Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 59 Thiếu Gia

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1830 chữ · khoảng 6 phút đọc

Hạ gia Đại trưởng lão Hạ Lai đích thân dẫn theo một đội hộ vệ tinh nhuệ của Hạ gia, cấp tốc chạy về hướng Tụ Phúc Lâu.

" Rập rập rập"

Tiếng bước chân dồn dập chỉnh tề, khiến bất cứ ai đi trên đường cũng đều không nhịn được dừng chân quan sát, có một số người nhận ra là hộ vệ Hạ gia, không khỏi đều đoán đội hộ vệ hùng hổ này muốn đi làm cái gì.

Ở thành Ngọc Thủy vốn ít thấy một đại gia tộc xuất động nhiều nhân lực như vậy. Mà người dẫn đầu, dĩ nhiên là Hạ gia Đại trưởng lão đức cao vọng trọng, nếu không phải bởi chuyện phi thường trọng yếu, không có khả năng do Đại trưởng lão Hạ Lai đích thân dẫn đầu.

Mặt trời tuy rằng đã ngả về tây, nhưng sức nóng trong không khí vẫn không chút bớt đi, ngược lại, thời điểm này còn nóng hơn vài phần so với lúc giữa trưa. Vẻ mặt Hạ Lai không chút thay đổi, sắc mặt âm trầm, bước chân vững vàng mạnh mẽ, đi ở đầu tiên đội ngũ, trong tay cầm một thanh trường kiếm bằng thép xanh. Ánh nắng nóng nực chiếu lên thân thể mọi người, nhưng dường như không ai cảm thấy vậy.

*

- Vương tiểu thư! Xin quay trở về! Vạn phần cảm tạ thịnh tình của cô, hôm nay có thể cùng dùng cơm với Vương tiểu thư tại Tụ Phúc Lâu Hạ Ngôn cảm thấy vô cùng vinh hạnh!

Sau cửa vào tầng dưới Tụ Phúc Lâu, Hạ Ngôn quay lại về phía Vương Ngữ Yên xinh đẹp động lòng người, nhẹ nhàng ôm quyền thi lễ rồi cười nói.

Đôi môi đỏ thắm của Vương Ngữ Yên thoáng nhấp một chút, vòng eo mềm mại hơi hơi hạ thấp đáp lễ:

- Hì hì! Hạ công tử có thể nể tình đó là niềm vinh hạnh của tiểu nữ mới đúng, chỉ là chưa thể cùng luận bàn võ kỹ một chút với Hạ công tử, thật có chút tiếc nuối.

Đối với việc hôm nay không thể tìm hiểu thực lực cùng võ kỹ của Hạ Ngôn, Vương Ngữ Yên cảm thấy có chút không cam lòng. Mục đích hôm nay nàng mở tiệc chiêu đãi Hạ Ngôn chính là muốn tra xét rõ nội tình của hắn. Nhưng hắn lại trực tiếp cự tuyệt nàng. Có thể cũng bởi nguyên nhân Hạ Ngôn thẳng thừng cự tuyệt không do dự, mới khiến cho nàng có chút không cam lòng.

Nếu là nam nhân bình thường, người nào có thể ở trước mặt nàng trực tiếp cự tuyệt thỉnh cầu của nàng được chứ? Vương Ngữ Yên đối với nhan sắc của mình vẫn vạn phần tự tin, nhưng trước mặt Hạ Ngôn giống như mất đi uy lực vốn có vậy. Đường đường một trong tứ đại mỹ nhân thành Ngọc Thủy, lại bị một nam thanh niên đồng lứa không để ý tới, điều này cũng khiến trong lòng Vương Ngữ Yên xuất hiện khúc mắc.

- Ha ha! Trên cuộc tranh đoạt danh ngạch nửa tháng sau, ta nhất định sẽ không làm Vương tiểu thư thất vọng!

Hạ Ngôn ánh mắt khẽ chớp cười nói.

Những lời này hắn nói cũng rất sắc sảo rồi!

Vương Ngữ Yên chân mày nhíu nhíu, ngực phập phồng không ngừng một chút, tuy nhiên cũng không lộ ra biểu tình khác thường.

- Vậy tiểu nữ sẽ mỏi mắt chờ mong!

Vương Ngữ Yên sóng mắt xoay chuyển, ngón tay nhẹ nhàng trượt nhẹ theo tà váy, không thể không nói, chỉ một nụ cười một cái nhăn mày của nàng cũng có uy lực hết sức to lớn.

Đáng tiếc, những thứ đó đối với Hạ Ngôn dường như không có tác dụng gì. Mà Lý Nguyên Xuân bên cạnh Hạ Ngôn thì ngay cả tầm mắt cũng không nhìn trên người nàng đến hai lần hô hấp đã chuyển sang nơi khác.

- Ngôn ca! Huynh phải đi sao? Hay để đệ đưa huynh trở về?

Trương Vận cũng đi tới cửa trước dưới lầu, cười nói với Hạ Ngôn.

Những người dùng cơm trong đại sảnh tầng một, ngoại trừ những thương nhân từ nơi khác tới, còn lại chính là những người nhà giàu có chút danh vọng ở thành Ngọc Thủy này. Những người này gần như mỗi người đều từng nghe nói về Trương Vận, cũng từng gặp qua Trương Vận.

Vốn bọn họ nhìn thấy Vương Ngữ Yên tự mình tiễn Hạ Ngôn xuống lầu, đã rất kinh ngạc cùng khiếp sợ. Hiện tại lại thấy Trương Vận chạy theo xuống lầu, nhiệt tình như lửa nói với Hạ Ngôn một câu như thế, vốn những thực khách đang đưa thức ăn vào trong miệng, cả đám đều trợn mắt há hốc miệng nhìn như hóa đá.

- Không cần! Trương thiếu gia, Lưu thiếu gia, các ngươi cũng quay lại đi!

Hạ Ngôn khoát tay, hắn đối với Trương Vận quần áo lụa là này tuy rằng không có ác cảm, nhưng cũng không hy vọng mình thành một đoàn với bọn họ. Mục tiêu Hạ Ngôn hướng tới không phải những kẻ quần áo lụa là có thể nghĩ tới. Những kẻ quần áo lụa là này có lẽ chỉ nghĩ tới làm sao bảo trụ sản nghiệp gia tộc bọn họ ở thành Ngọc Thủy, nhưng Hạ Ngôn lại muốn khiêu chiến Đường chủ Thánh đường, trở thành Đường chủ Thánh đường!

Trương Vận nghiêm túc nói:

- Ngôn ca! Huynh nếu còn có thể coi trọng đệ, sau này cứ gọi đệ là Tiểu Lục đi.

- Ngôn ca! Sau này huynh cứ gọi đệ là Tiểu Đức đi, chỉ cần Ngôn ca có bất cứ phân phó gì, Lưu Đức đệ nhất định không chối từ.

Lưu Đức ở bên cạnh cũng lập tức lên tiếng.

Hạ Ngôn không thể làm gì khác đành lắc đầu cười nói:

- Được rồi! Hiện tại ta phải về, các ngươi cứ tự nhiên đi. Thời gian còn dài mà!

Nghe được lời này của Hạ Ngôn, Trương Vận cùng Lưu Đức đều trở nên hưng phấn, hai mắt tỏa sáng.

Sau khi cáo biệt Vương Ngữ Yên lần nữa, Hạ Ngôn cùng Lý Nguyên Xuân mới thực sự từ trong Tụ Phúc Lâu đi ra, vẻ mặt Lý Nguyên Xuân trở nên cổ quái, hắn cảm thấy được những thiếu gia quần áo lụa là đó có đôi khi rất khả ái. Lý Nguyên Xuân lại nhìn nhìn Hạ Ngôn, trong lòng thầm nghĩ lúc mới gặp mặt, mình cũng không có phát hiện ra Hạ Ngôn có gì khác biệt, thật sự giống như là người sinh ở gia đình bình thường. Lại không ngờ rằng thân phận hắn cao tới bực này, ở quận thành Ngọc Thủy này sợ rằng chính là thiếu gia đứng đầu. Thân phận như vậy lại có thể ẩn giấu thật sự hiếm thấy. Hơn nữa lúc mình mới gặp hắn, mặc dù nhìn ra hắn là người tu luyện, nhưng tuyệt đối không thể tưởng được hắn có thể đánh bại Từ Hoảng!

"Rập rập rập".

Hạ Ngôn cùng Lý Nguyên Xuân vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy một đội ngũ chạy tới phía mình, đội ngũ này đều mặc y phục giống nhau, bước đi chỉnh tề, thân hình trầm ổn.

- Ồ?

Hạ Ngôn nhẹ giọng hô lên một tiếng, hắn ngưng thần liền thấy người cầm đầu đội hộ vệ này đúng là đại trưởng lão Hạ Lai.

- Hạ Ngôn! Ngươi quen những người này?

Thấy biểu tình của Hạ Ngôn, Lý Nguyên Xuân thuận miệng hỏi.

Hạ Ngôn cười khổ một chút, lắc đầu nói:

- Là hộ vệ Hạ gia chúng ta, người dẫn đầu là Đại trưởng lão!

Chứng kiến Đại trưởng lão dẫn người đi thẳng đến Tụ Phúc Lâu, Hạ Ngôn cũng biết Đại trưởng lão muốn làm cái gì. Đại trưởng lão nếu muốn dùng cơm, không có khả năng điều động nhiều hộ vệ dẫn theo như vậy. Hơn nữa bởi vì quan hệ vi diệu giữa ba đại gia tộc, đại trưởng lão bình thường cũng sẽ không đến Tụ Phúc Lâu để dùng cơm.

- Sao? Hộ vệ Hạ gia các ngươi?

Lý Nguyên Xuân lại đưa ánh mắt nhìn về phía đội hộ vệ, đội hộ vệ này thực lực cũng không tệ, thoạt nhìn đều là cao thủ đã đả thông bảy tám mươi đường kinh mạch, bởi vậy có thể thấy được thực lực Hạ gia nhất định cũng không phải nhỏ.

- Đúng vậy!

Hạ Ngôn gật gật đầu.

Lúc này, Hạ Lai cùng đội hộ vệ cũng đi gần tới.

Đám người Vương Ngữ Yên còn chưa có rời đi, vẫn đang đứng phía sau cửa. Nhìn thấy đội nhân mã Hạ gia đến đây, sắc mặt Vương Ngữ Yên lập tức đại biến, vốn trên khuôn mặt xinh đẹp còn mang ý cười, lúc này đã tràn đầy vẻ ngưng trọng.

- Người Hạ gia muốn làm gì?

Vương Ngữ Yên suy nghĩ trong lòng.

Trương Vận cùng đám người Lưu Đức thì nhìn thấy nhiều hộ vệ Hạ gia tiến tới như vậy, đầu lĩnh còn là Hạ gia đại trưởng lão Hạ Lai nữa, đều nuốt nước miếng " ực" một tiếng.

Hộ vệ tinh nhuệ như vậy cũng chỉ ba đại gia tộc mới có. Ngay như gia tộc Trương Vận cũng là gia tộc nhất lưu, cũng không có khả năng có được nhiều hộ vệ tinh nhuệ như vậy.

Các thực khách ở tầng một đều đưa ánh mắt nhìn về phía này, lúc này một đám đều hận không thể tháo cặp mắt ra nhìn. Mồ hôi trên trán chậm rãi chảy xuống, trong lòng phát lạnh, thầm nghĩ không phải Hạ gia khai chiến với Vương gia đó chứ? Hạ gia phái người đến diệt Tụ Phúc Lâu sao?

- Đại trưởng lão!

Hạ Ngôn ôm quyền chào Đại trưởng lão.

Đại trưởng lão Hạ Lai đưa tầm mắt đảo một vòng rồi trầm giọng nói:

- Hạ Ngôn! Không ai làm khó dễ ngươi chứ?

Ánh mắt lợi hại xuyên qua cánh cửa, trực tiếp rơi xuống trên người Vương Ngữ Yên. Vương Ngữ Yên bị ánh mắt này nhìn chăm chú, thân thể mềm mại cũng hơi hơi chấn động. Hạ Lai đời này đã từng giết không biết bao người cũng như linh thú, lão đột ngột bộc phát khí thế như vậy, Vương Ngữ Yên có thể giữ vững thân mình chỉ chấn động nhẹ, đó đã là chuyện lạ rồi.

- Hạ Ngôn thiếu gia!

Tiếng hô lớn của hơn hai mươi tên hộ vệ đồng thanh vang lên một cách chỉnh tề.

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 52

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự