Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Huyền Vũ Đại Lục - xuyên không tập thể

Bạn đang đọc Văn Vũ Truyền Kỳ sáng tác bởi NhìnÁnhSaoĐêm

Tiểu thuyết gốc · 1976 chữ · khoảng 9 phút đọc

Chuyện là vài tỉ năm trước, Huyền Thần bỗng dưng bạo thể mà hóa thành tro bụi. Khi ngài chết đi, vô số thượng thần khác đã trỗi lên tà niệm, cùng nhau tranh giành ngôi vị Đệ Nhất Thượng Thần. Sau vài trăm năm, vi diện mà Huyền Thần đã từng tạo ra dần bị mọi người lãng quên, một khoảng thời gian sau từ từ biến đổi thành một vi diện chết chóc. Mọi sinh vật ở đây đã từ lâu không chịu ảnh hưởng của một số pháp tắc, tuổi thọ đã vượt quá giới hạn gấp vài chục lần, công pháp ở đây đều tự sản sinh ra như cơm bữa, mỗi ngày có hàng vạn sinh vật chết do các vụ nổ pháp tắc,... Vi diện này tưởng chừng như đã tan tành. Thế nhưng một phép màu nào đó lại xuất hiện - vi diện này vẫn vững vàng chịu mọi sự giày vò của pháp tắc cùng ngoại lực -. Sinh vật chốn này dường như cảm nhận được nhiệt huyết chiến đấu của các Thượng Thần. Tất cả mọi thứ đều đấu tranh đến từng giọt máu, điên cuồng đến hơi thở cuối cùng, họ đều trỗi lên niềm hi vọng Đệ Nhất Thượng Thần, họ sẽ có được vinh quang, nắm trong tay vô số sinh mạng, họ có được sự tự do không ai sánh bằng, quan trọng hơn hết họ có được quyền năng bất diệt.Thế là chiến tranh nổ ra, người người nhà nhà đều giết chóc lẫn nhau để tranh giành thứ vô hình - sát lực -, thứ này là do tên Tà Thần đã ra tay cái vi diện gần như là tan nát này. Nói chung, thay vì ta dùng linh khí để tu luyện thì sát lực này sẽ đại diện cho sức mạnh, nếu đạt được một lượng sát lực nhất định thì sẽ được trở thành Thần, nhưng điều này đã có mấy ai làm được. khi ta giết người, chưa kịp vui sướng thì lại bị người khác giết chết, nó cứ như vòng tuần hoàn vậy, rất ít người có thể thoát ra cái vòng nhân sinh luẩn quẩn đó. Và giờ đây, một số ngoại nhân đã chính thức bước vào đây....

Số là mười giờ trước...

Trong một chiếc máy bay tư nhân cực sang trọng. Một cậu thanh niên trẻ bước đi cùng một cô gái đến khoang bếp.

Cô gái này quay sang nói với người thanh niên "công trình của anh đã hoàn thành chưa vậy? Anh cứ giày vò tôi nghiên cứu cùng anh thì sớm muộn gì cũng già sớm hơn mấy tuổi mất "

Người thanh niên cười cười nói "cô mà già đi thì cũng có sao đâu, bất quá thì sẽ có thêm mấy lão đầu theo đuổi cô. À, hình như lão viện trưởng đó có ý với cô đó, nhớ cẩn thận với lão ta. Nghe nói có mấy nữ nghiên cứu sinh bị lão già đó làm nhục "

Cô gái thần sắc hiện lên một tia chán ghét nhưng sau đó lại cười vui vẻ nhìn cậu thanh niên "nè Văn Vũ à, là cậu quan tâm tôi đó sao, hạnh phúc quá nha, hôm nay Thanh Tuyền ta được nam thần của viện nghiên cứu để ý a, hạnh phúc quá đi mất "

Văn Vũ mặt không biến sắc nói "chậc, nam thần cái gì chứ, tôi được nói chuyện thân thiết như vậy với cô đã là phúc ba đời rồi, thử hỏi xem lão viện trưởng kia có được diễm phúc như tôi không "

Hai người cùng cười cười rồi đi về phía phòng ăn.

Lúc đang ăn cơm thì Thanh Tuyền bỗng nhiên hỏi "này, Văn Vũ anh thử hỏi xem cái ông tỉ phú Lê Lộc này định dẫn chúng ta đi đâu? "

Văn Vũ không nhanh không chậm trả lời "à, nghe ổng nói là đưa chúng ta đến viện nghiên cứu tư nhân của ổng, rồi chế tạo cái hạt nhân cho ổng. Tôi còn nghe nói là ổng định dùng cái hạt nhân đó đánh vào quốc gia ABC để trả mối thù gì đó của ông ta với tổng thống nước đó "

Thanh Tuyền thốt lên "trời ạ, có vụ đó nữa sao? Hay là chúng ta từ chối ông ta đi, việc nguy hiểm như vậy thì tôi và anh đều không nên làm a, lỡ có chuyện bất trắc gì thì sao "

"không được, cô cũng biết rồi. Nghiên cứu viên chúng ta lương bổng có bao nhiêu đâu. Sau khi xong vụ này tôi và cô được ba trăm tỉ, mỗi đứa trăm rưỡi tỉ. Tôi sẽ trở về quê kết hôn với Thanh Thảo sống một cuộc sống thoải mái. Còn cô, Thanh Tuyền à, sau khi xong việc thì cô vừa có sắc đẹp vừa có tiền tài, mấy anh đẹp trai, tuấn tú, phong độ, lịch lãm xếp hàng dài dài ở trước cửa nhà cô chờ. Đến lúc đó, cô lo gì không có người bạn trai tốt chứ "

Vừa nghe đến Thanh Thảo thì cô nàng trên mặt thoáng có nét buồn, nhưng nghe khúc sau thì biết anh ta chọc cười mình nên liền vui vẻ lên.

"Thôi được, tôi sẽ giúp anh nhưng không cần chia tiền đâu, anh cứ giữ lấy mà xài đi. Tôi xinh đẹp như vậy không sợ ế đâu, nhớ có tiền rồi thì làm cái đám cưới thật là linh đình với Thanh Thảo. Đến lúc đó, anh không mời tôi tới thì tôi sẽ hận anh chết luôn"

Hai người nói chuyện phiếm một lúc thì lại cặm cụi ăn không nói một lời.

Lại nói ngoài trời lúc này đang mưa tầm tã, sấm chớp léo lên liên hồi như vũ như bão.

'Roẹt, roẹt, uỳnh uỳnh, rầm! '

Hàng loạt tia sét như mãng xà đánh thẳng trực diện vào máy bay.

Trong khoang điều khiển "Cơ trưởng, cơ trưởng, không xong rồi, động cơ số 4, 5 và cả hệ thống liên lạc đã bị sét làm hỏng. Nguy hiểm hơn hết là bình nhiên liệu đã bị thủng một lỗ to, xăng hiện giờ không còn quá một nữa... này, này cơ trưởng Lâm, cơ trưởng Lâm, anh mau tỉnh dậy đi, tỉnh dậy đi... ". Cơ phó này đã hoàng toàn hoảng loạn. Hôm nay là ngày đầu tiên mà hắn đi thực tập a, cứ tưởng chuyến bay này sẽ an toàn nên mới xin ông cơ trưởng Lâm cho đi thực tập, ai ngờ đâu đang bay giữa chừng hì gặp cơn bão điện này, còn ông chú Lâm này bị va đập mạnh nên đã ngất xỉu rồi. Thanh niên cơ phó quyết định liều lĩnh điều khiển chiếc máy bạy.

"Văn Vũ à, chỗ này bị làm sao vậy, đèn tắt hết rồi? "

Văn Vũ cũng bất ngờ "ờ, chắc là do sét đánh trúng bộ phận nào đó của máy bay thôi, để tôi đi qua khoang điều khiển xem xem "

Thanh Tuyền hốt hoảng cầm tay Văn Vũ lại "anh đừng có đi được không? tôi rất sợ bóng tối, anh ở lại đây với tôi đi "

Văn Vũ thở dài "rồi rồi, tôi ở lại với cô đây, đừng sợ "

Thanh Tuyền nước mắt chảy dài khóc thút thít ôm chặc lấy Văn Vũ như một cô bé "hu hu, anh có biết là tôi rất sợ bóng tối không, đừng bỏ tôi đi, ở lại đây với tôi ", càng nói, cô nàng này càng khóc lớn.

"Được rồi, tôi biết cô sợ bóng tối, cô nắm chặc tay của tôi, chúng ta cùng nhau đi tìm đèn pin, ở đây còn có nhiều người khác cô không cần phải sợ ", trấn an một hồi Thanh Tuyền mới ngừng khóc...

Lại nói về thanh niên phi công thực tập, hắn ta một chút kiến thức cũng không có, hắn tốt nghiệp được là vì ba ba của hắn bỏ tiền ra mua được cái bằng tốt nghiệp thôi. Bây giờ hắn hối hận cũng không kịp, lúc xưa không học hành cho đàng hoàng, bây giờ sinh tử khó biết được, phi công trẻ giờ đây rất bất lực "lão ba à, sao ông không dạy dỗ tôi cho đàng hoàng cđàng hoàng chớ, bây giờ sắp chết đến nơi rồi, ô hu hu "

Còn về phía bên ngoài...

hàng trăm tia sét tụ về một chỗ ngay trên quỹ đạo của máy bay, chỉ cách xa vài trăm mét trước mặt nữa thôi là lao thẳng vào cái bão sét này rồi. Cái bão sét phát nổ một cái thật lớn, dư chấn từ vụ nổ đã làm rơi một chiếc cánh của máy bay rồi. Nhưng đó chưa phải là kinh khủng nhất, một cái hố đen cực khủng đủ nuốt trọn một ngọn núi hiện ra trước mũi chiếc máy bay. Mọi người đã từ sớm tụ tập ở khoang điều khiển rồi, họ chứng kiến tất cả, ai ai cũng kinh hãi. Văn Vũ mở to mắt nhìn dị tượng trước mặt, Thanh Tuyền đã sớm nhào vào lòng hắn khóc lớn rồi. Trên gương mặt tất cả mọi người đều xuất hiện tia tiếc nuối, chỉ biết nhắm mắt chờ chết thôi. Chỉ riêng Văn Vũ là mở thật to mắt ra nhìn, hắn vô cùng khao khác một cuộc sống thật bình yên, một cuộc sống thật tự do thế nhưng... chắc là biến cố này không cho phép. Vài giọt nước mắt lắng đọng trên gương mặt chàng trai trẻ tuổi....

Hố đen từ từ nuốt chửng cả chiếc máy bay rồi bỗng dưng tất cả biến mất cứ như chưa có chuyện gì xảy ra vậy, cơn gió lạnh đầu xuân vẫn thổi, đám mây đen được chiếu sáng bởi ánh trăng tà vẫn trôi nhè nhẹ, từng giọt nước mưa nặng trĩu rơi xuống hiên nhà nghe lách tách...

[Sau đây là tin khẩn cấp, chiếc máy bay tư nhân WTH của đại phú hào Lê Lộc đã đột nhiên mất tích một cách bí ẩn trong cơn bão. Được biết trong máy bay có tổng cộng 11 người, bao gồm: Con trai Hào thị trưởng thành phố BB -Hào Lam- phụ trách vị trí cơ phó, cơ trưởng Lâm Thành,...., hai nghiên cứu viên Văn Vũ cùng Thanh Tuyền,... Hiện giờ nhà khí tượng học Xã đã ở đây. Xin hỏi ông có suy nghĩ gì về chuyện này ạ? ..........]

Sáng hôm sau....

[ lại là một tin tức chấn động dư luận, một cô gái đã nhảy xuống hồ YY tự tử, sau khi điều tra, phía cảnh sát biết được cô nàng này tên Hồ Thanh Thảo, với nhan sắc khuynh quốc và không có dấu hiệu bị xâm hại, phía hình sự cũng đang điều tra nguyên nhân dẫn đến sự việc thương tâm này, nạn nhân tử vong lúc 6h30 sáng nay ].

........

Hiện tại...

Từng tia nắng ban mai xuyên qua các tán cây xanh tươi, um tùm. Cuối cùng, một vài tia nắng đã rọi xuống ngay trên gương mặt Văn Vũ, hắn đang nằm bất tỉnh cạnh chiếc máy bay vỡ vụn. Khẽ nhíu mày lại

"ơ, đây là đâu?" từng câu hỏi hiện lên trong đầu Văn Vũ 'mình chết rồi sao? ','cái quái gì xảy ra vậy ','ơ, mình còn sống, thật kì lạ'... Rốt cuộc, hắn đánh mắt qua nhìn các mảnh vỡ máy bay, rồi lại nhìn hơn chục người dưới đất, có vài người đã tỉnh dậy rồi còn có cả Thanh Tuyền nữa, ai ai cũng ngơ ngơ ngác ngác như hắn.

Bạn đang đọc Văn Vũ Truyền Kỳ sáng tác bởi NhìnÁnhSaoĐêm
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi NhìnÁnhSaoĐêm
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 27
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự