Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 11 Phế vật cùng thiên chi kiêu nữ

Bạn đang đọc Lôi Động Cửu Thiên sáng tác bởi tamdaulang

Tiểu thuyết gốc · 1469 chữ · khoảng 5 phút đọc

Hứa Phong dừng bước, quay đầu nhìn lại, trông thấy một thiếu niên khoảng mười lăm mười sáu tuổi.

Thiếu niên mặt như quan ngọc, dung mạo tuấn mỹ, mặc trên người áo gấm kim sắc làm từ tơ lụa cùng những hoa văn tinh tế bên trên liền có thể nhìn ra có giá trị không nhỏ, rất hiển nhiên là thiếu gia của gia tộc nào đó.

"Lâm thiếu gia!"

Nhân viên tiếp tân Tố Thanh khi nhìn thấy thiếu niên đi tới, lập tức thay đổi một nụ cười xán lạn.

Người của Lâm gia?

Hứa Phong lập tức hiểu rõ, Càn Linh Thành có tứ đại gia tộc, theo thứ tự là Hứa gia, Lâm gia, Tô gia cùng Mộ Dung gia, Lâm thiếu gia này hẳn là một vị thiếu gia nào đó của Lâm gia.

Thiếu niên cũng không để ý tới nhân viên tiếp tân Tố Thanh, trực tiếp hướng Hứa Phong đi qua, khi đi đến trước người hắn thì quan sát trên dưới một chút, chợt ôm quyền, rất lễ phép mở miệng nói ra: "Hân hạnh được gặp mặt, ta gọi Lâm Vân, là đồ đệ của Mộ Dung Đan sư."

"Hứa Phong."

Hứa Phong đơn giản giới thiệu tên mình một chút, cũng ôm quyền đáp lễ.

"Hứa Phong huynh đệ, đây là lần thứ tư ta tiến hành khảo hạch nhất tinh Luyện Đan Sư, ba lần trước đều thất bại, để ta một người đi khảo hạch, trong lòng thật sự là không nỡ a! Nếu như ngươi nguyện ý cùng ta khảo hạch, ta nguyện sẽ thanh toán phí tổn khảo hạch cho ngươi." Lâm Vân thành khẩn nói.

"Có thể."

Hứa Phong gật gật đầu, hắn hiện tại cần danh hào Luyện Đan Sư, có người chịu trả tiền cho mình thì tội gì không nhận.

"Quá tốt rồi!"

Trên mặt Lâm Vân lập tức vui mừng, trực tiếp từ trong ngực lấy ra một tờ giá trị một ngàn kim phiếu, đưa cho Tố Thanh, dặn dò: "Ngươi bây giờ có thể chính thức đưa Hứa Phong huynh đệ khảo hạch."

Nói lên hai chữ Hứa Phong này, Lâm Vân chỉ cảm thấy có chút quen tai, lại nghĩ không ra đã nghe qua ở đâu, dứt khoát liền không tiếp tục suy nghĩ.

"Được rồi! Lâm thiếu gia!"

Nhân viên tiếp tân Tố Thanh tiếp nhận kim phiếu Lâm Vân đưa tới, lấy ra một tờ bảng biểu, hung hăng trợn mắt nhìn Hứa Phong một chút, ánh mắt kia tựa hồ muốn nói: "May cho ngươi gặp vận cứt chó!"

"Danh tính, tuổi tác, lão sư..."

"Hứa Phong, mười lăm tuổi, không có lão sư."

"Hứa Phong ? Cái tên này rất quen tai! Ngươi sẽ không phải là Hứa gia thiếu gia kia đi! Ta nghe nói Hứa gia hình như có cái phế vật không thể tu luyện, hắn gọi là cái gì nhỉ? Ngươi biết không?" Thời điểm Tố Thanh điền bảng biểu, căn cứ họ của Hứa Phong nên đoán được gia tộc, ngữ khí đối với hắn lại trở nên khá hơn.

Lâm Vân cũng tò mò nhìn về phía Hứa Phong, đối với phế vật của Hứa gia hắn cũng đã nghe qua, bất quá chưa gặp qua người thật nên không biết là bộ dáng gì.

"Ừm, ta biết, các ngươi nói đến phế vật không thể tu luyện kia, tên gọi là Hứa Phong, chính là ta." Hứa Phong từ tốn nói.

"Cái . . . Cái gì! Ngươi... Chính là ngươi!"

Tố Thanh đột nhiên trừng to mắt, ngón tay chỉ hướng Hứa Phong, thanh âm có chút run rẩy thất thanh.

Sắc mặt Lâm Vân trong nháy mắt trở nên ngốc trệ, kinh ngạc nhìn Hứa Phong, trong lòng đang gào thét, tiểu tử này chính là tên phế vật kia? Ngươi là phế vật thì thi Luyện Đan Sư làm cái gì để uổng phí của ta một ngàn kim tệ a!

"Không cần lo lắng, đó chỉ quá khứ, kim tệ của ngươi sẽ không uổng phí." Hứa Phong vỗ vỗ bả vai Lâm Vân, tự tin nói.

"Không sao, bản thiếu gia không để ý một ngàn kim tệ..." Lâm Vân cố nặn ra một nụ cười so với khóc còn khó coi hơn, ta vậy mà cấp phí tổn cho một cái võ đạo phế vật khảo hạch Luyện Đan Sư. Nếu là truyền đi, thanh danh của ta tất cả đều bị hủy!

Sau khi Tố Thanh đem bảng biểu ghi chép xong, cơ hồ là nhanh chóng rời đi, nàng cũng không sợ Hứa Phong, nàng sợ chính là Lâm thiếu gia không nhịn nổi cục tức thì nàng sẽ cũng gặp nạn.

Rất nhanh, trong đại sảnh một lão giả áo xám đi tới, trên ngực của hắn có một cái huy chương, phía trên có hai ngôi sao, rõ ràng là nhị tinh Luyện Đan Sư.

"Lâm Vân, Hứa Phong, đi theo ta để tiến hành khảo hạch nhất tinh Luyện Đan Sư."

Hứa Phong cùng Lâm Vân gật gật đầu, hai người cùng đi theo lão giả áo xám hướng vào phía trong mật thất.

Một đường sóng vai đồng hành, tâm tình của hai người không giống nhau. Hứa Phong cực kì buông lỏng, cẩn thận cảm nhận từng phần ký ức, vô luận là kỹ xảo luyện đan hay là đan phương dược lý toàn bộ nhớ kỹ trong lòng, dù cho trở ngại tu vi không cách nào luyện chế đan dược đẳng cấp cao, nhưng khảo hạch nhất tinh Luyện Đan Sư hẳn là không có vấn đề.

Lâm Vân thì là tâm tình lo lắng bất an, đây là lần thứ tư hắn tiến hành khảo hạch nhất tinh Luyện Đan Sư, nếu như tiếp tục không thông qua, đơn giản là sẽ làm mất mặt bà ngoại hắn.

Lão giả áo xám mang theo hai người đi vào một gian luyện đan thất, bên trong có ba cái đỉnh lô và có ba phần dược liệu giống nhau như đúc, còn có một thiếu nữ thân mặc váy áo màu tím nhạt, mái tóc đen nhánh tùy ý buông xõa sau lưng, khiến cho người ta có một loại cảm giác rất linh động.

Hứa Phong cẩn thận quan sát thiếu nữ này một chút, nhìn từ bóng lưng thì hẳn tuổi tác nàng cùng mình không sai biệt lắm.

Mặc dù không nhìn thấy dung mạo, nhưng Hứa Phong khi nhìn qua bóng lưng mềm mại, vòng eo thon thả và đặc biệt là bờ mông căng tròn vểnh cao cơ hồ có thể xác nhận đây là một mỹ nhân.

"Tô.. Tô... Tô Nhược Vũ!"

Con mắt Lâm Vân đều như muốn rớt xuống đất, bờ môi kích động không ngừng run rẩy, cả người có một loại cảm giác không biết làm sao, hắn làm sao cũng không nghĩ tới, lần này không chỉ một mình hắn khảo hạch, còn nhiều thêm hai người.

Hai người kia...

Lâm Vân nhịn không được mí mắt run rẩy...

Một cái là Hứa gia phế vật có tiếng, một cái khác thì lại nổi danh Càn Linh Thành thiên chi kiêu nữ Tô gia, Tô Nhược Vũ!

"Lâm Vân, lại là ngươi a, thì ra ngươi còn khảo hạch nhất tinh Luyện Đan Sư ah!"

Tô Nhược Vũ xoay đầu lại, nhàn nhạt mỉm cười, lập tức như đại địa hồi xuân, trăm hoa đua nở, dung nhan xinh đẹp cơ hồ tìm không ra bất kỳ tì vết, ngay cả Hứa Phong cũng không khỏi hoảng hốt một chút!

Gương mặt Lâm Vân đỏ bừng, thật lâu nói không ra lời, lần này cùng Tô Nhược Vũ cùng một chỗ khảo hạch, nếu là vẫn không thể thông qua, mất mặt coi như tăng gấp bội.

Hứa Phong trong lòng âm chắt lưỡi: "Sách... sách... Tô Nhược Vũ không hổ là nữ thần được Càn Linh Thành công nhận, vô luận dáng người hay là khuôn mặt, đều là càng hơn nhị tỷ Hứa Thiên Tuyết của ta một bậc, thanh âm càng là mềm mại mị hoặc, khiến xương cốt người ta đều muốn nhuyễn ra. Thử nghĩ xem, nếu nàng rên á á á vài tiếng thì sao nhỉ..."

Tô Nhược Vũ cũng chú ý tới Hứa Phong, hiếu kì chăm chú nhìn hắn, thiếu niên này nàng chưa từng gặp qua, vẻn vẹn trong nháy mắt rồi nàng thu hồi ánh mắt, không còn nhìn thêm Hứa Phong một chút. Nàng cũng không có đem hắn để ở trong lòng, thiếu gia có danh tiếng ở Càn Linh Thành nàng đều thấy qua, người này hẳn là người qua đường hoặc tiểu gia tộc đi.

Bạn đang đọc Lôi Động Cửu Thiên sáng tác bởi tamdaulang
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi tamdaulang
Thời gian
Cập nhật
Lượt thích 3
Lượt đọc 57
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự