1140
960
720

Chương 87: Người giàu có

Phi Vân đứng ở giữa lôi đài, biểu tình trì độn. Ở trong ánh mắt của hắn, đầu tiên là khiếp sợ, sau đó là không thể tin nổi. Có thể khiến một cường giả từng là Linh Sư hiện ra biểu tình như vậy, có thể biết lúc này trong lòng Phi Vân rung động cỡ nào.

Thanh Hồng Ngọc kiếm trong tay bị chém đứt còn chưa tính, thế nhưng ngay cả quần áo cũng bị cắt nát rơi xuống. Chuyện như vậy, sợ rằng Phi Vân làm thế nào cũng sẽ không thể nghĩ đến.

Mấu chốt là ngay cả chính bản thân hắn cũng không cảm giác được quần áo này làm sao lại rơi ra. Nếu vừa rồi Linh La muốn giết hắn, chỉ sợ hắn đã là một người chết rồi.

"Điều này không có khả năng!"

"Hắn... hắn thật không phải Linh Sư?"

Giờ này khắc này, từng ý nghĩ không ngừng xoay chuyển trong đầu óc Phi Vân.

Nhìn người mang mặt nạ đứng thẳng cách mình không xa, tay Phi Vân có chút run run không nâng nổi nữa. Linh La nói không sai, tuy rằng Linh La đã sức cùng lực kiệt hao hết nội lực, thế nhưng bản thân mình cũng đã thất bại.

- Ta thua!

Ở trong phòng hội trường khiêu chiến tầng thứ ba, lời Phi Vân truyền ra, truyền vào trong tai của mỗi người ở nơi này.

Phi Vân - thua!

- Trưởng lão... Trưởng lão... Chúng ta, chúng ta thắng rồi!

Gã hộ vệ đứng phía sau Bát trưởng lão Hạ gia lớn tiếng hoan hô, đỏ hồng tận cổ.

Bát trưởng lão cũng kích động gật đầu!

Còn tình huống Vương gia cùng Tịch gia, lại tuyệt đối tương phản, sắc mặt trắng bệch, biểu tình ngây ngốc.

- A! Không! Không có khả năng!

Trong đại sảnh, khắp nơi tràn ngập tiếng oán hận. Những danh sĩ ngày thương trên mặt luôn giữ vẻ điềm tĩnh, lúc này cũng không bình tĩnh nỗi nửa, thậm chí có người còn bắt đầu quay xuống rít gào với Phi Vân trên đài.

- Các vị, các vị khách quý tôn kính, xin các các bình tĩnh.

Một giọng nói như trên trời giáng xuống, một lần nữa truyền ra từ trong miệng Nhã Phân.

Kỳ thật lúc vừa thấy quần áo Phi Vân rơi xuống, Nhã Phân cũng hoàn toàn ngây dại.

Ở Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến, xem qua nhiều trận đấu như thế, nhưng chỉ có kết quả trận đấu này là làm người ta bất ngờ nhất. Sợ rằng trong tất cả các trận khiêu chiến ở Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến trên Đại Lục Long Chi này, cũng chưa từng xuất hiện một kết quả chiến đấu như thế.

Chẳng qua Nhã Phân không hổ là Nhã Phân, nàng nhanh chóng khôi phục lại từ khiếp sợ, bắt đầu ôn hòa đè lại tiếng động ầm ỹ bên dưới.

- Vừa rồi Linh La tiên sinh cùng Phi Vân tiên sinh đã mang đến cho chúng ta một trận khiêu chiến hết sức đặc sắc, tin rằng trong lòng các vị cũng đều thật lâu không thể bình tĩnh được như Nhã Phân. Tuy nhiên kết quả thắng bại cũng đã có, thắng lợi cuối cùng thuộc về Linh La.

Trong đôi mắt đẹp của Nhã Phân lưu chuyển tia sáng, nói tiếp.

- Tin rằng sau này sẽ còn xuất hiện nhiều trận khiêu chiến đặc sắc như thế này xuất hiện ở Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến chúng ta. Mọi người ngàn vạn lần đừng bởi một lần thất bại mà cảm thấy chán nản...

Được Nhã Phân không ngừng trấn an, mọi người mới dần dần ngừng báo oán.

Bọn họ đều là danh nhân có thân phận nhất định, hơn nữa mỗi người đều không phải nhân vật đơn giản, tự nhiên có thể nhanh chóng điều tiết lại tâm tình của mình. Chẳng qua sắc mặt vẫn tái mét khó coi.

Trong đám người, Lý Thiên Luân mang theo vẻ cười nhạt, chậm rãi rời khỏi phòng.

Hạ Ngôn cùng Phi Vân cũng đều tự trở lại phòng nghỉ, trải qua đả kích lần này, sợ rằng Phi Vân sẽ mất một thời gian dài mới thoát khỏi bóng ma này được.

Kỳ thật lúc đó cũng là Hạ Ngôn đã không còn cách nào khác, hắn cũng không muốn đánh chết Phi Vân, dù sao hắn cùng Phi Vân cũng không có thù hận gì. Hơn nữa, giữa lúc hai người chiến đấu, Hạ Ngôn có thể cảm giác được Phi Vân cũng không có ý muốn thật sự đánh giết mình, tuy rằng kiếm pháp của hắn sắc bén, nhưng cũng không mang theo sát khí sắc bén.

Cho nên, cuối cùng Hạ Ngôn mới không thực sự ra tay đánh chết Phi Vân.

Ở trong phòng nghỉ, Hạ Ngôn vận chuyển tâm pháp khôi phục nội lực năm sáu phần, thân ảnh xinh đẹp của Nhã Phân liền xuất hiện.

Lúc này, trong tay Nhã Phân cầm một tập kim phiếu dày.

Trận khiêu chiến lần này, để Hạ Ngôn kiếm lời không ít.

Đặt lên bản thân ba vạn năm ngàn kim tệ, mà tỷ lệ là một ăn một chấm tám (1:1.8). Ba vạn năm ngàn kim tệ, thắng được sáu vạn ba ngàn kim tệ, hơn nữa còn năm vạn kim tệ tiền thưởng khiêu chiến lôi chủ cao cấp, Nhã Phân cầm đến một tập kim phiếu này, tổng cộng mười bốn vạn tám ngàn kim tệ.

Đây tuyệt đối xưng là một con số lớn!

Trên mặt Nhã Phân mang theo nụ cười mê người, đôi môi đỏ mọng cực kỳ dụ hoặc. Đưa kim phiếu lóng lánh trong tay cho Hạ Ngôn, trong lòng Nhã Phân lại đánh giá Hạ Ngôn một lần nữa.

Mới vừa rồi, trong trận khiêu chiến, ở thời khắc cuối cùng Hạ Ngôn cùng Phi Vân đã phát huy ra uy lực võ kỹ tiếp cận một trăm độ. Mặc dù trên uy lực còn thấp hơn Phi Vân, thế nhưng kiếm kỹ Hạ Ngôn còn tinh vi hơn cả Phi Vân. Đến khi phát huy võ kỹ được một trăm độ, cũng chính là lúc trùng kích Linh Sư.

- Linh La tiên sinh, ta vẫn rất hiếu kỳ, kiếm kỹ ngài sử dụng rốt cuộc học được từ đâu?

Giọng nói ngọt ngào của Nhã Phân, lúc đưa ra kim tệ liền thuận thế hỏi.

Linh La kiếm, nàng căn bản chưa nghe nói tới. Hơn nữa nàng tự mình tra qua tất cả tên gọi bí tịch nhập lưu có ghi chép trên Đại Lục Long Chi, căn bản không có bí điển Linh La kiếm.

Trong các võ kỹ nàng gặp qua, cũng chưa từng có võ kỹ giống Linh La kiếm do Linh La sử dụng.

Khóe miệng Hạ Ngôn hơi cong, tiếp nhận kim phiếu nhét vào người, khẽ cười nói:

- Đây là một bí mật!

Nghe Hạ Ngôn nói như vậy, Nhã Phân cố ý cong đôi môi nhỏ, gót sen không hài lòng dậm một chút, một làn gió thơm xông lên mũi.

- Ngài không cần đếm sao?

Nhã Phân ý chỉ các kim phiếu Hạ Ngôn vừa nhét vào người.

Hơn mười vạn kim phiếu a...

Hạ Ngôn cười cười:

- Ta tin tưởng Nhã Phân tiểu thư sẽ không tham ô phiếu của ta...

Lúc này Nhã Phân mới vui vẻ, trong ánh mắt chớp động quang mang, mang theo một loại ánh mắt hết sức kỳ quái nhìn mặt nạ trên mặt Hạ Ngôn, sau đó lại nhẹ nhàng lắc đầu, hai vật cao vót mềm mại trước ngực gần như đụng vào cánh tay Hạ Ngôn.

- Nhã Phân tiểu thư, ta phải đi! Về phần lôi chủ lôi đài cao cấp, ta sẽ không đảm nhiệm nó. Bởi vì không lâu sau có khả năng ta phải đi thành Tử Diệp rồi.

Hạ Ngôn thấy khuôn mặt mỹ nhân làm người ta hít thở không thông gần sát mình như vậy, cũng không tránh khỏi một trận tim đập nhanh. Nhã Phân này, thật sự là một yêu tinh mà.

Nhã Phân cười hì hì, nói :

- Hội trưởng đã sớm biết ngài sẽ quyết định như vậy rồi.

- Hả?

Trong lòng Hạ Ngôn giật mình, nhìn Nhã Phân có chút kinh ngạc.

- Hội trưởng nói ngài sẽ không đảm nhiệm lôi chủ cao cấp, mục tiêu của ngài cũng không phải ở nơi này. Hội trưởng còn nói sở dĩ ngài tới hội trường tham gia khiêu chiến, kỳ thật mục đích chính là muốn kiếm chút kim tệ, thuận tiện lịch lãm võ kỹ của mình một chút.

Nhã Phân chớp chớp đôi mắt xinh đẹp, nói ra rất trực tiếp.

Khóe miệng Hạ Ngôn khẽ nhếch, bất đắc dĩ nói:

- Hội trưởng cũng quá trực tiếp đi chứ!

Tầng một Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến, khi kết quả cuối cùng trận chiến Linh La cùng Phi Vân được công bố, tràn ngập vui mừng!

....

"Mua dược liệu lần này, có lẽ cần hao tốn bốn vạn kim tệ. Có thể còn lại mười một vạn kim tệ, tạm thời không cần lo kim tệ nữa."

Đi ra từ Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến, tâm tình Hạ Ngôn vẫn rất thoải mái. Ở thành Ngọc Thủy, gia tộc có thể lấy ra mười lăm vạn kim tệ cũng có thể đếm được. Ngoại trừ tam đại gia tộc, sợ rằng chỉ có gia tộc hạng nhất mới có thể sở hữu nhiều tiền tài như thế.

user's avatar
Mr. Robot
I'm just anonymous. I'm just alone.
Báo Cáo Vấn Đề Báo Cho Chấp Sự
52 Xem
1 Thích
Cỡ Chữ
Cách Dòng
Font Chữ
Màu Nền
Màu Chữ
Ngày/Đêm
Kiểu Nền