Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 60 Quan trọng bậc nhất

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1811 chữ · khoảng 6 phút đọc

Âm thanh của hai mươi tên hộ vệ đồng thời xuyên qua cửa kính hoa lệ, rơi vào tai mỗi thực khách trong đại sảnh.

- Hạ Ngôn thiếu gia? Chẳng lẽ là Hạ gia Hạ Ngôn?

Mọi người khiếp sợ nhìn về bên ngoài đại môn của Tự Phúc Lâu.

Đa số mọi người đều đã nhận ra thân phận của người thiếu niên ăn mặc mộc mạc kia.

Trong lòng Vương Ngữ Yên dao động kịch liệt! Hạ gia không ngờ vì việc mình mời Hạ Ngôn ăn một bữa ăn ở Tụ Phúc Lâu mà hưng sư động chúng như thế! Từ đây có thể nhìn ra, nếu Hạ Ngộn ở trong này gặp bất trắc gì thì chỉ sợ Hạ gia bất kể hậu quả, trực tiếp khai chiến với Vương gia! Việc Đại trưởng lão Hạ Lai của Hạ gia tự mình mang theo nhiều hộ vệ tinh nhuệ như thế trong mười năm qua dường như chưa từng xuất hiện!

Sắc mặt thoáng có chút trắng bệch nhưng Vương Ngữ Yên vẫn lộ ra vẻ mặt tươi cười, tiến lên chào hỏi Hạ Lai. Tuy rằng ánh mắt của Hạ Lại cực kỳ âm lãnh và bất thiện khiến nàng rét run cả người, không thoải mái chút nào nhưng Vương Ngữ Yên cũng không thể vì thế mà trực tiếp xoay người rời đi được!

Trương Vận và Lưu Đức đứng bên cạnh, lúc này ánh mắt cũng trừng to ra. Ý nghĩ trong lòng hai người lúc này gần như giống nhau. Địa vị của Hạ Ngôn ở Hạ gia quả nhiên phi phàm. Nếu không như thế thì cần gì Hạ Lai trưởng lão phải tự mình mang hộ vệ đến!? Xem bộ dáng này, Hạ Lai tới đây hiển nhiên là không muốn để Hạ Ngôn ở lại ăn cơm nơi Tụ Phúc Lâu này rồi!

Khoé mắt Hạ Ngôn liếc nhìn Vương Ngữ Yên một cái, trong lòng thầm cười khổ. Hắn cũng không nghĩ tới sẽ xuất hiện tình huống như thế. Vốn tưởng ăn một bữa cơm bình thường thôi, mà lúc này đã biến thành như vậy. Chỉ sợ là mấy ngày tới, chuyện này cũng sẽ lan truyền khắp thành Ngọc Thuỷ giống như cuộc chiến giữa Phường Thị ở Khu Bắc và Từ Hoảng. Đến lúc đó, chỉ sợ nếu chính mình xuất môn liền thật sự cần đội mặt nạ mất!

- Đại trưởng lão! Vương Ngữ Yên tiểu thư mời ta cùng ăn một bữa cơm. Trong Tụ Phúc Lâu này, có Vương gia đại tiểu thư thì còn có ai dám làm khó ta nữa đây!? Haha!

Tới lúc này, Hạ Ngôn đành phải lên tiếng.

Hạ Lai nhìn Vương Ngữ Yên một cái, hừ mũi lạnh lùng nói:

- Ừ! Ta cũng tin có Vương gia đại tiểu thư nơi này, hết thảy đều không xảy ra vấn đề gì. Tuy nhiên, Hạ Ngôn! An nguy của ngươi cũng là rất trọng yếu! Sau này khi xuất môn phải mang theo một ít hộ vệ đó!

Hạ Ngôn vội vàng nói:

- Được! Đại trưởng lão nói phải, lần sau ta sẽ chú ý!

- Hạ Lai đại trưởng lão, các vị đã ăn cơm chưa? Hay là mời tất cả mọi người vào trong Tụ Phúc Lâu dùng một chút!?

Vương Ngữ Yên xấu hổ cười cười, sau đó thân thể mềm mại lùi lại phía sau nửa bước nói.

- Không cần, chúng ta đều đã dùng cơm trưa rồi! Cảm tạ ý tốt của Vương đại tiểu thư! Nếu Hạ Ngôn đã ăn xong thì chúng ta liền trở về cùng nhau thôi!

Hạ Lai xua tay, nhìn Vương Ngữ Yên một cái nói.

Hạ Ngôn xoay người, hướng về phía Vương Ngữ Yên lộ ra một nụ cười tỏ vẻ xin lỗi.

Mọi người Hạ gia dần dần rời đi Tụ Phúc Lâu, mà phía sau Lưu ly môn, đám người Vương Ngữ Yên rất lâu sau vẫn chưa thối lui, ánh mắt mọi người đều loé lên, không biết là trong lòng đang suy nghĩ điều gì!?

- Vị này là?

Hạ Lai nhìn sang Lý Nguyên Xuân bên cạnh Hạ Ngôn, ánh mắt không khỏi trở nên ngưng trọng. Lão cảm giác được khí thế của Lý Nguyên Xuân không tầm thường, hẳn là một người tu luyện không tầm thường.

Hạ Ngôn xoa xoa đầu giới thiệu:

- Vị này chính là đại ca Lý Nguyên Xuân, huynh ấy đến từ thành Tử Diệp!

- Ha ha! Ra mắt Đại trưởng lão!

Lý Nguyên Xuân vừa nghe đám người này nói chuyện tự nhiên biết được địa vị của Hạ Lai tại Hạ gia!

Đại trưởng lão vội hoàn lễ nói:

- Không cần khách khí như thế! Không biết Lý huynh đến thành Ngọc Thuỷ làm gì? Không biết Hạ gia có thể giúp đỡ được gì không?

Lý Nguyên Xuân lắc đầu nói:

- Cũng không cần! Ta và Hạ Ngôn tiểu huynh đệ cơ duyên xảo hợp, cùng nhau ăn một bữa cơm trong Tụ Phúc Lâu, hiện tại cũng đã tới lúc cáo từ rồi!

Ánh mắt Hạ Ngôn nhìn về phía Lý Nguyên Xuân:

- Lão ca! Không bằng huynh cùng ta quay về Hạ gia ở lại vài ngày! Như thế thì ta cũng có thể hướng về lão ca xin thỉnh giáo một số chỗ khó hiểu về mặt tu luyện vũ kỹ.

Lý Nguyên Xuân cười ha hả, xua tay nói:

- Lão đệ! Còn nhiều thời gian. Đến ngày nào đó, nếu ngươi đi tới thành Tử Diệp, ta tất nhiên sẽ cùng ngươi luận bàn những vũ kỹ này!

Nhìn lên sắc trời, Lý Nguyên Xuân ôm quyền nói:

- Được rồi, lão đệ! Thời gian đã không còn sớm, ta cũng nên đi thôi! Nếu sau này ngươi đi thành Tử Diệp thì nhất định phải tới Liễu gia tìm ta đó. Ngươi tới Liễu gia chỉ cần nói là tìm Lý Nguyên Xuân ta là được!

Chân mày Hạ Ngôn khẽ nhíu lại, ghi tạc hai từ “Liễu gia” vào lòng rồi sau đó đưa tay vào trong chiếc túi nhỏ lấy ra một nắm kim tệ, hướng về Lý Nguyên Xuân nói:

- Lão ca! Từ thành Ngọc Thuỷ này, cũng phải mất mấy ngày mới có thể tới thành Tử Diệp, số tiền này huynh mang theo để chi dùng!

Khoé miệng của Lý Nguyên Xuân khẽ nhếch lên, nhìn về số kim tệ Hạ Ngôn đưa tới, cuối cùng lấy ra một kim tệ rồi nói:

- Một kim tệ này ta nhận! Hạ Ngôn lão đệ, đại trưởng lão, Lý Nguyên Xuân cáo từ, sau này còn gặp lại!

Tính cách của Lý Nguyên Xuân rất mạnh mẽ, nói xong cũng không chờ Hạ Ngôn đáp lời liền xoay người sải chân bước đi. Nhìn bóng dáng của Lý Nguyên Xuân, trên mặt Hạ Ngôn lộ ra chút mê hoặc, sau lại nở một nụ cười kỳ quái!

Đại trưởng lão Hạ Lai nhìn Lý Nguyên Xuân rời đi, trong miệng cảm thán nói:

- Nếu ta không nhìn lầm thì thực lực của Lý Nguyên Xuân này cao hơn ta rất nhiều!

Nghe được câu nói của Hạ Lai, thân mình Hạ Ngôn chấn động mạnh, kinh ngạc nhìn lại Hạ Lai.

Hạ Lai nói thêm:

- Ta tuy không thể xác định nhưng có tới bảy thành nắm chắc, Lý Nguyên Xuân này có thể là một gã Linh Sư!

Kinh nghiệm nhìn người của Hạ Lại tất nhiên là phong phú hơn so với Hạ Ngôn rất nhiều. Từ khi Hạ Ngôn trên đường gặp Lý Nguyên Xuân đã cảm thấy được thực lực của người này bất phàm nhưng cũng không nghĩ tới Lý Nguyên Xuân có thể là một Linh Sư.

Phải biết rằng, số lượng Linh Sư trên Đại Lục Long Chi cực kỳ thưa thớt. Ở thành Ngọc Thuỷ này, trong ba đại gia tộc cũng chỉ có ba vị tộc trưởng là Linh Sư. Đương nhiên cũng có một số nơi che dấu một số Linh Sư nhưng số lượng Linh Sư ít ỏi có thể thấy được. Mà Lý Nguyên Xuân này lại có thể là một Linh Sư!

Linh Sư là Tiên thiên cường giả! Linh Sư vừa bước vào Tiên thiên so với cường giả Hậu thiên đỉnh tuy chỉ kém nhau một đường nhưng thực lực chênh lệch nhau rất lớn! Có thể nói mười gã cường giả Hậu thiên đỉnh hợp lực cũng không hẳn có thể là đối thủ của một Linh Sư vừa bước chân vào cảnh giới Tiên thiên!

Cùng vì nguyên nhân như thế mà trong ba đại gia tộc của thành Ngọc Thuỷ, nếu một gia tộc nào có thể xuất hiện thêm một gã Linh Sư thì chỉnh thể thực lực của gia tộc đó nháy mắt có thể áp đảo được hai gia tộc kia!

----------------

Bốp!

Lão Đại hung hăng tát lão Nhị một cái, lập tức trên mặt lão Nhị xuất hiện một dấu tay năm ngón rõ ràng. Lão Nhị kêu thảm một tiếng, vẻ mặt phức tạp nhìn lão Đại.

- Đồ vô dụng! Đây mà là dê béo ngươi nói sao?

Lão Đại phẫn nộ dậm chân quát.

Lão Nhị cực kỳ uỷ khuất, nhìn lão Đại ôm miệng, phân bua:

- Ta cũng không nghĩ tới, ta cũng không biết! Ta làm sao nghĩ rằng sự tình lại như vậy!? ô ô!

- Đồ vô dụng! Phế vật!

- Đại ca! Huynh đừng trách Nhị ca. Tên thiếu gia mới vừa đi ra ta cũng nghĩ rằng hắn rất dễ cướp đó! Nhưng không ngờ tình huống liền lập tức thay đổi, xuất hiện nhiều tên hộ vệ như thế, còn là một đám hung mãnh như hổ.

Lão Tam liền thay lão Nhị nói chuyện.

Vừa rồi ba huynh đệ này thấy Hạ Ngôn từ trong Tụ Phúc Lâu đi ra, ánh mắt đều chăm chú nhìn vào trên người con dê béo Hạ Ngôn nhưng không ngờ rằng tình huống lại đột nhiên thay đổi trong nháy mắt. Nháy mắt, từ một con dê béo, Hạ Ngôn liền biến thành hai mươi tên hộ vệ thực lực cường hãn hộ tống tên thiếu gia kia! Biến hoá cực nhanh khiến ba huynh đệ không thể nói nên lời.

Đợi đến khi đám người Hạ Ngôn đã rời đi chừng thời gian một chén trà nhỏ thì ba người mới từ trong khiếp sợ bừng tỉnh lại. Lão Đại hung hăng phun ra một ngụm nước miếng, trực tiếp tát mạnh lão Nhị một cái. Người như vậy, nếu bọn họ đi cướp thì không phải là đi tìm chết sao?!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 48

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự