Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 71 Đơn giản hoá

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1915 chữ · khoảng 6 phút đọc

Trường kiếm trong tay Hạ Ngôn chỉ là một thanh kiếm bình thường tùy ý có thể thấy được trong các tiệm binh khí trên đường phô, so với Thanh Phong Kiếm Tịch Thu Thủy sử dụng thật là kém không chỉ một bậc.

Lưu Phương, cũng đầy lòng chờ mong nhìn Hạ Ngôn đi vào sân thi đấu. Mới vừa rồi khi Hạ Ngôn trắc nghiệm nội lực, dĩ nhiên đã làm cho hắn nhìn Hạ Ngôn với cặp mắt khác. Nếu nói một thiếu niên mười lăm tuổi đả thông một trăm lẻ tám đường kinh mạch là thiên tài tu luyện hiếm thấy, vậy Hạ Ngôn kia quả thực chính là thiên tài trong thiên tài.

Giơ tay, bình kiếm, trường kiếm giữ ở trước ngực, trong mắt Hạ Ngôn chợt lóe tinh quang, lập tức một luồng bóng kiếm đột nhiên tung ra.

Kiếm kỹ của Hạ Ngôn thi triển ra mau lẹ phi thường.

Hắn hiện tại sử dụng võ kỹ là “Thiên Vũ Thần Thương”. Tuy nhiên, Hạ Ngôn lại dùng trường kiếm để thi triển ra thương pháp này.

Bởi vì Hạ Ngôn đã đem hoàn toàn thông hiểu đạo lí của “Thiên Vũ Thần Thương”, cho nên mặc dù là dùng trường kiếm thi triển ra, vẫn sinh động, tinh thục!

Một chiêu!

Hai chiêu!

Ba chiêu!

Lại là ba chiêu! Ba chiêu kiếm kỹ! Chẳng qua thời gian chỉ ba lần hô hấp là xong.

Hạ Ngôn liên tục hô hấp ba hơi trong lồng ngực, liền diễn luyện xong võ kỹ. Hắn hoàn toàn đơn giản hoá “Thiên Vũ Thần Thương”, các chiêu thức hoa mỹ không thực dụng hoàn toàn bị hắn vứt bỏ. Cuối cùng, cùng giống như “Nhật Nguyệt Vô Song Kiếm” trước đây, hắn đơn giản hoá chỉ để lại ba chiêu hữu hiệu nhất.

Bởi vì không có đưa vào nội lực, cho nên Hạ Ngôn thi triển võ kỹ mặc dù rất nhanh nhưng cũng không có cái khí thế khiến cho người ta sợ hãi, thật giống như hắn tùy tiện múa may vài cái rồi thôi. Ngay cả tiếng xé gió tối thiểu phải có thì đều rất nhỏ, e là chỉ có một mình Hạ Ngôn có thể nghe được!

Ở thời điểm mọi người còn không kịp phản ứng được gì, Hạ Ngôn đã diễn luyện xong.

Nhã Phân ngồi ở trên khán đài cao, lúc này thân mình nàng thướt tha đứng lên, thần sắc trong mắt càng thêm mơ hồ: Chẳng lẽ Hạ Ngôn này cũng không phải là Linh La sao? Kiếm kỹ của Linh La đúng ra đâu phải như thế! Nhã Phân đã rát nhiều lần nghiên cứu qua kiếm kỹ của Linh La, mà võ kỹ Hạ Ngôn sử dụng hoàn toàn không liên quan gì với kiếm kỹ của Linh La.

Hạ Phi Long, cùng các vị trưởng lão Hạ gia, cũng đồng dạng có chút ngẩn người, suy nghĩ đến xuất thần.

- Cái này... võ kỹ Hạ Ngôn dùng là... là cái gì...

- Chết tiệt! Tiểu tử Hạ Ngôn này, dùng võ kỹ gì quái dị như thế?

“Thiên Vũ Thần Thương” mà dùng trường kiếm diễn luyện, đương nhiên bọn họ không nhận ra rốt cuộc là loại võ kỹ gì.

- - - - - - - - -

- Hình như là thương kỹ, lại giống như là kiếm kỹ, rốt cuộc là cái gì vậy?

Một gã Chấp sự Thánh đường cũng không hiểu được.

Hạ Ngôn diễn luyện xong sau đó hướng về bốn phía quảng trường khom mình thi lễ, rồi liền lửng thững đi trở về.

Hạ Tử Hân cùng Vương Ngữ Yên đều mở to đôi mắt đẹp mê hoặc chết người, gắt gao nhìn chằm chằm Hạ Ngôn. Vừa rồi, Hạ Ngôn đi lên cứ như vậy tùy ý khoa tay múa chân hai ba lần liền xong rồi?

- Hạ Ngôn! Huynh dùng là cái gì vậy?

Hạ Tử Hân dĩ nhiên nhìn không ra sự tinh diệu trong kiếm pháp của Hạ Ngôn, nàng thấy Hạ Ngôn cứ tùy tiện khoa tay múa chân mấy cái như vậy, ngay cả nội lực cũng chưa sử dụng, khiến nàng có chút sốt ruột.

Ở thời điểm diễn luyện võ kỹ nếu là sử dụng nội lực, tự nhiên khí thế có thể tăng thêm rất nhiều, nhìn xem cũng hoa lệ hơn rất nhiều.

- Hạ Ngôn! Ngươi tu luyện là võ kỹ gì vậy?

Vương Ngữ Yên chớp chớp hàng lông mi thật dài, tò mò hỏi.

- Võ kỹ này, là ta căn cứ vào kiếm kỹ “Thiên Vũ Thần Thương” sửa đổi lại, tên nó ta còn chưa có nghĩ ra đấy.

Hạ Ngôn cười cười.

Hắn chỉ có thể giải thích như vậy, trên thực tế kiếm kỹ này quả thật là hắn đơn giản hoá theo “Thiên Vũ Thần Thương”. Sử dụng kiếm diễn luyện thương kỹ sao có thể không quỷ dị như thế chứ?

Nghe Hạ Ngôn nói như vậy, Vương Ngữ Yên thoáng nao nao, đơn giản hoá võ kỹ? Lời này nếu không phải Hạ Ngôn chính miệng nói ra, muốn Vương Ngữ Yên tin là có thì thật muôn vàn khó khăn. Đơn giản hoá võ kỹ nói thì dễ, nhưng nếu không phải hiểu biết về võ kỹ đã tới một cảnh giới nhất định nào đó, căn bản là không có khả năng thành công đơn giản hoá võ kỹ. Cho dù là người sáng tạo ra võ kỹ này, đều khó nói có thể đơn giản hoá võ kỹ mình làm ra được hay không.

- Đây... này... này...

- Hạ Ngôn làm gì vậy?

- Ha ha! Ai nấy đều nói Hạ Ngôn Hạ gia rất mạnh, ta xem cũng là đồ bị thịt nha! Các ngươi nhìn kiếm kỹ của hắn xem! Quả thực là thứ vô dụng!

Con cháu ba đại gia tộc ở bốn phía quảng trường, mang theo biểu tình khác nhau: Con cháu Hạ gia tự nhiên là đầu óc rối tinh rối mù chả hiểu vì sao lại thế. Mà con cháu hai nhà kia thì có vui sướng khi người gặp họa, có trào phúng châm biếm.

- Tiểu tử này làm cái gì đây?

Hồng Phi nói với giọng, trầm thấp.

Nghe Hồng Phi nói, mấy Chấp sự đều đưa mắt nhìn về phía lão. Vừa rồi, Hồng Phi đúng là vẫn luôn chờ mong Hạ Ngôn diễn luyện võ kỹ.

- Ta xem tiểu tử Hạ gia này, khẳng định không có diễn luyện võ kỹ sở trường nhất của hắn. Ha ha! Dùng trường kiếm diễn luyện một bộ “Thiên Vũ Thần Thương”. Thật là chỉ có hắn mới có thể đơn giản hoá “Thiên Vũ Thần Thương” thành cái dạng này...

Hồng Phi mắt sáng ngời, cười ha hả, vừa lắc lắc đầu vừa nói.

Hồng Phi quả nhiên có tầm nhìn cao minh, không ngờ đã khám phá ra võ kỹ của Hạ Ngôn!

- Nhưng mà tiểu tử Hạ gia vì sao không diễn luyện võ kỹ sở trường nhất của hắn chứ?

Một gã Chấp sự Thánh đường hồ nghi hỏi.

Những người khác, cũng không sai biệt lắm đều có biểu tình như vậy.

- Ta cũng không biết! Tuy nhiên tiểu tử này thực có ý tứ nha! Trước mặc kệ hắn vì sao không sử dụng võ kỹ sở trường nhất của hắn. Các ngươi nói xem, vừa rồi hắn diễn luyện ba chiêu kiếm kỹ như thế nào?

Hồng Phi chợt biến đổi ánh mắt, liếc nhìn mọi người một vòng.

Mấy Chấp sự kia đều trầm ngâm suy nghĩ. Vừa rồi ba chiêu võ kỹ của Hạ Ngôn tuy rằng không có sử dụng nội lực, nhưng võ kỹ quả thật vô cùng tinh diệu. Càng là nghĩ lại từng chi tiết, càng có thể thấy ra thiên biến vạn hóa trong đó.

- Hay!

Lưu Hiên Hội trưởng Phòng đấu giá vỗ tay một cái nói.

- Ta cũng thấy rất khá!

Lý Thiên Luân Hội trưởng Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến cũng gật đầu nói.

Trong các Chấp sự tại đây, tuổi của Lý Thiên Luân cùng một Chấp sự khác bên cạnh hắn là nhỏ tuổi nhất. Gã Chấp sự trẻ kia là cường giả từ Học Viện Tử Diệp tới đây.

- - - - - - - - -

- Ừ! Hay lắm!

Hồng Phi chợt ngưng đọng ánh mắt.

Nhã Phân ngồi ở phía sau các Chấp sự, trong đôi mắt đẹp của nàng lấp lánh xoay chuyển, thầm nghĩ: Thì ra là không có sử dụng bản lãnh chân thật của hắn. Vậy trong này...

Nhã Phân chợt nhìn Lý Thiên Luân đang ngồi ở trước mình, Lý Thiên Luân cũng đang xoay người chuyển ánh mắt nhìn về phía Nhã Phân, hai người bốn mắt nhìn nhau, dường như có chung ý tưởng đều gật gật đầu.

“Linh La nếu thực chính là Hạ Ngôn này, vậy quả thật là đáng sợ! Mười lăm tuổi, trời ạ... Không tới vài năm nữa hắn nhất định có thể thành tựu cảnh giới Linh Sư, có lẽ, tương lai có thể trở thành một Đại Linh Sư!” Trong đầu Nhã Phân lóe ra một cái ý niệm này, nàng vội đè ép xuống.

Đại Linh Sư...

Ngay cả Đường chủ Thánh đường thành Ngọc Thủy, cũng không phải cảnh giới Đại Linh Sư. Đường chủ Thánh đường cũng chỉ là cảnh giới Linh Sư hậu kỳ mà thôi.

Bốn phía quảng trường, từng đợt từng đợt tiếng bàn tán hỗn loạn.

Một số thiếu nữ cũng không có vì biểu hiện thiếu hấp dẫn của Hạ Ngôn mà hạ thấp nhiệt tình, ngược lại vừa nghe những người này nói xấu công kích Hạ Ngôn, họ liền ra sức phản kích!

Cách Hạ Ngôn diễn luyện võ kỹ gần nhất là Lưu Phương!

Hắn nhìn Hạ Ngôn, lại nhìn về bốn phía khán đài cao, lắc lắc đầu, thầm nghĩ trong lòng: “Bây giờ cứ chờ xem các vị Chấp sự, cộng thêm tộc trưởng ba đại gia tộc bình phán như thế nào. Mười Chấp sự ở đây, quyết định cuối cùng người dự thi nào sẽ bị loại bỏ.

- Hạ Ngôn! Sao huynh không sử dụng “Thiên Cương Phích Lịch Chưởng” vậy?

Hạ Tử Hân ở bên cạnh Hạ Ngôn, thấp giọng nói. Nhìn ra được lúc này nàng lo lắng hơn nhiều so với Hạ Ngôn.

Nếu bởi vì võ kỹ của Hạ Ngôn quá kém cỏi mà cuối cùng bị loại, vậy tổn thất đối với Hạ gia quả thật rất lớn. Người duy nhất ở Hạ gia đả thông toàn bộ kinh mạch chính là Hạ Ngôn, nếu Hạ Ngôn bị loại, thì lượt kế tiếp người thứ ba con cháu Hạ gia tất nhiên tuyệt đối sẽ bị rơi xuống thế hạ phong.

Thậm chí, có thể cuối cùng chỉ có một mình nàng có thể lấy được danh ngạch.

- Đừng lo lắng! Ta sẽ không bị loại đâu.

Hạ Ngôn tự nhiên biết trình độ võ kỹ của mình, hắn nhìn Hạ Tử Hân cười cười nói.

Thấy Hạ Ngôn định chắc như thế, Hạ Tử Hân nửa tin nửa ngờ thả lỏng mối lo lắng đang áp chế trong lòng. Hiện tại chỉ còn chờ Chấp sự Thánh đường cho điểm. Hiện tại, sẽ có năm người dự thi bị loại.

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 53

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự