Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 60 Chương 60

Bạn đang đọc Lớp Phó, Đừng Lạnh Lùng Với Anh Nữa Mà của Frostar

Phiên bản Dịch · 3901 chữ · khoảng 14 phút đọc

Cả đám đặt một chai nước rỗng ở giữa vòng tròn, oẳn tù tì chọn ra người thắng, vèo một cái đã có đáp án, Ân sẽ là người mở màn cho trò chơi. Ân cười nham hiểm đến nổi da gà, vươn tay ra xoay chai nước thật nhanh. Tất cả ngồi chờ đợi cái chai dừng lại, giây phút ấy cảm giác như sắp đối mặt với tử thần, nhất là Minh cứ nhẩm thầm trong bụng mong không “dính chưởng”. Đến khi chai nước dừng quay, mọi người cùng ồ lên, nắp chai chỉ thẳng vào Ly, gần như đồng thanh hỏi:

“Truth or dare?”

Nhìn vẻ mặt gian xảo của Ân, Ly không những không sợ mà còn cười toe:

“Truth”

“Được rồi…”

Ân lại cười hehe vừa nhìn Ly vừa suy nghĩ, vẻ mặt ác quỷ lộ rõ. Rất nhanh, Ân nói:

“Hãy kể về kỷ niệm đáng xấu hổ nhất của mày”

Nghe lời thách, Ly phẩy tay cười:

“Tao thì lấy đâu ra kỷ niệm nào xấu hổ”

Dứt lời, cả đám liền quay sang nhìn Ly chằm chằm, riêng Ân còn nhếch lông mày cười đểu:

“Thế cơ à?”

“Tất nhiên…”

Thế nhưng có vẻ như nỗ lực của Ly đã không thành công, mọi người vẫn nhìn cô với ánh mắt nghi hoặc, miệng “Ừ hứ” thể hiện rõ sự không tin tưởng xen lẫn châm chọc. Cuối cùng, Ly không chịu nổi, thở hắt ra ngao ngán:

“Được rồi!!! Tao kể”

“Tao biết ngay, có mà mày tự bêu rếu bản thân nhiều quá nên không nhớ nổi lần nào thì có”

“Im ngay”

Ngắt lời Ân, Ly bắt đầu kể:

“Hồi đấy tao mới học cấp hai. Một hôm sau trận mưa to, đám bạn tao rủ đi đạp xe trong khuôn viên trường đại học gần đó…”

“Có vẻ chán”

“Tao cắt môi mày đấy Ân!”

Mọi người phì cười nhìn Ly giơ hai ngón ra hình cái kéo dí vào miệng Ân. Đợi Ân yên rồi, Ly tiếp:

“Ở khoảng giữa sân, mưa đọng lại thành một vũng nước to. Thế là chúng nó nảy ra ý định chơi trò đạp xe rẽ nước, đứa nào phóng qua nhanh nhất, nước tóe lên đẹp nhất thì sẽ được khao kem…”

“Ôi trẻ con…”

Nga chống tay mơ màng như thể đang hồi tưởng về tuổi thơ, liền nhận ngay cái lườm lạnh người của Ly, Nga im luôn không ho he gì nữa. Ly hắng giọng:

“Bạn tao đứa nào cũng vượt qua được thử thách, lại còn được vỗ tay tán thưởng nhiệt liệt. Nhưng khi đến lượt tao thì…lúc đi được nửa đường, chẳng hiểu sao tao mất thăng bằng làm cái xe đổ uỳnh xuống, còn mình thì rơi luôn vào vũng nước…”

Nghe đến đây, cả bọn không nhịn nổi lăn ra cười rũ rượi, mặc cho tiếng Ly kêu ầm lên bắt yên lặng để kể nốt. Phải mất một lúc sau, mọi người mới ngồi thẳng dậy, lấy lại bình tĩnh thì thấy mặt Ly đỏ bừng vì bức xúc. Khôi liền xoa xoa vai cô:

“Thôi nguôi nguôi. Mọi người không cố ý cười nhạo mày, chỉ là…”

Chính Khôi cũng không thể nói hết câu vì buồn cười bất chợt. Ly ngồi khoanh tay nhìn những khuôn mặt đang tím tái lại vì nhịn cười. “Hứ” một tiếng rất to, cô nói:

“Có muốn nghe nốt không đây?”

“Có, có” – Đồng thanh

“…Được lắm, chúng mày nhớ đấy!”

Lườm qua nguýt lại chán chê, Ly lại kể:

“…Lúc đấy không chỉ các bạn phá lên cười, mà ngay cả mấy anh chị sinh viên ngồi ở ghế đá cũng phải bật cười sau khi chứng kiến sự việc. Còn tao thì ướt hết từ đâu đến chân, cố gắng lắm mới trơ mặt ra được để mà đi vào nhà vệ sinh gần đấy tắm rửa…”

Mặt Ly lộ rõ vẻ bi thương khi vừa nhớ lại quá khứ của mình. Nhưng sự an ủi duy nhất cô nhận được lại là tiếng cười như nắc nẻ của đám bạn. Đập tay đánh Rầm xuống sàn, nhất lượt mọi người đều im lặng, Ly nghiến răng cười:

“Chơi tiếp chứ nhỉ?”

“Luôn”

“Chơi chứ chơi chứ”

Mọi người lại reo lên, quên bẵng đi câu chuyện vừa kể, chỉ chăm chăm chờ xem nạn nhân tiếp theo sẽ là ai. Tất cả cùng tập trung quan sát cái nắp chai màu đỏ đầy “chết chóc”. Khi chai ngừng quay, mọi người bắt đầu thi nhau nói:

“Chết mày Liêm ơi”

“Chia buồn sâu sắc với ông”

“Nào nào yên nào! Liêm, truth or dare?”

Liêm nhìn lại Ly bằng ánh mắt quyết đoán, trong khi những người khác đều hướng sự chú ý tới hai người:

“Dare!”

Liêm vừa chọn xong, tất cả cùng ồ lên. Trò chơi này vốn rất ít khi có người chọn “dare”, mà một khi đã chọn thì kết cục cũng không mấy tốt đẹp. Bởi vậy, khi Liêm vừa ra quyết định như vậy, ai cũng bất ngờ, nhưng đồng thời cũng hồi hộp muốn biết cậu sẽ phải nhận thử thách gì.

Ly lấy tay che miệng cười ranh ma, đảo mắt qua từng người trong phòng một lượt rồi nhìn Liêm, nói:

“Tao thách mày…đè Minh ra hôn cổ”

“Cái…”

“Mày…”

Đúng như dự kiến, Ly thích thú nhìn các phản ứng khác nhau của mọi người, ung dung khoanh chân ngồi chờ đợi. Khỏi phải nói, sốc nhất là Liêm và Minh, đặc biệt là Minh đang ngồi ngoan ngoãn không đả đụng đến ai mà tự nhiên bị lôi vào cái trò đùa “bựa” như vậy thì hiển nhiên là choáng đến mức ú ớ mãi không nói nổi một câu. Ân ngồi vỗ tay cổ vũ, háo hức được xem trò vui trong khi Nga lại không hề có vẻ hào hứng như mọi lần khi có những chuyện giống thế này xảy ra. Trái lại, Nga còn lộ rõ vẻ bất an kèm theo chút khó xử trong nét mặt. Và không phải ai khác, Khôi là người đầu tiên nhận ra phản ứng và biểu cảm bất thường ấy của Nga. Thậm chí trong chớp nhoáng, cậu còn phát hiện cái liếc nhìn đầy ái ngại mà Liêm dành cho Nga, và điều đó càng khiến cậu chắc chắn hơn vào những suy đoán của mình.

Lúc này, cả Liêm và Minh đang cãi lí với Ly quyết liệt:

“Không đời nào tao lại tham gia vào chuyện này”

Minh vừa nói vừa cài cúc áo sơ mi kín cổ, tay giữ khư khư cổ áo. Liêm cũng gật đầu tán thành:

“Gì chứ riêng việc này tao không làm”

Nói đoạn quay sang Minh giải thích:

“Không phải tôi ghét bỏ gì ông, mà là…”

“Tôi biết tôi biết!” – Minh cũng đáp lại ngay

Thấy hai người phản đối dữ dội, Ly mất hết cả hứng trêu đùa, định chọc mấy câu nhưng rồi nghĩ lại, chỉ thở dài:

“Ờ rồi, không thích thì thôi. Gì mà bật tanh tách như tôm thế. Để tao nghĩ…”

Lập tức, trán Nga liền giãn ra, chứng tỏ có vẻ an tâm, như thể vừa thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Ly dùng ngón tay quấn quấn tóc nghĩ ngợi, xong liền búng tay:

“Tao thách mày vừa múa bụng vừa đi vòng quanh hát đúng bài hát bật trên điện thoại”

Tuy vẫn hơi “ớn” trước yêu cầu mới nhưng Liêm đành tặc lưỡi chấp nhận vì dù sao vẫn còn đỡ hơn nhiều lần so với thử thách ban đầu. Tiết mục sau đó thì không cần nói nhiều, Liêm bị bắt quấn khăn giả làm váy, múa bụng quanh phòng trong lúc hát theo bài hát do Ly chọn. Một anh chàng trí thức thích chơi game mà phải vừa múa bụng vừa hát, chắc ai cũng có thể hình dung ra cảnh tượng ấy sẽ hài hước lẫn xấu hổ như thế nào.

Vẫn chưa hết ngượng sau màn biểu diễn có một không hai, Liêm vừa thở vừa ngồi xuống xoay chai nước. Lần này, nắp chai chỉ vào Ân, Ly lập tức bật cười:

“Để tao thay mày hỏi cho, Liêm”

“Này…đừng có linh tinh, người nào xoay người đấy hỏi”

Biết thừa Ly đang có ý trả đũa vụ vừa rồi, Ân phản bác ngay, nhưng Ly chỉ nhìn cậu trêu ngươi rồi tiếp tục hỏi ý kiến các bạn. Thấy vậy, Liêm ậm ừ:

“Thì…chắc cũng không cần quá tuân thủ luật chơi…”

“Yesss”

“Khônggg, sao ông…”

“Nhưng mà lần này cứ để tao là được rồi”

Liêm vừa nói xong, Ly liền tiu nghỉu mất hết cả hào hứng, còn Ân cười vui sướng ôm vai ôm cổ cảm ơn Liêm như thể đấng cứu rỗi cuộc đời mình. Liêm gỡ tay Ân ra, hỏi:

“Truth or dare?”

“Truth!” – Ân đáp ngay tắp lự

Liêm im lặng suy nghĩ về câu hỏi sắp dành cho Ân, còn những người xung quanh không mấy hồi hộp như trước vì ai cũng biết Liêm và Ân thân nhau, kiểu gì cũng sẽ nương tay thôi. Chợt, Liêm lên tiếng:

“Nếu bị biến thành con gái và chỉ có hai sự lựa chọn để trở lại như cũ, ông sẽ chọn cái nào: Một, hẹn hò với một anh chàng và khiến người đó hôn ông vào lần hẹn thứ hai. Hai, vứt hết đống game của ông và mua đồ trang điểm thay thế, với điều kiện sau khi biến trở lại không được tìm nhặt game về nữa?”

Ân trợn tròn mắt kinh ngạc, họng cứng hết cả lại, trong khi những người khác há hốc miệng nhìn Liêm. Không ai ngờ được một người như thế, lại có thể nghĩ ra câu hỏi thâm đến vậy. Bởi cả nhóm chả còn lạ gì tính Ân nữa, tuy không kì thị đồng tính nhưng có chết cũng không bao giờ thích con trai, nói gì đến hẹn hò rồi còn…hôn. Hơn nữa, Ân yêu game nhất trên đời, dành tâm huyết cho game còn nhiều gấp mấy lần học, giờ bị hỏi xoắn đến cả hai việc trên, Ân quả là đã bị Liêm chơi một vố đau. Trong không khí im ắng của sự ngạc nhiên và sốc, duy chỉ có Ly là cười khanh khách đầy sung sướng:

“Tao tự hào về mày lắm Liêm ạ”

“Cảm ơn”

Liêm cười đáp rồi quay sang thấy Ân vẫn ngồi đơ như tượng. Dường như quá sốc vì bị “phản bội” bởi người anh em vào sinh ra tử sau bao trận chiến thế giới ảo, Ân ú ới mãi mới nói thành lời:

“Tôi không tin được ông…Được lắm, tối nay tôi cho con pháp sư của ông ăn hành”

“Xin lỗi…cũng vì hoàn cảnh đưa đẩy”

Liêm cười tươi với Ân khiến cậu phát tiết, muốn nhảy vào cắn xé tên bạn đểu cáng này ra bã mới hả. Nhưng trước mắt vẫn còn câu hỏi kinh khủng kia, Ân đành nín nhịn tìm cách thoát khỏi tình cảnh trớ trêu này. Nhưng nghĩ tới nghĩ lui, thật sự là không có cách nào khác ngoài đưa ra câu trả lời. Sau một hồi đấu tranh nội tâm vô cùng cực khổ, cuối cùng, Ân cắn môi hít sâu một hơi, hét to như thể đang phải vượt qua nỗi đau tột cùng nào đó vậy:

“Tôi chọn…hôn con trai”

“Đã ghi âm”

Tiếng Ly vang lên thánh thót ngay trước tiếng reo hò của các bạn, khiến Ân vừa bị bất ngờ vừa bối rối. Không để tâm đến những tiếng cười xen lẫn lời khen của bốn người kia, Ân quay sang Ly nghiến răng:

“Mày vừa nói gì?”

“Tao bảo tao vừa ghi âm câu trả lời của mày” – Ly nháy mắt cười

“X. O. Á Đ. I!”

“Ai lại làm thế bao giờ, tao còn phải cho vào folder “Lưu giữ kỷ niệm xưa” trong máy tính nữa ihihi”

Ly biết Ân chỉ quan tâm tới cái file ghi âm nên càng cố tình trêu ngươi, giơ cái điện thoại ra trước mặt bật sẵn đoạn ghi âm. Cho đến khi nghe rõ ràng rành rọt từng chữ trong câu nói của chính mình phát ra từ điện thoại, Ân gào lên, tay vồ lấy cái điện thoại:

“XÓA!!!”

“Không”

Đang giằng co quyết liệt, Ly đứng phắt dậy chạy ngay ra ngoài, Ân liền đuổi theo ra đến phòng vệ sinh thì phát hiện cửa đã khóa, lập tức chạy đi lấy chìa khóa dự phòng. Kết quả của lượt chơi thứ ba, Liêm, Nga, Minh và Khôi ngồi trong phòng nghe tiếng kêu la gào thét của Ly và Ân vang dọc hành lang, ngán ngẩm thở dài không biết đến bao giờ hai người kia mới chịu trưởng thành hơn…một chút.

Mất 15 phút, Ân cùng Ly trở về phòng, nhìn mặt Ly ỉu xìu chứng tỏ đã bị xóa mất đoạn ghi âm trong điện thoại. Ân thì tươi rói vì đã không còn phải lo về mối đe dọa, ngồi xuống khoanh chân trông tưng tửng khác hẳn hồi nãy nổi điên vì bị Ly chọc.

“Chơi tiếp nào”

“Ok”

Mọi người ngồi lại ngay ngắn thành vòng tròn, chai nước bị xoay rất mạnh, quay mãi mới chịu dừng, và Nga đã suýt nữa thì bỏ chạy khi thấy nắp chai chỉ về hướng của mình, nhưng liền bị mọi người kéo lại. Ân cười thô bỉ chỉ tay vào cô bạn mình:

“Truth or dare?”

“…”

Nga lưỡng lự không dám trả lời, sau khi thấy bản chất kinh hoàng của trò chơi (thực ra là người chơi) thì chỉ muốn nhảy lên giường trùm chăn ngủ một giấc tránh chuyện thị phi. Nhưng khổ nỗi ban đầu đã trót hớn hở tham gia vào nên bây giờ không còn đường chạy nữa. Ngồi im một lúc lâu đến sốt ruột, môi Nga bắt đầu mấp máy:

“…T..truth”

“Tuyệt vời”

Ân vỗ tay hưởng ứng, miệng nói luôn:

“Hãy miêu tả về màu mày mặc trong tuần. Từ thứ hai đến chủ nhật”

“???”

Cả hội tròn mắt nhìn Ân, riêng Khôi dường như đã hiểu ra định lên tiếng. Nhưng Ân đã nói trước:

“Không hiểu à? Nội y đó”

“Mày…”

“Dâm tặc!!!”

Nga thiếu điều muốn lao đến đập cho Ân một trận, mặt cô đỏ bừng vì xấu hổ, cả những người ngồi gần đấy như Minh hay Ly cũng cảm thấy ngượng. Thấy thế, Liêm vội lên tiếng:

“Ông bựa quá…”

“Ơ…Thế bình thường ông cũng nói mấy chuyện…”

“AAAA, ông ăn nói lung tung gì thế??? Tôi làm gì có…”

“Nhưng mà rõ ràn…”

“AAA chúng ta còn vấn đề khác phải lo mà. Đổi câu hỏi đi Ân”

Cứ mỗi lần Ân định nói đến mấy chuyện “gì đó” là Liêm lại kêu lên khiến mọi người giật cả mình, sau đó nhanh chóng đổi chủ đề để tránh dồn sự chú ý vào cái chuyện “đó”. Ân còn định nói nữa, nhưng cứ bị chặn họng bất ngờ đâm ra cáu, mặc kệ Liêm không đoái hoài gì nữa. Trong khi Ân nghĩ câu hỏi khác vì bị mọi người phản đối ghê quá, Nga vẫn thấy hơi khó hiểu, định hỏi Liêm thì thấy Khôi ra hiệu. Cuối cùng, cô cũng hiểu ra, liền bí mật gật gù với Khôi rồi trở lại trò chơi. Đúng lúc Ân nghĩ ra câu hỏi:

“Nếu phải chọn, mày sẽ nhảy điệu “xấu hổ” trước mặt một giáo viên của chúng ta, hay là trước mặt người mày thích?”

Mọi người lại ồ lên, Ân ra một câu hỏi cũng khá là “khó nhằn”, tuy nhiên nãy giờ ấn tượng nhất vẫn là cú đột phá của Liêm, thành ra câu hỏi kiểu nhẹ nhàng hơn thế này chả còn đáng sợ nữa. Nga suy ngẫm rồi nói:

“Giáo viên”

“A, mày cũng giỏi phết” – Ly khen ngợi

“Khôn đấy”

Ân ợm ờ công nhận, không có vẻ thích thú lắm vì câu hỏi của mình đã không lừa được Nga, còn Nga cười vui vẻ, cảm giác như vừa thoát chết:

“Hihi tao mà”

Lượt cuối, chỉ còn Minh và Khôi là chưa bị gọi lần nào. Nga xoay tít cái chai, cả đám lại hào hứng trở lại. Minh liên tục nhẩm thầm cầu mong thoát nạn còn Khôi ngồi bình thản mỉm cười, có thể nói là hai hình tượng đối lập hoàn toàn. Khi cái chai dừng lại, nghe tiếng reo của mọi người, Minh nín thở mở mắt ra. Khoảnh khắc ấy, cậu chỉ muốn hét lên…sung sướng, vì cái nắp đã chỉ vào Khôi!

“Truth”

Khôi nói luôn không đợi câu hỏi lựa chọn quen thuộc. Nga liền dừng lại, đổi giọng:

“A hèm…”

Nga tỏ vẻ nghiêm trọng, cốt để tạo bầu không khí còn các bạn thì tập trung quan sát cả hai. Khôi vẫn điềm nhiên ngồi chờ đợi còn Nga thì nghĩ ngợi gì đó rất lâu. Cuối cùng, Nga cũng cất tiếng:

“Hãy trả lời thật lòng! Mày có đang…yêu ai không?”

Câu hỏi vừa bật ra khiến Minh và Ly giật thót người, cả hai lén nhìn Khôi, người vẫn ung dung ngồi im lặng, không hề có biểu lộ nào bất thường. Thực ra, ngay lúc nghe Nga hỏi, Khôi đã rất bất ngờ, sự lo lắng lập tức hiện lên trong ánh mắt, nhưng cậu đã nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc để trở lại trạng thái ban đầu. Quá trình thay đổi nội tâm ấy diễn ra nhanh đến mức, chỉ trong vài giây trước khi Ly và Minh nhìn sang cậu, vẻ hoang mang lúc trước đã hoàn toàn biến mất.

Nga vì mải chú tâm đến mục đích câu hỏi và suy đoán về câu trả lời nên cũng không biết gì cả, lúc nhìn kỹ thì Khôi vẫn hoàn toàn thoải mái, không có biểu hiện của người vừa bị nói trúng tim đen. Tuy nhiên, Ly và Minh thì lại vô cùng hồi hộp, vì chính nó đây, giây phút mà Khôi tiết lộ sự thật với cả nhóm, rằng cậu và Dương đang yêu nhau. Phản ứng của những người kia sẽ thế nào? Chắc hẳn là rất thú vị. Hai người đã nghĩ thế, và tim họ càng đập nhanh hơn khi Khôi bắt đầu mở miệng:

“Không, tao vẫn đang độc thân”

Một tiếng sét vừa nổ ầm trong đầu Minh và Ly, cả hai nhìn sang Khôi đầy băn khoăn, liền nhận lại cái nhìn thờ ơ như muốn nói “Đừng thắc mắc” của Khôi. Nga, Liêm và Ân hoàn toàn không để ý thấy sự trao đổi ngầm giữa ba người kia, còn mải than vãn chê bai đủ điều vì tưởng sẽ có chuyện hay để nghe, ai ngờ bị thất vọng. Nhất là Nga, sau bao lâu nghi ngờ cứ nghĩ rằng vừa rồi dùng trò chơi này để lừa Khôi nói ra thì ăn chắc, thế rồi đến phút cuối câu trả lời nhận được lại trái ngược hẳn với mong đợi. Dù sao thì sau lần này, Nga đã tin rằng Khôi thực sự không hề “mờ ám” như cô cảm nhận, mà chỉ là do mình đã quá hoài nghi, và không còn vặn vẹo tra khảo Khôi nữa.

Trò chơi kết thúc với danh hiệu tự phong “Kẻ sống sót” thuộc về Minh. Nhưng Minh không tài nào vui nổi, vì trong cậu còn quá nhiều những câu hỏi, tại sao Khôi lại không thành thực trong khi mục đích của trò chơi là người bị hỏi phải nói thật, bất kể câu hỏi có oái ăm đến mức nào (Trừ trường hợp của Ân, câu hỏi không được tán thành bởi tất cả người chơi sẽ bị hủy). Tại sao Khôi lại giấu mọi người chuyện về Dương lâu đến thế? Có chuyện gì giữa hai người hay sao? Tại sao….

Những câu hỏi cứ đeo đẳng Minh suốt cả ngày hôm đó, Khôi thì vẫn vui vẻ tự nhiên như thường còn cậu thì thi thoảng lại như người mất hồn. Ngay cả Ly cũng vậy, thi thoảng cô lại nói thầm với Minh:

“Đừng nghĩ nữa, cần thì nói chuyện sau”

Sau giấc ngủ ngắn hồi sức là bữa ăn chiều, những câu chuyện hài và tiếng cười nói không ngớt. Chỉ mong thời gian trôi chậm lại nhưng loáng cái đã đến chiều muộn, ngày đi chơi của cả nhóm kết thúc trong niềm vui và sự ấm áp ngày đông của tình bạn. Tạm biệt nhau, mỗi người đi một hướng, Liêm đèo Nga về nhà, còn đứng trước cổng nhà Nga tán gẫu chán chê mới chịu về. Ân tiễn các bạn xong thì khóa cửa nhảy lên phòng chơi game, Ly và Khôi nhà cùng hướng nên đi với nhau về. Còn Minh, cả chặng đường chỉ suy nghĩ về những gì đã xảy ra lúc đó…

Tối hôm ấy

Khôi đang lim dim ngủ thì điện thoại reo lên, mở mắt lần mò chiếc Iphone trên nóc bàn cạnh giường, Khôi bắt máy:

“Sao thế Minh? Tôi đang ngủ”

“Mới 10 giờ thôi mà?”

“Hôm nay chơi nhiều nên hơi mệt”

“…Ờ..m”

“Có gì không?”

Minh định nói nhưng chợt ngừng lại, có vẻ không dám chắc làm vậy là ý kiến hay, nhưng rồi tự cốc đầu mình, quyết định lên tiếng:

“Hôm nay lúc Nga hỏi, sao ông không…nói thật?”

Im lặng, đầu dây bên kia đột ngột im lặng. Khiến Minh còn tưởng Khôi ngủ quên, gọi tên mấy lần mới nghe tiếng Khôi:

“…Ông giống Ly thật đấy. Cứ thắc mắc gì là phải giải đáp bằng được”

“Tôi chỉ…”

“Thế này nhé…”

Khôi ngắt lời Minh:

“…Chiều nay trên đường Ly cũng hỏi tôi y hệt ông. Tôi đã giải thích rồi nhưng mà…chắc phải nói lại lần nữa vậy”

“…Ừm, tôi đang nghe đây”

Giọng Khôi vẫn còn ngái ngủ, pha chút mệt mỏi sau một ngày dài, cảm tưởng như cậu có thể lăn ra ngủ bất cứ lúc nào:

“Không phải tôi không tin tưởng ba đứa kia, nhóm mình người nào cũng chân thành, nếu có biết cũng không sợ bị tiết lộ. Nhưng chuyện của tôi và Dương, càng ít người biết tôi càng thoải mái, vì đơn giản là tôi không thích khoe khoang chuyện của mình với người khác, kể cả là bạn thân.”

“Thế còn…”

“Ông chuẩn bị thắc mắc vì sao ông với Ly thì được chứ gì? Nghĩ xem hai đứa ông biết là do ai? Tôi không kể cho ông mà là Dương kể, còn Ly chả cần nói nó cũng phát hiện ra ngay từ cái hôm đầu tiên ấy. Nên ngoài hai người ra, giấu kín được với ai thì tôi giấu. Hiểu rồi chứ?”

“…Hiểu…”

“Rồi, tôi buồn ngủ lắm, tắt máy nha. Ngủ ngon”

“Ngủ ngon”

Minh tắt điện thoại, khẽ trở mình trên giường. Căn phòng lại chìm vào bóng đêm và tĩnh lặng.

Liệu làm như vậy…ổn không?

Bạn đang đọc Lớp Phó, Đừng Lạnh Lùng Với Anh Nữa Mà của Frostar
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự