Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 25 Cảnh Giới Cửu Phẩm 【 Nhất Dương Chỉ 】

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc

Phiên bản Dịch · 2290 chữ · khoảng 8 phút đọc

Cảnh Giới Cửu Phẩm 【 Nhất Dương Chỉ 】

___oOo____

Nhìn về phía bóng tối, đang dần nuốt mất hình dáng của Sở Bách kia, sắc mặt Chu Trường Linh trong nháy mắt xuất hiện vẻ đờ đẫn.

Chỉ có điều!

Ngay sau đó, bên trong cặp mắt liền bùng phát ra một vẻ giận dữ.

Chỉ thấy tại【 Hồng Mai Sơn Trang 】 tràn đầy tiếng gầm gừ phẫn nộ khiến cả bầu trời vang dội :

"Tên khốn, ngươi trở lại cho ta!"

Vào giờ phút này, cũng không trách được vẻ thất thố như thế của Chu Trường Linh.

Lúc này Sở Bách chìm vào trong bóng tối, cũng liền với ý nghĩa đã để mất dấu vết, mất đi phương hướng truy kích người.

Biết Côn Lôn Sơn lớn bao nhiêu không?

Không có phương hướng, Chu Trường Linh hắn đây cho dù là có khả năng thông thiên nhãn, cũng nhất định không thể nào đem Sở Bách tìm cho ra được.

Mà cục diện này!

Chu Trường Linh tuyệt đối không muốn nhìn thấy nhất!

Bởi vì giờ khắc này trên người Sở Bách, còn mang theo Tứ môn thượng thừa võ học mà hắn đưa cho!

Sở Bách này, một khi đã trốn mất vậy thì đồng nghĩa với Tứ môn thượng thừa võ học kia, đúng là không cầm về được nữa rồi.

Nghĩ đến chính mình tính hết tất cả tường tận như thế, thậm chí không tiếc đem võ công hai nhà giao cho đối phương.

Mà khi quay đầu lại!

Chẳng những còn chưa liếc mắt thấy 【 Hàng Long Thập Bát Chưởng 】được một lần, ngược lại chính mình bị tính kế, tiếp theo ngay cả Tứ môn thượng thừa võ học cũng đều bị lừa mất sạch.

Sự việc tương phản như vậy đập vào mặt!

Làm cho Chu Trường Linh, lần đầu tiên cảm giác được chính mình cực kì ngu xuẩn như vậy!

Trả cái giá lớn như vậy, mà không thành công lấy được 【 Hàng Long Thập Bát Chưởng 】, ngược lại còn mất đi Tứ môn thượng thừa võ học.

Càng nghĩ đến điều này, càng khiến cho người một mực tự xưng là thông minh, như Chu Trường Linh thật sâu sắc cảm giác được mùi vị của sự thất bại!

Cuối cùng toàn bộ mưu kế khổ cực bày tính, cũng trôi theo dòng nước chảy.

Nghĩ đến câu nói ‘đa tạ đưa tiễn’ cuối cùng kia của Sở Bách, Chu Trường Linh càng tức đến phát điên rồi, hai mắt tối sầm lại.

Trong chốc lát!

Giận dữ cùng phiền muộn tràn ngập ở trong đầu Chu Trường Linh, ngay tại lúc hắn muốn triển khai thân hình thì sắc mặt đột nhiên đỏ lên.

"Phốc xuy!"

Rồi sau đó, ở trong ánh mắt kinh hãi của đông đảo mọi người, phun ra một ngụm máu tươi!

"Trang chủ!"

"Cha!"

Tình huống này của Chu Trường Linh, cũng làm kinh động tới đám người Chu Cửu Chân ở một bên.

"Không cần dìu ta!"

"Lục soát, tìm kiếm khắp toàn bộ Côn Lôn Sơn cho ta, nhất định phải bắt tên tiểu súc sinh đó!"

Cự tuyệt sự giúp đỡ từ mọi người, Chu Trường Linh lại vừa phun ra một ngụm máu tươi.

Lúc này cũng không nghĩ ngợi được nhiều, trong thanh âm gầm thét dường như mang theo có chút thê lương.

Sự tình phát sinh ngày hôm nay, thật sự khiến cho hắn có một loại xung động, muốn sụp đổ, thực là như vậy…..

Sau khi lời nói vừa ra!

Chu Trường Linh rốt cục thì không nhịn được hôn mê luôn rồi!

Lúc này thật là ấn chứng với một câu nói, mưu kế tính hết quá thông minh, vừa mất phu nhân lại thiệt quân! (1)

(1)Lấy một nửa điển cố có trong tác phẩm Tam Quốc Diễn Nghĩa.

Khi Gia Cát Lượng cho binh sĩ đọc vang hai câu thơ :

“ Chu Lang diệu kế yên thiên hạ.

Đã mất phu nhân lại thiệt quân.”

Chu Du nghe xong uất quá hộc máu, khiến vết thương sắp lành liền vỡ ra.

Ý câu nói là thông minh tính kế muốn chiếm lợi thế, nhưng lại tổn thất gấp bội mất cả chì lẫn chài.

...

...

Đứng trên đỉnh một tòa tuyết sơn, Sở Bách hít sâu một hơi mang theo không khí có chút lạnh, khóe miệng đột nhiên không nhịn được câu lên một độ cong rất nhỏ.

Tiếp đó độ cong mở rộng, càng dần hóa thành từng trận cười như điên!

Vang vọng thật lâu ở trên đỉnh núi tuyết này!

Sở Bách cười như điên như vậy tất cả là vì lần thu hoạch này, hắn kéo được một mảng lớn da hổ vượt xa ngoài dự liệu.

Ban đầu hắn chỉ muốn lấy được Nhất Dương Chỉ mà thôi.

Thật không ngờ đến, hắn đã đánh giá quá thấp sự hấp dẫn của Hàng Long Thập Bát Chưởng, đối với hai người Chu Trường Linh và Vũ Liệt.

Đây chính là trọn bộ Tứ môn thượng thừa võ học đấy!

Ai có thể ngờ tới Sở Bách đây, căn bản cũng không phải là hậu nhân Quách gia, lại càng không biết cái gì là【 Hàng Long Thập Bát Chưởng 】?

Ai có thể biết được!

Hai người Chu Trường Linh và Vũ Liệt, vì để lấy lòng làm cho Sở Bách tin tưởng, cuối cùng không tiếc chủ động đem Tứ môn thượng thừa võ học giao ra?

Hết lần này tới lần khác, lại cứ lọt hố như vậy.

Thật đúng là làm cho Sở Bách cảm thấy có mấy phần khôi hài, khi lấy được Tứ môn thượng thừa võ học. Chuyện này sao lại không khiến cho hắn cười như điên được?

Điều này như một cái bánh, từ trên trời rơi xuống vậy!

Cơ hồ là làm cho Sở Bách đến giờ, vẫn còn cảm giác hoảng hốt.

Đương nhiên, cái này cũng đều nhờ vào Sở Bách là người hiện đại, quen thuộc năng lực ứng biến, cộng thêm việc đã tu luyện Cửu Dương Thần Công.

Nếu như đổi lại người khác....

Dù có kéo được da hổ thì cũng chưa chắc lừa gạt được Chu Trường Linh, lão hồ ly đa mưu túc trí như vậy!

Tiếng cười dần dần tản đi, Sở Bách cũng lấy ra từng bí kíp Tứ môn thượng thừa võ học, nắm trong tay.

Bây giờ đã sắp tới thời hạn, ba tháng phải quay về Minh Giáo một lần, thời gian chỉ còn lại chưa đầy một tháng.

Ở trong khoảng thời gian ngắn ngủi này, mà lại nghĩ muốn luyện thành Tứ môn thượng thừa võ học này, không khác nào nói mơ giữa ban ngày.

Sau khi trải qua một phen cân nhắc, đầu tiên là Sở Bách đưa mắt đặt ở bên trên Nhất Dương Chỉ.

Nếu như hắn có thể đem môn võ học này nắm giữ sơ bộ.

Thì võ công hiện tại của hắn, sẽ tăng lên rất nhiều trong một khoảng thời gian ngắn, là điều không cần nghi ngờ.

Đã quyết định xong!

Sở Bách liền lấy quyển bí tịch Nhất Dương Chỉ ra, còn ba môn võ học kia thì đem cất đi.

Nhớ tới Chu Trường Linh trước đó, đã thi triển ra cái loại võ công sắc bén này, trong mắt Sở Bách cũng có chút lửa nóng.

Hắn lại có thể tự mình thể nghiệm qua uy lực của Nhất Dương Chỉ.

Thật đúng là lúc chậm thì tiêu sái phiêu dật. (Nhẹ nhàng phóng khoáng.)

Khi nhanh thì nhanh như thiểm điện. ( Nhanh như tia chớp.)

Cộng thêm cái này có thể xuất ra kình khí bất thình lình, sau này cùng người đối chiến, đánh bất ngờ rất là hiệu quả!

Bây giờ võ học đã tới tay rồi, Sở Bách tuyệt đối không có đạo lý bỏ qua đâu.

...

...

Sau khi quyết định xong, hắn liền lâm vào trạng thái tu luyện, nháy mắt thời gian đã nửa tháng trôi qua.

Ở trong rừng tuyết yên tĩnh, một đạo nhân ảnh đang không ngừng chớp động.

"Hưu!"

Một lát sau đạo nhân ảnh này hai ngón tay khép lại, ở khoảng cách cách vài thước nhắm ngay một cây đại thụ điểm ra Nhất Chỉ.

Gần như trong nháy mắt!

Đem nội lực trong cơ thể, thật giống như đi qua một kinh mạch riêng biệt vậy, thẳng tắp từ bên trong hai ngón tay bắn ra.

"Hây A...!"

Một tiếng quát nhẹ, chỉ thấy luồng nội lực này hóa thành kình khí, bắn chính giữa cây đại thụ kia!

"Ầm!"

Mục tiêu là thân cây đại thụ, ầm một tiếng vang lên, cái cây này đã bị Chỉ Kính chấn cho thân run lên lẩy bẩy.

Một đạo Nhất Chỉ qua đi !

Đạo nhân ảnh này liền thu lại ngón tay mà đứng.

Hắn đang nhìn hiệu quả thật sự mà Chỉ Kính này tạo ra, trên gương mặt kia cũng đầy vẻ vui mừng.

Mặc dù, chẳng qua chỉ là rung động thân cây thôi, nhưng hắn lại cực kỳ hưng phấn.

Dù sao hắn cũng mới bắt đầu tập môn võ học này không lâu. So với lúc trước kia, kình khí cũng không bắn ra được, thì bây giờ đã là tốt hơn quá nhiều rồi.

Mặc dù kình khí có chút yếu, nhưng chung quy vẫn là đánh ra được!

Mà đạo nhân ảnh này, dĩ nhiên chính là Sở Bách đang tu luyện Nhất Dương Chỉ rồi.

Trông hắn lúc này, quần áo trên người đã có nhiều rách nát, mà cánh tay vừa thúc ép ra đạo Chỉ Kính vừa rồi, cũng đang run rẩy không ngừng.

Xem ra, Sở Bách vì để có thể đánh ra Chỉ Kính của Nhất Dương Chỉ, thật đúng là chịu khổ không ít!

Cũng may, mặc dù chịu khổ nhưng cũng thu hoạch xứng đáng với những cái khổ này đấy!

Nửa tháng ngắn ngủi, Sở Bách đã xem môn Chỉ Pháp này luyện tới cảnh giới Cửu Phẩm.

Không những đã quen thuộc thủ pháp điểm huyệt của Nhất Dương Chỉ, càng là có thể bắt đầu đánh ra kình khí.

Sự tiến triển đến mức này, nếu như để cho Chu Trường Linh nhìn thấy, nhất định sẽ phải ngoác mồm kinh ngạc.

Bởi vì hắn ta đã bằng ấy tuổi, đã tập luyện Nhất Dương Chỉ nhiều năm rồi. Nhưng cũng chỉ có thể luyện tới cảnh giới Thất Phẩm mà thôi!

Phải biết rằng!

Người tầm thường mới chỉ tu thành nội lực giống như Sở Bách, khi luyện Nhất Dương Chỉ một ngày nhiều nhất chỉ có thể chịu được nửa giờ.

Bởi vì sau nửa canh giờ nội lực sẽ cạn kiệt, không cách nào tiếp tục thi triển ra được!

Vậy nên, nếu muốn đem Nhất Dương Chỉ luyện tới cảnh giới Cửu Phẩm, mà không mất thời gian nửa năm, thì không có chút khả năng nào.

Nhưng Sở Bách hết lần này tới lần khác, lại là một ngoại lệ.

Ngoài là người của hai thế giới có sức lĩnh ngộ hơn xa người thường, hắn còn tu luyện 【 Dung Hội Quán Thông 】.

Đây là công pháp của【Cửu Dương Thần Công 】 thông hiểu đạo lí của võ học cùng với tu lên những võ học khác, cũng khá dễ dàng lên tay.

Mặc dù Sở Bách không thể được như Trương Vô Kỵ, chỉ cần liếc mắt liền tập được võ công người khác thần công đại thành.

Nhưng dù sao thì hắn cũng đã gia tăng thật lớn khả năng lĩnh ngộ rồi.

Hơn nữa luyện【 Cửu Dương Thần Công 】tốc độ nội lực khôi phục cực nhanh.

Thường thường lúc hắn đánh ra Chỉ Kính, thì chỉ thấy mấy hơi thở sau, nội lực tiêu hao trước đó đã khôi phục lại rồi.

Từ lúc tu luyện đến giờ, hắn chỉ thấy hô hấp có chút dồn dập, còn nội lực trong cơ thể từ đầu đến cuối, không thấy xuất hiện cảm giác thiếu hụt lần nào.

Người khác một ngày chỉ có thể luyện nửa giờ, mà hắn thì có thể tu luyện liên tục mấy giờ mà không cần nghỉ chút nào.

Sự chênh lệch này cũng không phải là nhỏ một tí tẹo nào.

Điều mà người ta nói là cần cù bù khả năng, mà huống chi Sở Bách còn không thiếu khả năng!

Dưới nhiều ưu thế như vậy!

Thời gian nửa tháng ngắn ngủi, Sở Bách đã đem 【 Nhất Dương Chỉ 】 luyện tới cảnh giới Cửu Phẩm, vì đó cũng đủ rồi...

Cảm thụ được【 Nhất Dương Chỉ 】Cửu Phẩm mới tu thành.

Sở Bách cũng không nhịn được trong lòng thầm khen ngợi, chỗ huyền diệu của Cửu Dương Thần Công: " Quả nhiên không hổ xứng danh là tuyệt học đứng đầu, cùng với võ học bình thường, đúng là hai tầng thứ cấp bậc khác nhau!"

Đồng thời trong lòng hắn đối với ba quyển bí kíp còn lại kia, dâng lên có chút chờ mong.

Mới chỉ tu luyện có một quyển, đã thấy nhiều chỗ tốt như vậy.

Sau này, nếu như tu thành quyển thứ hai, quyển thứ ba thậm chí là quyển thứ tư, võ công của hắn sẽ đạt tới mức độ nào đây...

=========================================

truyenyy ❤

Bạch Y Độ Ngã novel ๖ۣۜPhật Tu๖ۣۜ xuất phẩm

Xin cảm ơn bạn đọc!

Đã đến với Lưu Lạc Thế Giới Võ Hiệp!

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bạchyđộngã
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 206
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự