Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 15 Tìm Cửu Dương (2)

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc

Phiên bản Dịch · 1128 chữ · khoảng 4 phút đọc

=====oOo=====

Sở Bách cười một tiếng, con ngươi đen nhánh cũng, tỏa ra một luồng dị thường nồng nhiệt, thanh âm bỗng nhiên gia tăng: "Vậy còn chờ gì? Chúng ta đi!"

"Phải!"

Trong nháy mắt, ở bên ngoài viện hơn trăm người, những tên đứng như cái cộc gỗ, luôn đứng sừng sững như vậy, chính là cùng nhau khẽ động .

...

...

Sở Bách làm việc rất là nhanh chóng quyết đoán, trong lòng đã hạ quyết tâm, đó chính là không chút nào mảy may dừng lại...

Vì vậy, hắn trực tiếp lập tức lên đường, rời khỏi【 Minh Giáo 】!

Bây giờ Sở Bách đã trở thành Phân Kỳ Sử【 Duệ Kim Kỳ 】, cộng thêm lựa chọn hành tẩu bên ngoài giáo, vì vậy một đường qua lại bên trên Đỉnh Quang Minh , cũng không gặp phải cái gì ngăn trở .

Đỉnh Quang Minh tọa lạc ở trong dãy núi Côn Sơn!

Trong núi thường xuyên tuyết đọng thành cụm, điều này khiến cho việc hành tẩu bên trong Côn Lôn Sơn, cảm thấy một dạng khí , giá rét kinh người, giống như gió mạnh không ngừng gào thét mà qua .

Người bình thường đứng ở chỗ này, sẽ thấy cảm giác đông cứng!

Đơn giản là, đối với đội Nhất Phân Kỳ của Sở Bách này, đại đa số mọi người cũng đả thông mấy Điều Chính Kình, đối với các loại giá rét này, vẫn rất có sức chống cự .

Từ Đỉnh Quang Minh đi xuống, hết thảy mọi thứ đều yên tĩnh.

Lúc này Sở Bách, không còn bị【 Minh Giáo 】trói buộc nữa, hắn không khác nào biển rộng mặc cá nhảy, trời cao mặc chim bay .

Cuối cùng là có thể tự do một chút!

Hành tẩu ở bên ngoài giáo!

Cũng không phải là, nhất định sau này phải ở bên ngoài giáo hành tẩu, mà là nhận chỉ thị của Kỳ, chủ yếu thời gian là đợi ở ngoài giáo, đến mỗi thời gian nhất định, vẫn là phải trở lại 【 Minh Giáo 】 báo cáo tình huống .

Mà bản thân Sở Bách, trong người mang theo mục tiêu, dĩ nhiên là không có khả năng, sẽ theo dưới quyền người khác, vì vậy hắn nhất định phải lựa chọn rời đội .

Dưới sự phân phó của hắn !

Đội Nhất Phận Kỳ này, liền do Trang Tranh làm chủ, Ngô Kính Thảo làm phó, tạm thời thay hắn điều khiển .

Mà bản thân hắn!

Chính là hướng phía vị trí cất giấu của【 Cửu Dương Chân Kinh 】, một đường mà đến tìm kiếm...

Sở Bách thân là người hiện đại, tất nhiên biết 【 Cửu Dương Chân Kinh 】 giấu ở bên trong Côn Lôn Sơn .

Trong một thung lũng, bên trong cơ thể Vượn Trắng - Bạch Viên , nhưng chung quy dãy núi Côn Lôn vẫn quá lớn .

Điều duy nhất, làm cho Sở Bách cảm thấy hơi may mắn chính là, hắn biết thung lũng chỗ ở của Vượn Trắng - Bạch Viên.

Hẳn là đứng vững vàng tại một tòa hẻm núi cực cao.

Vì vậy!

Hắn trực tiếp thuận theo hẻm núi lớn bên trong Côn Lôn Sơn, mà đến tìm kiếm.

Ở nơi cực sâu của Côn Lôn Sơn, có một hẻm núi to lớn, hẻm núi này sâu vạn trượng không thấy đáy, có thể nói cực kỳ kinh khủng .

Nhưng cẩn thận nhìn xuống một chút, trong thung lũng kia, cuối cùng nhìn thấy có một bình đài* cực cao, ba mặt đều hoàn toàn giống nhau,

Ghi chú:

Bình đài* : Nó nhìn giống như những cái cột nhưng to hơn nhiều … ai không biết thì tìm bác gồ nhé

Dãy cột bình đài tại tháp Ponagar ở Nha Trang nhé

..........

Cái bình đài kia ước chừng chu vi hơn mười trượng, có thể nói đi nửa ngày cũng vô ích!

"Tìm được!"

Nhìn hướng bình đài kia, Sở Bách chẳng những không có sợ hãi, ngược lại là khẽ thở phào nhẹ nhõm, chậm rãi đến gần, nói.

Nếu không có gì bất ngờ xảy ra!

Ở bên trong bình đài đó, hẳn là cất giấu một nơi dẫn đến lối đi tới thung lũng.

Ở bên trong thung lũng đó có một con Vượn Trắng - Bạch Viên !

Mà Vượn Trắng - Bạch Viên kia !

Chính là mục tiêu chuyến này của Sở Bách...

Sở Bách nương theo, lại càng đến gần chỗ hẻm núi kia!

Hắn lại càng có thể cảm giác, một luồng gió lạnh âm hàn, không ngừng hướng về phía gò má đập vào .

"Nơi này quá mức hẻo lánh, ngoại trừ 【 Trương Vô Kỵ】 tình huống đặc biệt như vậy, người bình thường, thật đúng là sẽ không có ai nghĩ tới chỗ này mà tới!" Đứng trên hẻm núi, Sở Bách vén lại áo quần, nhẹ giọng nói.

"Có điều, đây cũng là cho ta đầy đủ thời gian!"

Nơi này gió rét tàn phá, cho dù là như Sở Bách đã tu thành nội lực, cũng đều cảm thấy cực kỳ khó chịu!

Cuối cùng, bước chân Sở Bách rốt cục thì dừng lại ở bên cạnh vách núi tuyết.

"Rào, soạt!"

Hắn ngồi xổm người xuống, một cục đá trên tay thuận theo thả xuống, nhất thời chỉ nghe một trận lóc tróc, tiếng vang lên, khối cục đá này, chính là dọc theo núi cao chót vót, nhanh chóng rơi xuống.

Nơi vách núi cao chót vót, theo khối đá này lăn mà xuống, bỗng nhiên một trận tiếng vang, cũng đúng lúc vang lên:

"Phốc!"

Sau đó, tiếng vang này, càng ngày càng nhỏ, mãi đến khi tiêu tan không nghe thấy.

Thấy chỗ cuối cùng của hẻm núi này sâu như thế, Sở Bách cũng là hơi kinh hãi .

Nếu không phải hắn là người hiện đại, có trí nhớ đời sau, biết 【 Cửu Dương Chân Kinh 】giấu dưới thung lũng.

Dù có đánh chết hắn cũng không dám xuống vách đá...

============hết chương hoàn=====

Ghi chú:

(Theo như mình xem phim thì, hihi Cửu Dương Chân Kinh giấu trong bụng một con vượn trắng .

Sau Trương Vô Kỵ, bị kẻ thù truy đuổi đến núi tuyết Côn Lôn

,Vô tình lạc vào thung lũng, nơi ở của con vượn có chứa kinh thư Cửu Dương Chân Kinh.

Trương Vô Kỵ đã lấy sách trong bụng con vượn, cứu con vượn mà học được bí công pháp Cửu Dương Chân Kinh này)

Vì thế Bạch Viên là chỉ con vượn trắng nhé!

Chương này khổ sở vì nhầm Bạch Viên thành tên, chương sau mọi người sẽ rõ hơn

Xin cảm ơn mọi người đã đọc truyện của mình nha!

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bạchyđộngã
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 227
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự