Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 6 Khiêu chiến

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc

Phiên bản Dịch · 2126 chữ · khoảng 7 phút đọc

Chương 6: Khiêu chiến

============ đánh nhau rồi chỉ vậy là lão bà ta thú thú thôi ============

Trong sân!

Hai bóng người trong đó chớp động thật nhanh!

Hai người thân hình võ động khua múa!

Ầm!

Ầm!

Từng quyền ,từng quyền đánh nhau, phát ra thanh âm !Phành !Phành! ,chấn động không ngớt.

Trong chốc lát!

Hai người quyền cước soàn soạt, đã qua mấy chiêu, một người chợt nâng quyền lên, hướng tới đánh thẳng trên đỉnh đầu một người.

Mà người kia né tránh về phía bên phải, tay trái một quyền đánh ra, nhằm trúng bắp đùi người kia.

Ngươi tới ta đi, vô cùng náo nhiệt!

Lúc này, đã có nhiều người dường như bị thanh âm này quấy rối, từ trong phòng đi ra;

Mà Sở Bách, cũng ở trong nhóm này !

Thân hình mới vừa từ trong phòng bước ra, Sở Bách thấy ngoài nhà, chính là có thân ảnh quen thuộc.

Ngay sau đó bước nhanh tới, nghi ngờ hỏi: "Đã xảy ra chuyện gì?"

Nhìn vẻ mặt vô cùng nghi hoặc của Sở Bách, Trang Tranh đưa tay ra, chỉ về đằng trước một nam tử mặc áo xanh nói: "Có người tự nhận võ công tiến nhanh, muốn thử một chút quyền cước!"

"Thử một chút quyền cước?"

Ánh mắt hắn quét bốn phía một vòng, lúc này, rất nhiều người, ánh mắt cũng tập trung trên hai người đang ở trong sân tranh đấu.

Hiển nhiên, đối với náo nhiệt như vậy, bọn họ rất hứng thú.

Nhưng làm cho Sở Bách có chút kỳ quái, người như Trang Tranh tính cách như vậy, hắn đối với loại chuyện lần này hẳn là phải không có hứng thú gì đi .

Sao hắn lại cũng đi ra tham gia náo nhiệt?

"Đừng nhìn ta, không ra không được!" Thấy bộ dáng Sở Bách như vậy, Trang Tranh tựa như cũng biết là hắn đang suy nghĩ gì, cười nói:

"Tiểu tử này đã chỉ mặt gọi tên, muốn khiêu chiến với ta lập uy, ta chính là nếu như không ra, thì hắn cũng sẽ gõ cửa của ta, đã như vậy, ta sao không cho hắn như nguyện. . ."

"Tên kia điên cuồng như vậy?"

Sở Bách cười cười nói, hắn ngược lại không nghĩ tới, tên kia lại sẽ phách lối như vậy.

"Ha ha!"

Đối với lần này, Trang Tranh cũng là cười ha ha một tiếng nói: "Mới vừa nghe nói, hắn đã mở ra Đệ Tứ Chính Kinh rồi, bây giờ chúng ta, những người mới này đại đa số vẫn còn đang ở lại bên trên khí cảm, chỉ có số ít đã đả thông Đệ Nhất ,Đệ Nhị Chính Kinh, hắn đương nhiên là có vốn liếng cuồng vọng!"

"Đúng rồi, người đó mới vừa rồi cũng điểm qua tên của ngươi, có lẽ sau ta, hắn sẽ tới tìm ngươi!"

Nghe lời ấy của Trang Tranh, Sở Bách hơi kinh ngạc, trong lòng có chút buồn cười.

"Chúng ta rất giống trái hồng mềm sao?"

"Ta cảm thấy được là không giống!"

Một bên, Trang Tranh cười lớn tiếng nói: "Tối thiểu ta sẽ không gặp qua,người dám tiếp một mủi tên của phó Chưởng Kỳ Sử là trái hồng mềm!"

Sở Bách bất đắc dĩ nhún vai một cái, liếc mắt nhìn Trang Tranh, cười nói:

"Tên kia tên gọi là gì?"

"Ngô Kính Thảo. . ."

. . .

. . .

"Ngô Kính Thảo?"

Nghe danh tự này, Sở Bách cũng không khỏi sửng sốt một chút;

Đối với cái danh tự Ngô Kính Thảo này, hắn cư nhiên cũng đã nghe qua, Ngô Kính Thảo cũng chính là phó Chưởng Kỳ Sử【 Duệ Kim Kỳ 】trong tương lai.

Sở Bách ngược lại không nghĩ tới, cái người cuồng vọng khiêu chiến kia, lại sẽ là hắn?

Lần này ngược lại là chơi thật vui đi!

Phó Chưởng Kỳ Sử【 Duệ Kim Kỳ 】trong tương lai, lại phách lối muốn khiêu chiến Chưởng Kỳ Sử trong tương lai . . .

Còn có cái gì so với điều này càng bùng nổ hơn chứ?

Nghĩ đến đây!

Sở Bách cũng cười cười ,đưa tay sờ sờ cằm một cái, gật gật đầu, ánh mắt đảo trở về, lại lần nữa nhìn trên người Ngô Kính Thảo.

Không thể không nói!

Ngô Kính Thảo này ,ngày sau có thể làm đến phó Chưởng Kỳ Sử, vẫn còn có chút năng lực!

Coi tuổi tác hắn ta lúc này, mặc dù cùng với Trang Tranh đồng dạng là lớn hơn mình mấy tuổi, nhưng chớ có quên, mọi người đều là cùng giai đoạn đang tu tập nội công.

Ở đại đa số người, vẫn còn đang ở giai đoạn cảm giác Ngộ Khí.

Thì hắn ta cũng đã dẫn đầu mở ra Đệ Tứ Điều Chính Kình, điều này, đủ để thấy tư chất hắn như thế nào. . .

Đương nhiên, Sở Bách thuộc về ngoại lệ rồi!

Hắn sở dĩ đả thông Lục Điều Chính Kình, đó toàn bộ là nhờ vào việc xuyên qua mang lại lợi ích, giúp hắn mở ra Lục Thức, đã tiết kiệm cho hắn không ít thời gian cảm giác Ngộ Khí .

Cho nên nếu so sánh ,hai người tự nhiên không thể giống nhau!

Mà Sở Bách xem cuộc chiến ở bên trong ,thấy Ngô Kính Thảo kia, đúng là cố ý lộ ra nửa điểm sơ hở cho đối thủ.

Chỉ thấy lúc quyền của đối thủ sắp đến bả vai Ngô Kính Thảo, hắn bước chân đạp một cái, một bước này của hắn không nhiều không ít, vừa vặn tránh ra công kích của đối thủ;

Ngay sau đó quyền của hắn, trong nháy mắt nâng lên, xuyên thấu qua cánh tay đối thủ, hung hãn đánh vào trên bụng người đó.

"Ầm!"

Một tiếng vang trầm thấp, đối thủ bị Ngô Kính Thảo đánh trúng, sắc mặt nhất thời tái nhợt, bước chân lảo đảo lui về phía sau. . .

Sau cùng!

Rốt cục thì người đó chân đứng không vững, mềm nhũn xuống, té chõng vó lên trời.

Nhìn một màn này!

Người chung quanh, cũng là không nhịn được hít một hơi dài khí lạnh;

Nhìn qua bóng lưng điên cuồng của Ngô Kính Thảo, dường như cảm thấy giờ phút này, càng trở nên cao lớn. . .

Đối với sự khiếp sợ của những người khác, trong lòng Ngô Kính Thảo cũng thoáng qua một tia đắc ý.

Vì vậy, sau khi đánh bại đối thủ trước mặt, hắn chậm rãi thu hồi quyền, quay đầu hướng về phía Trang Tranh một bên đang xem cuộc chiến nói: "Đến ngươi!"

"Ngươi là chính mình tới, hay là buộc ta đi qua?"

Đang khi nói chuyện, Ngô Kính Thảo thấy được Sở Bách đứng bên cạnh Trang Tranh, sửng sốt một chút, tiếp lời nói: "Còn ngươi nữa, ta cũng rất muốn thử một chút, ngươi có bản lãnh gì để cho Chưởng Kỳ Sử định ngươi là Phân Kỳ Sử!"

"Chỉ sợ ngươi không có cơ hội rồi!"

Sở Bách sắc mặt cổ quái đưa mắt nhìn sang Trang Tranh hơi mỉm cười nói.

Đó là ngụ ý!

Nhưng chắc chắn Ngô Kính Thảo không phải là đối thủ của Trang Tranh.

Mà lúc đó Ngô Kính Thảo đang muốn phản kích lại, nhưng Trang Tranh lại không cho hắn cơ hội đó:

"Muốn đánh liền tới đây!"

Vừa nói, Trang Tranh vừa bật cười một tiếng, nói: "Muốn ta đi qua, thì phải xem ngươi, có tư cách này hay không rồi!"

Dễ nhận thấy !

Nhìn Ngô Kính Thảo, một bộ dáng y hệt thể hiện, lão tử ta lợi hại nhất, Trang Tranh cũng là khó chịu hắn rất lâu rồi. . .

. . .

. . .

Nhìn Sở Bách cùng Trang Tranh, ngươi một câu ta một lời ,sỉ vả Ngô Kính Thảo, những người khác ở một bên, ánh mắt cũng lộ ra biểu tình kỳ quái!

Có chút khí phách là được!

Nhưng cậy mạnh lời nói, chính là tự chuốc lấy họa a. . .

"Hừ, ta sẽ để cho ngươi nhìn thấy, ta có hay không tư cách kia!" Ngô Kính Thảo cười xùy một tiếng, thân hình chợt lao nhanh một hồi, bước vài cái vậy mà ,đã xuất hiện ở trước mặt Trang Tranh.

Năm ngón tay nắm chặt thành quyền!

Trực tiếp hướng về phía mặt Trang Tranh đánh tới, trong lúc mơ hồ, hơi có chút tiếng gió dồn dập truyền tới.

Ngô Kính Thảo ,ánh mắt lạnh lại, mang theo kình phong nhào tới.

Trang Tranh, khóe miệng lướt qua một vệt cười lạnh, không tránh không né, thủ chưởng lộ ra, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người ,tại chỗ cùng Ngô Kính Thảo đối lại một quyền này, cứng chọi cứng giao kích với nhau.

"Ba!"

Quyền chưởng đụng nhau!

Nhưng mà, làm cho tất cả mọi người vô cùng ngạc nhiên chính là, Trang Tranh trực tiếp là tóm được một quyền này của Ngô Kính Thảo!

"Khí lực thật là lớn!"

Lần giao thủ này, Ngô Kính Thảo cảm giác có cái gì không đúng, khí lực của đối phương mang đến cho hắn một cảm giác, lại như là đầm lầy vậy sâu không lường được!

"Buông tay!"

Một tiếng quát to, nụ cười trên gương mặt Ngô Kính Thảo có chút ngưng trệ, gắt gao kéo quyền lại phía sau một cái, định đem quyền từ trong tay Trang Tranh kéo ra;

Không phản ứng!

Một lần nữa. . . Vẫn là không có phản ứng!

"Làm sao có thể? Người này khí lực sao lại to lớn như vậy" Ngô Kính Thảo trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.

Ánh mắt u ám nhìn chằm chằm Trang Tranh, trong đầu Ngô Kính Thảo, từ từ hiện lên vẻ bất an;

Đặc biệt là lúc, khi hắn bỗng nhiên phát giác, người này khí lực hơn xa chính mình;

Cỗ bất an này, càng lúc càng sâu!

Chợt!

Hắn lại lần nữa cắn răng một cái, quyền trái nắm chặt, hung hăng đánh về phía Trang Tranh, định sau khi làm phân tán sự chú ý sẽ từ đó kéo tay ra.

Nhưng tiếc chính là, Trang Tranh so với tốc độ của hắn nhanh hơn!

Hơn nữa!

Khí lực mạnh hơn!

Một đạo tiếng vang thanh thúy vang lên.

Chợt ,Trang Tranh đích thực ra một quyền, giống hệt quyền của Ngô Kính Thảo, vừa mới đánh vào bụng đối thủ của hắn ban nãy. . .

Một quyền bất ngờ này đến, khiến cho tư thế của Ngô Kính Thảo trực tiếp tan vỡ.

Ngay sau đó, cước bộ của hắn lảo đảo ,lảo đảo lui nhanh.

Rốt cuộc, lảo đảo một cái nữa.

Ở chung quanh, từng người xem trợn mắt há hốc mồm. Họ nhìn thấy Ngô Kính Thảo đồng dạng là té chõng vó lên trời.

Thật là báo ứng tới quá nhanh!

Mà Ngô Kính Thảo bị thua, liền là chứng thực vô cùng tốt lời Sở Bách nói là thật!

Nghĩ tới chỗ này, tất cả mọi người ở đây sắc mặt đều phức tạp!

Nếu Trang Tranh có thể dễ dàng như vậy đánh bại Ngô Kính Thảo đã đả thông Tứ Điều Chính Kinh, như vậy bản thân hắn, nhất định mở ra không chỉ Tứ Điều Chính Kinh.

Ngũ Điều?

Hay hoặc là Lục Điều?

Gì đây mẹ, từ đâu tới đều là quái thai, trước ra một Ngô Kính Thảo thì coi như xong đi, bây giờ lại ra một người so với Ngô Kính Thảo, còn âm ngoan chỉ hơn chứ không kém;

Phải dùng tới cách đánh như vậy đánh người sao?

" Dựa vào chút bản lãnh này, mang tới xấu hổ mất mặt, thật là buồn cười!" Trang Tranh nhìn Ngô Kính Thảo, toét miệng cười một tiếng nói.

"Thúi lắm, ngươi chẳng qua chỉ là khí lực lớn hơn nhiều chút, lần kế, ta nhất định sẽ không thua ngươi!"

Nói xong, gương mặt của Ngô Kính Thảo nhất thời đỏ lên, chỉ có điều, thời điểm đang nói chuyện, sức lực có chút không đủ.

Đối với sự không phục của Ngô Kính Thảo, Trang Tranh cũng chỉ là cười cười không nói lời nào;

Sau đó!

Xoay người hướng phía nhà ở của chính mình đi tới!

Mà một trận đấu vô cùng náo nhiệt, chính là như vậy kết thúc;

======================================================

ai đọc cho tui xin ý kiến nhớ...

Dịch giả : Bạch Y Độ Ngã

Ta hỏi phật:

- tình yêu kia có màu gì ai có thể trả lời ta

Là nỗi cô đơn trong mắt người

Là sầu trong trái tim của ta

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bạchyđộngã
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 2
Lượt đọc 318
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự