Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 131 Danh Vọng Linh La

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 2458 chữ · khoảng 8 phút đọc

Hai canh giờ sau, Hạ ngôn mới từ Phường thị khu Nam Tịch gia đi ra. Số kim tệ mua dược liệu còn thiếu không ngờ vẫn chưa nghĩ ra phương pháp tốt để giải quyết.

- Chẳng lẽ ta phải bán đi mấy gốc dược liệu sao?

Hạ Ngôn có chút bất đắc dĩ.

Trong Mê Vụ Sơn ở Tội Ác Sâm Lân, cả ở trong Hắc Phong Sơn nơi trấn Hoàng Diệp nữa, Hạ Ngôn thu được mấy gốc dược liệu. Tuy nhiên, trong đó chỉ có một gốc cây dược liệu đặc biệt Tước Thiệt Hoa có thể bán giá trên trời mà thôi. Ngoại trừ Tước Thiệt Hoa, mấy gốc dược liệu khác căn bản không có khả năng bán ra mười mấy vạn kim tệ, nhiều nhất cũng chỉ có thể bán được hai ba vạn, như vậy căn bản không giải quyết được vấn đề này.

- Nhưng Thánh Hoàng gia gia còn nói sẽ rất nhanh tới sẽ phải dùng tới Tước thiệt Hoa. hơn nữa nếu lấy gốc dược liệu đặc biệt này ra bán đấu giá, vậy khẳng định sẽ gây nên chấn động rất lớn. Đến lúc đó, có thể toàn bộ khu vực thành Tử Diệp cũng sẽ có chấn động không nhỏ.

Hạ Ngôn biết giá trị loại dược liệu đặc biệt Tước Thiệt Hoa này đối với luyện đan sư là như thế nào.

Sợ rằng rất nhiều luyện đan sư sẽ không tiếc bất cứ giá nào cũng phải điều tra ra người đứng sau Tước Thiệt Hoa. Đến lúc đó Hạ Ngôn tất nhiên se bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió.

- Không được! Tước Thiệt hoa không thể mang ra bán đấu giá được!

Hạ Ngôn lập tức phủ định ý tưởng này.

- Ồ?

Đột nhiên đôi mắt Hạ Ngôn sáng lên:

- Linh dịch lần trước phối chế ra được còn lại bốn bình, linh dịch này hiện tại đối với mình đã không còn tác dụng lớn. Công dụng chủ yếu của Linh dịch là hỗ trợ người tu luyện ngưng kết Tu linh huyệt, tổng cộng luyện chế được năm bình, mà mình đã sử dụng một bình, cũng đã ngưng kết thành công rồi. Như vậy bốn bình còn lại hoàn toàn có thể lấy ra bán đấu giá.

Trên mặt Hạ Ngôn lộ ra sắc mặt vui mừng.

- Về phần giá cả nhất định sẽ không quá thấp chứ? Vì luyện chế ra số linh dịch này mình mất tới mấy vạn kim tệ mới mua đủ dược liệu, hơn nữa trong đó còn có Tỳ Bà Thảo mình hái được trong Mê Vụ Sơn. Hơn nữa, bình thường cho dù là Luyện đan sư tiêu chuẩn cũng không cách nào phối chế được linh dịch, đó là phương pháp phối chế chỉ Luyện đan sư cấp bậc Linh Hoàng mới nắm giữ.

Hạ Ngôn trong lòng dần dần trở nên tươi sáng, nếu là bán linh dịch vậy kim tệ thu được hẳn là có thể đủ mua sắm dược liệu cần thiết.

Sau khi nghĩ được biện pháp, tinh thần Hạ Ngôn trở nên hăng hái, bước chân cũng nhanh hơn, chạy về hướng phủ viện Hạ gia.

Hội đấu giá của Phòng đấu giá một tuần sau mới tiến hành, hiện tại hẳn là thời gian đăng ký vật phẩm cần đấu giá. Sau đó để phòng đấu giá tuyên truyền một chút. Làm như vậy có thể hấp dẫn càng nhiều người có nhu cầu tới tham gia cạnh tranh.

- Hạ Ngôn thiếu gia!

Hắc ý hộ vệ ngoài cửa khom mình thi lễ.

Thời điểm trước khi Hạ Ngôn chưa trở thành hậu tuyển tộc trưởng, những hộ vệ đó đều đã vô cùng tôn trọng Hạ Ngôn, mà hiện tại lại càng thêm kính trọng hơn.

Tuy nhiên cũng phải nói, cho dù là mấy vị trưởng lão Tịch gia nhìn thấy Hạ Ngôn hiện tại cũng không thể bày ra vẻ kiêu ngạo. Cho dù Hạ Ngôn không thi lễ với bọn họ vậy cũng hoàn toàn có thể. Địa vị của Hạ Ngôn đã ngang bằng với trưởng lão, hơn nữa thực lực Hạ Ngôn cũng đã không thua những trưởng lão này.

- Hai vị đại ca vất vả!

Giống như bình thường qua lại, Hạ Ngôn đều đáp lễ hộ vệ một chút.

Tuy rằng thân phận những hộ vệ đó không cao, nhưng bọn hắn cũng đều là con cháu hạ gia, cho nên bình thường Hạ Ngôn đối với bọn họ cũng phi thường khách khí.

- Hạ Ngôn thiếu gia! Tộc trưởng nói sau khi ngài trở về thì tới tìm người.

Một gã hộ vệ nhìn Hạ Ngôn nói.

Hộ vệ này chính là người đưa bức thư của Nhã Phân cho tộc trưởng.

Hạ Ngôn sửng sốt nói:

- Tộc trưởng tìm ta? Ừ !Ta biết rồi, cảm ơn hộ vệ đại ca!

vừa nói chuyện, thân ảnh Hạ Ngôn đã tiến vào phủ viện.

- Hạ Ngôn ca!

- Hạ Ngôn thiếu gia!

- Ha ha! Chào Hạ Ngôn.

Dọc theo đường đi hễ là người nào gặp Hạ Ngôn, bất kể là con cháu dòng thứ hay con cháu trực hệ, hay là người hầu, toàn bộ đều cung kính chào hỏi hạ Ngôn.

Đương nhiên pha lẫn trong đó cũng có một số người đối với Hạ Ngôn ngoài mặt cung kính, thực ra trong lòng lại có chút đố kỵ. Tuy nhiên thực lực bọn họ không đủ, cũng chỉ có thể ẩn giấu sự đố kỵ trong lòng không dám biểu hiện ra ngoài.

Một lát sau, Hạ Ngôn đã tới tiểu viện tộc trưởng Hạ Phi Long ở.

- Tộc trưởng! Ngài tìm ta sao?

Còn chưa tiến vào trong viện, Hạ Ngôn ở ngoài cửa đã lớn tiếng hô lên.

- Ừ! Hạ Ngôn, ngươi đã về rồi, mau vào đi.

Giọng nói Hạ Phi Long sang sảng từ trong viện truyền ra.

- Hạ Ngôn! Huynh đi đâu?

Hạ Tử Hân sau khi nhìn thấy Hạ Ngôn liền hỏi.

Đương nhiên giọng điệu khi hỏi là phi thường tức giận, nàng là đường muội của Hạ Ngôn, hỏi như vậy đương nhiên cũng có thể.

Hạ Ngôn cười cười nói:

- Ta đi dạo một vòng Phường thị khu Nam Tịch gia, nhìn lại mới thấy sinh ý của Phường thị Tịch gia dường như không tệ. Các loại cửa hàng trong Phường thị khu Nam cũng không sai khác lắm so với Phường thị khu Bắc chúng ta.

- Phường thị khu Nam?

Hạ Tử Hân sắc mặt hơi đổi:

- Một mình huynh? Hạ Ngôn, huynh tại sao không dẫn hộ vệ đi theo?

- Ha ha! Ta cũng không phải đi gây rối.

Hạ Ngôn lắc đầu chớp chớp mắt nói:

- ta nếu dẫn theo hộ vệ còn không phải khiến cho người tịch gia xử sự như lâm đại địch sao? Hơn nữa, cho dù người Tịch gia có hận ta cũng không dám trực tiếp đối phó ta trước mặt nhiều người trên phố đâu?

Hạ Phi Long gật đầu cười nói:

- Mặc kệ thế nào, Hạ Ngôn! Thân phận hiện tại của ngươi đặc thù, cũng nên cẩn thận mới được. Lần trước ta nói trong một tháng ngươi không được rời khỏi gia tộc, nay bởi vì người đã là hậu tuyển tộc trưởng cho nên cũng liền tự động hủy bỏ hình phạt này. Tuy nhiên sau này ngươi nếu đi ra ngoài tốt nhất cần dẫn hộ vệ đi theo.

Hạ Ngôn thành thật đáp:

- Ta đã hiểu, tộc trưởng!

- Ừ!

Hạ Phi Long đưa tay ra:

- Phong thư này...

Nói xong đưa phong thư màu vàng ra.

Nhìn thấy phong thư này Hạ Ngôn không khỏi nhíu mày hỏi:

- Thư này? Cho ta?

Hạ Tử Hân ánh mắt linh động rất nhanh xoay chuyển một vòng nói:

- THư này là Nhã Phân tiểu thư ở hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến đưa tới cho huynh. Hạ Ngôn! Huynh quen với Nhã Phân đó sao chúng ta lại không biết vậy.

Nghe nói như thế Hạ Ngôn lập tức lộ ra một nụ cười khổ, tuy nhiên chợt khôi phục bình thường, từ trên biểu tình Hạ Phi Long cùng Hạ Tử hân có thể thấy bọn họ dường như cũng chưa có xem qua thư, vẫn chưa biết được thân phận Linh La.

Hạ Ngôn tiếp nhận bức thư, ý niệm trong lòng chuyển động rất nhanh, trầm ngâm một chút mới nói.

- Ta cũng không quá quen với Nhã Phân tiểu thư, ha ha! Có lẽ nàng tìm ta có chuyện, lại không tiện tự mình đến đây!

- Mau mở thư ra xem một chút trên đó nói cái gì!

Hạ Tử Hân phi thường hiếu kỳ nói.

Hạ Ngôn nhìn Hạ Tử Hân một chút, lại nhìn Hạ Phi Long, bất đắc dĩ đành phải chậm rãi xé mở phong thư.

- Hạ Ngôn tiên sinh! Sau khi nhận được bức thư này, nếu thời gian thuận tiện xin đến hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến một chuyến có việc cần thương nghị!

Một cỗ hương thơm u lan tỏa ra, một hàng chữ nhỏ nhắn xinh đẹp, nội dung vô cùng đơn giản.

Hạ Tử Hân đôi mi thanh tú cau lại, bĩu môi bộ dáng tự cho là đúng nói:

- Nhã Phân này rõ ràng tới dụ dỗ Hạ Ngôn huynh đó, hừ hừ! Kêu hạ Ngôn tới hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến tìm nàng! Muội đoán nhất định là đã thích huynh rồi!

Hạ Phi Long trừng mắt liếc nhìn Hạ Tử hân một cái, lại chuyển qua nhìn Hạ ngôn nói:

- Hạ ngôn! Nhã Phân tiểu thư tìm ngươi có việc gì sao?

Hạ Ngôn lắc đầu đáp:

- Trên thư không có nói là chuyện gì, có lẽ để ta tới hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến xem đã.

Hạ Ngôn lúc mới nhìn thư, Hạ Tử Hân cũng vụng trộm thấy được nội dung,mà Hạ Phi long tự nhiên sẽ không đi nhìn lén nội dung viết trên thư được.

- Thì ra là vậy!

Hạ Phi Long gật đầu cười nói:

- Ừ! Vậy ngươi bớt chút thời gian đi xem đi, Nhã Phân tiểu thư hẳn là không có ác ý với Hạ gia chúng ta. Ha ha ! Hạ Ngôn, cố gắng nỗ lực lên.

Hạ Phi Long vỗ vỗ bả vai Hạ Ngôn, lời nói hàm ý sâu sắc, nghe giọng đièuny chung quy cảm thấy được rất không thích hợp.

Hạ ngôn cười khổ đành phải coi như không có nghe thấy, nhìn ra ngoài trời một chút nói:

- Cảm ơn tộc trưởng! Thời gian còn sớm, ta hiện tại liền đi qua , có lẽ có chuyện quan trọng.

Đối với việc Nhã Phân đưa tới bức thư này rốt cuộc có chuyện gì, Hạ Ngôn quả thật không biết, hắn đương nhiên không thể biết trước có một người tên gọi Tây Xuyên đang khiêu chiến hắn. Mà Nhã Phân tất nhiên sẽ không vô duyên vô cớ truyền tin tới, cho nên Hạ ngôn cũng muốn sớm một chút biết chuyện gì.

- Ừ! Ngươi đi đi. Sớm trở về một chút, nếu đi hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến thì cũng không cần dẫn hộ vệ theo.

Hạ Phi Long gật đầu nói với Hạ Ngôn.

- Muội cũng phải đi!

Hạ Tử Hân mắt sáng lên nói.

Những lúc bình thường Hạ Tử hân ở trước mặt người khác cũng sẽ không như thế. trong mắt con cháu Hạ gia, Hạ Tử Hân vẫn là một nữ nhân mạnh mẽ trầm ổn, thiên phú rất cao hơn nữa tự chủ rất mạnh, đối với bất cứ chuyện gì cũng sẽ không dễ dàng trực tiếp biểu hiện tình cảm ra ngoài.

tuy nhiên trước mặt phụ thân cùng Hạ Ngôn, Hạ Tử hân cũng không che dấu nhiều chuyện, cho nên mới biểu hiện ra một vẻ như vậy. Dù sao, Hạ Tử hân cũng chỉ là cô gái mười lăm tuổi mới trưởng thành mà thôi.

- Hồ đồ! Ngươi đi làm gì?

Hạ Ngôn còn chưa lên tiếng, Hạ Phi Long liền quát lớn một câu.

Hạ Tử hân rất ủy khuất cắn cắn môi, đứng ở một bên không nói thêm gì, chỉ vụng trộm đưa mắt nhìn Hạ Ngôn, hy vọng Hạ Ngôn có thể nói giúp nàng.

Hạ Ngôn đương nhiên không thể dẫn nàng theo được, đến lúc đó bại lộ thân phận Linh La, bị tộc trưởng cùng các vị trưởng lão biết vậy càng khiến cho rất nhiều phiền toái không cần thiết. Đối với ánh mắt cầu cứu của Hạ Tử Hân, Hạ ngôn đành phải coi như không phát hiện. Ánh mắt chuyển sang hướng khác.

- Tộc trưởng! Ta xin đi trước.

Hạ ngôn thi lễ với Hạ Phi Long nói.

- ừ! Đi đi.

Tộc trưởng cười nói.

Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến ở ngay cạnh quảng trường trung tâm thành thị, kiến trúc to lớn lộng lẫy từ rất xa đã có thể nhìn thấy. Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến cũng là một trong những kiến trúc điển hình của thành Ngọc Thủy.

Ngoài cửa hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến đang tập trung rất nhiều người. Những người này phần lớn đều là người tới đặt cược. Cứ đến lúc chạng vạng tối mỗi ngày, chính là thời điểm hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến náo nhiệt nhất.

Trước khi Hạ ngôn tới hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến cũng cẩn thận chú ý quan sát phía sau có ai theo dõi hắn không, hắn thật sự có chút lo lắng Hạ Tử Hân sẽ bướng bỉnh đi theo. Tuy nhiên Hạ Tử hân cũng không theo hắn.

Sau khi đeo mặt nạ vào, Hạ ngôn mới xuất hiện phía ngoài đại sảnh Cực Hạn Khiêu Chiến.

Những người này vừa nhìn thấy Hạ Ngôn lập tức liền nhân ra Hạ ngôn chính là Linh La. Thân hình này, mặt nạ này, đều là những dấu hiệu đặc biệt của Linh La.

Người đặt cược ở hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến chỉ sợ đã không có mấy người không biết tới Linh La.

- Linh La, là Linh La!

Những người này lớn tiếng chỉ vào Hạ Ngôn mới xuất hiện hô.

- Linh La!

Càng thêm nhiều người cũng chú ý tới Hạ Ngôn, đồng thời lớn tiếng hô lên!

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 30

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự