Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 130 Bức Thư Kim Sắc

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn

Phiên bản Dịch · 2396 chữ · khoảng 8 phút đọc

Dọc theo con phố nhỏ hẹp, Hạ ngôn cứ đưa bước về phía nam. Trên đường, cho dù có người nhìn thấy Hạ Ngôn cũng sẽ không quá để ý. Hình dáng Hạ ngôn hiện tại cũng không thể khiến người khác liên tưởng tới thân phạn Tộc trưởng tương lai của Hạ gia.

Sau khi ra khỏi tiệm thuốc bắc Hạ Ngôn đã tháo chiếc mặt nạ xuống, trên khuôn mặt khôi ngô hai chân mày nhăn lại gần nhau.

- Số kim tệ còn thiếu đó thật khó kiếm mà!

Hạ Ngôn lắc đầu thầm nghĩ.

- Nếu chỉ thiếu mấy vạn kim tệ có lẽ còn có thể tìm tộc trưởng cùng trưởng lão hội nhờ giải quyết. Nhưng đây lại là mười mấy vạn kim tệ! Phường thị khu Bắc Hạ gia chúng ta lợi nhuận một tháng cũng chỉ mấy vạn kim tệ mà thôi.

Gia tộc khổng lồ như vậy, các vấn đề phải chi tiêu bằng tiền cũng cực kỳ tốn kém. Chỉ sợ kim tệ tích lũy được trong ngân khố Hạ gia cũng không quá nhiều!

Đi ở trên đường, trong lòng Hạ Ngôn luôn xoay quanh mấy ý nghĩ như vậy.

- Ồ?

Hạ Ngôn vừa tập trung nhìn, bước chân tự nhiên dừng lại.

- Ta thế nào lại đến Phường thị khu Nam tịch gia rồi? Phường thị khu Nam này là phường thị lớn nhất Tịch gia, cũng chính là trụ cột kinh tế của Tịch gia. Lợi nhuận quả thật khôgn tồi nha! nếu phường thị khu Nam sụp đổ vậy Tịch gia sẽ lập tức gặp khó rồi.

Từ rất xa Hạ Ngôn đã nhìn thấy không ít người tu luyện đi ra đi vào Phường thị khu Nam.

Hiện tại tuy rằng danh vọng Hạ gia bởi vì quan hệ của Hạ Ngôn mà tăng lên một tầng cao mới, nhưng trên vấn đề lợi nhuận, chỉ đơn thuần dựa vào danh vọng cũng không thể đánh bại đối thủ.

Dù sao Tịch gia đã kinh doanh ở thành Ngọc Thủy hàng trăm năm, có rất nhiều gia tộc cùng thế lực đều phụ thuộc Tịch gia. Hơn nữa, thời gian dài như vậy Tịch gia cũng có rất nhiều khách hàng cố định ủng hộ. Những người này không có khả năng bởi vì danh vọng hạ gia càng ngày càng lớn mà lựa chọn xa lánh Tịch gia, làm ăn với Hạ gia được.

Trừ khi Tịch gia hoàn toàn tan vỡ không còn hy vọng đông sơn tái khởi, bọn họ có lẽ mới có thể suy nghĩ tới việc thay đổi phe cánh.

- Bố cục tổng thể của phường thị khu Nam cũng không khác biệt lắm so với Phường thị khu Bắc Hạ gia chúng ta.

Hạ Ngôn đảo mắt quan sát, tinh quang trong mắt chớp động.

- Nếu đã đến đây rồi vậy vào xem!

Ý niệm trong đầu xoay chuyển, Hạ ngôn liền cất bước đi vào bên trong phường thị.

- Này lão lý! Thịt ngày hôm qua ta mua tại sao không tươi? Có phải lão lấy thịt hôm trước chưa bán hết bán cho ta hay không?

Hạ Ngôn mới vừa đi vào trong khu vực phường thị, chợt nghe thấy một giọng la lớn bên cạnh.

Đưa mắt nhìn sang, Hạ Ngôn thấy một gã râu quai nón đang chất vấn một người bán thịt.

Trong phường thị, các loại cửa hàng bán tạp hóa, đồ ăn hay bán thịt đều có. Chỉ cần là nghề nghiệp có thể kiếm tiền đều có thể nhìn thấy ở trong này. Phường thị thực ra chính là một cái chợ lớn. Tuy nhiên, chợ này là do một gia tộc chiếm đóng, người ngoài muốn tiến vào cần phải được gia tộc này đồng ý.

- Hả? Cái gì? Không tươi sao? Lão Trương! Những lời này mà ngươi cũng nói! Lão Lý ta bán thịt cũng không phải một ngày hai ngày, đã có khi nào ta hãm hại người chưa? Số thịt đó đều là thịt tươi vừa mổ xong đó!

Từ trong cửa hàng thịt thò ra một cái đầu bóng láng kêu lớn với gã râu quai nón kia.

Xem ra hai người này đã quen biết nhau nhiều năm, lão Trương này hẳn là thường xuyên tới nơi này mua thịt.

- Vậy sao? Dù sao cũng cảm thấy được không quá tươi mới. Thôi quên đi quên đi, ta đi mua vải dệt cho đám phụ nữ trong nhà đây, cả ngày kêu la bắt ta mua quần áo mới, ta đi trước đây!

Gã râu quai nón nói xong, chân bước rộng nhanh chóng đi về phía trước.

- Ha ha! Ngươi đối với đám đàn bà đó của ngươi quả thật không tệ đó, vậy hẹn gặp lại. Lão Lý cười ha ha nói với theo.

Hạ Ngôn ở một bên cũng lắc đầu cười khẽ.

Kỳ thực cuộc sống bình dân như vậy cũng có rất nhiều lạc thú, không cần ưu sầu phiền não về rất nhiều chuyện. Tuy nhiên bọn họ vĩnh viễn cũng không thể cảm nhận được vinh quang của cường giả.

Bọn họ chỉ có thể ngửa mặt trông nhìn những cường giả này.

Chẳng hạn như khu phố này đột nhiên xuất hiện một cường giả Linh Sư, vậy sợ rằng sẽ sinh ra chấn động. Bất kể là người tu luyện hay là bình dân đều nhất định tiến lên để được thấy, hơn nữa còn ngạc nhiên thán phục. Có ai không hâm mộ cường giả chân chính? Nhưng người có thể trở thành cường giả chân chính chỉ có một số ít bộ phận. Người thuộc số ít này nắm giữ phần lớn tài nguyên toàn bộ đại lục!

- Ồ?

Trong một quán trà cách đó ngoài trăm mét, một gã hộ vệ mặc trang phục Tịch gia ánh mắt biến đổi. Một đạo lệ quang từ trong mắt hắn bắn ra.

Hắn vừa rồi trong lúc vô ý nhìn ra phía ngoài, không ngờ thấy được một gương mặt mà hắn quen thuộc.

Đương nhiên, hắn là đội trưởng thị vệ Phường thị Tịch gia. Tất nhiên thường xuyên ở trong phường thị nhìn thấy người quen. Nhưng gương mặt này lại khiến hắn mạnh mẽ chấn động trong lòng, toàn thân cũng run lên.

- Người này tại sao giống tiểu tử Hạ gia kia như thế?

Trưởng hộ vệ phường thị cau mày lẩm bẩm.

- Đại ca! Sao vậy?

Một gã hộ vệ bên cạnh mê hoặc nhìn trưởng hộ vệ, kinh ngạc lên tiếng hỏi.

Trưởng hộ vệ chỉ ra ngoài nói:

- Ngươi xem.

Tên hộ vệ đưa ánh mắt theo tay trưởng hộ vệ nhìn ra phía ngoài, chỉ nhìn thấy một thanh niên mặc bộ trang phục màu xanh đứng ở nơi đó, đang mê hoặc quan sát đánh giá những người đi đường cùng cửa hàng hai bên.

- Hắn là ai vậy?

Tên hộ vệ cũng chưa từng gặp Hạ Ngôn. Mà trưởng hộ vệ lại từng thấy Hạ Ngôn ở cuộc tranh đoạt danh ngạch không lâu trước đó, cho nên nhận biết được.

Trưởng hộ vệ sửng sốt, mới nhớ ra những hộ vệ này chưa từng thấy qua người đó lần nào, lập tức trầm giọng nói:

- hắn chính là Hạ Ngôn của Hạ gia đang nổi danh đó. Hiệu Mãnh! Nghe nói gần đây lại được đề cử làm hậu tuyển tộc trưởng Hạ gia nữa! Ngay cả trưởng lão hội cũng thông qua rồi. Sau này hắn rất có thể chính là tộc trưởng Hạ gia đó!

- A? Hắn chính là Hạ ngôn đó sao?

Hộ vệ kia chấn động.

- Ừ! Đừng kinh động hắn, để xem hắn muốn giở trò gì.

Trưởng hộ vệ gật đầu, ánh mắt lạnh lẽo nói.

*

- Tộc trưởng!

Trong phủ viện Hạ gia!

Hạ Phi Long ở trong tiểu viện, lão vừa mới ăn cơm trưa xong, đang nói chuyện cùng với Hạ Tử Hân về một chút sự tình tu luyện, chợt nghe thấy một hộ vệ từ bên ngoài gọi lớn.

- vào đi!

Hạ Phi Long hướng ra ngoài cửa nói.

Hộ vệ nghe xong bước vào phía trong cửa một bước, thân thể chợt lóe lên tiến tới.

Hộ vệ này đang thực hiện phiên trực tại cửa chính Hạ gia.

- Có chuyện gì sao?

Hạ Phi Long đưa mắt nhìn hộ vệ hỏi.

- Mới vừa rồi Nhã Phân tiểu thư của hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến đưa tới một phong thư!

Hộ vệ cúi đầu khom người nói.

Hạ Tử Hân ở bên cạnh tròng mắt xoay chuyển tò mò nghe.

- Ồ? Hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến?

Hạ Phi Long không khỏi kinh ngạc một chút, hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến bình thường cũng không tiếp xúc cùng một gia tộc thế lực nào. lần trước trên cuộc tranh đoạt danh ngạch, Nhã Phân đã ngoại lệ ngồi trên ghế của Hạ gia cũng khiến người khác không thể ngờ rồi. Hiện tại không nghĩ tới lại phái người đưa thư tới, Nhã Phân này muốn làm gì đây?

Bức thư này là gửi cho Hạ Ngôn thiếu gia!

Hộ vệ mặt không thay đổi nói tiếp.

- Gửi cho Hạ Ngôn?

Hạ Phi Long ánh mắt lấp lánh, vẻ mặt cổ quái kinh ngạc hỏi.

Hạ Tử Hân lại nghi hoặc cau mày.

- Đúng vậy! Nhưng vừa rồi khi thuộc hạ đưa thư này tới thì Hạ Ngôn thiếu gia không ở trong phủ viện, cho nên thuộc hạ đưa bức thư này tới cho Tộc trưởng!

Hộ vệ kia vừa nói vừa từ trong người lấy ra một phong thư màu vàng, tiến lên hai bước đưa cho Hạ Phi Long.

Hạ Phi Long tiếp nhận bức thư nhìn một chút.

- Quả thật là thư của hội trường Cực hạn Khiêu Chiến. Ừ! Ngươi đi được rồi!

Hạ Phi Long gật đầu nói với hộ vệ.

- Rõ! Tộc trưởng!

Hộ vệ cung kính đáp, rồi sau đó lùi lại ba bước mới xoay người rời đi.

- Phụ thân! Nhã Phân của hội trường Cực Hạn Khiêu CHiến kia vì sao lại tìm Hạ Ngôn?

Hạ Tử Hân chờ hộ vệ vừa rời đi liền không kìm nổi lên tiếng hỏi.

Người Hạ gia còn chưa ai biết Hạ Ngôn chính là Linh La, tự nhiên không biết quan hệ giữa Hạ ngôn cùng hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến. Nhã Phân đột nhiên gửi cho Hạ Ngôn một bức thư, cũng khó trách bọn họ sẽ nghi hoặc.

- Chuyện này cha cũng không rõ lắm, có lẽ Hạ Ngôn quen biết Nhã phân tiểu thư!

Hạ Phi Long lắc đầu cười cười nói.

Đôi mi thanh tú của Hạ Tử Hân hơi hơi nhíu lại nói:

- Hạ Ngôn làm sao lại quen biết nàng chứ? Hạ Ngôn mới mười lăm tuổi, mà Nhã Phân đó đã vượt quá hai mươi ba tuổi rồi mà?

Hạ Phi Long khoát tay nói:

- Chuyện này có quan hệ gì? Nhã Phân đó cũng không phải nữ tử bình thường, địa vị của nàng trong hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến gần bằng Lý THiên Luân. Hơn nữa, luận diện mạo hay tổng thể, thành Ngọc Thủy cũng không có mấy người có thể so được. Nếu Hạ Ngôn có thể kết hợp cùng nàng... haha!

Lời chưa nói ra đã rất rõ ràng rồi.

Hạ Ngôn nếu có thể kết hợp cùng Nhã phân thành một đôi, vậy quan hệ giữa Hạ gia cùng hội trường Cực Hạn Khiêu Chiến sẽ tiến thêm sâu sắc hơn một tầng. Đến lúc đó cho dù trên hội nghị Thánh đường, Lý Thiên Luân thân là Chấp sự Thánh đường chẳng lẽ sẽ không vì Hạ gia nói tốt một chút sao?

- Nhưng...

Hạ Tử Hân cau mũi định nói gì đó.

- Chờ Hạ Ngôn quay về mới hỏi thêm một chút đi! Tiểu tử này khi nào thì quen biết Nhã Phân tiểu thư chứ? Chúng ta cũng không biết.

Hạ Phi Long nhìn bức thư màu vàng cười nói.

Hạ Ngôn ở Phường thị khu nam dạo quanh một vòng. Ở một số cửa hàng cũng có hỏi giá cả cửa hàng cũng có hỏi giá cả các loại hàng hóa. So với Phường thị Hạ gia cũng không kém nhiều.

Hạ Ngôn tới nơi này cũng không muốn gây rối, cho nên hắn đương nhiên sẽ không cố ý điều tra.

Mấy tên hộ vệ kia chỉ đi theo từ rất xa.

- Đại ca! Tên đó giết Tịch THu Thủy thiếu gia, nếu chúng ta có thể bắt hắn , Tộc trưởng khẳng định sẽ rất cao hứng, chúng ta liền lập được công lớn rồi!

Một gã hộ vệ ánh mắt lấp lóe hào quang hưng phấn, nhỏ giọng nói bên tai Trưởng hộ vệ.

Trưởng hộ vệ trợn mắt, trực tiếp bạt tai một cái lên đầu tên hộ vệ đó:

- Người chỉ là đầu con heo! Ngươi không ngẫm lại xem, Hạ Ngôn này dám một mình đến phường thị Tịch gia có thể có chỗ dựa nào hay không? Chỉ bằng thực lực chúng ta cũng muốn bắt hắn sao? Hừ! Ngươi chưa được thấy thực lực của hắn! Hắn sớm đã đả thông một trăm lẻ tám đường kinh mạch đó!

Tên hộ vệ kia đã bị một bạt tai, có chút ủy khuất cúi đầu không dám nói tiếp.

Trưởng hộ vệ dừng lại một chút nói thêm:

- Cho dù chúng ta dựa vào nhân số nhiều có thể bắt hắn, vậy cũng sẽ tạo ra động tĩnh rất lớn, đến lúc đó tin tức truyền ra ngoài. Hạ gia sẽ bỏ qua sao? ngươi cũng khôgn ngẫm lại xem, thân phạn hạ ngôn này hiện tại là cái gì? Hậu tuyển tộc trưởng Hạ gia đó! Hừ! Còn muốn lập công sao, đến lúc đó cái mạng nhỏ của ngươi cũng chưa chắc còn đâu!

Vừa nghe lời này, tên hộ vệ kia lập tức càng trở nên yên lặng, đưa tay sờ sờ đầu mình.

Bạn đang đọc Linh La Giới của Dạ Thuỷ Hàn
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự