây. Trần Thiên Minh ở trong lòng thầm nghĩ.

Bạn đang đọc Lưu Manh Lão Sư của Dạ Độc Tuý
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 144

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự