Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Đỉnh Quang Minh

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc

Phiên bản Dịch · 2143 chữ · khoảng 7 phút đọc

Nguồn truyenyy.com

Dịch giả: Bạch Y Độ Ngã

Bên trong dãy núi Côn Lôn Sơn, trên một mảnh bình địa chính là tổng đài của Minh Giáo.

Phần lớn các thế lực giang hồ trong chốn võ lâm, vô luận là chính đạo hay bàng môn tà đạo, tiểu môn, tiểu phái. Không có một giáo phái nào dám lập xuống sơn môn ở nơi này

Bởi vì ở đâu có Minh Giáo, thì ở đó sẽ không có một môn phái nào dám lại gần.

Năm năm trước tại chiến dịch Vương Bàn sơn, Kim Mao Sư Vương Tạ Tốn của Minh Giáo, lấy Đồ Long đao ra uy hiếp, giết chết vô số quần hào giang hồ.

Trong lúc nhất thời, Minh Giáo đã trở thành cái tên vang vọng trên giang hồ.

. . .

. . .

Võ lâm chí tôn, bảo đao Đồ Long!

Hiệu lệnh thiên hạ, ai dám không theo!

Giang hồ phân tranh, vĩnh viễn không thể tránh khỏi gió tanh mưa máu.

Nhìn khắp thiên hạ, người trong giang hồ có ai không muốn độc bá võ lâm, đứng đầu giang hồ mấy chục năm?

Đối mặt với Minh Giáo cường thế như vậy, các môn phái trong võ lâm, tự mặc danh cho là ma môn tà đạo. Nhưng lại không có người nào dám chính thức đến khiêu khích.

Chỉ thấy trên Đỉnh Quang Minh bằng phẳng mà cao rộng. Có thể nhìn thấy Đông hải kỳ cảnh, Tây hải quần phong, cảnh đẹp thu hết vào tầm mắt.

Người trong giang hồ chỉ biết đến Minh Giáo là ma giáo. Nhưng bọn hắn nào ai biết, sơn môn của nơi được xưng là ma giáo này, lại có kì cảnh đẹp như vậy. Khiến cho người ta đã đến là không muốn rời đi.

--

Một vị thiếu niên vừa quan sát bốn phía, vừa theo chân người trước tiến lên. Thân ảnh gầy nhỏ nhưng lại có sự kiên định trầm ổn, một dạng tương phản khiến cho đồng bạn xung quanh cảm thấy khó gần.

Có lẽ là đang nhớ lại kí ức của mình. Thiếu niên này khẽ thở dài một hơi, bên trong ánh mắt trầm ổn, bỗng nhiên hiện lên vẻ kinh ngạc.

- Đây chính là Minh Giáo sao?

Thanh âm thì thào trầm thấp tự nhiên, từ miệng thiếu niên nhẹ thốt ra.

Ở trên người thiếu niên này, có một cái bí mật kinh thiên động địa.

Hắn tên gọi Sở Bách và cũng không phải là người của thế giới này. Sở dĩ hắn đi tới nơi đây, chính là vì ban đầu đã vô tình đẩy ra một cánh cửa.

Rồi hắn xuyên qua, từ một người hiện đại, xuyên qua đến thế giới Ỷ Thiên Đồ Long Ký này!

Về phần tại sao lại bị đẩy tới nơi đây, loại chuyện ly kì này, Sở Bách cũng vô pháp giải thích.

Hắn chỉ biết là mình xuyên qua. Nhưng có một chút xíu, Sở Bách nhớ rất rõ ràng.

Lúc trước ở trong đầu hắn, nơi đẩy ra cánh cửa đến thế giới này, chính là thời khắc hắn thấy mấy chữ Ỷ Thiên Đồ Long Ký!

Trời thấy liền thương. Mặc dù Sở Bách là kẻ mê võ hiệp. Nhưng cũng không muốn, nhập vào trên thân một đứa trẻ cô nhi a.

Đặc biệt là còn gặp thời điểm thôn làng bị Thát Tử đồ sát.

Nếu như không được đệ tử Duệ Kim Kỳ của Minh Giáo phát hiện đúng lúc, thì Sở Bách cũng có thể đoán kết được kết cục của chính mình.

Nghĩ tới đây, trong lòng Sở Bách không khỏi có chút cảm giác kích thích cùng xúc động!

Với tư cách làm một hậu thế, một kẻ mê võ hiệp. Môn phái Sở Bách thích, không phải là bậc danh môn đại phái như Võ Đang hay Thiếu Lâm. Mà hoàn toàn tương phản, hắn lại một mực chung tình với môn phái bị người trong giang hồ xưng là ma giáo----Minh Giáo,

Đây cũng là nguyên nhân vì sao, sau khi được đệ tử Minh Giáo cứu, Sở Bách hết ngân lượng cũng không rời đi, hắn vẫn khăng khăng ở lại trên Đỉnh Quang Minh!

Bởi vì hắn muốn gia nhập Minh Giáo. Tập võ luyện công, tung hoành giang hồ.

Đây chính là điều mà những người hiện đại sau khi xuyên việt tới, muốn truy cầu nhất, Sở Bách đương nhiên cũng không ngoại lệ.

Nhưng mà muốn tập luyện võ công, điều đó cũng không dễ dàng như vậy, chí ít cần phải trở thành một tên đệ tử chính thức của Minh Giáo, sau này mới có đủ tư cách ở lại giáo.

Mà hiện giờ đối với Sở Bách, cái khoảng cách này, tựa hồ còn nhiều xa xôi lắm. . .

Không phải là hắn không nghĩ tới chuyện rời đi, rồi tự mình xem qua một vài bí tịch võ công, đến lúc đó luyện thêm tám năm hay mười năm, tung hoành giang hồ.

Còn chưa nói đến Cửu Dương Chân Kinh kia, hắn biết rõ nó được giấu ở nơi nào.

Nhưng biết rõ không có nghĩa là sẽ đạt được.

Những ngày qua, đã làm cho Sở Bách thật sâu sắc cảm nhận được giang hồ hiểm ác.

Chỉ bằng hắn đây, không có chút nền tảng võ công nào, mà sống sót được ở tại nơi giang hồ không ngừng phân tranh này, e rằng sẽ là kỳ tích.

Thêm nữa bất cứ lúc nào, hắn cũng có thể gặp phải những kẻ khi dễ người Hán, tùy ý ngược sát giống như Thát Tử kia!

Lui một vạn bước để bước một bước. Cứ coi như Sở Bách có thể may mắn tìm được Cửu Dương Chân Kinh đi, nhưng mà hiện tại đến nội lực hắn còn chưa biết thông, làm thế nào tu luyện.

Thế cho nên có thể luyện thành hay không, vẫn chờ sau hãy nói đi. Việc cấp bách lúc này, chỉ có gia nhập Minh Giáo làm tốt cơ sở võ công mới là chính đạo.

Khi mà trong lòng Sở Bách còn chưa suy nghĩ chưa rõ ràng.

Bỗng nhiên, đội ngũ dừng lại, tiếp đó một giọng nói lãnh đạm truyền đến:

-Làm sao bây giờ các ngươi mới đến? Theo như thời gian dự định đã muộn vài ngày rồi.

Người vừa nói chuyện là một trung niên nam tử.

Bên trong đám người của Nhuệ Kim Kỳ, có người cung kính thi lễ với trung niên nam tử nói:

- Lệ chưởng kỳ sứ. Không phải là thuộc hạ cố ý đến chậm, mà là do trên đường gặp phải Thát Tử giết hại bách tính, cho nên thời gian bị trì hoãn.

- Ừ, đây là nhóm đệ tử thứ mấy đưa lên núi?

- Nhóm người thứ tám!

- Đều là những người đáng thương!

Vị Lệ chưởng kỳ sứ này gật gật đầu, ánh mắt nhìn về đoàn người, trong đó có Sở Bách rồi cảm thán nói:

- Thát Tử đáng chết, sớm muộn cũng có một ngày, ta sẽ giết sạch sành sanh bọn hắn!

Trong lúc nói chuyện trên người của Lệ chưởng kỳ sứ cũng tản ra một loại khí thế sắc bén. Điều này làm cho Sở Bách cảm thấy lòng mình run lên một cái.

Vẻn vẹn chỉ là một vị chưởng kỳ sứ của Ngũ Hành Kỳ, liền đã có khí thế săc bén như vậy. Thế thì hàng ngũ Quang Minh nhị sứ, tứ đại Pháp Vương này thì sao? Minh Giáo quả nhiên là nơi ngọa hổ tàng long!

- Đưa mọi người lên trên núi, để bọn họ nghỉ ngơi một đêm cho thật tốt. Ngày mai chính là tuyển chọn Ngũ Hành Kỳ sứ, nếu có người thông qua liền để họ ở lại Ngũ Hành Kỳ chúng ta.

- Nếu như không thông qua, vậy liền đưa vào trong giáo để bọn họ làm đệ tử phổ thông đi!

Lệ chưởng kỳ sứ dặn dò vài câu, rồi nhanh chóng bước đi, dường như đang có việc quan trọng lắm.

Thân là chưởng kỳ sứ của Ngũ Hành Kỳ, công việc hắn cần giải quyết ở trong giáo hiển nhiên là không ít, thời gian cũng cực kỳ quý giá!

- Tuân mệnh, Lệ kỳ kứ!

Sau khi đệ tử của Duệ Kim Kỳ lĩnh mệnh, xung quanh bỗng nhiên vang lên âm thanh xì xào bàn tán, nhưng không người nào dám nói chuyện lớn tiếng.

Mặc dù mọi người ở đây tuổi tác cũng không lớn lắm. Nhưng bọn họ đều biết, làm đệ tử của Nhuệ Kim Kỳ khác hơn nhiều so với làm đệ tử phổ thông.

Trên đường đi có thể thấy mọi người mặc trang phục của phái, có người vác đao, người thì đeo trên lưng cây giáo dài hoặc người đeo cung tiễn.

Từ hành vi cho đến cử chỉ có thể thấy được, những người này phần lớn đều có thân thủ khỏe mạnh, tất nhiên trong người bọn họ đều có một thân bản lĩnh công phu.

Chỉ chốc lát sau đệ tử của Nhuệ Kim Kỳ, đã dẫn đám người Sở Bách tới địa phương nào đó trên Quang Minh Đỉnh.

Bên trên doanh địa này có rất nhiều phòng. Xem ra, nơi đây hẳn là căn cứ của Ngũ Hành Kỳ sứ.

Lúc đi trên đường đệ tử của Nhuệ Kim Kỳ cũng từ từ giải thích, sự tình liên quan tới Ngũ Hành Kỳ sứ:

-Nơi này là căn cứ của Ngũ Hành Kỳ sứ tại Minh Giáo chúng ta, do năm vị chưởng kỳ sứ cùng nhau quản lý, nơi bồi dưỡng ra những đệ tử tinh nhuệ trong phái, ngày mai các ngươi cũng được tuyển chọn ở đây.

. . .

. . .

Sau khi dẫn mọi người tới nơi quy định, đệ tử Nhuệ Kim Kỳ cũng nhanh chóng rời đi.

Cuối cùng thì Sở Bách cũng có thời gian yên tĩnh thuộc về mình.

Mặc dù thời gian xuyên qua tới nay cũng không lâu lắm, nhưng Sở Bách lại phát hiện mình có một ít biến hóa

Đầu tiên là thân thể trở về thời niên thiếu, tiếp theo là trí nhớ trở nên cực mạnh, bất kỳ điều gì chỉ cần nhìn, rồi ghi lại về sau đều không thể quên.

Sở Bách suy đoán xác nhận nguyên nhân dẫn đến điều này, chính là do xuyên qua dung hợp hai linh hồn.

Trừ cái đó ra, cái khác ngược lại vẫn không phát hiện gì!

Hẳn là còn có những biến hóa khác nữa, chẳng qua lúc này Sở Bách vẫn chưa thể phát hiện rồi.

Ngay khi trong đầu Sở Bách suy nghĩ nháo loạn cả lên, thì ý thức của hắn dần dần mơ hồ.

Đột nhiên tư duy của Sở Bách nhảy vọt đến một nơi nào đó trong thức hải, nó chính là chỗ lúc trước hắn đẩy ra cánh cửa rồi xuyên qua nơi này. Trên đó có một cánh cổng ánh sáng.

Ánh mắt của hắn nhìn lên cánh cửa ánh sáng, trên đó lơ lửng một hàng ký tự quen thuộc Ỷ Thiên Đồ Long Ký.

Mà ở một bên cánh cửa ánh sáng này, thì ra còn có mấy cánh cửa khác nữa, chẳng qua là ánh sáng phía trên quá chói mắt nên không thấy rõ chút nào.

Sở Bách tiến lên thử đẩy từng cánh cửa. Đáng tiếc, vô luận hắn dùng sức như thế nào, những cái cửa ánh sáng kia cũng không mảy may nhúc nhích.

Sở Bách suy đoán. Có lẽ đợi đến ngày nào đó, hắn đạt tới một loại điều kiện nhất định mới có thể đẩy ra, đến lúc đó bên trên cửa ánh sáng này, hẳn là cũng sẽ xuất hiện dòng chữ kiểu như chữ Ỷ Thiên Đồ Long Ký kia.

“Vậy cũng tốt, lấy tình huống hiện tại này, nếu như có đi vào một thế giới Võ Hiệp khác, thì chắc chắn cũng không có năng lực kiếm được chỗ tốt gì.”

Tự âm thầm an ủi bản thân một hồi, Sở Bách rời khỏi thức hải, trở lại trong hiện thực.

Trời tối mọi vật yên tĩnh, trải qua những ngày tháng bôn ba này, rốt cục thì Sở Bách có thể an ổn ngủ một chút rồi.

Trong giấc mộng, Sở Bách nằm mơ thấy mình mang tuyệt thế võ công trên người, ngang dọc rất nhiều thế giới, như vậy thật phong độ, là biết bao uy phong.

Thẳng đến sáng ngày hôm sau khi tỉnh dậy, dư vị vẫn không thôi.

--------hết---------

Mời các quý vị độc giả đón đọc chương 2

Mọi người có thể like nếu yêu thích nha.

Bạn đang đọc Phiêu Bạt Thế Giới Võ Hiệp (Dịch) của Trảo Nhất Cá Giác Lạc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Bạchyđộngã
Phiên bản Dịch
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 15
Lượt đọc 1295
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự