Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Nhập Minh Giáo

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc

Phiên bản Dịch · 2231 chữ · khoảng 8 phút đọc

Truyenyy

Bạch Y Độ Ngã novel

๖ۣۜPhật Tu๖ۣۜ xuất phẩm

======== ❤=========

Chương 3: Vào Minh Giáo

Biến hóa bất ngờ xảy ra, khiến trong sân đột ngột trở lên yên tĩnh ...

Trong mắt mọi người tràn đầy kinh ngạc hướng về phía Sở Bách.

"Vút!"

Chỉ thấy Sở Bách sắc mặt nghiêm túc, trong nháy mắt tay phải hắn đưa ra chộp một cái.

Bên trên Luyện Võ Trường một âm thanh giòn dã vang lên

Sau tiếng vang, chính là một màn quỷ dị diễn ra!

"Pặc Pặc!"

Sở Bách hai tay vững vàng tiếp nhận mủi tên này, nhưng cỗ lực đạo bắn tới quá mạnh, vẫn khiến thân hình của hắn không chịu được bật về sau, bàn chân rê trên mặt đất lui về hai bước mới đứng vững.

- Hử?

Sở Bách vừa lui về, ngay lập tức có một đạo ánh mắt bén nhọn bắn tới.

Chẳng qua là vị phó Chưởng Kỳ Sứ kia, hắn biết rõ Sở Bách không phải bị mũi tên của mình bức cho lui lại, mà là do lực trùng kích gây ra.

"Ồn ào!"

Rất lâu sau, xung quanh Sở Bách đúng như dự liệu ầm ầm lên một trận xôn xao, bàn tán.

Mọi người ở đây há hốc miệng, hiển nhiên là không thể tin vào điều mình vừa thấy. Lại có người có thể làm tới mức này, hắn không những không nhíu mày đến nửa cái, ngược lại còn có gan đón đỡ mủi tên kia?

Người này thật không sợ chết sao?

Nghĩ đến đây!

Không ít người ánh mắt đều không tự chủ hiện lên vẻ kinh hãi, hiển nhiên là họ không thể ngờ tới Sở Bách tuổi tác tuy nhỏ nhưng lại có dũng khí lớn như vậy.

- Được!

Tại chỗ ngồi, ngũ đại Chưởng Kỳ Sứ thấy một màn này, cũng trầm mặc một hồi lâu, chậm rãi phun ra một chữ.

Lời này tuy chỉ có một chữ.

Nhưng những người hiểu tính hắn đều minh bạch, Sở Bách thể hiện ra dũng khí như vậy, làm cho hắn cực độ hài lòng.

Có thể thấy được!

Vào thời khắc sinh tử, Sở Bách lúc đó vẫn muốn gắng sức đánh một trận dũng khí, làm cho cho bọn họ cảm thấy kinh ngạc và thưởng thức.

Nếu như đây chỉ là một lần tình cờ, như vậy thì cũng chẳng có gì đáng để ý.

Nhưng nếu ngày sau, đối phương nhiều lần có thể ở dưới áp lực của tình huống hung hiểm, hay thời khắc sinh tử bùng nổ dũng khí liều mạng như lúc này, vậy thì thật đáng sợ.

Không sợ chết, cũng không phải là đáng sợ nhất!

Đáng sợ nhất là, vừa không sợ chết, vừa có quyết tâm không sợ mà liều chết...

Không nghi ngờ chút nào!

Một màn biểu hiện vừa rồi của Sở Bách đã giải thích hoàn mỹ một điểm này!

Mà khi tất cả mọi người đều đưa ánh mắt nhìn trên người Sở Bách, thì Sở Bách lại không có tâm tư mà quan tâm đến họ.

Lúc này, hắn đang chìm đắm trong một màn vừa mới xảy ra kia!

Sở Bách cau mày trầm tư.

Vì sao mới vừa rồi khi mủi tên kia lao tới, trong mắt hắn tốc độ của nó lại chậm như vậy.

Trong lúc mơ hồ suy nghĩ này!

Hắn dường như có hơi hiểu ra!

Có lẽ, điều này liên quan tới việc hắn dung hợp hai linh hồn, nên đã mở ra giác quan thứ sáu!

Khi ý niệm trong lòng Sở Bách đang lúc bay lộn!

"Hít!"

Hắn đột nhiên cảm giác tay trái mình, lúc này truyền tới một trận đau đớn, lần đau đớn này trực tiếp khiến cho hắn không nhịn được hít vào một hơi khí lạnh.

Người ta dù sao cũng đường đường là phó Chưởng Kỳ Sứ.

So sánh trong giang hồ, cũng được xem là võ công cao thủ, tuy là hắn khảo nghiệm một mũi tên, nhưng lực đạo trong đó làm sao có thể nhỏ được.

Huống chi là thời khắc này, Sở Bách ngoại trừ một thân thiếu niên đây thì một chút võ công cũng không có.

Nếu như hắn tùy tiện tiếp nhận một mủi tên này mà không hề hấn gì, vậy chức vị phó Chưởng Kỳ Sứ này, lão ta cũng không cần phải làm rồi, không bằng đập đầu tự tử một cái...

...

...

Cuối cùng!

Sở Bách buông mũi tên bên trong tay ra, vừa mới khôi phục một chút khí lực, giơ giơ tay trái đau nhức lên. Hắn muốn kiểm tra một phen, nhưng lúc này tay trái đã hoàn toàn không nghe hắn sai khiến rồi.

- Khá lắm thiếu niên, tiểu huynh đệ, ngươi tên gọi là gì? Năm nay bao nhiêu tuổi?

Chậm rãi đi tới, chính là vị Lệ Chưởng Kỳ Sứ « Duệ Kim Kỳ » kia, ánh mắt hắn nhìn vào trên người Sở Bách. Ánh mắt kia mặc dù mạnh mẽ bén nhọn, nhưng lại không che giấu được vẻ tán thưởng.

- Sở Bách, năm nay mười ba tuổi!

Đối với ánh mắt mạnh mẽ của Lệ Chưởng Kỳ Sứ, Sở Bách vẫn rất đúng mực trả lời.

- Được, bây giờ ta tuyên bố Sở tiểu huynh đệ đã thông qua khảo nghiệm!

- Lệ mỗ thưởng thức dũng khí của Sở tiểu huynh đệ, nếu ngươi nguyện ý muốn tới « Duệ Kim Kỳ » của ta. Chỉ cần có thể tu thành nội lực trong vòng một năm, ta liền trực tiếp thăng ngươi làm chức Phân Kỳ Sứ của Duệ Kim Kỳ , chỉ huy một đội Duệ Kim Kỳ!

Lời Lệ Chưởng Kỳ Sứ vừa ra, trong nháy mắt truyền khắp toàn trường.

Những lời vừa nói ra này!

Mọi người xung quanh nghe được những lời này, gương mặt họ lộ ra đều là hâm mộ và ghen tị!

Phân Kỳ Sứ?

Chỉ huy một đội « Duệ Kim Kỳ »?

Phải biết rằng đệ tử Ngũ Hành Kỳ bên trong Minh Giáo, cũng chia làm nhiều đẳng cấp, địa vị cũng không hoàn toàn giống nhau.

Phân Kỳ Sứ!

Này đã là áp đảo trên Ngũ Hành Kỳ Sứ tầm thường rồi, vô luận là địa vị, phương diện tập luyện võ công, đều có ưu thế cực lớn, nếu so với đệ tử bình thường ưu ái hơn rất nhiều.

Một loạt sau khi trải qua tuyển chọn tại Minh Giáo, phần lớn sẽ bị phân về làm đệ tử Ngũ Hành Kỳ Sứ bình thường.

Cũng chỉ có một số ít người xuất sắc trong đó, mới có thể trở thành Phân Kỳ Sứ!

Nhưng bây giờ, nhìn xem một tiểu thiếu niên đến lông đều chưa mọc đủ, lại được Lệ Chưởng Kỳ Sứ coi trọng, cam kết chỉ cần đợi hắn sau khi luyện thành nội lực, là sẽ trở thành Phân Kỳ Sứ

Đãi ngộ như vậy, bọn họ làm sao có thể không hâm mộ và ghen tị?

Nhưng hâm mộ thì hâm mộ!

Bọn họ cũng minh bạch, Sở Bách có thể có được đãi ngộ như vậy, thật sự cũng không phải dựa vào vận khí gì, mà chính là dũng khí chân chính của bản thân hắn!

Mà một bên tứ đại Chưởng Kỳ Sứ còn lại, sắc mặt cũng có chút bất đắc dĩ!

Bọn họ mặc dù cũng muốn để Sở Bách gia nhập dưới cờ của mình, nhưng bọn hắn nhãn quang sắc bén vẫn thấy rõ tình thế hiện thời, lập tức lẩm bẩm nói:

-Thôi thôi, tiểu tử này vốn là người Duệ Kim Kỳ chọn, cạnh tranh cũng không tranh được...

Nếu dựa theo một ít mô típ nhân vật chính mà hắn biết, thì hẳn là lúc này nhất định sẽ mặt đầy khí phách cự tuyệt, sau đó thỉnh cầu đãi ngộ bình thường, các loại vân vân (chờ) khi võ công cao sẽ tự mình tranh chức thủ lĩnh Phân Kỳ Sứ này, khiến cho tư cách bản thân nổi bật mà lại thật phong cách.

Nhưng tiếc là, Sở Bách không phải người như vậy, hắn tự nhận mình chỉ là người phàm nhân rất bình thường!

Cho nên hắn giờ phút này, trực tiếp gật đầu một cái, hướng về phía Lệ Chưởng Kỳ Sứ nói:

- Ta đáp ứng!

- Được, rất được!

Thấy vậy, Lệ Chưởng Kỳ Sứ cũng là cười ha ha một tiếng, vỗ bả vai Sở Bách một cái:

- Ta mong đợi một năm sau này, Sở tiểu huynh đệ sẽ trở thành Phân Kỳ Sứ của Duệ Kim Kỳ ta!

Nói xong, Lệ Chưởng Kỳ Sứ liền lần nữa quay trở lại trên đài!

Một bên, phó Chưởng Kỳ Sứ phụ trách chủ trì khảo nghiệm, hắn cũng là bị biến hóa bất ngờ này dọa sợ, một lát sau mới hoàn hồn, rồi liền vội vàng mở miệng tiếp tục nói:

-Được rồi, người kế tiếp!

...

...

Lúc này đã tới hoàng hôn, cuộc tuyển chọn hôm nay rốt cuộc cũng hạ màn kết thúc!

Chờ trong chốc lát!

Khi toàn bộ người thông qua tuyển chọn an tĩnh lại, lúc này vị phó Chưởng Kỳ Sứ kia mới bước lên trước một bước, nghiêm nghị đối mặt với mọi người.

- Lần này người thông qua tổng cộng hai mươi mốt người, chúc mừng các ngươi gia nhập Ngũ Hành Kỳ.

Phó Chưởng Kỳ Sứ chậm rãi nói.

Trong sân, phần lớn mọi người đều đã cơ bắp mỏi nhừ kiệt lực, chỉ hận không được về sớm một chút ngủ bất tỉnh nhân sự mới phải. Nhưng sau thời điểm nghe phó Chưởng Kỳ Sứ nói như vậy, tinh thần đều không khỏi chấn động, trên mặt lộ ra khát vọng muốn nhảy cẫng lên.

Mà Sở Bách cũng không ngoại lệ, nhưng bất quá hiện tại không biểu hiện rõ ràng như vậy mà thôi.

Hắn vốn là ngóng trông được đến thế giới võ hiệp, bây giờ được xuyên đến đây, lại còn nắm bắt mở đầu tốt như vậy, trong lòng hắn kích động, tâm tình khó có thể tưởng tượng được.

Nếu không phải hiện giờ còn chưa tập luyện võ công, hắn quả thật nóng lòng muốn xách kiếm vào giang hồ, chính mình thể nghiệm cái cuộc sống Thập Bộ Sát Nhất Nhân, Thiên Lý Bất Lưu Hành này (1)!

(1) Sách Trang Tử có câu: “Thanh kiếm của ta cứ mười bước lại giết chết một người, vì thế không để cho đi xa ngàn dặm”.

(trích trong bài thơ Hiệp Khách Hành)

Tuyển chọn kết thúc!

Không lâu lắm, liền có các đệ tử Kỳ tới dẫn người.

Có lẽ là bởi vì ngày sau tất cả mọi người sẽ trở thành chiến hữu, nên lúc này các đệ tử Kỳ, thái độ đối đãi với Sở Bách và đám người có thay đổi cực lớn so với lúc trước.

Cách sân luyện võ của Ngũ Hành Kỳ không xa là nơi trú quân của Duệ Kim Kỳ quẹo qua hai con đường cong cong, xuất hiện trước mắt là một địa phương nhiều phòng nhỏ.

Đột nhiên, người đầu lĩnh dừng bước, đứng ở vị trí trung ương, nói:

- Chỉ cần là phòng không có người ở các ngươi đều có thể tùy tiện chọn, tự các ngươi chọn cho tốt. Bí tịch tập võ sẽ có người đưa tới, không có chuyện gì thì không được chạy loạn khắp nơi!

- Đa tạ nhắc nhở!

Đối với tiếng cảm tạ của mọi người, người này không nói gì gật đầu một cái.

Đưa mắt hướng về phía Sở Bách đang đứng sau một người, nở nụ cười thân thiện rồi hắn liền nghênh ngang rời đi.

Nguyên nhân là vì Sở Bách cùng là lựa chọn Duệ Kim Kỳ giống như Trang Tranh nên hai người đi cùng nhau...

Phân chia cùng nơi!

Trong lúc đi!

Trang Tranh nhìn Sở Bách cũng là khẽ mỉm cười, hướng về phía Sở Bách đi đằng sau vươn tay ra, nói:

- Trang Tranh!

Đối với Trang Tranh này, Sở Bách cũng đáp lại cười nói:

- Sở Bách!

Cả hai nhìn nhau cười một tiếng!

Nam nhân với nam nhân sống chung không giống như nữ nhân, nó chính là thật đơn giản như vậy, không có lục đục với nhau, chỉ có một đường thẳng thắn.

- Sở huynh đệ thật can đảm, ta tâm phục khẩu phục.

Trang Tranh nhìn Sở Bách, trên khuôn mặt cũng hiện lên một nụ cười, nói:

- Bất quá nếu có cơ hội, ta nhất định sẽ tìm ngươi đánh một trận!

Nói xong!

Trang Tranh cũng không có nhiều lời nữa, mà là trực tiếp xoay người chọn một gian phòng ốc.

Nhìn bóng lưng Trang Tranh, Sở Bách cũng là cười một tiếng.

===============hết chương==========

Từ bây giờ ta sẽ cực kì nghiêm túc và nghiêm khắc với chính mình

Mỗi ngày 2 chương nhé mọi người

Xin chào và hẹn tái ngộ

Sau sẽ viết thơ tặng mọi người

Ai ủng hộ bình luận phát nào....Có ai nào muốn ta tặng thơ hay không ...thời đại này chắc không có ai phong cổ như ta nữa nhể....

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bạchyđộngã
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 9
Lượt đọc 465
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự