Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 57 Tiền Cơm

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 1676 chữ · khoảng 6 phút đọc

Đôi mắt Vương Ngữ Yên xoay chuyển, nhìn về phía Lục Dương nhẹ giọng nói:

- Lục công tử! Ta thấy hay là thôi đi...

Vương Ngữ Yên còn chưa nói xong, Lục Dương liền xua tay liên tục nói:

- Không ngại! Không ngại! Ngữ Yên! Cô chỉ việc nói cần bao nhiêu tiền. Ha ha! Vị công tử này về sau nếu còn tiếp tục đến Tụ Phúc Lâu lại trùng hợp lúc ta đang dùng cơm ở nơi này, không ngại còn có thể tìm ta trả hộ tiền cơm cho cũng được.

Lục Dương nói xong đưa ánh mắt nhìn về phía Hạ Ngôn, khóe miệng nổi lên một tia đắc ý.

Hạ Ngôn gật gật đầu nói:

- Nếu như thế, vậy rất cảm tạ Lục công tử. Tuy nhiên, ta chỉ sợ đến được Tụ Phúc Lâu một lần cũng đã khó. Không dối gạt Lục công tử, hôm nay là lần đầu tiên từ trước tới nay, ta dùng cơm tại Tụ Phúc Lâu, cũng không biết sau này còn cơ hội nữa hay không.

Nghe Hạ Ngôn nói như vậy, Lục Dương càng khẳng định suy nghĩ trong lòng, khinh thường hừ khẽ một tiếng, cho rằng Hạ Ngôn là con nhà nghèo, bình thường căn bản không dám tới Tụ Phúc Lâu dùng cơm. Bây giờ tới được Tụ Phúc Lâu, hiển nhiên là bởi đang mời Vương Ngữ Yên.

Hắn nếu biết thực tế căn bản không phải Hạ Ngôn mời Vương Ngữ Yên, mà là Vương Ngữ Yên mời Hạ Ngôn thì không biết sẽ có cảm tưởng thế nào.

Vương Ngữ Yên thấy hai người đều mang vẻ mặt giả dối như thế, ở sâu trong nội tâm của nàng, tất nhiên coi trọng Hạ Ngôn hơn Lục Dương nhiều. Nếu Hạ Ngôn muốn diễn trò như vậy, nàng tự nhiên phải phối hợp rồi. Hơn nữa, mới vừa rồi nàng cố ý không giới thiệu Hạ Ngôn cho Lục Dương, cũng có hi vọng hai người nổi tâm tư chống đối nhau.

Tâm tư nữ nhân thật quá phức tạp, Hạ Ngôn càng không thèm để ý nàng, trong lòng nàng càng không thoải mái. Lục Dương xuất hiện đúng lúc giúp nàng có thể làm cho ấn tượng của mình trước mặt Hạ Ngôn sâu sắc hơn.

Vương Ngữ Yên dẫn Vương Phúc tới nói:

- Hôm nay Lục công tử mời chúng ta dùng cơm, Vương Phúc! Bữa cơm này của chúng ta hết bao tiền?

Vương Phúc tràn đầy nghi hoặc, còn chưa hiểu rõ chuyện gì đã xảy ra giữa mấy vị công tử này, tuy nhiên tiểu thư đã hỏi, hắn đành phải thành thực đáp:

- Hồi bẩm tiểu thư! Phí sử dụng phòng ăn đặc biệt là mười kim tệ, thức ăn tiểu thư cùng hai vị công tử dùng là một trăm sáu mươi bảy kim tệ, tổng cộng một trăm bảy mươi bảy kim tệ.

Ăn một bữa cơm gần hai trăm kim tệ.

Hai trăm kim tệ đối với một gia đình bình thường ba miệng ăn, nếu sống đơn giản cũng đủ tiêu dùng trong mười năm. Lý Nguyên Xuân nghe được bữa cơm mình vừa ăn không ngờ tốn hơn một trăm bảy mươi kim tệ, cũng không khỏi lặng lẽ trợn mắt. Tuy rằng hắn đối với tiền tài cũng không quá coi trọng, nhưng tiền cơm đắt như vậy thì hắn cho tới giờ cũng chưa từng ăn qua.

Liếc mắt nhìn Hạ Ngôn một cái, trên mặt hắn không có bất cứ chút dao động nào, chỉ như cười như không nhìn Lục Dương.

Lục Dương nghe thấy Vương Phúc báo ra giá cả, thân mình rung động một cái thiếu chút nữa bước chân đứng không vững.

Hắn vô luận thế nào cũng không nghĩ tới, hai kẻ mà hắn không thèm để vào mắt này không ngờ ăn chút cơm mà tốn hơn một trăm kim tệ. Hắn dùng cơm trong Tụ Phúc Lâu mỗi lần cũng chỉ tiêu phí trên dưới mười kim tệ. Hơn nữa, Tụ Phúc Lâu này cũng không phải hắn có thể ngày nào cũng tới. Mỗi tháng tới hai ba lần đã là khó rồi.

- Cảm tạ ý tốt Lục công tử lần nữa! Lần đầu gặp mặt đã khiến cho Lục công tử tiêu tốn mất một chút, thật sự ngại quá!

Hạ Ngôn lên tiếng nói.

Lục Dương nghe Hạ Ngôn không ngờ nói tiêu tốn một chút, thiếu chút nữa trực tiếp phun ra búng máu. “Hừ hừ! Đây là tiêu tốn một chút sao? Hơn một trăm kim tệ một bữa cơm mà là tiêu tốn một chút?”

Tuy rằng Lục Dương trong lòng rất buồn bực, nhưng lời cũng đã nói ra khỏi miệng, hắn cũng không thể thu hồi, hơn nữa lại còn đang ở trước mặt Vương Ngữ Yên nữa. Hắn nếu lật lọng, vậy sẽ không còn chút thể diện nào nữa.

Cố gắng làm ra vẻ tươi cười, Lục Dương xua tay nói:

- Không... cần khách khí!

Chứng kiến vẻ mặt Lục Dương, Vương Ngữ Yên nín cười. Lục Dương hôm nay xem như đụng phải tảng sắt rồi.

- Người nào? Dám tranh với ta?

Lúc này, từ trong một gian phòng khác trên tầng hai, lại đi ra một người. Người này chính là Trương Vận.

Trương Vận đang uống rượu cùng Lưu Đức, nghe được bên ngoài rối loạn, liền phái một gã hộ vệ ra xem chuyện gì xảy ra. Hộ vệ sau khi quan sát qua, liền quay lại bẩm báo Trương Vận. Trương Vận vừa nghe có người muốn trả tiền cơm cho Hạ Ngôn, lập tức vọt ra hô to một tiếng!

- Trương Vận?

Lục Dương nhìn thấy Trương Vận, lặng người há miệng hô lên một câu.

Tất cả tiền tài hắn mang trên người cũng không đủ trả tiền bữa cơm Hạ Ngôn cùng Vương Ngữ Yên ăn, nhìn thấy Trương Vận, Lục Dương mới thở ra một hơi. Nếu lúc tính tiền không lấy ra tiền, vậy thân này đã có thể vứt đi rồi. Hiện tại nhìn thấy Trương Vận, có thể tạm vay Trương Vận một ít kim tệ trả tiền cơm. Hắn cũng từng uống rượu với Trương Vận, xem như có chút giao tình.

- Ồ? Là ngươi? Lục Dương?

Trương Vận thấy Lục Dương cũng ngạc nhiên hô.

- Lục Dương! Chẳng lẽ ngươi muốn tính tiến thay Ngôn ca? Vậy không thể được, bữa cơm này của Ngôn ca nhất định phải tính tiền cho ta.

Trương Vận trợn hai mắt, lớn tiếng như chém đinh chặt sắt nói. Lưu Đức ở trong phòng ăn cũng chạy vội ra, đứng cạnh Trương Vận.

- Ngôn ...Ngôn ca?

Lục Dương vẻ mặt mê hoặc ấp úng nói.

Tên Trương Vận này Lục Dương biết rất rõ. Người nào có thể khiến hắn gọi Ngôn ca? Còn muốn tranh trả tiền? Nhìn tư thế này tuyệt đối không phải giả vờ.

Hạ Ngôn nhíu mày nhìn hai người quần áo lụa là này, thật sự là...

- Thế nào? Lục Dương! Chẳng lẽ ngay cả Ngôn ca mà ngươi cũng không biết? Ha ha! Ngươi cái tên này, không biết Ngôn ca thì sao phải trả tiền thay Ngôn ca?

Trương Vận nhìn Hạ Ngôn, lại nhìn sang Vương Ngữ Yên, tỉnh ngộ nói:

- Ồ! Ta hiểu rồi, ha ha! Là bởi vì Vương tiểu thư ở đây sao! Lục Dương à! Tiểu tử ngươi thật sự lớn gan nha, ta nói cho ngươi hay, vị này chính là Hạ gia Hạ Ngôn thiếu gia, Ngôn ca!

Hạ thiếu gia?

Hạ Ngôn?

Hạ Ngôn ở Phường thị Bắc?

Lục Dương lập tức trở nên như si dại!

- Được rồi! Hôm nay Vương Ngữ Yên tiểu thư mời ta ăn cơm để trao đổi một chút chuyện làm ăn! Ta nghĩ Vương tiểu thư cũng sẽ không thật sự tính tiền cho các ngươi.

Hạ Ngôn đưa ánh mắt nhìn Vương Ngữ Yên.

Vương Ngữ Yên thản nhiên cười nói:

- Ha ha! Vừa rồi chỉ là đùa vui một chút, ta mời Hạ công tử dùng cơm, tất nhiên không thể để cho người khác tính tiền. Lục công tử, Trương công tử, các vị không cần tranh nữa.

- Ta còn có chút việc, cáo từ trước!

Hạ Ngôn ôm quyền nói.

Trước khi xoay người, Hạ Ngôn lại cười cười với Lục Dương, Lục Dương nhìn thấy nụ cười này, toàn thân đột nhiên chấn động.

Hắn không thể nào tưởng được cái tên thoạt nhìn không hợp mắt này, dĩ nhiên chính là nhân vật danh chấn thành Ngọc Thủy, Hạ gia Hạ Ngôn! Chết tiệt! Nhân vật như vậy không những không kết giao được, mà còn...

Lục Dương hối hận đến nỗi ngay cả ruột cũng kêu lên.

Trương Vận nhìn thấy sắc mặt Lục Dương xanh mét, không khỏi cười thầm trong lòng, lắc đầu nói:

- Lục Dương à Lục Dương! Ngươi thật là...Ôi! Không nói nữa, ta đi tiễn Ngôn ca!

Nói xong, Trương Vận cũng vội vàng đi theo mấy người Hạ Ngôn xuống lầu, Lưu Đức đi theo phía sau Trương Vận, liếc mắt nhìn Lục Dương một cái, chiếc đầu to cũng lắc lư.

- Ha ha ha! Có ý tứ, rất có ý tứ! Ha ha ha..

Trong mấy người, cao hứng nhất lúc này không ai khác là Lý Nguyên Xuân, hắn chính là lần đầu tiên nhìn thấy chuyện như vậy, cảm thấy được vô cùng có ý tứ, rất có ý tứ.

- Hạ Ngôn! Không thể tưởng được danh tiếng ngươi ở thành Ngọc Thủy lớn như vậy!

Lý Nguyên Xuân cũng không ngại Vương Ngữ Yên ở đây, cười hì hì, nhìn Hạ Ngôn nói thẳng.

Hạ Ngôn cười khổ một chút, thực ra hắn thật sự cũng không muốn danh tiếng lớn như vậy.

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 57

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự