Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 2 Tuyển Chọn Ngũ Hành Kỳ

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc

Phiên bản Dịch · 2162 chữ · khoảng 7 phút đọc

Truyenyy

Bạch Y Độ Ngã novel

๖ۣۜPhật Tu๖ۣۜ xuất phẩm

======== ❤=========

Trải qua một đêm dài nghỉ dưỡng sức, ngày hôm qua tinh thần của mọi người còn uể oải, hôm nay rốt cục đã khôi phục không ít!

Ngày hôm nay!

Cuộc tuyển chọn « Ngũ Hành Kỳ Sử », cũng chính thức bắt đầu.

Mấy tên đệ tử Duệ Kim Kỳ, trực tiếp dẫn Sở Bách và mọi người tới trước Luyện Võ Trường rộng lớn tại trung tâm doanh địa.

Diện tích nơi trú quân rất lớn, trên mặt đất trải rộng có rất nhiều dấu vết.

Thật dễ để nhận ra, trong ngày thường ở nơi Luyện Võ Trường này, biết bao mồ hôi đã đổ xuống.

Lúc này trên Luyện Võ Trường lớn như vậy, đã tập trung không ít « Ngũ Hành Kỳ Sử »!

Ở phía trước tiên, chính là người hôm qua đã từng gặp Lệ Chưởng Kỳ Sứ, hắn đã đứng chờ sẵn tại nơi đó, mà bên cạnh còn có bốn người khác.

Không cần nghĩ cũng biết!

Mấy người đó hẳn là ngũ đại Chưởng Kỳ Sứ của Minh Giáo.

Thấy người tham gia tuyển chọn đã đến đông đủ, ngũ đại Chưởng Kỳ Sứ ngay cả một câu giới thiệu cũng đều không có, chẳng cần nhiều lời vô ích, đi thẳng vào vấn đề nói:

- Truyền lệnh xuống, tuyển chọn « Ngũ Hành Kỳ Sử » bắt đầu!

Gió trên núi thổi mạnh, mà giữa không gian lại càng mang theo một cỗ lãnh ý!

-Mọi người nghe cho kỹ.

Chỉ thấy một vị Duệ Kim Kỳ mặc trang phục phó Chưởng Kỳ Sứ, ở trước mặt mọi người lớn tiếng nói:

-Lần tuyển chọn này, chủ yếu là thi dũng khí của các ngươi!

-Dũng khí?

Mọi người tại đây nghe thấy vậy, kể cả Sở Bách cũng đều khẽ giật mình.

Hắn vốn cho là lần tuyển chọn này, tập trung khảo nghiệm khí lực hoặc sử dụng binh khí cái gì đó, chứ không nghĩ tới sẽ khảo nghiệm dũng khí a?

Dũng khí là cái gì?

Cái này muốn thi kiểu gì đây?

Sở Bách nhìn sang những người khác, phát hiện mọi người xung quanh cũng đều một mặt mờ mịt.

Trong lúc này, bầu không khí tại sân đấu cũng trở lên rất cổ quái.

-Dũng khí là khí thế trên thân thể của các ngươi, một loại không sợ sống chết!

Dường như thấy trong mắt mọi người hiện lên vẻ mờ mịt, vị phó Chưởng Kỳ Sứ kia chậm rãi giải thích.

-Nam nhi « Minh Giáo » ta phải dũng cảm, vô luận là đối mặt với khó khăn gì đều không lùi bước, dù phía trước là sinh tử cũng phải vì « Minh Giáo » mà không e sợ tiến lên, đây chính là dũng khí!

Nói đến đây, người này liếc nhìn về phía tất cả mọi người mới nói tiếp:

-Lần khảo hạch này rất đơn giản, chỉ là muốn các ngươi dám nhận từ ta một tiễn, mà không lùi mảy may 1 bước, liền coi như thông qua có thể gia nhập đội Ngũ Hành Kỳ.

Lời này vừa dứt, sắc mặt của rất nhiều người bắt đầu thay đổi!

-Không sợ sinh tử mới là huynh đệ Ngũ Hành Kỳ !

Thanh âm của Vị phó Chưởng Kỳ Sứ này, văng vẳng truyền vào trong tai mọi người.

-Các ngươi không cần quá áp lực, chỉ cần lựa sức mình mà làm, cho dù không vào được Ngũ Hành Kỳ, mọi người vẫn có thể trở thành đệ tử « Minh Giáo » chúng ta!

Sau một lúc, đám người lại bắt đầu xôn xao!

Bọn họ tất nhiên là muốn gia nhập « Minh Giáo », nguyện cùng « Minh Giáo » giết địch phế Thát Tử, nhưng cũng không có nghĩa là bọn họ nguyện ý chịu một tiễn kia.

Lỡ như chết thì...?

Đã là người đều sẽ sợ chết, huống chi bọn họ cũng chỉ là một đám người bình thường thôi!

Một đống người rối rít không khỏi náo loạn cả lên, một số ít người rời khỏi lựa chọn từ bỏ.

. . .

. . .

Bầu không khí rất ngột ngạt!

Có lẽ Sở Bách cùng đám người này khác biệt, hắn có tư duy của người hiện đại, không giống như những người này một dạng tỉnh tỉnh mê mê.

Hắn rất rõ ràng!

Đây chính là biến hóa của khảo nghiệm, ngay cả sinh tử cũng không dám đối mặt, thì đào thải này dường như rất xứng đáng.

Về phần tiếp nhận một tiễn của vị phó Chưởng Kỳ Sứ kia, Sở Bách phỏng đoán, trước tiên hẳn là sẽ không bắn thiệt khiến người nào chết.

Mà chỉ là khảo nghiệm ý chí bọn hắn, có kiên định hay không mà thôi.

Không có suy nghĩ nhiều!

Sở Bách chuẩn bị ra khỏi hàng, đứng ở trong vòng phạm vi khảo nghiệm này!

Nhưng có người còn nhanh hơn hắn kìa!

Chỉ thấy một người thanh niên tuổi chừng hơn hai mươi, căn bản không có suy nghĩ ( trẻ trâu ), sau khi vị Chưởng Kỳ Sứ kia vừa dứt lời, thì hắn đã tiến lên rồi!

Hành động này của hắn.

Ngược lại là tạo nên sự chú ý của năm vị Chưởng Kỳ Sứ.

Trong ánh mắt, họ tăng thêm mấy phần coi trọng, đối với sự quyết đoán này của hắn!

Mọi người cũng có chút toàn thân kích động!

Dưới sự chủ động của vị thiếu niên trẻ tuổi kia cùng với Sở Bách, không ít người đứng ở đây như được tiếp thêm máu hăng hái bước lên.

Chờ cho tất cả mọi người, lựa chọn xong xuôi!

Vị phó Chưởng Kỳ Sứ kia nhìn mọi người xung quanh, tiếp tục nói:

-Sợ hãi cũng không có là gì mất mặt, hiện tại từ bỏ còn kịp, nếu như vào thời điểm khảo nghiệm lại e ngại mà né tránh, lúc đó mới thực sự mất mặt.

Lời này vừa nói ra, lại gây nên một trận rung động.

Sau đó có ít người khẽ cắn môi, từ trong vòng khảo nghiệm rời đi, nhưng cũng có người tiến lên trước mấy bước, dường như đang thể hiện quyết đoán của bọn họ.

Nhìn thấy một màn này!

Vị phó Chưởng Kỳ Sứ này rốt cục cười cười, từ phía sau lưng lấy ra một cây trường cung, thân cung có hoa văn xoắn ốc nhìn một cái liền biết là cung tốt.

-Ngươi, tiến lên thử tiễn!

Phó Chưởng Kỳ Sứ tùy ý chỉ vào một người nói.

Người này vẻ mặt cũng lộ ra mấy phần ngưng trọng, hắn tiến lên mấy bước, đi tới trước một cái bia mới dừng lại!

Khi người vừa dừng bước, trong nháy mắt vị phó Chưởng Kỳ Sứ liền động. . .

Giương cung cài tên, một đường mà bắn!

"Bạch!"

Mũi tên lao ra khỏi thân cung, tuy thanh âm không lớn nhưng dưới khí thế tập trung, lại giống như một cái chùy nặng nề, bổ thẳng vào khảo nghiệm trong lòng người.

Lúc này dưới chân người được khảo nghiệm không chịu nổi run lên, có chút mềm nhũn lay động!

-Vị kế tiếp!

Tiễn còn chưa bắn ra, vị phó Chưởng Kỳ Sứ này chính là thu tiễn không bắn, ánh mắt lười biếng liếc nhìn chỉ một người khác nói.

-Ta. . .

Lần này người khảo nghiệm muốn nói gì đó, nhưng chẳng biết tại sao, làm thế nào cũng không nói nên lời, cuối cùng mặt mũi đỏ bừng lui xuống.

Khi người vừa khảo nghiệm kia thối lui về sau!

Người thử tiễn lúc này, chính là vị thiếu niên ra khỏi hàng đâu tiên kia, hắn tiến lên một bước nói:

-Ta đến.

Có lẽ là vì người này lúc trước chủ động, bộ dáng kia khiến cho vị Chưởng Kỳ Sứ, cũng có chút xem trọng gật gật đầu nói:

-Tốt!

Cùng lúc đó giương cung cài tên, đồng thời khí thế tập trung!

"Hưu!"

Không chút do dự, mũi tên phá không lao ra, thẳng hướng thiếu niên hán tử kia vọt tới.

Thấy tình huống như thế, không ít người trong mắt lóe lên một tia sợ hãi, có loại cảm giác tê cả da đầu, khiến cho bọn hắn sợ đến nhắm mắt lại.

Người đứng ngoài quan sát đều có cảm thụ như vậy, thế là người trong cuộc nên là bậc cảm thụ nào?

. . .

. . .

"Ầm!"

Mũi tên phá không bắn trúng, lại không phải thiếu niên hán tử kia, mà chính là hồng tâm sau lưng người!

Trái lại thiếu niên hán tử kia, từ đầu đến cuối, ngay cả lông mày đều chưa từng nháy qua một cái, bực tính cách này quả thực khiến cho người ta đau mắt mà nhìn.

-Hảo hán tử!

Vị phó Chưởng Kỳ Sứ này để cung tên xuống, cười to một tiếng hỏi:

-Ngươi tên là gì?

-Trang Tranh!

Tựa hồ có chút hài lòng dũng khí vị hán tử này, vị phó Chưởng Kỳ Sứ kia hướng hắn gật gật đầu, nói:

-Người cũng như tên, Trang Tranh tên rất hay, ngươi muốn nhập Kỳ nào?

-Duệ Kim Kỳ!

Mắt thấy mình đã thông qua khảo nghiệm, hán tử kia trên mặt rốt cục cũng lộ ra mỉm cười.

Một bên!

Sở Bách nghe vậy, cũng đem ánh mắt quét về phía hán tử kia thầm nghĩ: "Nguyên lai hắn là Trang Tranh!"

Đối với người này, Sở Bách cũng không xa lạ gì.

Bởi vì người này, tương lai chính là Chưởng Kỳ Sứ của « Duệ Kim Kỳ », ngày sau khi đại chiến trên Đỉnh Quang Minh cùng giao đấu với Diệt Tuyệt sư thái của Nga Mi.

Nếu không phải bời vì Diệt Tuyệt có trong tay Ỷ Thiên Kiếm, thì sau cùng hắn tuyệt đối sẽ không rơi vào chết thảm.

Ngay khi suy nghĩ của Sở Bách đang tung bay!

Lại có thêm mấy người ra sân. . .

Đáng tiếc là những người này, mặc dù nhìn thấy kết quả tiễn chưa bắn trúng Trang Tranh. Nhưng thật giống như chính mình đang đối mặt với mũi tên đó vậy.

Và khi họ đứng dưới tình thế này, bọn họ mới biết cảm giác nó khủng bố đến mức nào.

"Sẽ không, sẽ không bắn tới ta!"

Rất nhiều người tự nói với mình như vậy, nhưng mặc kệ bọn họ làm sao thuyết phục mình, thì trong lòng vẫn dâng lên cảm giác lạnh cả người.

Sau cùng!

Khó khăn lắm mới chỉ có mấy người nhắm mắt chống đỡ, hoàn thành khảo nghiệm!

Bất quá biểu hiện của bọn hắn lại kém xa Trang Tranh, trước sinh tử nhưng vẫn gan lì, vẫn không đổi sắc mặt.

Thời gian chậm rãi qua đi, người thông qua nhiều hơn chút chút!

Lúc này, người chờ đợi khảo nghiệm đã còn không nhiều, rốt cục thì vị phó Chưởng Kỳ Sứ kia, mới có một chút chú ý tới Sở Bách.

-Ngươi đến!

Đứng trước cái bia kia, Sở Bách chẳng biết tại sao tâm tình lại bình tĩnh đến lạ, trên mặt nhìn không ra một tia gợn sóng.

Thấy bộ dáng Sở Bách như vậy, vị phó Chưởng Kỳ Sứ kia cũng sững sờ, tựa hồ khảo nghiệm nhiều người như vậy, cuối cùng là có thể thấy rải rác mấy người có định lực.

"Hưu!"

Mũi tên phá không, giống như sao băng xẹt qua, trong nháy mắt bắn về phía Sở Bách!

"Tới đây đi!"

Sở Bách kìm nén một hơi, ở trong lòng mạnh mẽ kêu gào.

Bình thường khi đối với sự vật mà người ta si mê, thiên tính bên trong liền có một sự cố chấp, nếu không làm sao lại si mê?

Mà làm một người tuyệt đối mê võ hiệp, tự nhiên cũng sẽ không thiếu tính cố chấp này!

Hưu!

Mũi tên động một chút liền tới, Sở Bách từ đáy lòng liền cảm thấy một loại kinh hãi

Nhưng cỗ kinh hãi này thoáng qua ở giữa rồi liền từ từ tiêu tán, ngược lại biến thành một khí thế không chịu thua.

"Cái này. . ."

Nhìn đến mũi tên đang lao qua nhanh, Sở Bách trong lòng đột nhiên dâng lên một loại cảm giác hoang đường.

Bởi vì hắn phát hiện, cái mũi tên hướng mình phóng tới này, hình như cũng không phải là rất nhanh, mà ngược lại hắn mơ hồ có thể nhìn ra đường đi quả mũi tên.

Bắt lấy!

Tại thời khắc cuối cùng, Sở Bách đúng là nhanh như thiểm điện đưa tay phải ra.

Đây gọi là đang hay thì đứt phừn phựt đây.

Xin cảm ơn hihi

Nhớ like cho Bạch Y nhé mọi người!

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bạchyđộngã
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 9
Lượt đọc 509
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự