Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 12 Tom

Bạn đang đọc Luật Sư Và Bị Cáo của James Patterson & Peter De Jonge

Phiên bản Dịch · 613 chữ · khoảng 2 phút đọc

Sau một loạt sự kiện là một đêm trên đi-văng với Wingo, thật ngon lành. Tôi tới bar Marjorie, không chỉ vì đây là quán bar ưa thích của tôi ở đây mà là nơi tôi thích hơn bất kỳ nơi đâu. Hamptons có hàng trăm hắc điếm cực kỳ ghê tởm, mua vui cho những người đi nghỉ cuối tuần, nhưng tôi thà chơi bingo ở Elks Club còn hơn là đặt chân vào phần lớn những nơi đó.

Marjorie hiển nhiên là thiên vị dân hàng phố, nhưng chủ nhân, Marjorie Seger đón mừng bất cứ người nào không đần độn, bất chấp họ có thể bị nhận xét xấu trên hồ sơ, vì thế quán không có không khí chống đối gay gắt của một nơi thành thị thâm căn cố đế như ở Wolfie.

Thêm nữa, ở Wolfie tôi chưa bao giờ hết phiền toái nếu tôi gọi martini Grey Goose, mà đó mới là thứ tôi muốn và cần, còn ở Marjorie tôi gọi một cốc rồi lấy một cái ghế đặt bên ngoài bar, trên bến tàu.

Mắt Marjorie sáng ngời, và trong lúc cô đặt cốc lên đá và rửa bình trộn, tôi lắng nghe tiếng các sợi thừng rên rỉ, tiếng sóng vỗ vào vỏ các tàu đánh cá lớn neo cách đó ba mét.

Khá dễ chịu.

Tôi đang mong gặp một hoặc nhiều các ông bạn cầu thủ bóng rổ ở đây, nhưng chẳng thấy ai. Tôi đành hài lòng với Billy Belnap, học cùng môn lịch sử và Anh ngữ với tôi ở East Hamptons High. Trong suốt mười lăm năm, cậu ta là một trong những người giỏi nhất ở East Hampton.

Belnap vận đồng phục và đang phiên trực, cậu ngồi trên ghế cạnh tôi vừa hút thuốc lá vừa uống từng ngụm Coke. Có nghĩa là cậu uống rum pha Coke, hoặc Jack pha Coke, không mấy khi uống Coke nguyên.

Đó là điều khác giữa cậu và Marjorie lúc này đang chăm chú pha cocktail cho tôi. Lúc cô đặt cái cốc để lạnh và rót thứ đồ uống trong mờ, tôi ngừng nói chuyện với Billy và im lặng thán phục, cho đến lúc giọt chất lỏng cuối cùng lên tận vành cốc, giống như nước ở một trong vô vàn bể bơi 200.000 đôla.

- Hy vọng cô biết là tôi rất phục cô, - tôi nói và cúi xuống thận trọng nhấp ngụm đầu tiên.

- Giữ lấy sự yêu mến của anh, Dunleavy ạ, - Marjorie nói. - Chỉ hơn thế này vài giọt, anh sẽ quất vào mông tôi ngay thôi.

Lúc Grey Goose đã ngấm, tôi nghĩ có nên kể với Billy về những sự kiện chiều nay hay không. Phần lớn dân hàng phố chúng tôi không mấy mặn mà với những chuyện lặt vặt kiểu ấy.

Vì thế cố giữ cân bằng giữa khiêm tốn và hài hước, tôi kể chuyện. Lúc đến đoạn Michael kề súng vào đầu Feif, tôi nói:

- Tớ nghĩ chắc tớ sắp phải cọ rửa máu trên cái sân triệu đô của Wilson mất.

Belnap không cười.

- Ông Wilson có đấy không? - Cậu ta hỏi.

- Không. Nghe nói ông ấy ngại đặt chân đến đó.

- Tớ tin thế.

Say chuyện, tôi đang thuật lại câu đe dọa cuối cùng, đầy sĩ diện của Walker thì có tiếng kin kít của chiếc radio thu phát hai chiều đặt cạnh cốc của Belnap mới vơi một nửa. Cậu nhấc chiếc radio và lắng nghe.

- Có ba cái xác ở East Hampton, - Belnap nói và uống một hơi hết cốc. - Cậu có muốn đến đấy không?

Bạn đang đọc Luật Sư Và Bị Cáo của James Patterson & Peter De Jonge
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự