Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 63 Thi đấu giành danh ngạch

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1757 chữ · khoảng 6 phút đọc

Sáng sớm ngày 15 tháng 7!

- Tịch huynh! Không biết thi đấu khảo hạch tranh danh ngạch vào Học Viện Tử Diệp lần này, mục tiêu của Tịch gia là đoạt được mấy cái danh ngạch?

Trên quảng trường trung ương thành Ngọc Thủy, sớm đã tấp nập người. Ở bốn phía quảng trường, ba đại gia tộc đều phái ra đội ngũ hộ vệ của gia tộc, duy trì trật tự quảng trường trung ương. Người không được mời hôm nay không có thể đi vào quảng trường trung ương.

Mà người được ba đại gia tộc mời đều là nhân vật danh sĩ nổi tiếng, một số tộc trưởng gia tộc ở thành Ngọc Thủy v.v... Tóm lại, người thường là không thể tiến vào quảng trường trung ương.

Lúc này, còn một canh giờ nữa thì tới giờ bắt đầu ba đại gia tộc so tài khiêu chiến.

Người nói chuyện, là một vị danh sĩ có danh vọng cao trong thành Ngọc Thủy, tên là Cổ Tích, chỗ hắn ngồi cách rất gần ghế ngồi của Tịch gia trong ba đại gia tộc. Kỳ thật, căn cứ vào chỗ ngồi của các danh nhân danh sĩ đó liền nhìn ra được, bọn họ cùng gia tộc nào có quan hệ với nhau. Cổ Tích này, hiển nhiên rất thân cận với Tịch gia.

Tịch Phá Thiên cười ha hả, nói:

- Ba năm trước đây thi đấu tranh danh ngạch, Tịch gia chúng ta giành được hai danh ngạch. Lúc này, chúng ta muốn đoạt được ba danh ngạch!

Bên cạnh Tịch Phá Thiên là các vị trưởng lão Tịch gia, còn có năm tên con cháu trẻ tuổi Tịch gia tham gia thi đấu tranh đoạt lần này. Người cầm đầu năm thiếu niên này là Tịch Thu Thủy con trai của Tịch Phá Thiên.

Tịch Thu Thủy từ sau lần trước bị Hạ Ngôn đánh bại ở Phường thị khu Bắc của Hạ gia, trở về liền rất ít khi ra khỏi cửa Tịch gia, một lòng khổ luyện. Ở dưới sự trợ giúp của Tịch Phá Thiên và bảy viên Tụ Khí Đan, rốt cục ba ngày trước hắn đã đả thông hoàn toàn một trăm lẻ tám đường kinh mạch toàn thân, hơn nữa còn học bí điển Nhân cấp “Cửu Thiên Tang Môn Kiếm”.

Tuy rằng không có dư dả thời gian để hoàn toàn thông hiểu “Cửu Thiên Tang Môn Kiếm”, nhưng hiện tại Tịch Thu Thủy đã có thể phát huy ra được chừng tám phần uy lực của võ kỹ này, mạnh hơn nhiều so với uy lực của võ kỹ bất nhập lưu.

Điều này cũng giúp Tịch Thu Thủy tăng thêm tin tưởng. Kinh mạch toàn bộ đả thông, lại có bí điển Nhân cấp, tên Hạ gia Hạ Ngôn kia tất nhiên không phải là đối thủ của mình.

Dường như hắn đã quên một điều Hạ Ngôn từng phát sinh chiến đấu với Từ Hoảng. Hoặc là Tịch Thu Thủy cho là Từ Hoảng lúc đó khinh địch, thậm chí là Từ Hoảng cố ý không đánh bại Hạ Ngôn. Tóm lại, hắn tuyệt đối không tin cũng không muốn tin tưởng: thực lực của Hạ Ngôn mạnh đến ngay cả Từ Hoảng cũng không là đối thủ. Tịch Thu Thủy cho rằng trừ phi là Linh Sư, nếu không không ai có thể chân chính đánh bại Từ Hoảng. Mà Hạ Ngôn hiển nhiên không phải là Linh Sư!

Cổ Tích mặc trường bào màu xám quý giá, vuốt vuốt chòm râu, trên gương mặt đầy nếp nhăn cố tạo vẻ tươi cười lấy lòng, nói:

- Tịch huynh tin tưởng như vậy, ta xem, Vương gia cùng Hạ Ngôn kia đều muốn không phải đối thủ của Tịch gia. Nói không chừng năm danh ngạch đều rơi vào trong túi Tịch gia nha.

Tịch Phá Thiên cười ha hả nói:

- Cổ huynh nói rất hay! Nếu có thể đoạt được cả năm danh ngạch, danh vọng của Tịch gia ta sẽ vượt xa hai nhà bọn họ.

Khi nói câu này Tịch Phá Thiên quét mắt nhìn về hướng hai khán đài cao bên kia.

Khán đài hai hướng đó đúng là dãy ghế của Vương gia cùng Hạ gia.

Gần chỗ hai gia tộc này cũng có một số nhân vật danh sĩ nổi tiếng thành Ngọc Thủy ngồi bên.

- Phụ thân! Hôm nay con nhất định phải đánh bại Hạ Ngôn, lấy lại mối nhục ở Phường thị khu Bắc.

Tịch Thu Thủy nói với vẻ hung tợn.

Tịch Phá Thiên liếc nhìn con mình một cái,

- Ngươi phải cẩn trọng chứ không được khinh suất! Hạ Ngôn này thân pháp quỷ dị, chờ một lát tới thời điểm tỷ thí võ kỹ, tuyệt đối phải cẩn thận thân pháp của hắn, đừng cho hắn tới gần mình. Chỗ hay nhất của “Cửu Thiên Tang Môn Kiếm” chính là có thể đánh địch nhân ở bên ngoài, khiến địch nhân không thể tới gần mình. Ngươi chỉ cần phát huy cho tốt uy lực của võ kỹ “Cửu Thiên Tang Môn Kiếm”, không cần nóng vội thì nhất định có thể đánh bại Hạ Ngôn.

Các vị trưởng lão Tịch gia, đều rối rít tán thưởng, thuận thế khen ngợi võ kỹ của Tịch Thu Thủy rất cao.

- Thì ra Tịch công tử đã học xong bí điển Nhân cấp? Nói như vậy, Tịch công tử đã đả thông toàn thân một trăm lẻ tám đường kinh mạch rồi à?

Cổ Tích lóe sáng ánh mắt, ngạc nhiên thán phục nói.

- Đúng vậy! Con ta ba ngày trước đã đả thông tất cả kinh mạch. Thi đấu tranh danh ngạch lần này, con ta nhất định có thể gây cho chấn động Vương gia cùng Hạ gia. Hà hà...

Tịch Phá Thiên mắt sáng như đuốc, mang theo một tia đắc ý.

- Phụ thân! Con sẽ không để ngài cùng gia tộc thất vọng!

Tịch Thu Thủy cũng rất tin tưởng, cảm thấy mình nhất định là vô địch trong thế hệ trẻ của ba đại gia tộc.

- Ồ! Mấy vị kia là Chấp sự Thánh đường!

Cổ Tích biến sắc, nhìn mấy người từ bên ngoài đi vào quảng trường. Mấy người này thân phận không phải là nhỏ, đều là Chấp sự Thánh đường.

- Hôm nay là ngày đầu tiên so tài khiêu chiến, chỉ cần hiện tại thân phận là Chấp sự thành Ngọc Thủy, tất nhiên sẽ hiện diện quan khán trận đấu. Nếu không phải Đường chủ Thánh đường hôm nay bận đi thành Tử Diệp, Đường chủ cũng tất nhiên dẽ có mặt.

Tịch Phá Thiên khóe mắt liếc nhìn Cổ Tích một cái nói.

Sau khi Chấp sự Thánh đường tiến vào quảng trường, liền tới khán đài thứ tư ngồi vào chỗ của mình.

-------------------

- Ngữ Yên! Ngươi có mấy phần nắm chắc?

Trên khán đài của Vương gia, Vương Nhạc thu hồi ánh mắt từ khán đài hai gia tộc kia, quay đầu nhìn Vương Ngữ Yên con gái của mình. Vương Nhạc là tộc trưởng của Vương gia.

Vương Ngữ Yên biết ý của phụ thân. Phụ thân là hỏi mình có mấy phần nắm chắc chiến thắng Tịch Thu Thủy và Hạ Ngôn.

- Tịch Thu Thủy không đủ gây sợ hãi!

Vương Ngữ Yên cười khẽ một tiếng, cung kính nói.

- Vậy sao?

Ánh mắt Vương Nhạc chợt ngưng lại:

- Vậy còn Hạ Ngôn, ngươi thấy thế nào?

Vương Ngữ Yên chuyển đôi mắt đẹp một vòng nói:

- Nửa tháng trước con từng mời Hạ Ngôn đến Tụ Phúc Lâu ăn cơm, lúc ấy con đề nghị hắn cùng luận bàn võ kỹ, nhưng bị hắn từ chối. Tuy nhiên, con cảm thấy hắn mạnh hơn nhiều so với Tịch Thu Thủy. Một tháng trước ở Phường thị khu Bắc, hắn liền dễ dàng đánh bại Tịch Thu Thủy. Hơn nữa, ngay cả Từ Hoảng tân khách đệ nhất của Tịch gia có thể cũng không phải đối thủ của hắn.

- Ừ!

Vương Nhạc gật gật đầu.

- Tuy nhiên, Tịch gia không thể không có chuẩn bị. Ta nghĩ, thực lực của Tịch Thu Thủy, tất nhiên so với lúc ấy đã tăng lên rất nhiều. Ta rất rành về lão gia hỏa Tịch Phá Thiên này, lão yêu thương nhất đứa con này. Ta nghĩ, lão sẽ không tiếc hết thảy bằng mọi giá phải tăng lên thực lực con của mình.

Vương Nhạc đột nhiên sắc mặt ngưng trọng nói.

Vương Ngữ Yên biến sắc:

- Phụ thân! Ngài là nói, Tịch Thu Thủy này có thể sử dụng một ít biện pháp đặc thù đả thông kinh mạch à?

- Tỷ như sử dụng đan dược!

Vương Nhạc nhìn con gái một cái nói.

- Tộc trưởng! Ngữ Yên! Ta nghĩ rằng chỉ cần Ngữ Yên không khinh địch, Tịch Thu Thủy kia cũng không đáng ngại. Mà Hạ Ngôn kia thật ra khiến người ta nhìn không thấu nha.

Đại trưởng lão Vương gia da mặt run rẩy, ở một bên xen vào nói.

- Đại trưởng lão! Ngươi cũng cho rằng tên Hạ Ngôn kia rất mạnh à?

Vương Nhạc nhíu mày nhìn phía đại trưởng lão.

Đại trưởng lão cười khà khà nói:

- Từ lúc vừa đi vào quảng trường, ta đã nhìn tên Hạ Ngôn Hạ gia kia, từ lúc mới xuất hiện đến hiện tại mới thôi. Ta phát hiện gần như hắn không có chút xíu dao động nào, biểu tình trên mặt cũng không có biến hóa gì. Thật giống trận thi đấu tranh giành danh ngạch hôm nay cùng hắn cũng không có một chút quan hệ gì. Hắn chẳng qua mới mười lăm tuổi, mà lại có phần định lực này, ta nghĩ thực lực của hắn chỉ sợ cũng rất kinh người đấy.

- Đúng vậy! Hạ Ngôn...

Vương Nhạc chuyển ánh mắt chăm chú nhìn xa xa, không nói hết câu.

- Tộc trưởng! Đại trưởng lão! Các người cần gì phải lo lắng? Với bản lãnh của Ngữ Yên, đánh bại Tịch gia Hạ gia kia, ta thấy không khó.

Một trưởng lão khác của Vương gia tin tưởng mười phần.

- Con sẽ cố hết sức!

Vương Ngữ Yên dời đôi mắt đẹp nhìn về phía khán đài Tịch gia, trong miệng nói.

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 51

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự