Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 161 Tụ Linh huyệt bành trướng

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 2076 chữ · khoảng 7 phút đọc

Lại nói, cho dù đứng trước mặt Tô ly nhưng Tịch Phá Thiên cũng không thể biết được chiếc chủy thủ của lão rốt cuộc đặt ở chỗ nào trên người. Việc mặc một chiếc áo choàng lớn như thế dường như cũng không phải là vô ý.

Đương nhiên Tịch Phá Thiên cũng không ngu ngốc đến độ hỏi xem vũ khí của đối phương để ở chỗ nào. Đối với một gã sát thủ mà nói thì vũ khí cũng không phải chỉ là công cụ để đoạt mệnh địch nhân mà còn là sinh mệnh thứ hai của mình.

Sau khi Tô Ly rời đi, Tịch Phá Thiên cũng không lập tức rời khỏi phòng này.

Tinh quang trong mắt hắn lóe lên, Tịch Phá Thiên chậm rãi ngồi xuống.

- Xem ra, sự an bài lúc trước của Vô Ngân trưởng lão lúc này cũng có thể sử dụng rồi. Ha ha, nếu là chắc chắn tới hai lần thì mới là "vạn vô nhất thất". Hắc hắc, Hạ gia, Hạ Phi Long, ta xem ngươi từ nay về sau còn cười được nữa hay không, còn có thể đắc ý được nữa không!?

Tịch Phá Thiên đắc ý cười tươi, trên mặt lộ ra một tia âm độc, ngón tay thô to gõ lên chiếc bàn gỗ lim bên cạnh.

Tịch Vô Ngân là một gã trưởng lão của Tịch gia. Trước đó không lâu, hắn chính là kẻ phụ trách liên lạc với Tây Xuyên.

- Người đâu!

Đột nhiên Tịch Phá Thiên hướng về bên ngoài hô lên.

- Có!

Hộ vệ đứng ở bên ngoài nhanh chóng đi vào, đứng bên ngoài cửa đợi lệnh.

- Đi tới phòng khách gọi Tây Xuyên tiên sinh tới đây!

Tịch Phá THiên nói với tên hộ vệ.

- Rõ!

Tên hộ vệ lập tức xoay người, nhanh chóng rời đi.

Chỉ một lát sau, từ ngoài sân lại truyền tới vài tiếng bước chân rất khẽ, ánh mắt Tịch Phá Thiên sáng ngời, hướng mắt nhìn về phía cửa viện, đại môn của phủ viện.

Gần như đồng thời, từ cửa viện có hai người tiến vào. Một người là tên hộ vệ vừa lĩnh mệnh, còn lại chính là Tây Xuyên, kẻ giao chiến với Linh La ở hội trường Cực Hạn khiêu chiến.

Hôm đó, khi Tây Xuyên bị Linh La đột nhiên bùng phát đánh bay khỏi lôi đài thì liền biến mất. Mấy ngày không lộ diện, không ngờ hắn vẫn luôn ở trong Tịch gia.

- Tịch tộc trưởng, ngài tìm ta?

Tây Xuyên cười lớn nói.

Tịch Phá Thiên hướng về phía tên hộ vệ kia vung tay, hắn lập tức thi lễ rồi xoay người rời đi.

- Ha ha, Tây Xuyên tiên sinh, mời vào phòng trong nói chuyện đi!

Tịch Phá Thiên khách khí làm một cái thủ thế, mời Tây Xuyên tiến vào trong phòng.

Tây Xuyên cũng không chút do dự, trên mặt vẫn mang theo ý cười đi vào phòng. Đợi cho Tây Xuyên vào, Tịch Phá Thiên mới tự tay đóng cửa phòng lại.

- Tịch tộc trưởng, chuyện gì?

Tây Xuyên mang theo một nụ cười nhàn nhạt, sau khi vào phòng thì tùy ý ngồi xuống một chiếc ghế, quay đầu thuận miệng hỏi.

Cánh tay Tịch Phá Thiên làm ra một thủ thế, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Tây Xuyên, bỗng nhiên hít sâu một hơi nói.

- Tây Xuyên tiên sinh, có một tin tức tốt muốn nói cho ngài!

Tịch Phá THiên trầm ngâm một lát mới thở ra một hơi dài, khóe mắt liại bắn ra một đạo lãnh quang, nói.

- Hắc hắc, tên Hạ Ngôn kia lúc này đang ở trong núi Ngọc Thủy. Đây đúng là cơ hội tốt để giết hắn. Nếu để hắn trở lại Hạ gia thì rất khó xuống tay!

- Một tuần trước, Vô Ngân trưởng lão đã nói qua chuyện này với Tây Xuyên tiên sinh rồi. Tây Xuyên ngài cũng đã đáp ứng trong vòng một tháng sẽ giết chết Hạ Ngôn. Đây đúng là một cơ hội ngàn năm khó gặp!

Ngón tay Tịch Phá Thiên gõ gõ xuống bàn, ánh mắt nhìn chằm chằm về phía Tây Xuyên.

- Ha ha, tên Hạ Ngôn kia đã được xác định là người kế thừa chức vị tộc trưởng trong tương lai. Giết hắn lúc này cũng có thể bị toàn bộ Hạ gia đuổi giết! Tên tộc trưởng của Hạ gia kia thực lực cũng không dưới Tịch tộc trưởng, hơn nữa hắn còn là Chấp sự của Thánh Đường thành Ngọc Thủy. Ta thực sự có thể bị Thánh Đường đuổi giết, thậm chí bị vây công!

Tây Xuyên nghe Tịch Phá Thiên nói ra tin tức này cũng không lập tức đáp ứng đi giết Hạ Ngôn mà ánh mắt chợt lóe lên, chậm rãi nói ra những lời này.

Thần sắc của Tịch Phá THiên hơi cứng lại, nhìn Tây Xuyên thầm nghĩ:

- "Hắc có ý gì?! Lúc trước đề nghị hắn tạm thời tiến vào Hạ gia đảm nhiệm tân khách chỉ là quyết định tạm thời để thuận tiện giết chết Hạ Ngôn mà thôi! Tên Tây Xuyên này mặc dù bản lĩnh không tầm thường nhưng vị trí tân khách Hạ gia đối với hắn mà nói thì căn bản không có chút hấp dẫn nào. Hiện tại có cơ hội tốt như thế vì sao hắn lại từ chối!?"

- "Khốn nạn, chẳng lẽ cũng muốn đưa ra điều kiện cao hơn nữa!?"

Sắc mặt của Tịch Phá Thiên trầm xuống!

- Tịch tộc trưởng không nên hiểu lầm! Ta nếu đã đáp ứng giết Hạ Ngôn thì tất nhiên sẽ làm. Chỉ một Hậu THiên đỉnh mà thôi, ta muốn giết hắn thật sự cũng dễ như trở bàn tay. Chỉ là sau khi đánh chết hắn thì khẳng định phải rời khỏi thành Ngọc Thủy này. Ta nghĩ số tiền thù lao kia, Tịch tộc trưởng có thể trả trước hoàn toàn cho ta được không?! Sau khi giết chết Hạ Ngôn, ta sẽ trực tiếp rời khỏi thành Ngọc Thủy, vĩnh viễn không trở lại. Như vậy Tịch tộc trưởng cũng không cần lo lắng sự tình này có ngày lộ ra ngoài.

Tây Xuyên nói tiếp, khóe môi nhếch lên cười lạnh, ánh mắt chớp chớp.

Tịch Phá Thiên chau mày, trả hết tiền thù lao cho hắn ư?!

- "Ngộ nhỡ tên Tây Xuyên này cầm được tiền thù lao rồi lại chạy mất, ta làm sao tìm được hắn!?"

Tịch Phá Thiên do dự.

Tên Tây Xuyên này vốn là một kẻ bị truy nã, từ hết thành thị này chạy tới thành thị khác. Trông đợi vào chữ tín của hắn? Quá khó!

- Tịch tộc trưởng hãy tin tưởng ta, ta có thể thề với trời, tuyệt đối sẽ đi đánh chết Hạ Ngôn. Nếu không sẽ bị Thiên lôi đánh chết cũng không được tử tế.

Tây Xuyên thấy Tịch Phá Thiên do dự thì trịnh trọng thề.

Tịch Phá Thiên cười cười.

- tây Xuyên tiên sinh cần gì phải nói quá như thế, ta tin tưởng Tây Xuyên tiên sinh chắc chắn sẽ thủ tín!

Ngoài miệng nói thế, nhưng trong lòng Tịch Phá Thiên lại thầm nhủ:

- "Nói càn, ta sẽ đi theo sau ngươi, đến lúc đó, nếu ngươi không đi về phía núi Ngọc Thủy thì..."

Cười đắc ý trong lòng, Tịch Phá Thiên sảng khoái nói:

- Được, ta trước đưa cho tiên sinh mười vạn kim tệ, là toàn bộ thù lao của tiên sinh! Ừm, mời tiên sinh đi theo ta.

Tây Xuyên cũng cười lớn:

- Cảm ơn Tịch tộc trưởng, ta nhất định sẽ đánh chết tên Hạ Ngôn kia!

Hai người đi ra khỏi tiểu viện, hướng về phía phòng thu chi của Tịch gia.

*

- Chính là chỗ này!

Gần đỉnh của núi Ngọc Thủy có một cái khe núi. Nơi này cực kỳ yên tĩnh, hơn nữa lại có địa thế hiểm yếu.

- Núi Ngọc Thủy này bình thường vốn đã có ít người tới, địa thế nơi này lại hiểm yếu dị thường, người bình thường lại càng không dám đi lên!

Hạ Ngôn vừa lòng gật đầu.

- "Có Thổ Cẩu thủ hộ, lại càng không có gì ngoài ý muốn!"

Hạ Ngôn nhìn nhìn về phía dòng suối đang chảy ào ào trước mặt, bên kia lại còn có cây cối dày đặc!

- "Vậy bắt đầu thôi!"

Trong lòng Hạ Ngôn khẽ động, từ trước ngực lấy ra một chiếc bình ngọc tinh xảo, lại nghiêng đầu nhìn về phía Thổ Cẩu với bộ lông phất phơ trong gió.

- Thổ Cẩu, trước khi ta tu luyện xong thì không thể rời khỏi nơi này.

Thổ Cẩu nghe Hạ Ngôn nói thế vội vàng gật gật đầu, khóe mắt hơi híp lại, khóe miệng lại nhếch lên.

- Ừm. Ta bắt đầu tu luyện đây!

Quan sát xung quanh lần nữa, thấy không có gì dị thường, Hạ Ngôn lúc này mới ngồi xuống.

với tâm tình kích động, Hạ Ngôn mở bình ngọc ra. Đầu tiên Hạ Ngôn cố gắng ổn định tâm tình đang hưng phấn một chút, sau đó mới chậm rãi đưa dược phẩm vào trong miệng.

Một chất lỏng mang theo hương vị nhè nhẹ, nhanh chóng chảy vào trong bụng Hạ Ngôn, sau đó mùi hương nồng đậm lại theo miệng Hạ Ngôn tỏa ra.

Phần bụng Hạ Ngôn hơi trướng lên một chút, phát ra một tiếng vang khẽ, quần áo cũng nhẹ nhàng lay động.

Hạ Ngôn vội vàng nhắm mắt lại, vận chuyển Linh La tâm pháp, khống chế Tụ Linh huyệt lớn chừng đầu ngón tay trong bụng không ngừng xoay tròn Tụ Linh huyệt lúc này đã bắt đầu nhận được công dụng của dược phẩm.

Tâm thần Hạ Ngôn có thể cảm giác được dược phẩm kia từ dạng lỏng đang dần biến thành dạng sợi tơ trong suốt, mạnh mẽ tiến nhập vào Tụ Linh huyệt!

- "Dược phẩm này quả nhiên dành riêng cho Tụ Linh huyệt. Sau khi tiến vào trong cơ thể cũng chỉ trực tiếp tác dụng lên Tụ Linh huyệt, không ngờ có hiệu quả nhanh như thế!"

Hạ Ngôn thất kinh trong lòng.

Phù!

Vị trí Tụ Linh huyệt nơi bụng Hạ Ngôn đang có từng luồng linh khí nồng đậm bao quanh, không ngừng chuyển động hướng ra bên ngoài. Linh khí ma sát mạnh với cơ thịt phần bụng rồi mới dần dần dũng mãnh tiến vào trong các kinh mạch.

Lòng bàn tay ngửa lên, Hạ Ngôn không ngừng đè nén nội lực trong kinh mạch mình hướng về phía Tụ Linh huyệt. Đồng thời, từng chút dược phẩm hóa thành những sợi tơ bán trong suốt cũng nhanh chóng tiến vào Tụ Linh huyệt một cách chóng vánh hơn.

- "Tốc độ xoay tròn của tụ linh huyệt đã càng lúc càng nhanh! Hiện tại, ta đã không thể thấy được vòng chuyển động của nó nữa!"

Tâm tư Hạ Ngôn khẽ chuyển, ý niệm muốn bám theo tốc độ của Tụ Linh huyệt, thần sắc cũng ngày càng trở nên ngưng trọng. Mồ hôi chậm rãi từ trên trán và chóp mũi Hạ Ngôn rịn ra.

Mồ hôi này không ngờ lại mang theo mùi hương nồng đậm.

Thổ Cẩu giống như một đứa trẻ, tò mò chăm chú nhìn sự biến hóa của Hạ Ngôn, toàn thân nằm úp xuống đất, chân trước đưa về phía trước kéo kéo.

Nó cũng biết hiện Hạ Ngôn đang trong tu luyện, không thể bị quấy rầy cho nên không dám rời đi. Hai tai của nó dựng thẳng lên, thỉnh thoảng lại nhìn theo động tĩnh của cây cối bốn phía.

Theo thời gian trôi qua, khuôn mặt Hạ Ngôn cũng ngày càng hồng lên, cuối cùng không ngờ có biến thành đỏ sẫm như máu.

Thổ Cẩu nhìn chằm chằm Hạ Ngôn hồi lâu, cũng dần trở nên nôn nóng. Linh tính của nó cũng không thua kém nhân loại chút nào, có thể nhìn ra Hạ Ngôn dường như đang rất nguy hiểm và thống khổ!

Nó đứng lên, không ngừng di chuyển xung quanh Hạ Ngôn.

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 33

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự