Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 7 Đến, đánh một chầu

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc

Phiên bản Dịch · 2267 chữ · khoảng 8 phút đọc

Chương 7: Đến, đánh một trận

Trên Quang Minh Đỉnh

Đoạn tuyệt với nhân thế!

Sở Bách thủy chung là trải qua một cuộc sống an tĩnh của chính mình, một bên khổ tâm tu tập nội công, một bên tập luyện công phu quyền cước. . .

Loại yên tĩnh này ngược lại là trôi qua có chút hơi nhàn nhã mà phong phú!

Duy nhất không được hoàn mỹ.

Chính là lúc trước Lệ Chưởng Kỳ Sử định ra hứa hẹn một năm. . .

Hiện giờ hơn mười tháng ròng rã đi qua, mà Sở Bách cũng chỉ một người một ngựa đả thông Thập Nhất Xử Chính Kinh;

Khó khăn cuối cùng chỉ còn lại Tối Hậu Nhất Điều Chính Kinh(1) ,không đả thông!

(1)Tối Hậu Nhất Điều Chính Kinh: kinh mạch cuối cùng

Nhưng một kinh mạch cuối này để đả thông được nó, xa xa so với trong tưởng tượng Sở Bách còn muốn khó khăn hơn nhiều.

Tuy lúc này khí tức trong cơ thể Sở Bách, càng ngày càng trở nên mạnh mẽ và ngưng đọng, như có vẻ muốn phá vỡ gông cùm xiềng xích, đánh vỡ rào cản, nhưng cảm giác vẫn chậm chạp như cũ chưa xảy ra.

Đây tựa hồ là một loại biến đổi về chất, trước rào cản, chỉ cần đem nó hung hăng phá tan, liền có thể triệt để đạt được một loại chất biến.(2)

(2)giải thích:

Đoạn này diễn giải hơi thâm sâu khó hiểu, ông tác giả chắc học giỏi Triết Học đấy mà, dịch mấy đoạn đều có biến đổi lượng

chất các thứ....mình đã dịch sát ý lắm rồi, các đạo hữu không cần thắc mắc nhé....

Túm lại là ý Sở Bách muốn đả thông kinh mạch cuối cùng nhưng anh ta chưa tích đủ vật chất và cơ may xảo hợp thôi nên chưa trùng kích được kinh mạch này, kiểu giống như thăng cấp...

...........

Có lẽ là loại chống cự này quá mức ương ngạnh!

Sở Bách lần lượt đem hết toàn lực, rồi lại lần lượt thất bại, thẳng đến khi hắn có cảm giác tình trạng kiệt sức.

Thậm chí!

Vô luận Sở Bách nỗ lực như thế nào đi nữa, kinh mạch này vẫn như cũ, gắt gao giữ vững phòng tuyến cuối cùng.

Không cho cơ hội mảy may phá tan nó!

Như thế làm cho Sở Bách có chút bất đắc dĩ!

Xem ra, cho dù Sở Bách có ưu thế là kẻ xuyên việt, nhưng khi đối mặt với nan đề này, vẫn là giống với người bình thường.

Một năm kì hạn sắp tới!

Sở Bách cũng không cảm thấy nóng vội, vì chưa thể đả thông Thập Nhị Chính Kinh tu thành nội lực.

Bởi vì trong nội tâm hắn vô cùng rõ ràng, lấy trạng thái của hắn bây giờ tới trùng kích Thập Nhị Chính Kinh, tỷ lệ thất bại e rằng sẽ là 9 phần trở lên.

Hắn thì lại không muốn nghĩ , bốc lên loại mạo hiểm vô vị này a.

Dục tốc thì bất đạt!

Đạo lý này hắn là người hiện đại, hiển nhiên là cảm nhận được sâu sắc. . .

Cho nên mỗi lần lúc loại tâm tình này dâng lên, hắn liền sẽ cố gắng đè xuống;

Mà sau khi thành công đè xuống sự tình dâng lên trong lòng, Sở Bách lại lần nữa bắt đầu đứng lên, không nóng không vội.

Mỗi ngày đúng giờ tu tập nội công, sau đó liền tới Luyện Võ Trường, khổ luyện quyền chưởng công phu!

Lúc đang khổ luyện quyền chưởng công phu, Sở Bách có chút kinh dị phát hiện, đối với những chiêu thức kia hắn cuối cùng có thể tùy ý điều khiển.

Hắn vốn cho là bản thân đến từ xã hội hiện đại, đối với chiêu thức tu luyện này hẳn rất lợi hại khó mà luyện mới đúng.

Nhưng một đường luyện tiếp theo hắn lại kinh ngạc phát hiện những chiêu thức võ công này, dường như rất đơn giản.

Thậm chí. . .

Dường như là bên trong chiêu thức, có chút chỗ không thông hắn hơi suy nghĩ một chút liền có thể minh bạch, không hề kém hơn so với một vài đệ tử【 Duệ Kim Kỳ Sử 】luyện đã lâu.

Đối với tình huống như thế, trong lòng Sở Bách bỗng nhiên run lên một cái, có chút không xác định suy đoán nói:

"Chẳng lẽ là bởi vì ta dung hợp trí nhớ hai đời, cộng thêm nguyên nhân có cánh cửa xuyên việt trợ giúp?"

Nghĩ đến đây!

Sở Bách chậm rãi bình tĩnh lại, bất kể là có đúng như vậy hay không, đối với hắn cũng chỉ có chỗ tốt không có chỗ xấu, đã là như thế nghĩ nhiều nữa cũng là vô dụng.

Trong một khoảng thời gian!

Trạng thái của hắn như vậy, chính là kéo dài mấy ngày.

Rốt cuộc vào một ngày, Sở Bách rốt cuộc tự cảm giác được trạng thái của bản thân, tự điều chỉnh tới khi đỉnh phong, hắn bắt đầu hành động rồi.

Sở Bách nhìn chung quanh những phòng ốc kia, tự lẩm bẩm:

"Nếu hiện trạng không đủ để cho ta mở ra Nhất Xử Chính Kinh cuối cùng, vậy thì tìm tới điểm ngoại lực thử một chút. . ."

. . .

. . .

Bóng đêm tràn tới ánh trăng bao phủ toàn bộ Quang Minh Đỉnh, không gian hết sức an tĩnh!

Mà nơi nào đó!

Lại có một tia âm thanh quỷ dị, giống như đom đóm trong đêm tối nổi bật tới cực điểm. . .

"Oành!"

"Oành!"

"Oành!"

Ở bên dưới tia ánh sáng đó, một đạo nhân ảnh đang ở tại nơi ,này huy động song chưởng;

Người này chính là Trang Tranh!

Từng chiêu từng thức bên trong, mang theo thế uy vũ!

Không biết là đã luyện bao lâu, hắn ngẩng đầu nhìn lên, trăng đã lên giữa trời hẳn là vào lúc canh ba rồi, hắn lập tức thu quyền mà đứng;

Hắn không khỏi nhớ tới lúc ban đầu, tuyển chọn【 Ngũ Hành Kỳ 】, Sở Bách kia dám đón đỡ một mũi tiễn;

Trang Tranh đáy lòng không khỏi nói thầm một tiếng: "Bây giờ ta đã đả thông Cửu Điều Chính Kinh, khoảng cách tu thành nội lực cũng thật sự còn không xa, chính là không biết tên tiểu tử kia bây giờ đả thông mấy Điều Chính Kinh!"

Hắn đang suy nghĩ, đột nhiên lòng hắn sinh ra cảm giác, xoay người nhìn một cái.

Nhưng chính cái nhìn này!

Khiến Trang Tranh trong lòng, không nhịn được một trận phát rét. . .

Có lầm hay không!

Mới vừa rồi hắn cũng chỉ là suy nghĩ lung tung một phen, người này lại quỷ dị như vậy xuất hiện, không đến nổi dọa người như vậy chứ ?

"Thế nào, có hứng thú cùng đánh một trận hay không?"

Sở Bách không biết suy nghĩ trong lòng Trang Tranh, chẳng qua là nhìn hắn, toét miệng cười một tiếng, nói.

Nói xong!

Chính là nắm chặt bàn tay, ngay sau đó một trận thanh âm răng rắc vang lên.

"Hơn nửa đêm tìm ta đánh nhau?"

Nghe lời nói của Sở Bách, Trang Tranh cũng là sửng sốt một chút, hắn hiển nhiên là không nghĩ tới Sở Bách sẽ tìm đến như vậy.

Không sai!

Đây cũng là chỗ tìm ngoại lực mà Sở Bách nói!

Những ngày qua tới nay, hắn một mực vùi đầu vào trạng thái khổ tu, bây giờ gặp gỡ bình cảnh hắn tìm cho mình 1 ngoại lực, chính là tìm một đối thủ võ có công tương đương mình.

Cái gọi là lấy ngựa chết làm ngựa sống, vạn nhất sau khi giao thủ, có thể có chút thu hoạch cũng không chắc chắn.

Mà bản thân lựa chọn!

Nghĩ tới nghĩ lui, cũng chỉ có Trang Tranh trời sinh thần lực, hắn là thích hợp nhất. Đây cũng là nguyên nhân Sở Bách tới tìm hắn.

Mà một bên!

Đang xác định xem Sở Bách không phải là đang nói đùa hắn, nhưng lại cảm thấy hơi có chút hưng phấn.

Hắn hôm nay!

Bây giờ mặc dù đã đả thông Cửu Điều Chính Kinh, nhưng chung quy vẫn là thiếu kinh nghiệm giao thủ, về phần Ngô Kính Thảo, giữa hai người chênh lệch quá lớn, đánh cũng không sung sướng;

Mà Sở Bách thì lại khác!

Hắn mặc dù không biết Sở Bách rốt cuộc đả thông mấy Điều Chính Kinh, nhưng hắn cảm giác tuyệt không thể kém hơn so với chính mình.

Dưới tình huống như vậy, mà đưa tới cửa một người để bồi luyện, hắn làm sao lại có thể không hưng phấn đây a?

Hơn nữa, người cùng bồi luyện (3) này hắn rất là thưởng thức .

Bồi luyện (3): cùng nhau luyện tập

Mặc dù bây giờ đã là nửa đêm canh ba, nhưng cũng không ảnh hưởng tới tâm tình của hắn;

. . .

. . .

Trang Tranh không hổ là ngày sau có thể lấy 【 Lang Nha Bổng 】 làm vũ khí lợi hại, hắn trời sinh thần lực cùng với mở ra Cửu Điều Chính Kinh đơn giản lực đạo hiện giờ có thể nói là kinh khủng;

Mà Sở Bách đây?

Chỉ thiếu chút nữa liền có thể mở ra Thập Nhị Điều Chính Kinh, hơn nữa về phương diện chiêu thức, Quyền Chưởng có sức lĩnh ngộ cực cao, hơn nữa so với đệ tử gia nhập【 Duệ Kim Kỳ 】 rất nhiều năm còn mạnh hơn bọn họ nhiều.

Hai cái như vậy đụng nhau, quả thực kẻ tám lạng người nửa cân!

Ầm!

Ầm!

Trong đêm tối quyền chưởng chạm nhau, âm thanh va chạm chậm rãi vang dội.

Lần đầu tiên cùng Trang Tranh giao thủ với lượng lực mạnh như vậy, Sở Bách cũng coi như là lãnh giáo một chút trình độ khí lực của người trước mặt.

Quả nhiên không hổ là trời sinh thần lực!

Ước chừng, làm cho hắn phải lui về phía sau mấy bước, mới vừa dừng lại.

Cùng Sở Bách lùi lại Trang Tranh cũng không tốt hơn bao nhiêu, bước chân cũng như vậy lui về phía sau mấy bước, thân thể mới ổn định vững vàng lại.

Trong khoảng thời gian cực nhanh!

Sở Bách cùng Trang Tranh nhanh như tia chớp giao thủ với nhau hơn mười chiêu, song phương quyền quyền tới hướng, tuy không dùng nội lực, nhưng lực đạo là cực kì mạnh đủ mười phần. . .

"Oành!"

Quyền hai người lại lần nữa hung hăng giao kích với nhau, rốt cục thì làm cho thân hình 2 bên lui lại về sau.

Chung quy là không có nội lực trong người, không được, điều chỉnh lại khí huyết của bản thân, giao thủ lâu như vậy, thẳng đến giờ phút này, bất kể là Sở Bách, hay là Trang Tranh, đều đã cảm thấy một ít mệt mỏi;

Có lẽ là càng đánh càng sung sướng.

Sở Bách hoàn toàn quên mất mục đích lần giao thủ này.

Không đợi Trang Tranh thở hổn hển, Sở Bách lại lần nữa xông tới: "Tiếp tục!"

Nhìn lại lần nữa bóng người kia đánh tới, dù là Trang Tranh con ngươi cũng cảm thấy có chút co rụt lại nói: "Còn tới?"

Tuy là nói như vậy!

Nhưng động tác trên tay của hắn lại không chậm chút nào, gồng lên sức lực toàn thân, hướng Sở Bách đánh trả lại.

Phanh!

Hai quả đấm như vậy hung hăng đụng một cái, nhất thời thân thể cả hai người, đều là chà trên mặt đất, hung hăng bắn ngược ra. . .

Cuối cùng!

Hai người lực kiệt, cũng không còn một tia khí lực giao thủ.

Không chỉ có như thế!

Giờ khắc này bọn họ thậm chí ngay cả khí lực chống đỡ bản thân cũng đều không có.

Thật là bất đắc dĩ!

Hai người chỉ đành phải lẳng lặng chờ đợi trên mặt đất, cho tới khi chậm rãi ngồi lên.

"Cái...Cái tình huống gì?"

Bỗng nhiên, Sở Bách trợn mắt há hốc mồm, hắn cảm thấy trong cơ thể khí tức càng chuyển càng nhanh, vậy mà từ kinh mạch không có biến hóa, cuối cùng cũng có một chút dãn ra. . .

Trong lúc nhất thời, hắn chẳng nghĩ được gì cứ thế trực tiếp thừ mặt ra một chút.

Sở Bách ngạc nhiên cảm thụ lần biến hóa này, một lát sau mới vừa dần dần phục hồi tinh thần lại, có chút không thể tin mừng như điên nói.

"Thật. . . Thật thành công?"

Nếu nói lúc trước, hắn là lấy ngựa chết làm ngựa sống vậy thì hắn cảm thấy may mắn trong lòng!

Như vậy cỗ khí tức kia, khi hắn cùngTrang Tranh giao thủ cũng đã dần dần tản ra.

Lúc đó trong lòng càng nhiều hơn là cái ý tưởng mượn ngoại lực kia, nhưng khi đánh thực sự lại muốn sung sướng đầm đìa đánh một trận.

Không nghĩ tới, thường thường mong mà từ đầu đến cuối lại không đến, bỗng nhiên ném qua một bên không để ý thì ngược lại nó lại đến!

==============hết chương===

Chắc lên cấp rồi

Chương này cực kì nhiều Triết Lý

Haiz vô cùng là khó dịch nha mọi người

Thế nên là có gì sai sót mọi người thỉnh hãy bỏ qua à nha

Mình đọc tiếp chương 8 hehe

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bạchyđộngã
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 3
Lượt đọc 308
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự